Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Án Thư Vùng Cấm

Chương 1

Ánh đèn neon kéo dài như dòng sông bất tận, những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa màn đêm, phản chiếu sự phồn hoa đến choáng ngợp.
Ban ngày, nơi đây là trung tâm kinh tế sôi động, dòng người hối hả, trật tự và hoàn hảo đến mức không ai nghi ngờ. Nhưng khi đêm buông xuống, lớp mặt nạ ấy dần nứt ra, để lộ một thế giới khác.
Quyền lực thực sự của thành phố không nằm trong tay chính quyền.
Nó thuộc về bóng tối
Trong thế giới ngầm ấy, ba thế lực đứng trên tất cả, chia nhau kiểm soát từng góc phố, từng con người, từng nhịp thở của thành phố.
.
Hắc Long Bang
Bá chủ tuyệt đối, như con rồng đen cuộn mình giữa trung tâm, nắm giữ tài chính, vũ lực và luật lệ. Không ai dám chống lại, bởi cái giá phải trả là biến mất không dấu vết.
.
Vương Ảnh Bang
Ẩn mình trong bóng tối, thao túng thông tin và quyền lực. Họ không cần xuất hiện, nhưng mọi quyết định lớn nhỏ đều có dấu tay của họ.
.
Vô Ảnh Môn
Như cái tên của nó, không ai nhìn thấy, không ai nắm bắt. Chỉ biết rằng, khi họ ra tay, kết cục đã được định sẵn.
~
Trước những mối nguy hiểm đang âm thầm rình rập khắp nơi, Diệp Tinh Lạc lại chẳng hề bận tâm.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
...
Với cậu, thế giới ngầm, băng đảng hay quyền lực đều là những thứ xa xôi như một câu chuyện không liên quan.
Cuộc sống của cậu đơn giản đến mức nhàm chán của một sinh viên nghèo, ngày ngày chen chúc trên xe buýt, tối về cặm cụi làm thêm để đủ tiền trang trải học phí và tiền thuê căn phòng trọ chật hẹp.
Diệp Tinh Lạc không có gì trong tay. Không gia thế, không chống lưng, cũng chẳng có tham vọng lớn lao.
Thứ cậu quan tâm chỉ là làm sao sống qua từng ngày một cách yên ổn.
Sáng đi học, trưa làm thêm ở quán cà phê nhỏ nơi góc phố, tối lại nhận thêm việc giao hàng. Đôi khi mệt đến mức vừa về đến phòng đã ngủ thiếp đi mà không kịp ăn tối. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại, bình lặng đến mức tưởng như sẽ kéo dài mãi mãi.
Nhưng cậu không biết rằng
Trong thành phố này, “bình yên” vốn dĩ là thứ xa xỉ nhất.
Và đôi khi, chỉ một lần vô tình bước sai… cũng đủ để một người bình thường bị kéo thẳng vào vực sâu mà không có đường quay lại.
.
Đêm hôm đó, khi Diệp Tinh Lạc tan ca muộn, trời đổ mưa.
Cậu kéo thấp mũ áo, ôm chặt túi đồ giao hàng cuối cùng, vội vã rẽ vào con hẻm tắt để tiết kiệm thời gian.
Cậu không hề biết
Con hẻm ấy vốn không phải nơi mà cậu nên đến

Chương 2

Cậu bước vào con hẻm lần đầu tiên.
Không gian bên trong rộng hơn cậu tưởng, đủ để hai chiếc xe chạy song song, nhưng lại vắng lặng đến mức khiến người ta bất an.
Những bức tường hai bên loang lổ, nước mưa chảy thành từng vệt dài, nhỏ giọt xuống mặt đường ẩm ướt.
Một mùi tanh nhàn nhạt lẫn trong không khí.
Không rõ là mùi gì… nhưng khiến Diệp Tinh Lạc khẽ nhíu mày.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Ức..
Cậu vô thức bước chậm lại.
Tiếng giày dẫm lên mặt đất ướt vang lên khe khẽ, từng bước, từng bước một… nghe rõ ràng đến lạ trong không gian tĩnh mịch.
Gió lùa qua, mang theo hơi lạnh khiến sống lưng cậu khẽ run lên.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Hình như..có gì đó không đúng
Diệp Tinh Lạc siết chặt quai túi trong tay, ánh mắt vô thức đảo quanh.
Rầm!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên từ phía sâu bên trong.
Diệp Tinh Lạc giật mình, tim đập mạnh một nhịp.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Tiếng gì vậy..?
Diệp Tinh Lạc khựng lại, tim vẫn còn đập dồn dập trong lồng ngực. Cậu liếm môi, nuốt khan một cái, rồi bản tính tò mò lại thắng thế.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Chắc không sao đâu. Nghe nói này là đường về nhà mà.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Chỉ..là tiếng động gì đó thôi
Cậu tự trấn an, bước tiếp nhưng lần này đi sát vào tường hơn, từng bước nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng. Hơi ẩm lạnh thấm qua lớp giày, mùi tanh kia dường như càng lúc càng rõ.
Đi thêm một đoạn không gian trước mắt đột ngột mở ra.
Một khu đất trống lớn hiện ra giữa lòng con hẻm, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống lờ mờ. Phía xa, hàng loạt chiếc xe đậu thành dãy, bóng đen nối tiếp bóng đen. Và giữa khoảng trống ấy… là rất nhiều người đàn ông mặc đồ đen, đứng rải rác, ánh mắt lạnh lẽo, khí chất hoàn toàn không giống người bình thường.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Mấy người đó là..
Rầm x2
Một tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm.
Từ ngoài hẻm, một đoàn xe lao vào với tốc độ cực nhanh, đèn pha quét sáng cả khoảng không. Âm thanh bánh xe ma sát mặt đường ướt vang lên chói tai
Diệp Tinh Lạc hoảng hốt, vội vàng nép sát vào bức tường gần đó, cúi thấp người, tim đập loạn xạ.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Chết rồi… cái này không ổn chút nào…
Cậu thầm rủa nhỏ, cố gắng thu mình lại, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động.
Chiếc xe dẫn đầu dừng lại ngay giữa khu đất.
Cửa xe mở ra.
Một đôi giày da đen bóng chạm xuống mặt đất ướt.

Chương 3

Bước xuống từ chiếc xe là một người đàn ông cao lớn.
Bóng lưng rộng, thẳng, chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Những kẻ mặc đồ đen xung quanh lập tức lùi sang hai bên, tự động nhường đường như một phản xạ.
Từng bước chân của hắn vang lên trầm thấp trên nền đất ướt.
Khi đám người tách ra, cảnh tượng phía trước lộ ra
Một người đàn ông bị trói quỳ dưới đất.
Cơ thể đầy thương tích, quần áo bê bết, hơi thở đứt quãng. Khuôn mặt gần như không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn còn sống
Diệp Tinh Lạc sững lại, tay siết chặt đến trắng bệch.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
C-Cái gì vậy chứ...
Người đàn ông kia không nói gì. Hắn chậm rãi đưa tay vào túi áo, rút ra một khẩu súng, động tác gọn gàng
Đoàng!
Âm thanh vang lên chát chúa
Diệp Tinh Lạc giật mình lùi lại, toàn thân cứng đờ vì hoảng loạn. Cậu lảo đảo một bước
Cạch!–
Lưng đập vào một thanh sắt lớn.
Rầm!!
Âm thanh kim loại vang lên chói tai, phá vỡ sự im lặng
Mọi ánh mắt trong khu đất… đồng loạt quay lại.
Một tên đứng gần đó lập tức hét lên
...
...
Bắt cậu ta lại!!
...
...
Tim Diệp Tinh Lạc như ngừng đập.
Người đàn ông kia khẽ quay đầu, chỉ đủ để lộ ra một nửa khuôn mặt dưới ánh đèn mờ
Ánh mắt hắn… chạm thẳng vào cậu.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Mình xong rồi..
Không kịp nghĩ thêm, cậu bật dậy, xoay người bỏ chạy.
...
...
Đừng để nó thoát!
...
...
Tiếng chân dồn dập phía sau vang lên, nhanh và áp sát từng giây.
Diệp Tinh Lạc lao đi trong con hẻm tối, hơi thở gấp gáp, đầu óc trống rỗng. Nước mưa tạt vào mặt, trơn trượt dưới chân, nhưng cậu không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Diệp Tinh Lạc dốc hết sức mà chạy.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Chạy nhanh lên… chạy nhanh nữa…
Cậu lẩm bẩm, gần như cầu xin chính mình.
Nhưng
Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ áo cậu từ phía sau.
...
...
Ha...Bắt được mày rồi!
Diệp Tinh Lạc chưa kịp phản ứng đã bị giật mạnh ngược lại, cả người mất thăng bằng, ngã xuống nền đất ướt lạnh. Túi đồ văng ra xa, nước bắn tung tóe.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Buông… buông tôi ra…!
Đáp lại chỉ là những tiếng cười khinh miệt.
Một kẻ bước tới, ánh mắt lạnh tanh. Trong tay hắn là một thanh kim loại nặng.
Diệp Tinh Lạc mở to mắt, đồng tử co lại.
Diệp Tinh Lạc
Diệp Tinh Lạc
Đừng—
CỐP!
Âm thanh vỡ vụn trong đầu, tầm nhìn nhòe đi. Cơn đau ập đến rồi nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play