Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

FOXG LOVE CLINIC - BỆNH VIỆN TÂM LÝ / THÍ NGHIỆM

1 - thông tin và B1

Tên ông ta: Gavil Fox Wood Biệt danh: Fox Wood Tập đoàn & phòng thí nghiệm: FOXG Industries Nhà khám chữa lành: FOXG Love Clinic --- 📄 BÁO CÁO NỘI BỘ – NỀN TẢNG & MỤC TIÊU CỦA FOXG INDUSTRIES VÀ FOXG LOVE CLINIC Mã: CONFIDENTIAL – EYES ONLY Ngày soạn: 1983-01-15 Soạn bởi: Gavil Fox Wood (Fox Wood) – Nhà sáng lập & Giám đốc Nghiên cứu Cảm xúc --- 1. Bối cảnh & Lý do hình thành FOXG Vào đầu thập niên 1980, xã hội chứng kiến sự gia tăng đáng báo động về: Trẻ em bị sang chấn tâm lý Rối loạn lo âu Trẻ mồ côi thiếu chăm sóc tinh thần Khủng hoảng niềm tin vào người lớn và môi trường trị liệu truyền thống Gavil Fox Wood – một chuyên gia nghiên cứu tâm lý học hành vi trẻ em – nhận ra: Trẻ không tin bác sĩ, nhưng tin vào đồ chơi Đồ chơi có thể trở thành cầu nối cảm xúc Công nghệ cảm biến mới nổi có thể hỗ trợ theo dõi tâm lý không gây sợ hãi Cần một mô hình mới giữa nghiên cứu – công nghệ – chăm sóc tinh thần Từ đó, ông thành lập: FOXG Industries Tập đoàn nghiên cứu – chế tạo đồ chơi cảm xúc. FOXG Love Clinic Nhà khám trị liệu dành riêng cho trẻ em tâm lý, sử dụng sản phẩm FOXG làm phương tiện hỗ trợ. --- 2. Mục tiêu của FOXG Love Clinic FOXG Love Clinic được xây dựng với tôn chỉ: • Trị liệu không áp lực, không sợ hãi Các phòng khám trông giống khu vui chơi, không giống bệnh viện. • Dùng đồ chơi cảm xúc (Emotional-Responsive Toys) để thu thập dữ liệu nhẹ nhàng Không làm trẻ stress, nhưng vẫn hỗ trợ bác sĩ nắm tâm lý thật của trẻ. • Tạo môi trường chữa lành tự nhiên Ánh sáng mềm, âm thanh êm, đồ chơi ấm áp → trẻ dễ mở lòng. • Hỗ trợ trẻ mồ côi, trẻ tổn thương xã hội FOXG hợp tác cô nhi viện và các tổ chức xã hội. --- 3. FOXG Industries – Nơi nghiên cứu & sản xuất đồ chơi cảm xúc nâng cao FOXG Industries hoạt động theo các trụ cột: A. Nghiên cứu hành vi cảm xúc trẻ em Sử dụng công nghệ cảm biến, phân tích phản ứng cảm xúc. B. Sản xuất đồ chơi hỗ trợ trị liệu Các series như: SMILER, SPINDLE BUN, FOXY LOVESSY, NEEDLE NOOK, FOXY LOVELY… (Ban đầu là đồ chơi bình thường, sau này chuyển sang thí nghiệm nâng cao.) C. Thu thập dữ liệu (dưới dạng nghiên cứu lâm sàng) Ban đầu hợp pháp, sau này bắt đầu xuất hiện các chương trình thử nghiệm mật → dẫn đến việc tạo ra tầng thí nghiệm dưới lòng đất. D. Mục tiêu ban đầu “Tạo ra đồ chơi có thể an ủi – chữa lành – bảo vệ trẻ em.” E. Mục tiêu sau này (phi đạo đức) “Tạo ra đồ chơi có khả năng tự hành động, tự phản ứng, tự hỗ trợ hoặc giám sát trẻ.” → Đây là giai đoạn dẫn đến các dự án số hiệu, ví dụ: Project 1412 – Foxy Lovely Project 1413 – Foxy Lovessy Project 7334 – Smiler Project Bind – Spindle Bun Project 004 – Needle Nook --- 4. Lý do FOXG chuyển từ “đồ chơi cảm xúc” sang “thí nghiệm nâng cao” Theo hồ sơ thu hồi, nội bộ FOXG bị thúc đẩy bởi: • Áp lực tài chính Đòi hỏi công ty phải tạo ra sản phẩm độc quyền mạnh hơn. • Nhu cầu công nghệ quân sự & giám sát Các tổ chức bên ngoài muốn đồ chơi có khả năng theo dõi nâng cao. • Ám ảnh cá nhân của Gavil Fox Wood Ông bị ám ảnh bởi mục tiêu “chữa lành triệt để” → dẫn tới vượt ranh giới đạo đức. • Tai nạn năm 1989 Một trẻ mồ côi chết trong quá trình trị liệu, khiến FOXG chuyển sang mô hình “đồ chơi giám sát phòng ngừa”. → Đây là lúc FOXG xây dựng phòng thí nghiệm tầng sâu, nơi mọi dự án “cải tiến cơ thể – cải tiến tâm lý” bắt đầu. --- 5. FOXG – Tôn chỉ bị bóp méo theo thời gian Giai đoạn Tôn chỉ Thực tế diễn ra 1983–1986 Chữa lành trẻ em Hợp pháp, nhân ái 1987–1990 Cải tiến đồ chơi Bắt đầu thử nghiệm cảm xúc nâng cao 1991–1997 Hỗ trợ cộng đồng Tiến vào nghiên cứu thần kinh – tâm lý 1998–2004 Tối ưu hóa phản ứng Biến đổi cá thể, mất tính nhân đạo 2004 — Gavil Fox Wood mất tích – toàn bộ FOXG dừng công khai ---
Người chơi từng là kỹ thuật viên phụ trách hệ thống an toàn tại FoxG Industries. Nhiệm vụ từng chỉ xoay quanh camera, khóa cửa tự động và kiểm soát hành lang. Một ngày, toàn bộ hệ thống của FoxG Clinic (khu B1–B7) đồng loạt im bặt như ai đó bấm tắt nhịp tim điện tử của cả tòa nhà. Trước khi mất tín hiệu hoàn toàn, hệ thống gửi ra một đoạn log cuối: ”…B7 – containment unstable. FoxG Lovely Protocol failed. Asset: FO-14 active… Return. Return. Return… Whoever sees this: door override transferred to… YOU.” Rồi màn hình tối đen. Công ty nghĩ chỉ là lỗi kỹ thuật nhỏ nhưng trong hệ thống nội bộ, tên người chơi xuất hiện như người được ủy quyền cuối. Không ai hiểu tại sao. Không ai muốn xuống đó. Họ nhét thẻ từ vào tay người chơi như đang vội thoát khỏi trách nhiệm. Người chơi quay lại FoxG Clinic vì ba lý do đan xen: 1. Nghĩ rằng mình chỉ cần sửa lỗi hệ thống Một việc đơn giản: reset server, kích hoạt lại khóa cửa, kiểm tra lại khu B4 và B6. Chấm hết. Cho đến khi cửa B1 khép lại sau lưng, tự khóa từ bên ngoài… 2. Muốn tìm hiểu vì sao tên mình bị “chọn” Không ai (ngoài phòng thí nghiệm cũ) biết người chơi từng tham gia dự án đầu tiên của FoxG: dự án “Lovely Behavioural Circuits”. Một phần mã do người chơi viết vẫn nằm trong những sinh vật bên trong. Chính vì vậy hệ thống mới chọn bạn. Không phải lỗi. Là gọi về. 3. Có tin đồn về “một người còn sống” Một nhân viên bảo trì đã mất tích ba tháng trước trong khu B5. Gần đây, hệ thống an ninh cho thấy chuyển động dạng người tại B7 trước khi sập. Người ta nghi đó là anh ta. Người chơi không chắc mình tin hay không, nhưng trong lòng vẫn có tia hy vọng muốn xác định sự thật. Giờ đây, khi người chơi bước vào B1, ánh đèn xanh của hành lang FoxG Clinic không còn mang cảm giác y tế sạch sẽ nữa. Nó giống mạch máu của một thứ gì đó sống… và đang đợi.
Loa phát thanh từ đâu đó vang lên “ welcome to…die “ — FoxG love clinic—
OPENING: FOXG CLINIC – B1 Cánh cửa sắt của FoxG Clinic khép lại bằng một tiếng “cạch” khô như xương. Người chơi đứng giữa hành lang tầng B1, nơi bóng đèn huỳnh quang treo lơ lửng phát ra ánh sáng nhợt nhạt. Không khí có mùi thuốc sát trùng nhưng bị pha lẫn với gì đó lạ… như mùi kim loại ấm của máy móc đang thở. Máy liên lạc đeo vai bật sáng. Một dòng chữ quét qua màn hình: SYSTEM: Door override confirmed. You are now inside B1. Warning: Lovely Protocol offline. Điện phòng trực tắt phụp. Cả hành lang im thin thít, yên lặng đến mức bạn nghe rõ tiếng mạch đập trong tai mình. Ở cuối hành lang B1 là chiếc bàn lễ tân. Màn hình phía sau nó nhấp nháy, rồi bung ra đoạn log cũ. Hình ảnh méo, tiếng hú nền, nhưng vẫn nhận ra giọng một kỹ sư: LOG 431-B1 “Nếu ai… thấy bản ghi này… đừng để Foxy Lovely ra ngoài. Cửa B7 bị lỗi, cô ta… cô ta cảm giác được mùi người. Con bé càng đói, càng cắn. Chúng tôi không còn giữ được… Nếu bạn là người được chọn… quay lại mã Lovely lúc đầu… sửa nó… hoặc bỏ chạy.” Màn hình tắt rụp. Một âm thanh khẽ quệt sau lưng. Không lớn. Không nhanh. Chỉ giống tiếng móng vuốt nhẹ nhàng thử sàn, như ai đó đang… kiểm tra xem bạn có quay đầu không. Phía phải có cửa dẫn xuống B2. Phía trái là lối vào phòng hồ sơ y tế, nơi lưu mã Lovely Protocol đời đầu. Ngay phía sau, bóng tối bắt đầu… ngọ nguậy.
Hành lang B1 lạnh như kho đông. Trên tường, các poster “FoxG Love Clinic” đã phai màu, mép giấy cong lên như nụ cười khó chịu. Bạn bật công tắc phòng lưu trữ. Đèn nhấp nháy ba lần rồi sáng yên vị. Giữa gian phòng là một chiếc bàn kim loại. Trên đó: một cuộn băng VHS màu đen, nhãn viết tay: “Lovely – Behavior Test 14A”. Bạn nhét băng vào đầu máy. Màn hình CRT bật lên, tiếng rè như hơi thở nghẹt. q
Hình ảnh hiện ra, hơi rung, hơi cháy sáng. Một căn phòng trắng. Một sinh vật đứng giữa phòng, buông thõng tai dài xuống vai. Bộ lông màu bạc giống như được dệt từ ánh trăng nhưng mất kiểm soát, xoáy vào nhau như gió lốc. Đôi mắt to, tròng đen giãn rộng, viền đỏ mảnh như chỉ khâu. Nó nhìn thẳng vào camera. Không nhúc nhích. Không chớp. Chỉ mỉm một nụ cười cong, quá cong đến mức như méo. Giọng một kỹ thuật viên vang lên ngoài khung hình: “Lovely… test phản ứng: Người mới.” Lovely hơi nghiêng đầu. Trong nửa giây, nó trông như đang lắng nghe gì đó ở phía bạn. Như thể nó nghe được cả người đang xem băng. Lovely bước đến sát camera. Hình ảnh nhiễu mạnh. Một dòng âm thanh lạ lọt vào, gần như tiếng hát ngắt quãng: “…người… chơi… ở đâu rồi…?” Rồi màn hình tối đen.
Ngay sau băng VHS, một file camera bật lên tự động. Tiêu đề: “B2 HALLWAY – LAST RECORD OF LUCKY” Camera nhìn từ trên xuống. Hành lang tối, chỉ còn dải đèn khẩn cấp đỏ lòm dưới sàn. Lucky xuất hiện trong khung hình. Nhỏ con, nhanh nhẹn, cái đuôi xù rung lên liên tục vì sợ. Cậu ta bám vào tường, thở dốc như đang chạy trốn khỏi thứ gì đó mà camera chưa thấy. Lucky nhìn thẳng vào ống kính và nói nhỏ: “Nếu ai còn sống… đừng tin Lovely. Cô ta không còn chữa lành ai nữa…” Trong góc khuất sau lưng Lucky, bóng tối co lại như một sinh vật đang hít vào. Một bàn tay lông bạc vươn ra. Thon. Dài. Móng cong như kim mổ. Camera rung mạnh, âm thanh hú lên. Lucky hét: “Đừng cho cô ta…” Màn hình trắng lóa. File kết thúc.
--- 1. Chương Trình “ECHO KÍ ỨC” – Bộ nhớ cảm xúc bị kẹt trong đồ chơi FOXG từng âm thầm thử nghiệm một công nghệ: 👉 Lưu trữ cảm xúc thật của trẻ em trong lõi đồ chơi Ban đầu để giúp bác sĩ theo dõi tiến trình trị liệu. Nhưng công nghệ bị lỗi: ❗ Nhiều cảm xúc tiêu cực (sợ hãi, cô độc, tức giận) đã… bám dính vào đồ chơi và không thể xóa được. Một số mẫu đồ chơi đời đầu mang: tiếng khóc nhỏ khi phòng tối, cảm giác lạnh khi chạm, hoặc phản ứng “ôm quá chặt”. → Là nền tảng vô thức dẫn đến các dự án Smiler, Spindle Bun và Foxy Lovely. --- 2. Phòng dưới lòng đất tầng B7 – “THE SEAM ROOM” Tầng bí mật nhất FOXG. Không có camera. Không có nhật ký. Không có sơ đồ chính thức. Theo tin nội bộ, đây là nơi: • Test cảm xúc cực hạn Đồ chơi được cho tiếp xúc với “trẻ giả lập” để xem phản ứng. • Nơi tạo ra FOXY LOVELY (1412) Máy mô phỏng giấc mơ “Dream Engine” bị quá tải → làm cô biến dị, kéo theo lỗi hệ thống cảm xúc. • Nơi cuối cùng Fox Wood đặt chân đến trước khi mất tích Dấu vết duy nhất còn lại chỉ là: 1 chiếc bút gãy 1 vệt vải cáo đen cháy xém 1 câu ghi bằng bút chì trên tường: > “Emotion is alive.” --- 3. Chương Trình “HEART-SEAM” – Vết may tạo cảm xúc FOXG thử nghiệm việc: 👉 đưa mô cấy sinh học siêu nhỏ vào đường chỉ trong đồ chơi. Khi may, các “seam” này có thể: phản hồi nhiệt độ tay, phản hồi nhịp tim, thậm chí rung nhẹ theo trạng thái cảm xúc của trẻ. Chương trình giúp tạo ra: • Lovessy (1413) – vết may trái tim biết “lắng nghe” • Needle Nook – robot vá víu cảm xúc Nhưng ở Foxy Lovely (1412), vết may phản ứng quá mạnh → biến cơ thể cô thành cấu trúc giật đứt liên tục khi kích động. --- 4. “HỒ SƠ ZERO” – Đứa trẻ đầu tiên của FOXG Trước cả Project 1412, FOXG từng thử nghiệm lên một đứa trẻ thật — gọi là: Mẫu thử ZERO – The First Child Không có tên. Không có ảnh. Không có giấy tờ. ZERO được thiết kế để trở thành: cầu nối giữa con người và đồ chơi cảm xúc, nguồn cung dữ liệu cảm xúc thuần khiết, và là người giữ bí mật tối thượng của FOXG. Truyền thuyết nội bộ kể rằng: 👉 ZERO không bao giờ rời khỏi phòng trị liệu 👉 ZERO không bao giờ nói 👉 ZERO không bao giờ khóc Nhưng khi FOXG đóng cửa năm 2004: ZERO biến mất. Và các nhân viên nói rằng vẫn nghe tiếng bước chân trẻ con chạy dọc hành lang tối mỗi đêm. --- 5. Mật danh của Fox Wood – “THE CARETAKER” Trước khi mất tích, trong hồ sơ nội bộ, Fox Wood được gọi bằng một mã hiệu: THE CARETAKER – Người trông giữ cảm xúc Ông xem cảm xúc của trẻ như thứ thiêng liêng. Nhưng sự ám ảnh khiến ông vượt ranh giới đạo đức. Tin đồn cho rằng: → Fox Wood không chết. → Ông bị kẹt trong chính một trong các dự án mình tạo ra. → Và đôi khi những người làm ca đêm nghe tiếng ông luyện giọng nói: > “Kids… don’t cry… you’re safe with me…” ---
“ Bạn nghĩ bạn đã biết quá nhiều? Oh không ở đây còn có nhiều hơn bạn nghĩ đấy N…”
— B2 —

2

Khi băng VHS tắt, cửa thép cuối phòng mở ra bằng một tiếng “cạch” lạnh tanh. Bảng đèn nhấp nháy: “B2 – Toy Storage & Manager Access” Người chơi bước xuống một cầu thang xoắn, ánh đèn đỏ hắt lên như một hầm mổ bỏ hoang. NHIỆM VỤ CHÍNH Bạn được nhắc phải tìm thứ gọi là: Trigger Core – Mảnh nhân dạng của Lucky Một thiết bị tròn, nhỏ bằng bàn tay, chứa ký ức audio của Lucky trước khi biến mất. Nó được dùng để mở cửa an ninh sang B3. Không có nó thì bạn mắc kẹt ở FoxG Clinic.
Kho đồ chơi B2 rộng như một mê cung triển lãm bỏ dở. Những kệ đồ chơi cao đến trần, mỗi món đều được niêm phong bằng dây cảnh báo FoxG. Robot cáo, thỏ, mèo, gấu… tất cả đều bị tắt nguồn, nhưng tư thế để lại cảm giác như chúng hơi bị sắp xếp quá chỉnh chu, giống như có ai đó chăm bón chúng mỗi ngày. Bạn đi sâu hơn thì nghe tiếng lục cục, lạch cạch như có ai đang gỡ đồ khỏi kệ. Rồi bạn thấy một chiếc đuôi đỏ nửa mét quét qua góc kệ.
Bạn vòng qua và đập vào khung cảnh khiến tim như rớt xuống sàn: Một con cáo hai tai dài buộc thành hình tim, lông trắng pha đỏ pastel. Cơ thể tròn mềm như đồ chơi nhồi bông nhưng đôi mắt lại sắc và sáng như kính quang học. Nó đang dùng một cây gậy có đầu chuông để chỉnh lại từng món đồ chơi trên kệ, vừa hát khe khẽ, giọng ngọt nhưng lệch nhịp: “…đứa nào nghịch là cắn đấy… cắn nhẹ thôi… để ngoan mới đẹp…” Nó quay lại. Mắt Lovessy khóa chặt vào bạn. Nụ cười nở rộng, lộ ra hàng răng nhỏ như răng sữa nhưng… quá nhiều. “Aaa… khách mới.” “Đừng đụng vào đồ của tôi. Mấy đứa này dễ buồn lắm.” Lovessy nghiêng đầu, chuông trên gậy reo một tiếng ting mỏng như kim đâm. “Cậu vào đây… để tìm thứ gì?” Không đợi trả lời, Lovessy tiến đến gần, bước chân nhẹ như bông nhưng tiếng móng lại vang cộp cộp. Bạn buộc phải nói: “Tôi cần Trigger Core của Lucky.” Lovessy đứng im 1 giây. Cả khu kho bỗng im như bị đông cứng. Rồi nó bật cười, tiếng cười lanh lảnh như kính vỡ: “Lucky… Lucky… Lucky… Cậu ấy chạy lung tung làm rối hết cả kho của tôi đấy!” Lovessy chạm gậy xuống sàn. Toàn bộ đèn kho bật sáng một lượt. Trên các kệ đồ chơi, hơn 50 con toy đồng loạt quay đầu nhìn bạn. Lovessy kề mặt lại gần, nói nhỏ: “Muốn Trigger Core của nó thì phải… dọn lại mớ hỗn độn Lucky để lại.” Trên tường sáng lên 3 biểu tượng nhiệm vụ.
1. Tìm 5 mảnh đồ chơi bị Lucky làm rơi rải rác Chúng kêu “tạch tạch” mỗi khi bạn lại gần. 2. Khởi động lại Toy Lift Một thang máy đồ chơi bị Lucky đá vỡ dây điện. 3. Tránh Lovessy Trong lúc làm nhiệm vụ, Lovessy thỉnh thoảng “đi kiểm tra” Nếu thấy bạn làm sai chỗ, nó sẽ chạy lại rất nhanh và thì thầm: “Đừng bày bừa trong nhà tôi…” 4. Ghép lại “Đồ chơi số 14B” Đây là món đồ duy nhất Lucky luôn giữ bên mình trước khi mất tích. Ghép hoàn chỉnh thì Trigger Core sẽ rơi ra từ bụng con toy.
Khi bạn cầm được Trigger Core, Lovessy xuất hiện ngay sau lưng như teleport. Nó cúi đầu, nhẹ nhàng: “Giỏi đấy…” Rồi đổi sắc mặt trong một phần giây: “…nhưng từ B3 trở xuống không còn là đồ chơi nữa đâu.” Lovessy đưa tay đẩy bạn ra cửa sắt — thật nhẹ nhưng đủ để buộc phải bước ra. Cửa đóng lại bằng tiếng kim loại nặng nề.
Tiếng loa phát thanh lại vang lên lần này là một giọng nam trầm ấm “ welcome to B3 — từ B3 - B6 của chúng tôi rất rộng nên mong hàng khách chú ý không đi vào những căn phòng có biển cấm xin cảm ơn “
Được rồi, B3 rộng như một mê cung được sơn bằng sự bình tĩnh giả tạo. Dưới lớp đèn vàng mệt mỏi, các thử thách bắt đầu trồi lên như những cái bóng muốn được chú ý. Mình gom lại thành ba thử thách chính, vừa hợp không khí vừa đẩy người chơi dần đến Foxy Lovessy. THỬ THÁCH 1: “KHO LƯU TRỮ SỐ 17” — TÌM TIẾNG RUNG Khi người chơi đi qua hành lang, cảm biến chuyển động chớp sáng. Từ kho số 17, có một tiếng ting… ting… ting… như đồ chơi bị nén lò xo nhưng cố giữ không bung. Nhiệm vụ: • Lần theo âm thanh rung để tìm món đồ vật “Đồng Hồ Nhịp” bị lạc. • Nhưng âm thanh sẽ đổi vị trí khi người chơi quay lưng. • Chỉ khi đứng đúng tại điểm mà tiếng vang không đổi, người chơi mới mở được kho. Trong kho có mảnh băng VHS có chữ viết tay: “Foxy kiểm tra khu B5 hôm nay.” THỬ THÁCH 2: “HÀNH LANG PHẢN QUANG” — ĐI NHƯNG KHÔNG ĐƯỢC NGÓI Đèn trên trần phản chiếu bóng người chơi xuống sàn. Nhưng bóng của họ… chậm hơn nửa giây. Nếu người chơi dừng lại hoặc quay đầu nhìn bóng quá lâu: bóng sẽ chạm vào chân người chơi và màn hình nhiễu mạnh. Nhiệm vụ: • Đi thẳng qua hành lang dài mà không để “bản sao chậm” bắt kịp. • Cuối hành lang có một thẻ tên: “Lucky — Toy Maintenance” kèm dòng ghi chú “Last seen: Camera 12B”. THỬ THÁCH 3: “PHÒNG ĐỒ CHƠI CÁNH MỀM” — CHỌN ĐÚNG MÓN ĐỒ ĐỂ MỞ CỬA Một căn phòng phủ đầy đồ chơi hỏng, rách, lệch mắt, nằm yên như đàn thú bông bị bỏ quên. Giọng loa lại vang lên, lần này nhỏ hơn, như nói cho riêng người chơi: “Chỉ có một món đồ được Foxy Lovessy giữ lại để kiểm tra lần cuối… hãy tìm nó.” Nhiệm vụ: • Trong hơn 40 món, có đúng một món mang dấu chỉ của Foxy: chỉ khâu hình trái tim lệch một góc. • Nhặt sai 3 lần thì đèn phòng tắt dần và đồ chơi bắt đầu chuyển động nhẹ như đang hít thở. • Nhặt đúng món sẽ mở cánh cửa dẫn đến khu giao nhau B3-B4, nơi người chơi có thể tiếp tục cốt truyện và tiến gần Foxy Lovessy.
1 : —— Âm thanh ting… ting… ting… lách cách như kim loại đang nếm thử sự kiên nhẫn của người chơi. Người chơi xoay người thật chậm, loại bỏ những hướng sai. Những lần tiếng rung chạy lạc sang bên trái, rồi trượt về phải, rồi biến mất như bị ai bóp nghẹn. Cuối cùng, khi đứng đúng điểm, âm thanh ngừng đổi chỗ. Nó vang lên ngay trước mặt, như chiếc lò xo đang run vì bị nhốt lâu. Người chơi mở kho. Tiếng khóa điện bật nhẹ như thở ra. Băng VHS nằm đó, chữ viết tay nguệch ngoạc: “Foxy kiểm tra khu B5 hôm nay.” Đèn hành lang chuyển sang màu xanh dịu, báo hiệu đã vượt qua.
2 : ——— Người chơi dừng lại. Chỉ một giây. Bóng ở dưới sàn… không dừng theo. Nó tiến thêm hai bước, như nhân đôi khoảng cách thực. Một tiếng kéo rẹt… vang lên. Bàn chân đen phẳng của bóng chạm vào chân người chơi, màn hình tối dần, méo dần. Cuối cùng, một nụ cười kéo dài bằng dây điện hiện ra, kèm dòng chữ: “Đừng để thứ mang hình bạn bắt kịp bạn.”
—END —

3

NovelToon
Màn hình chớp vài nhịp… rồi bật sáng lại không giải thích. Âm thanh vọng từ loa: “Hệ thống reset. Vui lòng tiếp tục di chuyển.” Giọng nghe như đang che giấu điều gì đó. Người chơi vẫn đứng trong hành lang, nhưng bóng dưới sàn đã biến mất hoàn toàn. Không có lý do nào giải thích tại sao người chơi chưa bị kéo xuống lớp phản quang… cho đến khi có tiếng khụp khụp nhẹ sau lưng. L U C K K Y Lucky đứng ở cuối hành lang, thân gấu xơ xác nhưng ánh mắt lại tỉnh táo khác thường. Nó đưa một tay ra, chỉ xuống nền sàn bị rạn nơi bóng từng chạm vào. Rồi Lucky lắc đầu — một động tác rất chậm và rất… người. Lucky chạm ngón tay vào tường, viết bằng bụi: “Đi tiếp. Không sao.” Nó dẫn người chơi đi thêm vài mét, rồi dừng và ra dấu: “Ở đây nguy hiểm. Tôi không vào xa hơn được.” Lucky chỉ tay về phía hành lang mới, nơi đèn vàng nhạt nhảy nhót như bị ai thổi. Nó nhìn người chơi lần cuối, mắt hơi cụp xuống, rồi lùi lại vào bóng tối tầng B3.
NovelToon
Đèn chuyển sang ánh trắng xanh nhợt nhạt. Ngay giữa hành lang đứng một thứ… dài ngoằng và trắng bệnh như được nặn từ đất lạnh. Smiler. Không nhúc nhích. Không nhìn. Không làm gì cả. Nhưng nụ cười… như muốn cài vào xương sườn người chơi. Nó đứng chắn gần hết hành lang, chỉ chừa một khe nhỏ đủ để một đứa trẻ lách qua. Không hiểu sao, người chơi càng tiến đến, Smiler càng… to hơn, như bóng nó nuốt hết ánh sáng hành lang.
Người chơi thử bước sang trái … Smiler hơi nghiêng đầu sang trái. Bước sang phải … cái cổ Smiler xoay ngược 45 độ không có tiếng xương. Nó không tấn công. Không đuổi. Không nói. Nó quan sát. Và thứ khiến người chơi lạnh gáy là: Nụ cười của nó càng rộng mỗi khi người chơi cố đi vòng tránh. Trên tường bên phải có một cửa phụ nhỏ, đèn nhấp nháy màu xanh lá. Khó thấy, nhưng Lucky đã cố để ánh đèn phản chiếu đúng góc cho người chơi nhìn ra nó. Để qua được đoạn này, người chơi phải ép người sát tường, không nhìn vào mặt Smiler, không để bóng của mình đổ lên người nó. Chỉ cần bóng người chơi chạm vào Smiler… nó sẽ nghiêng đầu thêm một nấc. Và mỗi lần nghiêng đầu, ánh đèn lại tối bớt một bóng.
1
2
3
4
5
6
Người chơi ép lưng sát tường, bước từng nhịp một như đi trong phòng mổ không khí. Smiler đứng giữa hành lang, bất động như tượng sáp bị bỏ quên. Chỉ còn vài bước nữa là tới cánh cửa thoát. Tiếng loa thì thầm như người đang sợ nói to: “Vui lòng… di chuyển… chậm.” Cửa phát ra tiếng tít nhỏ, báo người chơi đã đủ gần để mở. Ngay khoảnh khắc tay người chơi chạm vào nút mở cửa… …nụ cười của Smiler co giật. Không phải nhúc nhích bình thường, mà giật ngang như ai đó kéo sợi dây trong đầu nó. Hàm dưới của nó hạ xuống thêm vài centimet, bất chấp không còn chỗ để hạ. Một tiếng cạch… cạch… cạch vang lên, như móng tay gõ vào kính… nhưng không ai thấy tay nó cử động. Người chơi quay đầu, chỉ một phần nhỏ thôi. Sai. Smiler nghiêng đầu một góc 90 độ, nhanh đến mức không kịp thấy chuyển động. Ánh đèn xuống một mức. Khoảnh khắc im lặng kéo dài… …rồi nó bật ra một tiếng cười khẽ: “khh—!” Người chơi giật nảy, tim nhảy như trái banh bật ra khỏi lồng ngực. Không tấn công. Không lao đến. Chỉ hù. Một tiếng cười duy nhất, rồi nó đứng thẳng lại ngay lập tức, như thể chưa từng động. Đèn hành lang sáng trở lại một bóng. Cánh cửa phụ mở rè rè. Người chơi lao qua khe cửa nhỏ, và chỉ khi cánh cửa khép lại, Smiler mới lại nghiêng đầu nhẹ… như đang ghi nhớ mùi của người chơi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play