Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Jujutsu Kaisen ] Lời Nguyền Chạm Vào Tim

Gojo Satoru 1

NovelToon
Gió đêm lùa qua sân trường, mang theo mùi kim tự thảo quen thuộc của Cao Chuyên Chú Thuật. Bạn ngồi ở bậc thang, đôi tay hơi run sau nhiệm vụ đầu tiên thật sự suýt nguy hiểm.
Một tiếng bước chân nhàn nhã vang lên phía sau.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngồi đây một mình, lạnh lắm đó
Giọng Gojo ấm hơn bạn tưởng, khác hẳn sự nghịch ngợm thường ngày.
Bạn không trả lời, chỉ siết chặt tay. Gojo đứng cạnh, hơi cúi xuống nhìn bạn qua lớp bịt mắt.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em nghĩ thầy không để ý à?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cái cách em cố tỏ ra ổn… nhìn là biết liền
Bạn bật cười, dù mắt vẫn đỏ.
…
Thầy lúc nào cũng nhìn thấy hết vậy sao?
Gojo khẽ ngồi xuống bên cạnh, vai chạm vai bạn một cách tự nhiên.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ờ thì… em nổi bật lắm mà
Anh nhún vai, nhưng ngữ điệu lại mềm đến lạ.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài. Chỉ có tiếng côn trùng và tiếng tim bạn đang đập hơi nhanh.
Gojo nghiêng đầu, giọng dịu hơn mức bình thường của anh rất nhiều.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nếu sợ, thì dựa vào thầy một chút cũng được
Bạn quay sang nhìn anh — và đúng lúc ấy, anh tháo nhẹ lớp băng xuống một đoạn, không đủ để ai khác thấy, nhưng đủ để bạn bắt gặp ánh mắt xanh lấp lánh như bầu trời giữa đêm.
Một điều gì đó ấm áp và nguy hiểm cùng lúc.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chỉ… một chút thôi nha
Gojo thêm vào, hơi cười, nhưng sắc mắt lại nghiêm túc một cách đáng sợ.
Bạn tựa đầu lên vai anh. Gojo im lặng vài giây… rồi khẽ nói, chỉ đủ để bạn nghe.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ừm… như vậy tốt rồi. Ở đây, với thầy… em an toàn
Ngoài sân trường, gió vẫn lạnh. Nhưng bên cạnh Gojo, có thứ gì đó ấm hơn cả chú lực — và còn đáng sợ hơn cả bất kỳ lời nguyền nào: tình cảm đang lớn lên của chính anh.
___
Sáng hôm sau, sân trường đông hơn mọi ngày. Học viên xôn xao bàn chuyện về nhiệm vụ tối qua — và về việc thầy Gojo đưa bạn về tận ký túc xá.
Bạn đi vào lớp, cố giả vờ bình thường. Nhưng người đầu tiên bắt gặp lại chính là Gojo Satoru, đang dựa vào khung cửa sổ như thể đứng đó chờ sẵn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ê
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ngủ được không? Hay còn nghĩ về chuyện hôm qua?
…
Em bình thường mà thầy
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ừ, em nói vậy nhưng tim đập nhanh lắm nha
Anh nháy mắt — và cái nụ cười đó khiến bạn muốn chạy luôn ra khỏi phòng.
Bạn bước lướt qua anh, nhưng Gojo đưa tay ra chặn nhẹ. Không phải cản đường, mà giống như… muốn chắc rằng bạn thật sự ổn.
Giọng anh thấp hơn, chỉ đủ bạn nghe.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em không phải mạnh mẽ mọi lúc đâu. Có thầy mà
Tim bạn lỡ một nhịp.
Ai đó
Ai đó
Thầy Gojo! Thầy được triệu tập cho họp khẩn!
Gojo vẫn không bỏ tay xuống ngay. Anh nhìn bạn trong nửa giây — ánh mắt xanh sau lớp băng như muốn nói hàng nghìn điều mà miệng anh không chịu thừa nhận.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy quay lại ngay. Đừng biến mất khỏi mắt thầy
Anh rời đi.
Bạn đứng đó, tay vô thức chạm lên chỗ cánh tay anh vừa chạm vào mình.
Và bạn nhận ra… Nỗi sợ tối qua đã biến thành thứ khác — thứ vừa khiến bạn run, vừa khiến bạn muốn ở gần anh thêm một chút nữa.
Một cảm giác mà Gojo Satoru, rõ ràng, cũng đang cố che đi.

Gojo Satoru 2

NovelToon
Buổi chiều huấn luyện, bạn đứng cùng Megumi, Nobara và Yuji ở sân tập. Nobara khoanh tay, nhìn bạn từ đầu tới chân đầy nghi ngờ.
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Ê, tối qua thầy Gojo đưa cậu về thật hả?
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Thiệt luôn!? Thầy Gojo hiếm khi quan tâm ai vậy đó nha!
Megumi liếc bạn một cái, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lại… hơi soi.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Cậu không sao là được
…
Không có gì đặc biệt đâu mà
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Ờ, để xem
Nobara gật gù như bà thám tử.
Ngay lúc đó, Gojo xuất hiện sau lưng cả nhóm — không ai biết anh đến từ lúc nào.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhắc thầy đó hả? Nhớ thầy quá nên bàn tán luôn?
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Thầy xuất hiện kiểu gì vậy!?
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Thầy ơi, tụi em đang hỏi về chuyện tối qu—
Bạn chưa kịp bị bán đứng thì Gojo đã đặt tay lên đầu Yuji xoay 180 độ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Yuji này, nhìn kìa! Có cửa hàng mochi mới mở kìa!
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Đâu!? Ủa không thấy— Aaaaa thầy đánh lạc hướng nữa rồi!!
Nobara nhìn Gojo, rồi nhìn bạn. Rồi lại nhìn Gojo. Rồi lại nhìn bạn.
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
…Thầy Gojo, ánh mắt thầy lạ quá nha
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lạ sao được~ Thầy lúc nào mà chẳng dễ thương
Megumi thở dài như đã quá quen với cái sự gây chú ý vô thức của thầy mình.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Thầy đứng xa ra chút được không…?
Gojo phớt lờ, bước đến cạnh bạn với khoảng cách hơi… gần hơn bình thường.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em vẫn ổn sau hôm qua chứ?
Cả nhóm đồng loạt quay sang nhìn bạn.
Bạn đứng hình đúng một giây.
Itadori Yuji
Itadori Yuji
KHOAN, KHOAN, KHOAN!! Sao thầy hỏi kiểu riêng tư vậy!?
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Thầy Gojo đang nói với tông giọng quan tâm thiệt sự hả!? Đây là lần đầu tui nghe!!
Megumi nhíu mày.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Thầy… đang làm người ta mất tập trung
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy chỉ hỏi học trò thôi mà. Bình thường mà~
Nhưng cái nụ cười dưới lớp bịt mắt lại không… bình thường chút nào.
Bạn quay đi, cố giữ mặt bình tĩnh nhưng tai lại nóng bừng.
Nobara ghé sát tai bạn thì thầm.
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Không bình thường chút nào đâu nhaaaa…
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Đúng đó! Thầy Gojo thích— AUGH!!
Gojo xuất hiện đằng sau Yuji lần nữa, bóp đầu cậu như bóp trái cam.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Yuji à, con nít không nên nói bừa nha~
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Đúng là rắc rối…
Bạn nhìn ba đứa cãi nhau, rồi nhìn Gojo đang giả vờ bình thản.
Và bạn biết — kể từ tối qua, mọi thứ giữa bạn và thầy ấy… đã khác rồi.
___
Nhiệm vụ chiều nay tưởng chừng đơn giản. Chỉ là một con nguyền cấp 2 lang thang trong khu công trình bỏ hoang.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Không được tách nhóm. Dù trông dễ, cũng phải theo đội hình
Bạn gật đầu. Nhưng chỉ vài phút sau, sàn bê tông bất ngờ sụp xuống dưới chân bạn.
…
Ê—!!
Cả nhóm chỉ kịp nghe tiếng bạn rơi, rồi bụi mờ bốc lên.
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Y/N!!
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Tách nhóm rồi…
Megumi lập tức nhảy xuống theo, nhưng Yuji kịp kéo áo cậu lại.
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Khoan!! Ở dưới nguyền lực mạnh lắm!
Dưới tầng hầm lạnh, bạn cố đứng dậy. Mắt hoa nhẹ. Có thứ gì đó trầy trên cánh tay, rỉ máu.
Một tiếng rít vang lên. Con nguyền hồn ở ngay góc phòng, đang bò về phía bạn.
Không được hoảng. Không được…
Bạn lùi lại, cố tạo khoảng cách — nhưng chân trái đau buốt, như bị bong gân.
Ngay khi con nguyền hồn lao đến—
Một luồng chú lực mạnh đến mức rung cả không khí xé toạc căn phòng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
—Đụng vào học trò của ta xem
Giọng nói ấy lạnh đến mức bạn cứng người lại.
Gojo Satoru xuất hiện giữa hai lần chớp mắt, đứng chắn trước bạn, không thèm nhìn con nguyền. Anh búng tay nhẹ — và sinh vật kia vỡ nát như bụi.
Bạn há miệng định nói “em ổn”, nhưng Gojo quay lại quá nhanh, như sợ chỉ cần chậm nửa giây là không nhìn thấy bạn nữa.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em bị thương ở đâu?
Giọng anh thấp, gấp, và hoàn toàn không giống Gojo hay đùa giỡn thường ngày.
…
Em… không sao lắm, chỉ—
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chỉ?
Anh cúi xuống, đưa tay chạm vào vết máu trên tay bạn. Ngay lập tức, mặt anh tối sầm.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đáng lẽ thầy phải đi sát em hơn
Câu nói đó — không phải trách bạn. Mà là trách chính mình.
…
Thầy Gojo, thật sự em—
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đừng nói là em ổn
Lần này giọng anh run nhẹ. Rất nhẹ. Nhưng bạn nghe rõ.
Bạn im lặng một lúc trước khi thì thầm.
…
Thầy đến nhanh thật
Gojo thở hắt ra, như chỉ chờ câu đó để giữ lại sự bình tĩnh cuối cùng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vì thầy nghe tiếng em rơi
Anh nói rất nhỏ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chỉ một giây thôi mà tim thầy muốn rớt luôn
Bạn đứng hình. Anh cũng dừng lại, như vừa lỡ nói quá thật.
Trong khoảnh khắc hiếm hoi, Gojo cúi đầu sát hơn, để trán mình gần chạm trán bạn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lần sau… đừng làm thầy sợ vậy nữa
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy không chịu nổi đâu
__
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
CÁC NGƯỜI Ở DƯỚI LÀM CÁI GÌ LÂU QUÁ VẬY!?
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Ổn chưa!? Cần tụi em xuống phụ không!?
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Thầy Gojo xuống là đủ rồi…
Nhưng ánh mắt cậu liếc qua bạn và Gojo, rồi lập tức đỏ mặt quay đi.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
À… chắc không nên nhìn
Gojo hít sâu, lấy lại phong thái thường ngày, rồi bế bạn lên như không cân nhắc gì cả.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Được rồi, lên thôi. Hết huấn luyện hôm nay. Em nghỉ
…
Thầy—
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không bàn cãi
Anh cười nhẹ… nhưng ánh mắt vẫn đầy nỗi sợ chưa tan.
Và trên đường được anh bế lên, bạn cảm nhận rõ một điều: Gojo Satoru có thể đối đầu cả thế giới nguyền. Nhưng chỉ cần bạn ngã… …là anh hoảng loạn thật sự.

Gojo Satoru 3

NovelToon
Phòng y tế của trường yên tĩnh lạ thường. Bạn ngồi trên giường bệnh, chân trái được băng lại gọn gàng. Mấy vết trầy đã được sát trùng, nhưng cái đau âm ỉ vẫn khiến bạn hơi nhăn mặt.
Gojo đứng dựa vào cửa, tay đút túi, giả vờ thoải mái.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tốt quá ha, không gãy chỗ nào. Thầy tưởng hôm nay phải bế em đi chụp X-quang luôn chứ
Bạn lườm anh.
…
Em có yếu đến vậy đâu
Gojo bước đến gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt bạn, nụ cười mơ hồ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ừ, thầy biết. Nhưng lúc em rơi xuống, tim thầy không nghĩ vậy
Bạn nghẹn nhẹ. Gojo ngồi xuống ghế sát giường, gần đến mức đầu gối anh chạm vào chân bạn. Từ khoảng cách đó, bạn nghe thấy hơi thở của anh — chậm hơn bình thường.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đau không?
Anh hỏi, giọng nhỏ bất ngờ.
…
Đỡ rồi…
Gojo nghiêng người, đưa tay nâng cổ chân bạn rất nhẹ, như đang cầm thứ gì mong manh.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đừng đi lại nhiều. Mà tốt nhất—
Anh nhìn thẳng vào bạn, không né tránh.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
—Đừng rời tầm mắt thầy nữa
…
Thầy nói vậy hoài nghe kỳ lắm
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy nói thật
Gojo không cười lần này. Ánh mắt xanh dưới dải băng nâng lên nhìn bạn, sắc nét đến mức khiến bạn quên thở.
Khoảnh khắc giữa hai người lặng đi.
Gojo đưa tay lên, gỡ nhẹ băng mắt xuống một đoạn — thói quen anh chỉ làm khi không muốn che giấu cảm xúc.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em làm thầy sợ thật đó
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Hồi nãy… nếu thầy đến trễ một chút—
…
Nhưng thầy đến kịp mà
Bạn cắt lời, cố giữ giọng bình tĩnh.
Gojo dừng lại một giây. Rồi anh nghiêng đầu, tiến gần hơn. Rất, rất gần.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet. Mùi hương quen thuộc của anh phảng phất — pha mùi bạc hà và chú lực ngọt nhẹ làm tim bạn đập thình thịch.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Y/N…
Giọng anh trầm xuống.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cho thầy… lại gần thêm chút nữa được không?
Bạn chưa kịp trả lời.
Gojo đã đặt tay lên giường, ngay cạnh hông bạn, hơi nghiêng người vào. Ánh mắt anh dán lên môi bạn, không hề che giấu.
Tim bạn đập mạnh đến mức chính bạn cũng nghe được.
Anh cúi xuống thêm…
…chỉ còn một chút nữa…
Cánh cửa phòng y tế bật mở rầm.
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Y/N! Bọn tui đem đồ ăn— WAIT. CÁI GÌ—!?
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Ủa thầy— thầy đang— thầy định— TRỜI ĐẤT ƠI—!
Megumi che mặt.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
…Không nhìn. Không nhìn. Không nhìn
Gojo đóng băng ngay vị trí cách môi bạn chỉ vài milimet. Bạn cũng đứng hình.
Trong hai giây căng thẳng đó, anh thở ra một hơi thật dài, rồi thì thầm sát tai bạn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chúng ta sẽ nói chuyện… khi không có trẻ con
Rồi anh đứng dậy, quay sang cả nhóm với nụ cười tươi không thể giả hơn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Mấy đứa đúng lúc quá haaaa~!
Nobara thì thầm với bạn khi đưa đồ ăn lên giường.
Nobara Kugisaki
Nobara Kugisaki
Trời đất ơi… còn chút nữa thôi!!!
Bạn đỏ mặt. Gojo cũng quay đi, nhưng vành tai anh ửng hồng — hiếm đến mức khó tin.
Và bạn biết, chỉ cần không ai phá… Khoảng cách đó chắc chắn đã biến mất.
___
Đêm rơi xuống Tokyo Jujutsu High nhẹ như một lớp chăn mỏng. Ánh đèn sân trường le lói, gió lùa qua hàng cây phát ra tiếng xào xạc quen thuộc.
Bạn vừa định đi ngủ thì điện thoại rung.
[Gojo Satoru – Thầy] “Ra sân trường chút nha. Thầy muốn nói chuyện hồi nãy.”
Tim bạn thót nhẹ.
Bạn khoác áo rồi bước ra ngoài.
Gojo đứng giữa sân, lưng hướng về bạn, tay đút túi, dáng vẻ bình thường nhưng lại mang theo cảm giác lạ… một sự im lặng mà anh hiếm khi để lộ.
Khi nghe tiếng bước chân bạn, anh quay lại.
Không có nụ cười đùa nghịch. Không có kiểu pha trò “trời ơi đất hỡi”.
Chỉ có Gojo — nghiêm túc và thành thật.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cảm ơn em đã ra đây
…
Thầy muốn nói chuyện… lúc ở phòng y tế?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ừ. Chuyện… bị phá giữa chừng đó
Anh tiến đến gần, đủ để bóng cả hai chạm nhau trên nền đất.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy biết
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy không nên vượt ranh giới. Thầy là giáo viên của em
Bạn im lặng, chờ anh nói tiếp.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng…
Gojo hít một hơi sâu.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy cũng không muốn giả vờ như giữa chúng ta chẳng có gì
Khoảng cách giữa hai người còn khoảng một cánh tay.
Gió đêm lướt qua, nhưng không lạnh bằng nhịp tim bạn lúc này.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy đã từng mất người thân thiết rồi
Anh nói chậm, ánh mắt chuyển sang xa xăm.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Và thầy… hơi sợ. Sợ rằng nếu cho phép bản thân tiến thêm một bước nữa, thầy sẽ lại mất ai đó quan trọng
Bạn nhìn anh thật lâu.
…
Vậy…
…
Còn em thì sao?
Gojo đứng im. Đôi mắt xanh dưới dải băng nhìn bạn, không trốn, không chạy.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Là điều mà thầy đang cố không tiến lại gần… nhưng càng tránh, thầy lại càng muốn bảo vệ em hơn
Câu đó khiến không gian nghẹn lại.
…
Nếu thầy sợ… thì để em bước lại gần cũng được
Gojo hơi mở mắt, ngạc nhiên theo kiểu anh không kịp che giấu.
Bạn đứng ngay trước mặt anh, ngẩng lên nhìn.
…
Em không dễ biến mất như thầy nghĩ đâu
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Gojo bật cười khẽ — không phải nụ cười nhây nhây, mà là nụ cười như trút được gánh nặng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em nói vậy… thầy khó mà giữ khoảng cách lắm đó
…
Vậy thầy định làm gì?
Gojo đưa tay lên, nhưng dừng lại ngay sát gò má bạn — cách đúng một nhịp thở.
Không chạm. Không vượt ranh giới. Chỉ… ở gần đến mức có thể cảm nhận.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lần này…
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cho thầy ích kỷ thêm chút nữa
Bạn nhìn anh, tim đập như muốn phá lồng ngực.
Gojo cúi xuống… chậm hơn, chắc hơn, không vội vã như ban trưa…
…nhưng ngay khi khoảng cách sắp biến mất—
Anh dừng lại.
Môi anh chỉ còn cách môi bạn vài milimet.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không phải lúc này
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy muốn lần đầu tiên… không vội, không gián đoạn, và không phải trốn tránh gì cả
Anh lùi ra một chút, đưa tay đặt nhẹ lên đầu bạn.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cho thầy thêm chút thời gian
Một nụ cười dịu dàng hiện lên.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thầy hứa… sẽ không để em chờ lâu đâu
Gió đêm thổi nhẹ. Khoảnh khắc chưa thành nụ hôn đó… lại còn cháy hơn cả một nụ hôn thật.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play