Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cô Dâu Của Quân Nhân

Quyết định trong khoảnh khắc

Chương 1: Quyết định trong khoảnh khắc

Tác giả: Ninh Ninh

Buổi sáng ở thành phố A vẫn luôn náo nhiệt như thường lệ. Những con đường dẫn đến bệnh viện Thế Dân lúc nào cũng đông đúc, xe cộ chen nhau từng chút một. Cố An Nhiên khoác áo blouse trắng, bước nhanh giữa dòng người đang hối hả. Mới hơn bảy giờ rưỡi, nhưng hôm nay cô phải trực ca dài, trong lòng còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần.

Cô vừa đi vừa xem lại nội dung cuộc họp sáng nay thì phía trước bỗng xuất hiện đám đông tụ tập. Người qua đường đứng thành vòng tròn, nhiều giọng nói xì xào xen lẫn sự hoảng hốt. Trái tim của một bác sĩ khiến Cố An Nhiên lập tức cảnh giác. Cô bước nhanh hơn, chen vào đám đông, giọng dõng dạc vang lên.

“Cho tôi qua với, tôi là bác sĩ!”

Đám đông lập tức tản ra mở một lối nhỏ. Ở giữa là một bà cụ lớn tuổi đang ngồi bệt dưới đất, bên cạnh còn cái túi rơi văng ra. Gương mặt bà tái nhợt vì hoảng sợ, nhưng không có vết thương nào nghiêm trọng. Chỉ là mấy chỗ trầy xước ở tay và đầu gối, có thể do va chạm nhẹ khiến bà ngã xuống.

Cố An Nhiên lập tức quỳ xuống kiểm tra.

“Bà có thấy chóng mặt hay buồn nôn không ạ? Có đau ở đâu nữa không?”

Bà cụ lắc đầu, giọng run run: “Không… không sao. Bị một chiếc xe lách qua nên tôi giật mình thôi.”

Cố An Nhiên quan sát kỹ rồi dìu bà đứng dậy. Mọi người cũng thở phào khi thấy tình hình không nghiêm trọng. Nhưng cô vẫn cẩn thận nói:

“Cháu là bác sĩ ở bệnh viện Thế Dân gần đây. Cháu đưa bà đến đó kiểm tra tổng quát cho yên tâm nhé. Người lớn tuổi ngã dù nhẹ cũng không nên chủ quan.”

Bà cụ nhìn cô gái trước mặt, gương mặt trẻ trung, đôi mắt trong sáng, lại nói năng lễ phép. Trong lòng liền sinh thiện cảm.

“Được được, cảm ơn cháu. Cháu tốt quá.”

Cả đoạn đường đến bệnh viện, Cố An Nhiên luôn đi chậm để bà dễ theo kịp. Ngồi trong phòng khám, bà cụ nắm lấy tay cô, ánh mắt hiền hòa hỏi:

“Cô gái, cháu tên gì?”

“Cháu là Cố An Nhiên ạ.”

“An Nhiên… đúng là cái tên đẹp, nhìn cháu cũng dễ thương như cái tên vậy.”

Bà cười hiền, nếp nhăn trên khuôn mặt như giãn ra.

Trong lúc bác sĩ chuyên khoa tiến hành siêu âm và chụp phim cho bà cụ, một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi tuổi hấp tấp chạy vào. Vừa gặp bà cụ đã vội vàng hỏi han, rồi quay sang lễ phép cảm ơn Cố An Nhiên.

Người phụ nữ ấy là Lâm Lan con dâu của bà cụ Doãn Thu.

Sau khi nghe mẹ chồng kể rõ mọi chuyện, Lâm Lan càng thêm biết ơn. Bà ngồi xuống cạnh Cố An Nhiên, trò chuyện vài câu rồi bất giác thở dài.

“Cô gái như cháu mà tốt tính, hiền lành như vậy, sao nhìn mặt lại có vẻ buồn? Có chuyện gì phiền lòng à?”

Cố An Nhiên hơi bất ngờ nhưng cũng không giấu được vẻ mệt mỏi. Lâm Lan và bà cụ nhìn nhau rồi dịu dàng trấn an cô. Chỉ vài câu gợi mở, Cố An Nhiên đã vô thức kể ra chuyện gia đình đang ép cô phải gả cho một người cô không hề có tình cảm.

“Cháu không thích anh ta, nhưng bố mẹ cháu cứ một mực cho rằng anh ta tốt. Cháu khuyên mãi cũng không được.”

Bà cụ Doãn Thu nhíu mày: “Ép cưới thời nay vẫn còn sao? Không được đâu, hôn nhân là chuyện cả đời.”

Lâm Lan bỗng bật cười nhẹ: “Vậy hay là… dì giới thiệu cho cháu một người nhé?”

Cố An Nhiên ngơ ngác: “Dạ?”

Lâm Lan chống tay lên ghế, nghiêm túc nói: “Con trai dì 27 tuổi, trong bộ đội, rất ít khi về nhà nên không phiền ai được. Nếu cháu kết hôn với nó, nhà cháu cũng sẽ không ép cháu cưới người đàn ông kia nữa.”

Cố An Nhiên sững người. Cô thầm nghĩ,

[Quân nhân thì ít về nhà. Có tiếng đã kết hôn. Như vậy bố mẹ chắc chắn sẽ thôi ép mình…]

Thấy cô im lặng suy nghĩ, Lâm Lan liền lên tiếng thúc giục: “Cháu yên tâm, cưới để giải quyết rắc rối trước đã. Sau này tìm được người thích hợp, cháu đá nó đi lúc nào cũng được.”

Bà cụ Doãn Thu cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đó! Cháu trai bà nó hiền lắm, không gây khó dễ cho ai đâu.”

“Nhưng… như vậy thì không công bằng với anh ấy.” Cố An Nhiên nhỏ giọng nói.

“Không sao hết!” Lâm Lan xua tay mạnh đến mức bà cụ bật cười. “Nó đang độc thân, không có quyền từ chối. Với lại cháu là ân nhân của nhà dì, nó mà không đồng ý thì để dì chỉnh đốn lại nó.”

Không hiểu sao, sự nhiệt tình và chân thành của hai người khiến lòng Cố An Nhiên nhẹ đi một chút. Cô không phải là người bốc đồng, nhưng nhìn vào hoàn cảnh hiện tại… đây có lẽ là lối thoát duy nhất khỏi cuộc hôn nhân ép buộc kia.

Sau vài giây suy nghĩ, Cố An Nhiên mím môi: “Vậy… dì hỏi ý con trai dì trước đi ạ. Nếu anh ấy đồng ý thì… cháu cũng đồng ý kết hôn.”

Bà cụ và Lâm Lan lập tức vui đến mức muốn bật dậy ôm lấy cô. Bà cụ luôn miệng khen cô là cô gái phúc hậu, hiền lành, đẹp người đẹp nết. Lâm Lan còn nói:

“Cháu về đi, dì gọi nó ngay bây giờ!”

Đến khi tiễn bác sĩ ra hành lang bệnh viện, Doãn Thu còn nắm tay cô không nỡ buông.

Cố An Nhiên bước ra cửa phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng quen thuộc bao phủ lấy cô. Cô dừng lại vài giây, hít sâu một hơi, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa hoang mang.

[Cũng là lấy một người mình không yêu… nhưng ít nhất không phải lấy tên Dương Đại kia. Nếu đã phải kết hôn, chi bằng kết hôn với một anh lính bảo vệ tổ quốc. Có lẽ… cũng không tệ.]

Một ý nghĩ vừa bồng bột vừa táo bạo, nhưng lại trở thành khởi đầu cho một câu chuyện cô chưa bao giờ nghĩ đến.

Nhiệm vụ bất khả kháng

Chương 2: Nhiệm vụ bất khả kháng

Tác giả: Ninh Ninh

Bên trong phòng bệnh yên tĩnh, ánh sáng trắng từ cửa sổ hắt vào khiến không khí trở nên sáng sủa hơn. Bà cụ Doãn Thu sau khi được kiểm tra xong đã trở lại tinh thần, ngồi tựa vào gối, đôi mắt vẫn long lanh ý cười. Bên cạnh, con dâu bà - Lâm Lan, thì vẫn chưa hết hồi hộp. Vừa may mắn thoát một kiếp nạn, nay lại có cơ hội nhận một cô gái tốt bụng, giỏi giang về làm cháu dâu.

“Để con gọi nó ngay.”

Lâm Lan nói xong liền tìm điện thoại trong túi, thoăn thoắt bấm số quen thuộc.

Con trai bà – Phó Đình Thâm, một quân nhân chính quy, hiện đang đóng quân tại đơn vị. Tính tình anh vốn nghiêm túc, ít nói, lại đặt nhiệm vụ lên hàng đầu. Dù là con trai duy nhất trong nhà, nhưng từ năm 18 tuổi rời nhà đi học quân sự đến giờ, thời gian anh ở nhà cộng lại chắc chưa đầy một năm.

Tín hiệu kết nối, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

“Mẹ, sao thế?”

Giọng anh trầm, gọn gàng, xen chút nghi hoặc khi thấy mẹ gọi vào lúc đang bận công tác.

Lâm Lan chưa kịp nói gì thì đã bật ra câu khiến bất kỳ ai cũng phải sốc.

“Đình Thâm, tuần này… về nhà kết hôn nhé.”

Phó Đình Thâm đứng hình mất ba giây. Anh liếc lại màn hình xem có đúng là mẹ mình gọi không. Sau khi xác nhận đúng thật, anh mới hỏi lại:

“…Mẹ say à?”

“Con mới say ấy!” Lâm Lan gằn giọng mắng yêu.

“Mẹ nói thật đấy! Bà nội con suýt đi đời rồi. Hôm nay bị xe tông, ngã một cái mà may có một cô gái tốt bụng cứu giúp. Cháu dâu tương lai của mẹ đó!”

Từ “kết hôn” bị lặp lại hai lần khiến đầu óc Phó Đình Thâm hoàn toàn không theo kịp. Nhưng khi nghe đến chuyện bà nội, anh lập tức nghiêm túc.

“Bà có sao không mẹ?”

Doãn Thu ở bên cạnh nghe thấy, lập tức đưa tay giật lấy điện thoại, áp sát vào tai. Dù giọng bà run run nhưng vẫn đầy sức sống.

“Không có cô gái đó, thì cháu đợi dọn xác cho bà cũng được rồi đấy! Bây giờ cái tay bà đau lắm, chân cũng đau… mà quan trọng hơn, cô bé cứu bà đang bị ép cưới một thằng khốn. Cháu nhất định phải giúp!”

Phó Đình Thâm thở dài, bóp mi tâm: “Bà nội, kết hôn không thể qua loa như vậy được. Chuyện này…”

“Không được cái gì mà không được!”

Bà cắt ngang luôn, giọng nghiêm như ra lệnh.

“Con gái người ta đang gặp nguy hiểm, cháu là quân nhân, cháu phải có nghĩa vụ bảo vệ nhân dân, nghe chưa?”

“Nhưng...”

“Không nhưng nhị gì cả!” Bà cụ gằn mạnh. “Cháu mà không đồng ý, bà khỏi chữa bệnh luôn. Để não xuất huyết chết quách cho rồi.”

“Bà!!”

Phó Đình Thâm thật sự bất lực. Cả đời là quân nhân, anh chưa từng sợ kẻ địch, nhưng lại sợ nhất chính là bà nội của mình. Cứ gặp bà, chưa nói được ba câu là ý kiến của mình bị ép thành ý kiến của bà ngay lập tức.

“Còn nữa,” anh nói, cố gắng giải thích hợp lý: “Trong quân đội, kết hôn phải nộp hồ sơ, phải xét duyệt, không thể trong một tuần… mà tuần này cháu không về đơn vị được.”

“Chuyện đó để bà lo!”

Giọng bà cụ như thể việc chỉ cần phẩy tay là xong. “Muộn nhất ngày kia cháu phải xuất hiện ở cửa nhà. Nếu không… thì coi như bà chết.”

“Con…”

Phó Đình Thâm chưa nói được gì đã nghe bên kia tiếng bà cụ “Ôi da” một cái rồi rên rỉ.

“Đau quá… ôi đầu bà… không ổn rồi…”

Ngay sau đó, điện thoại bị chuyển cho Lâm Lan.

“Con nghe chưa?” Lâm Lan còn chưa nói gì, bà đã tiếp lời. “Bà con mà bị gì thật, con lo mà về nhà lo tang cho bà đó nhé.”

Rồi tút… tút…

Cuộc gọi tắt ngang. Trên màn hình chỉ còn lại dòng chữ "Cuộc gọi đã kết thúc".

Phó Đình Thâm đứng trong phòng làm việc, môi giật giật. Một tay cầm điện thoại, một tay chống hông, gương mặt biểu cảm vô cùng bất lực.

“…Haizzzz.”

Anh thở dài như trút ra cả ngàn nỗi niềm của quân nhân bị ép cưới.

Bên trong phòng bệnh, Lâm Lan chưa kịp đặt điện thoại xuống thì bà cụ đã ngồi phắt dậy, bật cười.

“Trời ơi mẹ ơi, mẹ diễn xuất tuyệt thật đó!” Lâm Lan giơ ngón cái khen ngợi.

Doãn Thu vô cùng tự hào nói: “Lúc trẻ mẹ còn đoạt giải diễn xuất cấp thành phố đó con! Diễn vài câu là nó sợ liền.”

Hai người nhìn nhau, cười sảng khoái như vừa hoàn thành một phi vụ trọng đại.

Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, Lâm Lan lại chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

“Nói chứ… Đình Thâm nó lạnh lùng lắm. Tên nhóc đó mà mở miệng nói chuyện tử tế với ai chắc trời sắp mưa ngược. Không biết bác sĩ Cố có thích được tính nó không? Có khi nào thiệt cho cô bé quá không mẹ?”

Bà cụ thở dài: “Đúng là cũng hơi thiệt một chút. Thằng đó chẳng biết lãng mạn, chẳng biết dỗ dành ai. Cả đời nó chỉ biết quân lệnh với súng đạn thôi.”

Nhưng rồi bà cụ lại phất tay một cái, ra vẻ không đáng lo.

“Nhưng mà kệ đi. Chuyện cấp bách lắm rồi. Cứ cưới trước đi đã. Sau này chúng ta bù đắp cho cô bé ấy nhiều chút là được.”

Lâm Lan lập tức nở nụ cười sáng rỡ: “Đúng rồi! Vẫn là mẹ cơ trí. Một mũi tên trúng hai đích, vừa trả được ơn cứu mạng vừa giải quyết chuyện chung thân của thằng nhóc đó.”

Nói đến đây, bà lại chợt lo lắng: “Nhưng… nhỡ đâu cưới rồi mà hai đứa nó vẫn chẳng thích nhau thì sao?”

Bà cụ lập tức vung tay: “Ai da, con đừng lo xa. Tục ngữ có câu kịch giả tình thật. Hai đứa cưới rồi, sống chung một thời gian… kiểu gì chẳng nảy sinh tình cảm.”

Lâm Lan nghe vậy thì bật cười ha hả.

“Haiz, mẹ nói cũng phải. Cố tiểu thư xinh đẹp như vậy, lại đúng gu của Đình Thâm. Nhìn là biết nó sẽ không thể không rung động. Biết đâu… còn chủ động theo đuổi người ta ấy chứ.”

Hai người nhìn nhau, cười đến mức đôi mắt cong lên thành hai vầng trăng.

Trong lòng họ giờ chỉ còn một ý nghĩ.

Cuối cùng, nhà họ Phó cũng sắp có cháu dâu xinh đẹp và hiền lành rồi!

Đưa ra quyết định

Chương 3: Đưa ra quyết định

Tác giả: Ninh Ninh

Sau cuộc gọi hỗn loạn từ mẹ và bà nội, Phó Đình Thâm đứng bất động trong phòng làm việc của đơn vị. Điện thoại vẫn còn nóng trong tay, như thể câu “về nhà kết hôn” vừa rồi đã đốt cháy toàn bộ bình tĩnh vốn có của anh. Suốt những năm ở quân đội, anh đối mặt với vô số tình huống khẩn cấp, giải quyết từ các nhiệm vụ nguy hiểm đến các bài tập căng thẳng. Nhưng chưa một lần nào… anh cảm thấy thật sự thua cuộc như lúc này.

Làm sao từ chối đây? Làm sao chống lại lời đe dọa… à không, là tối hậu thư của bà nội?

Anh đang suy nghĩ thì cửa phòng bật mở. Một cấp dưới đi vào, người còn vương mùi nắng gió của thao trường.

“Báo cáo đội phó, có nhiệm vụ!”

Phó Đình Thâm nhìn cậu lính trẻ, cánh môi giật nhẹ. Anh hít một hơi thật sâu, rồi khoát tay.

“Các cậu đi trước đi.”

Người lính chần chừ: “Còn anh thì sao ạ?”

Phó Đình Thâm đứng thẳng người, y như đang chuẩn bị đọc một mệnh lệnh rất quan trọng của quân đội. Mấy giây trôi qua, anh mới mở miệng, giọng đầy bất lực nhưng vẫn nghiêm trang.

“Tôi… phải về nhà kết hôn.”

Người lính tròn mắt: “Hả?!”

Sự sững sờ trên mặt cậu lính trẻ khiến phòng làm việc trở nên nặng nề trong một khoảnh khắc, sau đó lại trở nên… kỳ cục không thể tả. Phó Đình Thâm nhìn cấp dưới của mình, ánh mắt như muốn nói: Đừng hỏi thêm.

Dường như hiểu được sự nghiêm trọng của chuyện này, người lính vội đứng nghiêm, giơ tay chào rồi chạy mất dạng như bị gió cuốn.

Khi cửa phòng đóng lại, Phó Đình Thâm chỉ còn biết thở dài.

“Haiz…”

Trong khi đó, ở bệnh viện Thế Dân, Cố An Nhiên đang ở giữa ca làm của mình. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng xuống hành lang dài, tạo nên một vệt sáng dịu nhẹ. Cô đang viết báo cáo y tế thì điện thoại rung lên.

Người gọi đến… là ba nuôi của cô, Cố Thành.

Cô nhìn màn hình vài giây, có phần do dự. Nhưng cuối cùng vẫn phải bắt máy.

Vừa mới đặt điện thoại lên tai, giọng nói lạnh lùng, áp đặt của người đàn ông bên kia truyền đến.

“Cố An Nhiên, nói cho con biết. Thứ tư tuần sau phải kết hôn với cậu Dương. Nếu con dám không tới, thì từ nay chúng ta cắt đứt quan hệ.”

Không có một lời hỏi han. Không có lấy một câu giải thích. Chỉ có mệnh lệnh, như thể cô là một món hàng, một vật trao đổi.

Cố An Nhiên nhắm mắt lại, giọng bình thản đến mức đáng sợ.

“Được. Cắt đứt thì cắt đứt. Dù sao tôi cũng đâu phải con ruột của ông.”

Đầu dây bên kia im bặt một giây, sau đó là tiếng quát:

“Cố An Nhiên!! Mày tưởng tao không dám làm thật à? Mày thích làm bác sĩ đúng không? Mày thử xem, chỉ cần tao mở miệng, nhà họ Cố sẽ không để mày yên ở thành phố A này đâu!”

Chưa kịp đáp, cuộc gọi đã bị cúp. Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng bíp… bíp… tàn nhẫn.

Cố An Nhiên nhìn chằm chằm xuống điện thoại, đôi môi mím lại, tay siết chặt đến mức các khớp tay trắng bệch.

“Vô liêm sỉ…”

Cô khẽ lẩm bẩm, trong lòng cuộn lên một loại tủi thân xen lẫn phẫn nộ. Nhưng cô không cho phép mình yếu đuối. Cô không có gia đình để dựa dẫm, không ai đứng về phía mình. Vậy nên… cô lại càng phải mạnh mẽ.

Để tránh suy nghĩ tiêu cực, cô quyết định rời phòng làm và đi đến khoa điều dưỡng để thăm bà cụ Doãn Thu. Khi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, giọng nói trong trẻo của cô vang lên:

“Bà ơi, hôm nay bà thấy thế nào rồi ạ?”

Vừa nhìn thấy cô, mắt bà cụ sáng hẳn, nụ cười rạng rỡ như thể người trước mặt là cháu gái ruột của mình.

“Bà khỏe hơn nhiều rồi, nhờ cháu đấy.”

Cố An Nhiên gật đầu, định nói gì đó nhưng rồi lại lấy trong túi ra một xấp giấy, đưa cho bà.

“Bà ơi… nghe nói cháu trai bà hôm nay về. Nếu… nếu anh ấy không đồng ý chuyện kết hôn thật thì… mình có thể làm hôn nhân giả thôi ạ. Cháu có soạn hợp đồng, để cả hai bên đều không ai bị thiệt.”

Giọng nói của cô nhỏ nhẹ nhưng không giấu được sự căng thẳng. Trong lòng cô, chuyện này vốn chỉ là giải pháp tạm thời để thoát khỏi cuộc hôn nhân bị ép buộc với Dương Đại. Cô không muốn làm khó ai, càng không muốn phá hoại tương lai của người cô chưa từng gặp mặt.

Bà cụ Doãn Thu cầm lấy bản hợp đồng, không xem ngay mà nắm tay cô thật chặt.

“Cháu à, trông xinh đẹp thế này, lại lễ phép, lại có trái tim nhân hậu. Cháu trai bà có thể cưới được cháu… là phúc tám đời nhà nó đó.”

Cố An Nhiên đỏ mặt, cúi đầu cười ngượng.

“Bà nói quá rồi. Cháu trai bà chắc hẳn là người rất tốt… và rất có trách nhiệm. Nếu không, anh ấy đã kết hôn lâu rồi.”

“Đúng thế.” Bà cụ gật đầu đầy tự hào. “Cháu trai bà ở trong quân đội từ nhỏ đến lớn, lúc trước bận học, sau bận làm nhiệm vụ. Nó nghiêm túc lắm, chuyện kết hôn cũng chẳng thể qua loa.”

Cố An Nhiên nghe vậy thì càng thêm lo.

Một người nghiêm túc như vậy… lại bị ép cưới vì mình. Có lẽ… cô đang làm liên lụy đến người ta?

Nhưng ngay lúc ấy, bà cụ lại mỉm cười hiền hòa, vỗ nhẹ tay cô:

“Yên tâm đi. Thằng bé đó, cháu không cần lo. Cháu chỉ cần để bà lo là được.”

Cố An Nhiên nhìn đồng hồ thấy thời gian họp sắp đến, vội đứng lên:

“Bà ơi, lát nữa cháu còn phải họp. Cháu về trước nhé. Chiều cháu lại sang thăm bà.”

“Được, cháu đi đi.”

Bà cụ mỉm cười.

Cô rời khỏi phòng bệnh, cánh cửa khép lại rất nhẹ. Trong phòng chỉ còn bà cụ Doãn Thu đang ngồi trên giường, mở bản hợp đồng của cô gái lên xem.

Ánh mắt bà lấp lánh vui vẻ, như thể đang đọc… thiệp cưới của chính cháu trai mình vậy.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play