Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hợp Đồng Hôn Nhân Với Bạn Anh Trai (2)

Chương 1 Nước Sở

_____________________

Tám giờ sáng tại sân bay Lạc Dương

Hứa Phi Phi cùng hai cô bạn thân thiết đã có mặt từ sớm để hoàn thành thủ tục check in lấy vé. Tháng sau cô phải kết hôn rồi nên quyết định tổ chức chuyến đi này, xem như là buổi tiệc độc thân của mình.

.....

"Phi Phi à, cậu đi như thế người nào đó ở nhà chắc là sẽ nhớ lắm đấy!"

Nhuận Đài, cô ấy và cô đã thân thiết hơn mười mấy năm nay, cả hai chơi chung từ ngày còn tiểu học. Nhuận Đài rất cá tính, vẻ ngoài lại xinh đẹp, trước đây là hoa khôi của khối nhưng chẳng có chàng trai nào lọt được vào mắt xanh cô ấy cả! Thế nên vẫn độc toàn thân đến tận bây giờ!

"Nhuận Đài à, có khi Phi Phi mới là người nhớ ấy chứ!"

Mạn Na, cô bạn thân quen vào năm cấp ba. Lúc thi hoa khôi cô ấy là đối thủ khá ngang tài với Nhuận Đài. Rồi chẳng hiểu sao cả ba lại khá hợp tính, sau cuộc thi liền trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

"Hai cậu đừng nói nữa, từ sáng đến giờ mình gọi mà anh ấy chẳng nghe lấy một cuộc!" Giọng cô kéo dài, đầy chán nản.

Mạn Na huýt nhẹ vào cánh tay Nhuận Đài:"Thấy chưa!"

"Haiz, Phi Phi à, kệ anh ta đi!"

Hứa Phi Phi tiếp tục ấn gọi lần nữa nhưng lại có chút khả quan hơn mấy lần trước. Lần này đã có người nghe!

Vẻ mặt buồn rầu của cô nàng lập tức mất đi, Hứa Phi Phi vội vàng đặt lên tai:"Alo!"

[Phi Phi, anh đang trên đường đến sân bay đây!]

"Không cần đâu mà! Em chỉ lo anh có chuyện gì nên mới gọi, tối hôm qua anh đi đâu cả đêm thế?"

[Có cuộc họp đột xuất ở Sin, anh xin lỗi, đi gấp quá mà chẳng báo em!]

Cô mỉm cười:"Em không trách anh, nhưng tháng sau hôn lễ rồi...chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn nữa..."

[Phì! Lo chuyện đấy à? Đợi em về chúng ta sẽ liền đăng ký!]

"Anh còn cười! Em chỉ đi hai tuần thôi, anh đừng có nhớ em quá đó!"

[Em định ngăn cả chuyện anh nhớ em sao? Quá đáng thật!]

"Hừ! Thôi được, cứ nhớ một chút đi! Em cũng...nhớ anh!"

Bên đâu dây kia yên lặng một lúc lâu.

"Alo, Minh Kha anh không sao chứ?!"

[....Hay em đừng đi nữa...anh sợ không chịu nổi mất!]

"Cái tên...cái tên ngốc này! Làm em tưởng anh bị gì cơ chứ!"

Mạn Na lắc đầu nhìn người kế bên:"Mau nói cậu ấy đi, đến giờ lên máy bay rồi!"

Nhuận Đài gật đầu:"Cũng phải tới lúc chia cắt đôi uyên ương này ra thôi!"

Hai cô gái lại gần chạm nhẹ vào vai Hứa Phi Phi, cô quay sang liền hiểu ý.

"Thôi, em phải đi rồi, tới nơi em gọi lại anh nhé!"

[Được, anh đợi em.]

Tắt máy, cô cười cười với hai người họ rồi liền đẩy họ đi trước.

Chuyến đi này chắc chắn là sẽ vui lắm đây!

......................

Nước Sở - Khách sạn SP

"Alo?"

[Hôm nay xuống tay thật rồi à?]

"Cậu đổi số?"

[Không, tôi làm rơi điện thoại rồi nên mượn của người bạn bên này! Mà Đế Lam Trạch à, tôi thật lòng muốn chứng kiến cảnh đó lắm!]

"Hứa Nam Từ, cậu đang ở New York, nơi này cách nơi đó cả nửa vòng Trái Đất, đừng mơ tưởng."

[Tên lạnh lùng! Nhưng tháng sau nhớ đưa vợ cậu đến tham dự hôn lễ của em tôi đấy! Gửi thiệp rồi đừng quên!]

"Tôi không quên, lịch trình tháng sau cũng đã trống, yên tâm đi."

[Đêm nay chúc cậu thành công nhé! Tạm biệt!]

"Ừ."

Cúp máy, hắn đặt điện thoại xuống bàn rồi cầm hộp nhẫn bên cạnh lên. Môi khẽ cong.

"Bạch, đã chuẩn bị xong chưa?"

Trợ lý Bạch bước vào, cung kính:"Vâng, mọi thứ đều theo ngài chỉ bảo rồi ạ!"

"Cô ấy khi nào thì đến?"

"Chuyến bay của Lâm tiểu thư còn hai tiếng nữa sẽ đáp."

Hắn gật đầu:"Tôi sẽ tự ra rước cô ấy."

"Sếp à! Còn cuộc họp nữa ạ, ngài..."

Đế Lam Trạch nhìn lên đồng hồ, cuộc họp này rất quan trọng. Vốn chẳng thể bỏ được.

"Sắp xếp người rước cô ấy đi."

"Vâng!"

....

Sân bay - Nước Sở

Cuối cùng sau hai tiếng máy bay đã đáp canh. Hứa Phi Phi vươn người một cái, cùng hai người bạn bước ra sảnh lớn. Trong suốt chuyến bay cô chỉ toàn ngủ mà thôi, vì đêm qua háo hức đến độ chẳng chợp mắt được chút nào.

Nên tranh thủ lên máy bay phải ngủ bù mới đủ sức mà chơi!

"Mình đã gọi xe trước rồi, chắc cũng sắp đến!"

Mạn Na lướt lướt điện thoại trên tay, vừa quan sát bên ngoài

Nhuận Đài thì hơi thơ thẫn, chắc vì cô ấy chưa ngủ đủ giấc nhưng bất chợt ánh mắt cô sáng rực, vội kéo kéo tay Phi Phi.

"Cậu xem, người kia có phải là hơi quen không?"

Hứa Phi Phi nhìn theo hướng tay cô bạn, bên phía kia quả thật có người quen mắt.

"Là nữ diễn viên phim "Tả Đàn" đấy! Ba chúng ta vừa mới xem xong!"

Mạn Na bước tới hội họp cùng họ, còn không quên giơ điện thoại lên chụp lại vài tấm:

"Phải phải! Là cô ấy! Đẹp hơn trên màn ảnh nữa!"

Cô cười rạng nhìn theo

"Nhưng hình như là không có fan nào ở đây nhỉ?"

"Chắc họ không biết, cậu nhìn kia không phải là hơi khoa trương rồi sao, bao nhiêu là vệ sĩ!" Mạn Na hơi chìa môi

Hứa Phi Phi liền đánh nhẹ cô ấy:"Kệ họ đi, nhưng xem ra vận may của chúng ta lớn đấy, vừa tới liền gặp được người nổi tiếng! Chuyến đi này sẽ vui lắm đây!"

"A, xe tới rồi mau mau đi thôi!"

Cả ba cô gái kéo vội hành lý ra xe. Cô cũng tranh thủ nhắn một tin với Hoài Minh Kha. Đợi tới khách sạn rồi gọi lại cũng được.

"Phi Phi, mình vừa chọn cho cậu hai bộ váy đi tiệc này! Xem thử thích mẫu nào đi!"

Mạn Na đưa cô chiếc aipad.

"Wow, cậu thiết kế à?"

"Phải, quà tặng đầu tiên của mình đấy!"

Nhuận Đài cũng ghé mặt sang:"Được đấy, đợi cậu mở studio mình sẽ sang chụp ảnh cho nhé!"

"Tiểu Đài thật tốt! Yêu cậu!"

Hứa Phi Phi xem rất lâu, cuối cùng đã chọn được mẫu hai. Một thiết kế không quá sặc sỡ, nhưng lại toát lên được nét thanh lịch mà cô thích.

Sau nửa tiếng đi xe thì cuối cùng họ đã đến được khách sạn.

Cô đã đặt trước gần một năm mới có phòng trống. Khách sạn này nổi tiếng là của tập đoàn Đế gia, không phải có tiền là vào được đâu. Cũng là nhờ có chút quan hệ.

"Phi Phi à! Lâu rồi mình mới lại tới đây đấy!"

Mạn Na hai mắt sáng rực nhìn tòa lâu đài trước mắt.

"Lần trước cùng ba tới, cũng không thấy nó tráng lệ như vậy!" Nhuận Đài cũng ù òa

Còn cô là lần đầu đến đấy! Xưa nay ít khi cô rời nhà lắm. Nếu có đi thì chỉ cùng gia đình đến mấy nơi du lịch, hoặc xuất ngoại là nhiều.

"Vào trong check in lấy phòng đi! Mình ra kia chụp một bức gửi anh ấy!"

"Được được!"

Đến cửa thì có nhân viên khách sạn hướng dẫn và đưa vali của họ lên trước. Hai cô gái chỉ việc check in là xong thủ tục.

Hứa Phi Phi đi dạo vài vòng, rồi đứng lại nhìn đoàn xe kia tiến vào. Và người bước xuống không ai khác chính là cô diễn viên vừa gặp ngoài sân bay.

Bây giờ nhìn gần hơn, cô lại càng ngạc nhiên vì vẻ đẹp của cô ấy. Cả hai vô tình chạm mắt nhau, Phi Phi cười nhẹ liền quay mặt đi.

Đoàn người tiến vào bên trong, xung quanh cũng yên tĩnh hơn, cô mới gọi cho Hoài Minh Kha.

[Đến nơi rồi sao?]

"Dạ, nói anh nghe em còn gặp được minh tinh đấy!"

[Ồ, ai thế?]

"Chính là...là Lâm...Tuyết...Sơ...! À là cô ấy đó!"

[Sao anh nghe hơi xa lạ nhỉ?]

"Phải, cô ấy vừa nổi lên nhờ bộ "Tả Đàn", bộ phim được đề cử và cô ấy là nữ chính!"

[Ồ, thì ra là tên cô ấy sao? Anh biết bộ phim đấy, có xem qua ba lần rồi!]

"Anh xem nhiều thế á! Thích cô ấy phải không?"

[Ghen rồi?]

"Hừm! Không có!"

Bên kia bật cười:[Anh phải xem cùng nhà phê bình phim, thấy khá hay, chắc sẽ được giải.]

"Vậy thì tốt quá, em mong cô ấy sẽ nổi tiếng hơn! Mà khoan, chúng ta sao lại nói vấn đề đấy nhỉ!"

[Phải, Hứa Phi Phi à, anh thấy nhớ em rồi đó!]

"Em cũng vậy..."

[Đợi anh xong việc, sẽ tìm em nhé!]

"Nhưng...nếu anh bận quá thì cũng không cần đâu!"

[Không bận, sẽ tặng em một bất ngờ, đợi anh!]

Cô bật cười:

"Dạ, em đợi anh!"

___________

Chương 2 Cầu hôn

_______________________

Phòng chờ V.I.P - Khách sạn SP

"Lâm tiểu thư, cô vào chờ chút nhé!"

Lâm Tuyết Sơ cởi kính:"Anh ấy khi nào thì xong?"

Trợ lý Bạch mỉm cười:"Sếp tổng sắp xong rồi ạ! Ngài ấy đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho cô, mời cô vào!"

"Cảm ơn."

Lâm Tuyết Sơ bước vào trong. Đi thẳng về phía bàn ăn, mùi thức ăn thơm lừng vẫn còn nóng tỏa khắp căn phòng chờ.

Cô khẽ thở dài ngồi xuống ghế, mở điện thoại lên. Không có thông báo mới, liền úp xuống lại.

"Lâm tiểu thư, thử món súp nấm tuyết này nhé! Là ngài ấy đích thân nấu cho cô đấy ạ!" Trợ lý Bạch bưng tới đặt xuống trước mắt cô một chén súp nhỏ

"Anh ấy thật biết cách dỗ tôi!"

Lâm Tuyết Sơ mỉm cười, cầm thìa lên bắt đầu thưởng thức từng muỗng nhỏ

Cạch!

"Anh đương nhiên biết cách dỗ em rồi." Đế Lam Trạch đi vào

Những người trong phòng biết ý cũng liền rời đi.

Lâm Tuyết Sơ đặt thìa xuống, đứng lên ôm chầm lấy hắn.

"Nhớ anh lắm!"

Đế Lam Trạch cũng vòng tay ôm lấy cô ta:"Thế còn đi nữa không?"

Lâm Tuyết Sơ chỉ cười:"Haiz, vừa về đã chất vấn?"

Hắn cong môi, hạ thấp giọng cưng chiều:"Hai năm không gặp, em ốm đi rồi."

"Em phải giảm cân để vào vai đấy! Anh có xem bộ phim mới của em chưa?"

Đế Lam Trạch đưa cô ta sang bàn ăn, cẩn thận kéo ghế cho cô ta ngồi xuống.

"Đã thuộc cả thoại của em rồi."

Lâm Tuyết Sơ bật cười:"Đế tổng bận rộn mà cũng có thời gian à?"

"Anh luôn dõi theo em mà, thời gia qua vất vả lắm nhỉ?"

Hắn ngồi xuống cạnh cô ta, ân cần đút súp cho cô.

"Ưm, Lam Trạch, em không vất vả, vì nghĩ đến anh đấy!"

"Sau này đừng đi nữa, được không?"

Hắn có chút làm nũng, ánh mắt mong chờ.

Lâm Tuyết Sơ đưa tay lên vuốt ve má hắn:"Anh biết là không được mà!"

"Anh chỉ nói vậy thôi, nhưng hai năm không gặp...em còn định sẽ rời đi bao lâu nữa?"

Lâm Tuyết Sơ buông tay:"Thời gian này em dành cho anh mà! Sẽ không đi sớm đâu!"

"Em đã hứa rồi đấy! Thời gian này là dành cho anh!"

"Đương nhiên rồi! Yêu anh nhất!" Lâm Tuyết Sơ hôn chụt một cái lên má hắn, xem như dỗ dành

"Được!"

...----------------...

Trời đã chập tối.

Nhuận Đài khoác tay Hứa Phi Phi cùng đi vài vòng quanh khách sạn. Lúc nảy ăn buffet trong sảnh tiệc Mạn Na đã bị đau bụng, nên không thể cùng đi được.

Uống thuốc xong liền ngủ say nên hai người mới rủ nhau xuống dưới cho khuây khỏa.

"Phi Phi, nghe nói phía trên sân thượng có hồ bơi và sảnh tiệc lớn, hai chúng ta lên đấy đi!"

"Được, lên đó hóng gió mát!"

Phía trên sân thượng.

​Tầng thượng của nhà hàng vốn chỉ dành riêng cho những vị khách VIP đặc biệt, vì vậy không gian vô cùng yên tĩnh và thưa thớt bóng người. Lúc này, dường như chẳng có ai ngoại trừ hai cô gái. Thế nhưng hôm nay, nơi này lại được bài trí một cách lộng lẫy và duy mỹ lạ thường, tựa như một lễ đường cổ tích đang chờ đợi hoàng tử và công chúa xuất hiện.

​Hứa Phi Phi cùng Mạn Na khẽ dời bước sang một chiếc bàn trống ở góc khuất. Vốn dĩ họ chỉ định lên đây để ngồi lộng gió, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao, nào ngờ lại vô tình sắp được chứng kiến một màn cầu hôn vô cùng đặc sắc.

​Đúng tám giờ tối, bóng dáng cao lớn của Đế Lam Trạch đã xuất hiện trên sân khấu. Anh đứng đó, thâm tình và kiên nhẫn chờ đợi cô gái của cuộc đời mình.

​Còn phía dưới phòng, Lâm Tuyết Sơ cũng vừa được trang điểm và làm tóc xong. Trên người cô ta là một chiếc váy kiểu dáng thanh lịch, nhẹ nhàng. Nhưng ngay khi vừa định bước đi, chiếc điện thoại trên tay bất chợt vang lên tiếng tin nhắn.

​.......

​"Cậu xem kìa, người đàn ông đó... chẳng phải là quá đẹp trai rồi sao?" Mạn Na chăm chú nhìn về phía sân khấu, khẽ trầm trồ.

​"Phải đó, nhưng nhìn kỹ... tớ cứ thấy anh ta trông quen mắt thế nào ấy."

​Hứa Phi Phi cũng đang dán chặt mắt vào bóng lưng thẳng tắp kia, trong lòng dấy lên một cảm giác mơ hồ.

​Cạch!

​Cánh cửa tầng thượng một lần nữa mở ra, Lâm Tuyết Sơ bất ngờ bước vào. Thướt tha trong chiếc váy kiểu nhẹ nhàng, cô ta ngơ ngác nhìn quanh, đôi mắt long lanh đầy vẻ kinh ngạc trước khung cảnh lộng lẫy xung quanh.

​Đế Lam Trạch dịu dàng mỉm cười, anh tao nhã đưa bàn tay mình về phía cô, dắt cô bước vào chính giữa sân khấu ngập tràn ánh đèn ấm áp.

​"Anh... tất cả những thứ này là do anh chuẩn bị sao?"

"Phải, đều là những thứ em thích nhất."

​Lâm Tuyết Sơ cảm động, lao vào ôm chầm lấy anh: "Cảm ơn anh, Lam Trạch!"

​Đế Lam Trạch khẽ đẩy cô ra, ánh mắt đong đầy sự nghiêm túc và thâm tình. Anh từ tốn quỳ một gối xuống, mở hộp nhẫn kim cương lấp lánh trước mặt cô: "Sơ Sơ, chúng ta bên nhau đã tám năm rồi. Anh thực lòng muốn mối quan hệ này gắn kết hơn nữa. Anh muốn em trở thành người bạn đời, người cùng anh đi qua hết giông bão để đi đến cuối cuộc đời này. Lấy anh nhé."

​Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với ánh mắt tràn ngập mong chờ của Đế Lam Trạch, gương mặt Lâm Tuyết Sơ lại thoáng hiện lên sự do dự. Bàn tay đang được anh nắm lấy cũng vô thức rụt nhẹ về sau.

​"Anh... chuyện này..."

​Reng... Reng... Reng...

​Đúng lúc căng thẳng nhất, chiếc điện thoại trên tay cô ta đột ngột reo vang. Lâm Tuyết Sơ như bắt được phao cứu sinh, vội vã rút hẳn tay mình ra khỏi tay anh để nghe máy.

​Góc bên này, Hứa Phi Phi và Mạn Na cũng hồi hộp thay cho nhân vật chính. Sao bầu không khí lại trở nên gượng gạo và kéo dài đến mức này chứ?

​Ngắt máy, Lâm Tuyết Sơ bước lại gần anh, thanh âm có chút gấp gáp, gượng gạo: "Lam Trạch à, em... em không thể đồng ý chuyện này được!"

​Đế Lam Trạch sững sờ. Nhưng anh không vội đứng lên, đôi tay vẫn cố chấp níu lấy tay cô gái mình yêu: "Tại sao vậy? Anh đã làm điều gì khiến em không vừa ý sao, có phải em không thích nơi này, cách bài trí này của anh?"

​"Không phải, em rất vui! Nhưng anh nhìn xem... sự nghiệp của em đang trên đà phát triển, sắp tới em còn được đề cử giải Ảnh hậu nữa. Em không thể lập gia đình vào lúc này được!"

​Trợ lý Bạch đứng gần đó thấy tình hình bất ổn liền vội vàng can ngăn: "Lâm tiểu thư, cô yên tâm đi! Thời buổi này nghệ sĩ kết hôn bí mật đâu có phải chuyện gì xấu. Vả lại, sếp tổng của chúng tôi cũng đâu phải người trong giới giải trí..."

​Đế Lam Trạch khẽ giơ tay lên, cắt ngang lời người trợ lý. Cậu ta lập tức biết ý mà ngậm miệng.

​"Anh hứa sẽ không làm cản trở bước đường của em..." Anh trầm giọng.

​"Không phải đâu! Lam Trạch à, cuộc gọi vừa rồi là thông báo em đã trúng tuyển rồi! Em đã đậu vai diễn đó rồi! Là phim của đạo diễn Hạn đó! Anh biết rõ em vô cùng hâm mộ và muốn được đóng phim của anh ấy từ lâu rồi mà!"

​Đế Lam Trạch hơi nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu xen lẫn chút tổn thương: "Ý em là sao? Em đi thử vai từ lúc nào?"

​"Hôm qua..." Cô ta khựng lại, chột dạ.

"Hôm qua? Tại sao lại là hôm qua?"

​"Em... em..."

​"Tuyết Sơ, anh chưa bao giờ ngăn cấm em theo đuổi ước mơ. Nhưng chẳng phải chính em đã nói sẽ để trống lịch ngày hôm nay để ở bên anh sao?"

​"Thật ra em cũng không nghĩ bản thân sẽ đậu... nên mới..."

​"Giờ đậu rồi, em định thế nào? Lại bỏ đi nữa sao?"

​Lâm Tuyết Sơ nắm lấy tay anh phân bua: "Trạch à, em không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này được!"

​"Hai năm qua, anh và em không hề gặp nhau lấy một lần. Chúng ta yêu nhau tám năm, nhưng thời gian thực sự ở cạnh nhau chỉ vỏn vẹn có bốn năm thôi. Bây giờ... em vẫn muốn rời xa anh?"

​"Lam Trạch, em yêu anh, đương nhiên em muốn ở bên anh chứ! Có điều... em cũng phải hoàn thành ước mơ của đời mình!"

​"Vậy còn anh thì sao?" Giọt nước mắt uất nghẹn cuối cùng cũng lăn dài trên gương mặt của người đàn ông quyền lực.

​Hứa Phi Phi ở đằng xa chợt ngẩn người. Cô nhớ ra rồi! Người đàn ông đang quỳ gối kia chính là Đế Lam Trạch, bạn thân của anh trai cô, và cũng là một nhân vật có máu mặt, thét ra lửa tại nước Sở!

​Lâm Tuyết Sơ quay mặt đi, né tránh ánh mắt của anh: "Phải! Em đã đợi rất lâu mới có được cơ hội này, em tuyệt đối sẽ không buông tay!"

​"Em đã từng hứa sẽ ở lại bên anh mà?"

"Đây đâu phải lần đầu tiên em thất hứa, anh bỏ qua cho em lần này nữa không được sao?"

​Đế Lam Trạch bật cười chua chát, bàn tay siết chặt lấy hộp nhẫn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch: "Anh đã lên kế hoạch cho ngày hôm nay từ rất lâu. Tại nơi mà em thích nhất, dưới bầu trời mà em yêu nhất, anh muốn dành cho em một buổi tối trọn vẹn. Em muốn bước lên đỉnh vinh quang, anh sẵn sàng đứng phía sau che mưa chắn gió, ủng hộ mọi việc em làm. Nhưng còn em..."

​"Đế Lam Trạch, bên nhau tám năm rồi mà anh vẫn không hiểu em sao?"

"Anh thấy mình sắp không còn hiểu nổi em nữa rồi..."

​Lâm Tuyết Sơ vội vàng nhào vào lòng ôm lấy anh dỗ dành: "Chỉ một lần này nữa thôi mà, em hứa lần sau nhất định sẽ đồng ý..."

​"Lâm Tuyết Sơ, em xem anh là cái gì hả?"

"Em yêu anh, nhưng mà..."

​Anh dứt khoát đẩy cô ta ra, động tác vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát đến lạnh lùng: "Là em chọn từ bỏ anh trước. Em còn nhớ lý do vì sao ngày trước hai ta phải xa nhau không?"

​Cô ta đứng hình.

​"Em và anh đã cùng nhau sang Pháp. Ước mơ ban đầu của em là trở thành nhà thiết kế, nhưng rồi em lại bỏ dở giữa chừng, bỏ lại anh một mình cô độc ở nơi đất khách quê người để chạy theo một tham vọng khác."

"Nhưng anh vẫn không hề trách em... Anh đã đứng ở phía sau, lặng lẽ chờ em suốt bốn năm trời."

​Cô ta cúi đầu, xoay mặt đi nơi khác: "Em xin lỗi."

​"Đừng đi nữa được không? Lần này... em chọn anh một lần đi, có được không?" Anh hạ mình, níu kéo trong vô vọng.

​Lâm Tuyết Sơ lùi lại một bước, giữ khoảng cách: "Xin lỗi... Lam Trạch, em xin lỗi anh..."

​"Nếu hôm nay em bước đi, hai chúng ta sẽ chấm dứt." Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta, ánh mắt kiên định đến đáng sợ.

​Lâm Tuyết Sơ khẽ cắn môi. Cô tin rằng anh chỉ đang hờn dỗi nên mới nói lời chia tay, anh yêu cô như vậy, tuyệt đối không thể buông bỏ được.

​"Giờ em phải đi ngay, khi nào tới nơi em sẽ gọi cho anh."

​Nói rồi, cô ta vội vã quay lưng bỏ chạy. Đế Lam Trạch nhanh như cắt chộp lấy cổ tay cô ta kéo ngược trở lại: "Lâm Tuyết Sơ, đây là quyết định cuối cùng của em?"

​"Lam Trạch à, em thực sự không còn thời gian nữa rồi!"

​Cuối cùng, cô vẫn tàn nhẫn gạt tay anh ra, một mực bỏ mặc anh lại phía sau.

​Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nhuận Đài ngồi trong góc khuất khẽ sụt sịt lau nước mắt, cứ ngỡ mình vừa xem xong một bộ phim tình cảm bi kịch.

Trong khi đó, Phi Phi lại chăm chú quan sát người đàn ông đang đứng một mình giữa sân khấu rực rỡ kia. Anh như một bức tượng đá chết lặng, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng và vô hồn.

​"Đợi anh ta rời đi rồi chúng ta xuống." Phi Phi khẽ dời tầm mắt sang hướng khác, thở dài một tiếng.

_______________

Chương 3 Bất ngờ lớn

_____________________

Hôm sau

Cô ngủ đến tận trưa mới tỉnh. Xung quanh căn phòng yên tĩnh lạ thường. Chắc hai cô gái kia đã đi chơi rồi!

Reng!

"Alo?" Giọng có chút lười biếng

[Đoán xem anh đang ở đâu!]

"Ưm, Minh Kha! Em còn tưởng là ai chứ!"

[Mới thức phải không?]

"Vâng, đêm qua thức khuya quá!"

[Em có đoán được chưa? Anh đang ở đâu?]

"Ừm...đừng bảo là anh tới rồi nhé!"

[Xuống sảnh đi!]

Hứa Phi Phi tắt máy liền hớn hở rời giường chạy ngay vào phòng tắm. Cô sửa soạn một lúc nhưng lại sợ người kia chờ lâu nên liền đi xuống ngay.

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt, Hoài Minh Kha cầm theo một bó hoa lớn bước tới trước mặt cô.

"Ngày mới tốt lành nhé!"

Hứa Phi Phi nhận bó hoa, cười rạng rỡ:"Anh vừa tới à?"

"Phải, mới đáp máy bay là phi tới ngay đấy!"

"Này này, đừng có mà tình tứ nhá!" Mạn Na cùng Nhuận Đài bước tới

"Là hai cậu ấy..."

"Ừm!" Hoài Minh Kha nắm tay cô

"Cảm ơn hai đứa nhé! Anh bắt cô ấy đi đây!"

Nói xong liền kéo cô tay chạy đi. Hai cô bạn chỉ biết đứng đấy lắc đầu!

...----------------...

Bờ biển Nam Hải

"Anh đưa em đi đâu thế?"

"Đi ăn! Nhà hàng này vô cùng ngon đấy! Vả lại anh nói sẽ tặng cho em một bất ngờ mà, nên phải ra đây!"

"Thần thần bí bí! Đáng ngờ!"

Hoài Minh Kha ngắt mũi cô:"Chẳng phải vợ anh thích bất ngờ sao?"

"Ai là vợ anh!"

Cô ngại đến đỏ cả mặt liền chạy đi trước!

Cả hai người cứ thế tung tăng dạo bước cùng nhau bên bờ biển. Hoài Minh Kha đưa cô đi khắp nơi trước khi màn đêm buông xuống.

Mạn Na cùng Nhuận Đài đã nhận nhiệm vụ sẽ chuẩn bị tại nhà hàng Nam Hải này. Đêm nay anh ta chính thức cầu hôn cô tại bãi biển này!

...

"Phi Phi, đợi anh nghe điện thoại nhé!"

"Vâng!"

Hứa Phi Phi nhìn ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt của Hoài Minh Kha có chút không vui lắm. Chẳng lẽ vì đến đây mà đã ảnh hưởng đến công việc của anh rồi?

Cạch!

"Có chuyện gì thế ạ?"

Hoài Minh Kha xoa xoa đầu cô, mỉm cười:"Không có gì đâu, anh đưa em về nhà hàng nhé!"

"Dạ!"

Trời cũng chập tối. Bầu trời đêm nay sao sáng chói khắp cả mặt biển. Hứa Phi Phi ngẩn ngơ, đắm chìm đến mê man.

Hoài Minh Kha nắm chặt tay cô:"Thích không?"

"Vâng, đẹp lắm ạ!"

"Vào trong thôi!"

Nhà hàng đã được bao trọn. Hoài Minh Kha đưa cô đến một bàn đặt biệt đã được trang trí ánh nến lấp lánh đầy đủ. Nhân viên vừa hay bưng ra một chiếc bánh kem, bản nhạc piano cũng được phát lên.

Hứa Phi Phi không giấu được niềm vui trên mặt nữa rồi!

"Em xem, hôm nay là sinh nhật em đấy!"

"A, em xém quên mất!"

Hoài Minh Kha đưa bánh kem đến trước mặt cô:"Thổi nến nào!"

"Phù!"

Song, anh đặt bánh kem xuống bàn rồi kéo ghế ra cho cô. Cả hai ngồi vào bàn tiệc, giữa khung cảnh lãng mạn này cô thật lòng muốn hôn anh ngay bây giờ.

Tình đầu của cô...chính là anh!

......................

Phía bên ngoài

Mạn Na cùng Nhuận Đài còn đang không ngừng mừng rỡ thì bất chợt một chiếc xe lao đến. Hai cô gái bất ngờ liền bước tới gần, chẳng phải hôm nay nhà hàng đã thông báo nghỉ rồi sao? Còn có khách đến à?

.....

Bên trong, bầu không khí lãng mạn đang bao trùm lấy đôi tình nhân. Hoài Minh Kha thâm tình nhìn cô gái phía đối diện, giọng trầm ấm:

"Phi Phi, vẫn còn một bất ngờ nữa anh muốn dành tặng em!"

​Hứa Phi Phi khẽ gật đầu, đôi mắt ngập tràn niềm mong chờ hạnh phúc...

​Xoạc! Xoảng!

​Một vệt chất lỏng màu đỏ sẫm hất thẳng vào mặt Phi Phi, tiếng ly thủy tinh rơi xuống sàn vỡ tan tành. Hứa Phi Phi đứng hình tại chỗ. Không chỉ mình cô, mà toàn bộ nhân viên có mặt trong khán phòng đều hóa đá.

​"Đồ đê tiện!" Tiếng chửi rủa chát chúa vang lên.

​Nhuận Đài và Mạn Na từ ngoài lao vào, thẳng tay đẩy ngã người đàn bà vừa xuất hiện ra xa: "Này! Cô là ai đấy? Bị điên à?"

​Trong làn nước rượu vang đỏ thẫm đang chảy dài trên khuôn mặt, Phi Phi hé mắt nhìn. Điều khiến cô lạnh lòng không phải là cái tạt rượu bất ngờ, mà là thái độ của Hoài Minh Kha. Anh ta đứng trơ ra như phao gỗ, sắc mặt cắt không còn giọt máu.

Ánh mắt cô dời từ vị hôn phu sang người phụ nữ vừa ra tay. Một linh cảm chẳng lành như tảng băng lạnh ngắt xâm lấn tâm trí cô.

​"Phi Phi, cậu không sao chứ?" Mạn Na sốt sắng rút khăn lính quýnh lau cho bạn.

"Tớ ổn..." Giọng Phi Phi khàn đi.

​Nhuận Đài quay phắt sang gã đàn ông bên cạnh, gắt lên: "Hoài Minh Kha! Anh trơ mắt ếch ra đấy làm gì?"

​Lúc này, gã mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, run rẩy bước lại gần cô: "Phi Phi, em... em có sao không?"

​"Hoài Minh Kha! Đến nước này rồi mà anh còn tâm trí quan tâm cô ta sao?" Người đàn bà kia hét lên.

​Hứa Phi Phi siết chặt lấy tay anh ta, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng: "Anh quen cô ta?"

​Hoài Minh Kha không dám nhìn vào mắt cô. Anh ta quay sang nắm lấy tay người phụ nữ kia, hạ giọng gầm gừ: "Ra ngoài nói chuyện!"

​"Không! Anh định vứt bỏ tôi để cưới nó sao?"

"Chúng ta kết thúc rồi, Ái Nguyên!" Giọng gã nhỏ đến mức như đang van xin.

​"Kết thúc? Chỉ bằng một đêm mặn nồng đó mà anh đòi phủi sạch sao? Tôi không đồng ý!"

​Hoài Minh Kha thô bạo kéo tay cô ta: "Tôi bảo cô ra ngoài!"

​Hứa Phi Phi đứng đó, sự kiên nhẫn cuối cùng đã cạn sạch. Cô tiến lên một bước, đối diện với ả: "Cô là ai? Tại sao lại hất rượu vào tôi?"

​Hoài Minh Kha định mở miệng chen ngang nhưng đã bị ánh mắt sắt đá của Phi Phi chặn lại. Cô gằn từng chữ: "Tôi có thể kiện cô tội hành hung đấy!"

​"Hừ! Hứa Phi Phi đúng không?" Ái Nguyên nhếch mép khinh bỉ, liếc nhìn Phi Phi từ trên xuống dưới: "Tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ là một con nhóc ranh chưa phát triển hết!"

​"Con khốn này mày nói cái gì đó!" Mạn Na giận sôi máu định xông lên thì bị Nhuận Đài giữ chặt lại.

"Bình tĩnh, nhịn một chút, lát nữa đóng cửa bảo nhau sau!" Nhuận Đài nói thầm vào tai bạn, ánh mắt găm chặt vào ả tiểu tam.

​Phi Phi vẫn giữ được sự bình thản đến đáng sợ trên khuôn mặt: "Tôi hỏi lại lần cuối, cô là ai? Tôi và cô có thù oán gì?"

​"Hứa tiểu thư, cô chính là kẻ cướp chồng đê tiện nhất mà tôi từng gặp đấy!"

​"Đủ rồi Ái Nguyên!" Hoài Minh Kha quát lên, định kéo ả ta đi.

​"Anh mới là người phải đủ đó! Hoài Minh Kha, anh không được phép lấy cô ta!"

"Tôi sẽ gọi bảo vệ..." Phi Phi lạnh lùng lên tiếng.

​"Tôi có thai rồi, Minh Kha!"

​Đùng! Đoàng!

​Đúng lúc ấy, loạt pháo hoa tầm cao ngoài trời được kích hoạt theo đúng khung giờ đã đặt trước. Ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy thắp sáng cả bầu trời đêm ngoài cửa kính, nhưng bên trong nhà hàng, không gian lại rơi vào một hố đen im lặng đến rợn người.

​Hứa Phi Phi khựng lại. Lần đầu tiên trong đời, cô mất đi khả năng phản ứng. Đôi tai cô lùng bùng, những lời vừa rồi có phải là thật?

​"Cái gì...? Minh Kha, cô ta vừa nói cái gì cơ?"

"Phi Phi, nghe anh giải thích..."

"Hoài Minh Kha, anh phản bội tôi?" Đôi mắt cô đỏ hoe, tầng nước mắt uất nghẹn chực chờ tuôn trào.

​Ái Nguyên cười khoái trá, bàn tay vuốt ve vòng bụng phẳng lì: "Hứa tiểu thư, giọt máu của anh ấy đã nằm trong bụng tôi được ba tháng rồi!"

​Phi Phi dứt khoát hất bàn tay của gã đàn ông đang định chạm vào mình: "Minh Kha, nhìn em đi! Em muốn chính miệng anh nói!"

​"Chết tiệt!" Hoài Minh Kha bất lực quay mặt đi, không dám đối diện.

​Mạn Na và Nhuận Đài tức đến run người, nếu không vì tôn trọng thể diện của Phi Phi, hai cô đã lao vào xé xác cặp đôi này ra rồi.

​Ái Nguyên thấy thế càng đắc thắng, bước tới gần Phi Phi: "Tôi khuyên cô nên biết điều mà tự rút lui, hủy bỏ cái hôn ước nực cười này đi. Tôi và anh ấy đã mặn nồng bên nhau ba năm rồi. Chỉ là lần đó sơ suất quên mang bao nên mới..."

​Chát!

​Một tiếng tát oanh nghiệt, gọn vang lên khô khốc.

​Hứa Phi Phi thu tay lại, ánh mắt lạnh như dao găm: "Vậy thì kẻ đê tiện ở đây phải là cô mới đúng!"

​Ái Nguyên ôm lấy một bên má sưng đỏ, trợn mắt: "Mày dám đánh tao?!"

Ả ta định lao vào liền bị Nhuận Đài và Mạn Na nhanh chóng bước lên chắn trước mặt Phi Phi, đồng thanh quát: "Con ả tiểu tam này định làm gì? Thử đụng vào bạn bà xem!"

​"Các người...!" Ái Nguyên cứng họng.

​Hoài Minh Kha lúc này mới cuống cuồng quay sang Phi Phi, giọng khẩn khoản: "Phi Phi, là anh sai, anh ngàn lần xin lỗi em..."

"Bất ngờ của anh... quả thực lớn ngoài sức tưởng tượng của tôi." Cô cười trong nước mắt.

​"Anh xin lỗi, xin em hãy tha thứ cho anh lần này duy nhất!" Gã nắm lấy tay cô, ra sức xoa dịu.

"Anh lừa dối tôi suốt ba năm trời, nuôi nhân tình bên ngoài đến mức có con... vậy mà anh còn mặt dày cầu xin tôi tha thứ sao?"

​"Phi Phi, tháng sau chúng ta kết hôn rồi. Anh hứa, anh thề sẽ xử lý chuyện này thật gọn gàng, không để nó ảnh hưởng đến chúng ta!"

​Phi Phi từ tốn rút tay mình ra khỏi cái chạm của gã, hỏi bằng giọng đều đều: "Anh định xử lý thế nào?"

​Hoài Minh Kha quay sang nhìn Ái Nguyên, ánh mắt lập tức biến thành sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ: "Tôi sẽ đưa cô một số tiền, bao nhiêu cũng được. Đi phá thai đi!"

​Hứa Phi Phi cau mày. Đến lúc này cô mới nhận ra, người đàn ông bên cạnh mình suốt ba năm qua không chỉ là một kẻ phản bội, mà còn là một con quỷ máu lạnh, khốn nạn đến cùng cực. Cô bật cười thành tiếng, tiếng cười nghẹn ngào hòa lẫn giọt nước mắt chua chát cho chính sự nhìn lầm người của mình.

​Ái Nguyên nghe vậy thì điên cuồng lắc đầu: "Không bao giờ! Anh phải chịu trách nhiệm với mẹ con tôi, nếu không tôi sẽ tung hết chuyện này cho báo chí!"

​"Tôi không hề yêu cô! Giữa chúng ta chẳng qua chỉ là giải quyết nhu cầu thể xác thôi! Cô định dùng cái lý do rẻ tiền đó để trói buộc tôi à?" Minh Kha gầm lên.

"Anh nói thế mà nghe được à? Ba năm trước, người chủ động tìm đến tôi trước là ai hả?"

​Hứa Phi Phi thực sự không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong cái rạp xiếc thối nát này.

​"Hoài Minh Kha, hủy hôn đi. Hãy hành xử cho giống một thằng đàn ông."

"Phi Phi, em nói gì vậy? Anh đã bảo anh sẽ giải quyết ổn thỏa m..."

​"Đến tận bây giờ tôi mới thấu rõ cái gọi là lòng người hiểm ác." Phi Phi ngắt lời gã, ánh mắt nhìn thẳng đầy ghê tởm: "Anh từng đối xử với tôi dịu dàng biết bao, đóng vai một người đàn ông hoàn hảo đạt đến mức nào! Nhưng giờ đây, nhìn thấy bộ mặt thật này của anh... tôi chỉ thấy buồn nôn đến tận cùng."

​Hoài Minh Kha khựng lại, đôi bàn tay gã run rẩy, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.

​Hứa Phi Phi đưa tay lau sạch vệt nước mắt trên má. Cô quay sang nhìn người đàn bà đang ôm bụng kia, khóe môi vẽ lên một nụ cười nửa miệng đầy kiêu hãnh:

"Cảm ơn cô nhé, cảm ơn vì đã thay tôi 'chăm sóc' anh ta suốt ba năm qua. Hôm nay tôi bố thí anh ta cho cô đấy, xem như món quà cảm ơn!"

​Dứt lời, cô quay lưng, gót giày cao gót nện xuống sàn phát ra những tiếng cộc cộc dứt khoát. Mạn Na và Nhuận Đài lập tức bước theo sau, ba bóng lưng kiêu kỳ thẳng tắp rời khỏi nhà hàng, bỏ lại hai kẻ tội lỗi ngơ ngác giữa đống đổ nát của chính mình.

____________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play