Ngày hôm sau, nhà họ Tư và nhà họ Bạch đồng loạt chuẩn bị để chào mừng con em mình chính thức nhập học tại ngôi trường danh giá bậc nhất — Hắc Thiên.
Mọi thứ đều phải hoàn hảo, tỉ mỉ đến từng chi tiết, bởi đây không chỉ là lễ nhập học… mà còn là màn ra mắt.
Tại nhà họ Bạch, không khí náo nhiệt bao trùm khắp nơi. Hạ Nhã không giấu nổi sự phấn khích. Cô biết rõ, bên trong Hắc Thiên quy tụ vô số kẻ giàu có, xen lẫn là những kẻ tầm thường không đáng để mắt tới. Trong đầu cô, một ý nghĩ đã sớm định hình:
Hắc Thiên phải có một nữ hoàng — và người đó chỉ có thể là cô.
Ai cũng phải nhìn cô, ai cũng phải phục tùng.
Đơn giản thôi, vì cô giàu — và với Hạ Nhã, thế là đủ.
Thế nhưng niềm vui ấy lại bị phủ bóng bởi một sự khó chịu không thể nuốt trôi: Yên Nhã cũng sẽ học cùng cô. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi đã khiến Hạ Nhã bực bội. Chung một ngôi trường đã là quá giới hạn, huống chi còn là Hắc Thiên.
Đó là điều cô không thể chấp nhận.
Trái ngược hoàn toàn, nhà họ Tư cũng rộn ràng không kém, nhưng mang một sắc thái khác. Ân Na tràn đầy mong chờ. Cô háo hức được gặp gỡ bạn mới, kết giao những mối quan hệ mới. Cô không khinh thường người nghèo — đó không phải cách sống của cô.
Điều Ân Na mong muốn rất đơn giản: được học tập yên ổn, được kết bạn chân thành, và rời khỏi Hắc Thiên một cách bình yên.
Hai gia tộc, hai suy nghĩ, hai con đường —
thế mà lại đến trường cùng một lúc.
Quả là một sự trùng hợp thú vị.
Khi họ vừa bước xuống xe, đám học sinh xung quanh lập tức xì xào bàn tán về những gương mặt mới. Nụ cười, ánh mắt tò mò, lời chào hỏi — tất cả chỉ là lớp vỏ.
Sâu bên trong Hắc Thiên, có những ánh nhìn đang lặng lẽ dõi theo.
Những con mắt tối tăm, tham lam…
như thể muốn ăn tươi nuốt sống họ ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.