[Allisagi/BLLK] Anh Hùng Không Tin Vào Chính Mình...
C₃
Một buổi sáng tưởng như bình thường, nhưng với Isagi, nó lại mở đầu cho chuỗi rắc rối mà cậu luôn tìm cách né tránh.
Cậu bước qua cổng trường, cầm chặt quai cặp như thể nó là tấm khiên cuối cùng của mình.
Ánh mắt cậu luôn cúi xuống, tránh tất cả ánh nhìn xung quanh như một thói quen hình thành từ nỗi sợ bị so sánh và trách mắng liên tục ở nhà.
Nhưng hôm nay, cậu lại không thể tránh.
Vừa bước vào hành lang, một giọng cười khẩy đã vang lên:
???
“Ê, nhìn xem. Thằng vô dụng lại đến rồi.”
Ba cậu học sinh lớp trên đứng chắn lối đi.
Một đứa đẩy vai Isagi, không mạnh, nhưng đủ làm cậu mất thăng bằng.
Isagi Yoichi
“Xin… xin lỗi.”
???
“Lúc nào cũng xin lỗi.”
Thằng tóc vàng nhếch mép.
Một đứa khác cầm sách của Isagi, giật phăng ra khỏi tay cậu.
???
“Ê, Yoichi, em gái mày giỏi lắm mà ha? Vậy mà mày thì—”
Nó búng quyển sách xuống đất.
Isagi khụy xuống nhặt sách, tay run nhẹ.
Ở nhà nghe vậy còn chưa đủ… giờ đến trường cũng thế.
Cậu mím môi, không phản kháng.
Bị đánh còn dễ chịu hơn bị nghe những câu này.
Nhưng đám kia vẫn chưa bỏ qua.
Thằng tóc vàng khụy gối xuống, chọc nhẹ vào trán cậu:
???
“Biển có cá voi bay được mà sao mày vẫn thất bại thế hả?”
Isagi siết chặt quyển sách vào ngực, không đáp.
Rồi một giọng con gái cất lên, mạnh, rõ, và không có chút sợ hãi:
???
“Bộ ba tụi mày rảnh quá ha?”
Ichiro Meychi đứng đó, tay đút túi, đồng phục xộc xêch nhưng ánh mắt sắc như dao. Tóc ngắn, buộc hờ, và thần thái rất “không đụng vào được”.
Cô bước tới, đứng chắn trước Isagi.
Ichiro Meychi
“Muốn bắt nạt thì nhắm người khác đi. Đụng vào Yoichi làm gì?”
Thằng tóc vàng nhếch môi:
???
“Tránh ra, Meychi. Việc này không liên quan đến mày.”
???
“Mày làm quá lên vì một thằng hèn như nó?”
Nhưng Meychi không phản ứng theo cách họ mong.
Ichiro Meychi
“Ừ. Tôi bênh nó đấy. Rồi sao?”
Không khí xung quanh căng lên như sắp vỡ.
Cô chỉ thẳng vào tụi kia:
Ichiro Meychi
“Muốn đánh nhau thì ra sân sau. Tôi chiều.”
Ba tên đó liếc nhau và cuối cùng bỏ đi cùng tiếng càu nhàu.
???
“Con nhỏ này phiền thật…”
Chúng biến mất khỏi hành lang.
Isagi vẫn ngồi trên sàn, ôm sách, mắt hơi mở to vì bất ngờ.
Meychi cúi xuống trước mặt cậu.
Ichiro Meychi
“Cậu ổn không?”
Isagi Yoichi
“Tớ… tớ ổn. Xin lỗi vì… làm cậu phải—”
Ichiro Meychi
“Đừng xin lỗi.”
Ichiro Meychi
“Cậu chẳng làm gì sai.”
Một câu đơn giản thôi, nhưng nó khiến ngực cậu nhói một cách lạ lùng.
Không ai… nói câu đó với cậu cả.
Isagi nhìn bàn tay đó rất lâu, rồi mới nhẹ nhàng đặt tay mình vào.
Cô kéo cậu dậy một cách dễ dàng, như thể cậu chẳng nặng gì.
Ichiro Meychi
“Cậu không nên để họ làm vậy.”
Meychi nói nhỏ, nghiêng đầu quan sát nét mặt cậu.
Ichiro Meychi
“Không phản kháng không có nghĩa là yếu.”
Isagi Yoichi
“…Nhưng tớ cũng chẳng mạnh.”
Ichiro Meychi
“Không mạnh không đồng nghĩa với vô dụng.”
Ichiro Meychi
“Yoichi… cậu không thấy giá trị của mình, không có nghĩa là cậu không có.”
Isagi Yoichi
“Tớ… tớ không nghĩ vậy.”
Ichiro Meychi
“Nhìn một cái là biết cậu không tự tin rồi.”
Cậu vô thức nhìn xuống đất.
Isagi Yoichi
“Ở nhà tớ cũng… như vậy mà.”
Ichiro Meychi
“Yuna kể rồi.”
Ichiro Meychi
“Nhà cậu hơi… khắt khe quá.”
Ichiro Meychi
“Thì… cũng đúng. Hơi là nói nhẹ.”
Isagi Yoichi
“Cậu thân với Yuna mà… sao lại giúp tớ?”
Ichiro Meychi
“Thân thì liên quan gì? Bắt nạt vẫn là bắt nạt.”
Ichiro Meychi
“Với lại… tôi không thích nhìn cậu cúi đầu như sắp biến mất.”
Tim Isagi đập lệch một nhịp.
Isagi Yoichi
“Nhưng Yuna—”
Ichiro Meychi
“Yuna giỏi với được thương là chuyện của nó.”
Meychi nói thẳng, không vòng vo.
Ichiro Meychi
“Còn cậu… cậu xứng đáng được đối xử tử tế.”
Lời đó như chạm vào một vết thương sâu.
Một thứ gì đó trong cậu, đã quá quen với xúc phạm, trách mắng, so sánh, thù bất ngờ run lên vì một câu nói dịu dàng.
Meychi chạm nhẹ vào vai cậu.
Ichiro Meychi
“Nếu có chuyện gì, kể tôi trước. Tôi đứng phía cậu.”
Isagi mở miệng, định cảm ơn… nhưng giọng cậu lạc đi.
Isagi Yoichi
“…Tại sao chứ?”
Ichiro Meychi
“Vì tôi thấy cậu cô đơn quá.”
Từ đó như rơi đúng vào trung tâm trái tim cậu.
Ichiro Meychi
“Đi học thôi. Để tôi chờ là không được đâu.”
Isagi nhìn bóng lưng cô, mạnh mẽ, thẳng, và đầy tự nhiên.
Cô ấy khác với tất cả mọi người cậu từng gặp.
Và lần đầu tiên trong ngày…
Isagi thấy ngực mình nhẹ hơn một chút.
Chỉ một chút thôi. Nhưng với cậu như thế là đủ để bước tiếp.
C₅
Buổi tối trùm xuống thành phố như một tấm khăn đen. Đèn đường chớp tắt từng nhịp, gió thổi lạnh hơn bình thường. Không ai để ý đến sự bất thường ấy… cho đến khi mặt đất rung lên.
Một tiếng gầm vang xuyên qua những con hẻm, kéo theo tiếng la hét hỗn loạn.
Quái thú… Ảnh Thú cấp B… xuất hiện.
Isagi đang đi trên đường về nhà thì khựng lại.
Một con quái hình báo đen với đôi mắt đỏ rực lao ra từ góc phố, lông đen như bóng tối đặc lại. Phía sau nó là một con thứ hai, cao gấp đôi, với những chiếc xương gai mọc ra từ lưng như mũi giáo.
Isagi cứng người, tim đập mạnh. Cậu… chẳng có năng lực gì cả. Chỉ là một đứa bị gia đình mắng chửi vì “vô dụng”.
Khi thấy một đứa bé ngã trước mũi con Ảnh Thú, đôi chân Isagi tự chuyển động.
Như thể cơ thể đã quen với điều này từ lâu.
Isagi túm lấy đứa bé, ném nó sang một bên an toàn và con Ảnh Thú đen lao đến cậu.
Trong tích tắc, Isagi chỉ kịp rút… một cây bút từ túi áo. Cây bút bi rẻ tiền, nắp đã trầy.
Isagi Yoichi
“Chết rồi… mình đang làm cái gì vậy…?”
Và Isagi né sang trái chỉ trong nửa nhịp tim.
Nó nhanh. Nhưng cậu còn nhanh hơn.
Cậu cảm thấy từng chuyển động của con quái. Cảm giác… quen thuộc. Giống như cơ thể đã được lập trình để chiến đấu từ trước.
Cậu quật cây bút vào cổ nó.
Âm thanh như thép chạm thịt.
Mũi bút nhỏ bé cắm sâu xuyên qua lớp da quái vật… quá dễ dàng. Quá không bình thường.
Con Ảnh Thú gầm lên, máu đen phun ra.
Isagi lùi lại, thở gấp. Cậu nhìn cây bút… rồi nhìn chính bàn tay mình run bần bật.
Isagi Yoichi
“Sao… mình làm được…?”
Không có thời gian để hỏi.
Con quái thứ hai lao đến. Lớn hơn, mạnh hơn, miệng đầy răng nhọn như cưa.
Isagi chỉ siết cây bút trong tay.
Mình không phải anh hùng… mình vô dụng…!
Nhưng chân cậu không nghe lời.
Cậu nhào tới, cúi thấp người, lướt qua móng vuốt của nó. Không phải né mà là đọc trước chuyển động. Như thể bản năng cậu… hiểu cách chúng di chuyển.
Cây bút xuyên thẳng vào mắt nó.
Con quái rú lên, giẫm nát cả mặt đường.
Isagi nhảy lùi, thở dốc, tim như muốn vỡ tung. Mắt cậu mở lớn, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.
Con quái thứ hai gục xuống, giãy vài lần rồi chết hẳn.
Gió thổi bay mùi máu đen nồng nặc.
Isagi đứng giữa hai xác quái thú cấp B, chỉ với một cây bút trầy nắp.
Rồi ngẩng lên nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính gần đó.
Khoảnh khắc ấy, một cảm giác rợn sống lưng chạy dọc cột sống.
Isagi Yoichi
“… Mình… là cái gì vậy?”
Gương mặt trong kính nhìn cậu trống rỗng, đôi mắt xanh lam sâu thẳm… không giống mắt người thường.
Nhưng cơ thể không run vì mệt.
C₆
Thông báo khẩn vang lên trong trung tâm Blue Lock lúc 19:42.
Ego Jinpachi đứng trước màn hình lớn, một tay đút túi áo khoác, tay còn lại gõ nhẹ lên cằm.
Ego Jinpachi
“Ảnh Thú cấp B mà mất tín hiệu…”
Ego Jinpachi
“Thú vị đấy.”
Ego Jinpachi
“Niko Ikki. Kiyora Jin.”
Ego Jinpachi
“Hai đứa đó đủ tỉnh táo để không chết, và đủ nhạy để nhìn ra thứ bất thường.”
Niko nhận lệnh trong phòng huấn luyện, mắt lập tức tối lại.
Kiyora xoay cây dao nhỏ trong tay, cười nhạt.
Kiyora Jin
“Cấp B thôi. Nhanh gọn.”
Hai người lập tức lên đường.
Khi họ đến nơi, không có tiếng gầm. Không có quái thú. Không có giao tranh.
Sóng vỗ chậm rãi, như thể chưa từng có thứ gì phá vỡ sự yên bình này. Bầu trời tối dần, cá voi ánh sáng bơi xa hơn, cao hơn.
Trên bãi cát, gần những tảng đá lớn…
Hai xác Ảnh Thú cấp B nằm vặn vẹo, cơ thể đã tan rữa một phần, máu đen thấm sâu vào cát.
Niko Ikki
“Không thể nào…”
Dấu vết không phải của năng lực. Không phải chém. Không phải đốt. Không phải xuyên phá bằng vũ khí tiêu chuẩn. Mà là… đâm chính xác vào điểm chết.
Kiyora Jin
“Giết bằng tay thường?”
Kiyora hạ giọng, lần đầu tiên không cười.
Kiyora Jin
“Không… không đúng.”
Rồi cả hai cùng nhìn thấy cậu.
Cách xác quái vài mét, một thiếu niên đứng lặng trước biển.
Đồng phục học sinh dính máu. Bàn tay phải nhuộm đen là máu Ảnh Thú vẫn còn chưa khô. Trong tay cậu… chỉ là một cây bút bi.
Cậu đứng rất thẳng. Không run. Không thở gấp.
Chỉ nhìn ra biển, ánh mắt trống rỗng như vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng.
Gió thổi bay tóc cậu, lật nhẹ gấu áo dính máu.
Niko Ikki
“Đừng tiến lên.”
Kiyora Jin
“Thằng nhóc đó… nguy hiểm.”
Không phải vì sát khí. Mà vì không có sát khí.
Giống như một người đã giết…
Nhưng không hề nhận thức được điều đó.
Isagi không quay lại. Không nhìn họ. Như thể hai anh hùng đứng đó… không tồn tại.
Niko mở thiết bị liên lạc, tay hơi run — điều cực hiếm với cậu ta.
Niko Ikki
“Báo cáo Blue Lock.”
Giọng cậu ta trầm và gấp.
Niko Ikki
“Phát hiện mục tiêu không xác định tại bờ biển.”
Kiyora bổ sung, mắt không rời Isagi:
Kiyora Jin
“Thiếu niên khoảng 16 tuổi. Không ghi nhận năng lực. Không mang trang bị chiến đấu.”
Niko Ikki
“…Nhưng hai Ảnh Thú cấp B đã bị tiêu diệt.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi giọng Ego vang lên, thấp và đầy hứng thú:
Ego Jinpachi
“Bằng cách nào?”
Niko nhìn cây bút trong tay Isagi.
Niko Ikki
“… Tôi không rõ. Nhưng tôi không cảm nhận được chút năng lượng nào... Có lẽ là thể chất!?”
Ego Jinpachi
“Tìm được rồi.”
Isagi vẫn đứng đó. Trước biển. Trước bầu trời có cá voi bay qua.
Kể từ giây phút này, cậu đã bị Blue Lock để mắt tới.
Không phải như một anh hùng. Mà như một ẩn số nguy hiểm.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play