Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Linhgill [Linhgiang] Vợ Là Ma Cà Rồng?!

chap1

Trời tối , ở góc phố nơi đây không còn một người dân nào, chỉ còn ánh đèn đường phản chiếu lên mặt một cậu trai và bữa tối của cậu ấy
???
???
Áh tên khốn ma cà rồng nhà mày //run rẩy lết ra khỏi hẻm tối//
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Máu của mày dở tệ thật!
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Tao nên cho mày về hay là...
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Cho mày chết tại đây.
???
???
Đừng đừng tha cho tao đi.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Mày mà giám nói ra chuyện này, tao sẽ tìm đến tận nhà mày.
???
???
Tôi tôi biết rồi //run rẩy ,bỏ chạy//
Tha cho tên đó cậu lại đi tìm thêm máu cho mình, có lẻ cậu còn đói. Trên đường cậu va phải một tên kì là hắn như muốn cậu uống máu của mình, cậu kéo hắn xuống cắn mạnh và mạch máu trên cổ hắn, lạ thay máu của tên đó khiến cậu thỏa mãng, không giống như những kẻ khác máu của bọn kia lạc và tởm khiến cậu phát nôn
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Máu của mày ngon đấy, cảm ơn vì bữa ăn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nhanh thế tôi còn muốn ngửi thêm mùi của cậu...
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tiết thật nha
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Hửm? muốn tai hút máu của mày tiếp sao?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nếu cậu muốn
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Nếu vậy thì mày có phiền khi về nhà tao không?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Được, thì tôi sẽ đi cùng cậu
Cậu không đáp mà đi về hướng nhà mình và hắn cũng lẳng lặng theo sao . Cậu muốn đưa hắn về để lấy máu ra bịch, hoặc là bình máu di động.
Trên đường không ai nói với ai câu nào, không khí trở nên ngột ngạt, cậu chuẩn bị hỏi hắn không sợ mình sao mà hắn đã lên tiếng trước
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh đưa tôi về nhà anh làn gì?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
lấy máu của mày. //thẳng thắng//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nhưng tôi chẳng có lợi gì mà còn mất máu à?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Mày muốn gì ở tao?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi được phép theo đuổi cậu chứ?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Tùy mày, nhưng cua tao không dễ đâu.
_______
The End

chap 2

tiết cuối trôi qua chậm bất thường. Phấn trên bảng kêu lên khô khốc khi chạm vào mặt bảng, Linh không nghe thấy. Tai cậu ù đi, như có tiếng gì đó thì thầm rất gần.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
"Lạ thật cảm giác như lớp đang...lạnh dần. "
Từ đầu giờ, Trường Giang không nhìn lên bảng lấy một lần. Ánh mắt cậu ta dừng ở Linh quá lâu, không che giấu. Linh cảm thấy rõ, như bị ai đó theo dõi từ bên trong lồng ngực.
Khi chuông ra chơi vang lên, cả lớp đứng dậy ồn ào. Linh vừa xếp sách thì Trường Giang đã đứng bên cạnh.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Đi theo tao //cậu nói nhỏ chỉ đủ cả hai nghe thấy//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đi đâu?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Nhà vệ sinh nam.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Muốn tôi làm gì cậu trong đó sao? //cau mày//
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Nếu mày ở lại đây, tao sẽ không kìm được. //cúi sát lại,giọng thấp đến mức chỉ Linh nghe được//
câu nói khiên Linh sống lưng. cậu không hiểu sao mình lại đồng ý.
Nhà vệ sinh vắng, không còn bóng ai. Trường Giang khóa cửa, âm thanh kim loại vang lên rõ ràng trong không gian kín.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nói đi cho tôi biết, chuyện gì?
Trường Giang dựa lưng vào tường, thở dốc. Làn da cậu tái đi nhanh chóng, như thể ánh đèn huỳnh quang đang hút hết màu sắc.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Tao cần máu. Nhưng không của bất kì ai, chỉ riêng mày.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Cậu bị thương à?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Không, //cậu lắc đầu //Tao khác bọn kia, tao cần máu của mày
Linh bật cười, tiếng cười vang lên, lại kẹt ngay cổ họng Linh.
Trường Giang ngước lên đôi mắt đỏ sẩm
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Tao sống bằng máu của kẻ điên, đang sống trong vỏ bọc học sinh giỏi của trường.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Và mày nghĩ tao có?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Đúng vậy, mùi máu của mày, tối hôm qua, ngon lắm.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Bao nhiêu?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Gì?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Bao nhiêu máu là đủ cho một buổi ăn ?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Không nhiều ,nếu tao no.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Lại đây //vỗ lên đùi//
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Sao?//nhìn hắn//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Ngồi lên, và uống.
Cậu tiến đến, ngồi ngay vào đùi Linh, vạch áo ra , tìm mạch máu, cậu có hơi ngượng ngùng.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
//trần trừ//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Sao, không muốn hả?
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Tao muốn, im mồm đi!
Dứt câu, cậu cắn mạnh vào mạnh máu trên cổ Linh.Không nhanh , cậu chỉ hút máu từng chút. Vẫn như vậy máu của Linh khiến cậu thoả mãn.
__________
The End

chap 3

Buổi sáng ở trường luôn bắt đầu sớm hơn với những người không muốn đứng dưới ánh nắng. Khi sân trường còn thưa thớt học sinh, những dãy hành lang dài vẫn phủ bóng râm lạnh lẽo, Trường Giang đã đứng ở đó từ lâu, dựa lưng vào bức tường xi măng còn vương hơi ấm của đêm.
Linh bước vào cổng trường với một túi giấy ngỏ trên tay. Bên trong là bánh mì và một hộp sữa, thứ cậu chuẩn bị từ nhà, như mọi sáng gần đây. Linh không tìm Trường Giang bằng ánh mắt vội vàng. Cậu biết chính xác Giang sẽ ở đâu.
Linh dừng lại trước mặt Giang, đặt túi giấy xuống bệ cửa sổ thấp.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Cậu vẫn đến sớm như thường lệ.
Giang ngước lên. Ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt cậu, tối hơn người bình thường.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Buổi sáng ít người, dễ thở hơn.
Linh ngồi xuống bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ. Cậu không che nắng cho Giang nữa, cậu biết Giang tự lo được.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi mang đồ ăn sáng.
Như đã nói, chỉ là bánh mì và sữa. Giang nhìn túi giấy rất lâu, như thể đó là một thứ không thuộc về mình.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Mày không cần phải tiếp tục làm như vậy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi biết, như tôi vẫn muốn//miệng nhách lên nụ cười khó đoán//
Sự im lặng kéo dài. Tiếng bước chân lác đát của học sinh vàng lên từ xa. Giang khẽ siết tay, móng tay chạm vào lòng bàn tay.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Từ lúc nào mày biết?
Linh không trả lời ngay. Cậu nhìn ra sân trường, nơi ánh nắng đang dần lan rộng.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Từ hôm cậu choáng trong giờ thể dục....
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không có nhịp tim. Và cậu né tránh tất cả mọi người lúc đó.
Trường Giang khẽ cười, nụ cười không có chút vui vẻ.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Vậy mà mày vẫn ngồi cạnh tao.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Vì cậu chưa từng làm gì sai. Cậu chỉ đang cố sống như một học sinh bình thường.
Trường Giang cuối xuống, cầm hộp sữa. Ngón tay cậu lạnh đến mức Linh cảm nhận được dù chưa chạm vào.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Bánh mì...tao không ăn được.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi biết. Mang theo để cậu không cảm thấy mình khác biệt.
Trường Giang mở hộp sữa, uống chậm rãi. Ánh mắt cậu dịu lại đôi chút.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Nếu một ngày nào đó...bản chất của tao bị lộ ra, mày sẽ làm gì?
Linh quay sang nhìn Giang, lần này rất trực diện.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi sẽ nói rằng cậu là bạn cùng lớp của tôi. Là người chưa từng làm hại ai...
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Và là người tôi thầm thương.
Giang im lặng. Một lúc sau, cậu gật đầu rất nhẹ.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Không, đó không phải thầm thương, vì tao đã biết rồi!
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Cũng cảm ơn......vì bữa sáng.
Chuông vào lớp vang lên, cắt ngang khoảng khắc yên tĩnh hiếm hoi đó. Hai người đứng dậy, bước song song về phía cầu thang, một người là con người, một người là ma cà rồng, nhưng buổi sáng ấy, cả hai đều chỉ là học sinh đến lớp đúng giờ.
---_______---
THE END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play