Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đổi Mệnh

Chương 1 Xuyên không

"Ê, rảnh không mày, xuống bãi giữa chơi đi!"

Tiếng con bạn thân Vi Cầm vang lên lanh lảnh trong điện thoại. Đương nhiên có người rủ đi chơi thì cô phải đi rồi. Đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm mà lại từ chối thì bất lịch sự và chẳng thân thiện chút nào. Vừa nhận lời Thục Hiền vừa vội vã thay đồ.

Dạo gần đây bãi giữa sông Hồng nổi lên như một tụ điểm ăn chơi mới. Nói vui vậy thôi chứ cũng chẳng phải là cái gì đặc biệt, chỉ là mấy doi đất nổi lên khi sông Hồng cạn nước mà thôi. Chắc có lẽ bởi người ta mệt mỏi vì sự ngột ngạt, chật hẹp nơi phố thị quá nên mới muốn tìm tới thiên nhiên như một sự trốn tránh.

Thục Hiền thì không đi trốn cái gì hết, cô quen sống ở đô thị này rồi, cái bất tiện cũng trở thành thứ gắn bó, chẳng hề mang tới sự khó chịu. Cô ra bãi giữa chơi là để ngắm các anh cơ bụng sáu múi đá bóng.

Bóng đá phủi nên thường là những nhóm người không quen biết tụ tập lại thành một đội. Và đội nào thua trước hay bốc thăm phải cái que ngắn hơn sẽ phải cởi trần. Nhìn thật đã con mắt.

Không như lũ bạn đi làm về rồi vẫn chẳng được yên, nửa đêm gà gáy vẫn bị dựng dậy vì tin nhắn của khách hàng hoặc sếp, Thục Hiền đã tan sở là bỏ hết mọi thứ lại đằng sau. Cô là một thủ thư mà, có việc gì để lôi về nhà làm nữa. Nghĩ cũng hay, lương thấp thì sống thảnh thơi, chẳng bị áp lực gì lắm.

PHẠM THỤC HIỀN

Nhìn con gái hí ha hí hửng dắt xe ra cổng chuẩn bị đi chơi, bà Thục Chi chép miệng, nhắc nhở:

"Đi đến mấy cái chỗ sông nước vừa thôi con, nguy hiểm lắm."

"Lo gì, con có xuống nước đâu, con chỉ ở trên bãi cạn thôi. Thêm vào đó con biết bơi kia mà."

"Biết bơi với biết tránh đuối nước nó khác nhau đấy. Sông Hồng lắm xoáy nước lắm, đừng có nhìn nó mùa này cạn cạn mà coi thường."

"Con không xuống nước đâu, mẹ an tâm." Thục Hiền đáp nhỏ nhẹ.

"Còn nhớ trên đường lên Tây Thiên có con suối cạn, có một cái khe không? Người ta bảo có một bà già dưới đấy toàn dụ dỗ các trinh nữ theo bà ấy. Các cô gái cứ tự đến bên con suối rồi sau đó thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, dở điên dở dại vì bị bắt mất hồn."

Cô ngỡ ngàng nhìn mẹ, có đôi chút bối rối. Năm nay Thục Hiền đã hai mươi tư, là năm tuổi nên mẹ cô luôn thường trực một mối lo lắng rằng con gái bà có thể bị tai nạn. Tuy nhiên, viện ra lí do như vậy để ngăn Thục Hiền đi chơi thì xem ra quá lố rồi.

Sắp trễ giờ hẹn với đám bạn cho nên cô chỉ trả lời mẹ qua loa:

"Vâng, con sẽ cẩn thận."

Bị những lời nói của mẹ dọa sợ, Thục Hiền bần thần suốt buổi đi chơi, đầu óc cứ mãi nghĩ ngợi vẩn vơ. Hầu như chỉ ngồi một chỗ, cô không còn hào hứng cười đùa như bình thường. Lúc đứng dậy lấy lon 7ups, Thục Hiền vấp suýt ngã, cát phù sa chui đầy vào bên trong dép. Bực bội, cô tiến về phía mép nước để rửa chân.

Khua khua chân trong làn nước nông, mãi cô vẫn chẳng thấy sạch, cứ có cảm giác có thứ gì đó dinh dính ở dép. Bực mình, Thục Hiền lùi ra xa hơn.

Ngay tức thì cô có cảm giác như một cái hố sâu hun hút mở ra trên bãi đất phù sa và mình bị hút xuống dưới. Mọi thứ diễn ra nhanh đến không tưởng, còn chưa kịp nhận thức rõ ràng, cả người Thục Hiền đã ở trọn trong hố sâu tối đen. Cô cố vùng vẫy, hét to kêu cứu nhưng có vẻ như chẳng có tác dụng gì.

Xung quanh chỗ Thục Hiền gặp nạn trẻ con vẫn chạy nhảy chơi đùa. Đằng xa, đám bạn của cô đang vui vẻ tán gẫu. Cô biết bơi, bơi giỏi nữa là đằng khác, hôm nào Thục Hiền cũng đến bể bơi cả tiếng dù trời nóng hay lạnh vì muốn tăng chiều cao mà. Thế nhưng lúc này đây cô bị đuối nước và không chống lại được.

Có một lực hút cực mạnh lôi Thục Hiền tuồn tuột xuống đáy sông, không cách gì cưỡng nổi. Nước tràn vào phổi đau rát, ngộp thở vì thiếu ôxy, kinh hoàng, bất lực, sợ hãi, cô ngất đi với một loạt ảo giác, hình ảnh bố mẹ và anh trai hiện lên trong đầu.

Thục Hiền tỉnh dậy thấy mình nằm trên một cái giường xa lạ trong một căn phòng nhìn thật lạ lẫm. Tưởng đâu cô không còn ở bãi giữa sông Hồng nữa mà được di dời về làng cổ Đường Lâm.

Phổi vẫn đau rát nhắc cô nhớ mình vừa chết hụt. Vậy là Thục Hiền vẫn còn sống sao? Tuy nhiên cô nhận ngay ra điều vô lí. Nếu được cứu thì cô phải nằm trong bệnh viện chứ sao lại nằm ở nơi kì quặc này.

Để cho chắc là mình chưa chết, Thục Hiền tự véo tay tới mấy cái liền. Đau đến chảy cả nước mắt, vậy là chưa chết. Nếu thế cô đang ở đâu?

Đang nằm suy ngẫm, mắt láo liên nhìn quanh Thục Hiền hơi giật mình khi một người đàn ông mặc áo tứ thân màu đen bước vào phòng.

"Ô, đã tỉnh rồi sao, cô thấy trong người thế nào?"

Để không phải trả lời, Thục Hiền ậm ừ giả vờ họng đang bị đau.

Người đàn ông lại cất tiếng, nghe qua âm sắc giọng nói có vẻ không phải của người Hà Nội.

"Cô may mắn lắm đấy, khúc sông ấy nước chảy rất dữ, người bỏ mạng vô số kể chứ chả đùa đâu."

Theo như lời kẻ xa lạ mà hình như là chủ căn nhà này, Thục Hiền đột ngột nổi lên giữa sông và được người làm thuê cho ông ta vớt về. Nhìn phục trang cô mặc theo kiểu phương Tây nhưng khá sang trọng và đắt tiền, ông ta đoán cô xuất thân trong gia đình khá giả. Vậy thì cưu mang Thục Hiền chỉ có lợi mà thôi.

Chương 2 Nhà họ Lê

 LÊ THƯƠNG HUYỀN/PHẠM THỤC HIỀN

Sau một thời gian giả câm giả điếc để quan sát tình hình, Thục Hiền rút ra kết luận: cô đã xuyên không!

Thời mà cô tới này cách thời Thục Hiền sống gần trăm năm và gia đình cô đang ăn nhờ ở đậu không thuộc dạng địa chủ cũng là bá hộ, giàu nứt đố đổ vách.

Nhìn những gian nhà gỗ cột kèo được chạm trổ công phu, nhìn đám người làm vào ra tấp nập, nhìn những cánh đồng lúa, ngô thẳng cánh cò bay của họ mà xem, không choáng ngợp mới là chuyện lạ.

Hai vợ chồng chủ nhà có năm đứa con. Bốn người con trai đã lập gia đình, có cơ ngơi riêng cả chỉ còn cô út sắp sửa lấy chồng sau hai tháng nữa.

Họ đã cứu sống và cưu mang Thục Hiền, là ân nhân của cô, rõ ràng rồi. Tuy nhiên, có những điều bất hợp lí dù chỉ nhỏ thôi làm cô cứ lấn cấn mãi trong lòng.

Đầu tiên là việc Thục Hiền được vớt lên. Đây là thời thực dân phong kiến chứ có phải thế kỉ hai mốt đâu. Đất có thổ công, sông có Hà Bá, câu nói ấy ai chẳng biết. Không ai dám cứu người chết đuối, cướp con mồi của Hà Bá không khéo mình phải thế cái mạng còm vào.

Kế đó là việc họ chấp nhận để một đứa con gái chẳng rõ lai lịch như cô sống thoải mái trong nhà. Câu chuyện Thục Hiền bịa ra là cô bị một cô tiểu thư khác ghen ăn tức ở hãm hại và giờ phải trốn đi một thời gian đợi tình hình lắng dịu rồi mới quay về. Vô lí thế mà họ cũng tin.

Thêm một điều nữa chẳng rõ ràng là mối đe dọa hay gì nhưng trong nhà có rất nhiều búp bê làm bằng vỏ ngô. Búp bê vỏ ngô của Nhật Bản đẹp tuyệt vời, nhìn đáng yêu và sống động. Những con búp bê này cũng đẹp tuy nhiên cô cứ thấy rờn rợn sao sao ấy, giống như người ta vẫn làm hình nhân thế mạng.

Mà thôi, kệ đi, đến đâu hay đó, tạm thời Thục Hiền cũng chưa biết nên phải làm gì, cứ theo dõi mọi thứ rồi tùy tình hình để chọn cách ứng xử. Và giống như bà mẹ đa nghi của cô vẫn hay tuyên bố: nghe người ta nói gì cũng chỉ nên tin một nửa thôi.

Nhà họ Lê thời gian này bận túi bụi chuẩn bị cho đám cưới của cô út Thương Huyền. Hôn nhân sắp đặt, hiển nhiên rồi, thời này cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, ai lấy nhau vì tình yêu.

Vị hôn phu của cô út là một sĩ quan trẻ người Pháp. Ngạc nhiên chưa, à cũng chẳng cần phải ngạc nhiên làm gì, ngay cái lúc bị hút về quá khứ Thục Hiền đã biết mình sẽ có một cuộc sống chứa đựng những sự lạ đời ngỡ ngàng bật ngửa.

Sao lại có mối nhân duyên này? Nhà họ Lê giàu nứt đố đổ vách ai chả biết nhưng lắm khi tiền thua quyền, thân cô thế cô chẳng quen được vị tai to mặt lớn nào ra ngoài đường vẫn bị ăn hiếp thôi.

Nhà chồng tương lai của Thương Huyền, Grande, thì quyền lực nắm trong tay không ít. Ở xứ Đông Dương này mấy ai không biết đến ông quan Năm Achraf Grande. Đường hoan lộ của ngài bá tước đang rộng mở thênh thang, nhưng muốn đi tiếp vẫn cứ cần đá lót đường là những đồng quan Pháp.

Đấy là lí do cho sự liên kết hai nhà. Lần đầu tiên Thục Hiền được chứng kiến hôn nhân sắp đặt ngoài đời, không phải như trong mấy bộ ngôn tình phổ biến của xứ Trung. Khỏi cần nói cũng biết cô háo hức đến thế nào.

Tuy giả bộ thờ ơ nhưng suốt ngày cô lượn qua lượn lại, giỏng tai nghe ngóng tình hình.

Chú rể thì biết tiếng Việt, gia đình Grande ở An Nam cũng lâu rồi mà, còn cô dâu lại không biết tiếng Pháp, có mấy người An Nam biết tiếng Pháp. Chính vì lẽ đó, một lớp học tiếng Pháp được cấp tốc tổ chức. Giáo viên là ai, cô chứ ai.

Sinh ra trong một gia đình giàu có, Thục Hiền không chú tâm học hành cho lắm hay nói chính xác ra cô chỉ học cái gì mình thích. Vậy là tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nhật, tiếng Hàn, cô học rất hăng hái. Không phải để vào ngành ngoại giao hay trở thành phiên dịch viên, Thục Hiền là một thủ thư. Ai ngờ đâu mớ ngoại ngữ cô nhồi vào đầu có ngày hữu dụng.

Thục Hiền vô cùng tò mò về chú rể. Cô dâu chịu lấy người mình không yêu đã đành, còn chú rể thì sao? Vào thời này phụ nữ chẳng có tiếng nói trong xã hội, con gái sinh ra còn chả có tên trong sổ hộ tịch.

Nhưng chú rể là người Pháp kia mà, lại còn là một quân nhân học trường sỹ quan ra? Vì cái gì mà anh ta đồng ý lấy một cô gái chưa từng gặp mặt, nghe người ở kháo nhau thế?

Có hai khả năng.

Thứ nhất, có thể đấy là một gã nhu nhược và đần độn, sống bám vào gia đình nên cha mẹ ép gả cũng vẫn chấp nhận.

Khả năng thứ hai, biết đâu anh ta cũng ham tiền nên lấy ai cũng được, miễn là sẽ có một gia sản kếch sù tiêu pha thoải mái.

Dù là khả năng nào đi chăng nữa thì người phải làm vợ anh ta rõ là thuộc dạng bất hạnh rồi.

Thương Huyền, cô út nhà họ Lê là một cô gái nhu mì, hiền thục và ít nói vô cùng. Cái tên cô ấy gần với tên cô nhưng tính cách thì trái ngược nhau. Xuyên không về đây phải cố gắng kiệm lời vì sợ nói hớ thực sự là một cực hình với Thục Hiền. Mà tên của hai người gần giống nhau cũng là chuyện khiến cô không thoải mái.

Cũng không còn mấy thời gian nữa là sẽ tới ngày cưới, mặt của cô dâu tương lai chẳng hiểu sao lại mọc lên đầy mụn.

Kế đến là nhọt, từ những chỗ tấy đỏ ấy mủ không ngừng rỉ ra. Bắt đầu có những lời thầm thì nhỏ to rằng cô chủ bị phong hủi. Ông bà chủ bấn loạn vô cùng, mời biết bao nhiêu thày lang, bác sĩ tới khám cho con gái nhưng tình trạng của Thương Huyền chẳng cải thiện được gì.

Vào thời này, hủi được liệt vào tứ chứng nan y, không thể chữa khỏi lại còn lây nữa. Do đó thật dễ hiểu khi mọi con ở trong nhà đều từ chối chăm sóc tiểu thư út dù phải đối mặt với việc có thể bị sa thải, trừ cô ra.

Chương 3 Ác mộng

Dạo này Thục Hiền toàn mơ thấy ác mộng. Những gì đã phải trải qua khi bị đuối nước cứ lặp đi lặp lại hàng đêm, sống động y như thực kể cả nỗi sợ hãi lẫn đau đớn. Dù cô cố gắng để không ngủ cũng vô ích, Thục Hiền vẫn cứ thiếp đi vào một lúc nào đấy trong đêm.

Ở thời này người ta đi ngủ rất sớm, không giống thời hiện đại, tám giờ tối đã là muộn lắm rồi. Và để tiết kiệm, những ngọn đèn dầu lạc được tắt đi gần hết, bóng tối như nuốt chửng vạn vật vào trong cái bụng tham lam của nó.

Chính vì lẽ đó cô có thời gian lên giường kéo dài có khi phải gấp ba gấp tư hồi còn ở nhà, ác mộng tha hồ diễn ra.

Đêm nay cũng thế. Thục Hiền tưởng đâu mình đã tỉnh giấc sau khi mơ giấc mơ kinh hoàng ấy một lần thì chợt thấy có rất nhiều người nằm xung quanh cô, những kẻ không hề có bất cứ cái gì trên mặt: mắt, mũi, mồm...

Còn đang ghê tởm vô cùng thì bọn chúng ngọ nguậy như những con sâu rồi bò lên người cô. Không thể cử động hay la hét gì dù đã cố gắng, Thục Hiền lại đắm chìm vào cơn ác mộng khủng khiếp.

Vừa ngoi lên khỏi mặt nước sau khi bị kéo tuồn tuột từ tương lai về quá khứ, cô thấy mình vẫn tỉnh táo không hề ngất đi. Cả một đám người xa lạ đứng lố nhố quan sát cô với ánh mắt hằn học. Rồi họ kéo Thục Hiền lên bờ với cung cách đầy thô bạo.

Cả người cô bị tẩm dầu tùng hương và keo vỏ gai. Bóc miếng vỏ gai ra thì thấy da đã bị dầu tùng ăn loét. Từng nơ ron thần kinh đều rung lên vì đau đớn. Sau đó cô bị rưới nước sôi, người toàn máu, đau đến nghẹt cả thở.

"Đêm qua không ngủ được hay sao mà trông sắc mặt kém thế?" Vừa hỏi bà địa chủ Thị Nhài, mẹ của Thương Huyền vừa dòm lom lom vào giữa mặt Thục Hiền.

"Vâng ạ!" cô đáp, gắng gượng nở một nụ cười.

Câu hỏi ấy không xuất phát từ sự quan tâm, lo lắng vì cô biết tình trạng thảm hại của mình mấy tuần qua là do nhà họ Lê gây ra.

LÊ THƯƠNG HUYỀN

Mụn nhọt không chỉ nổi đầy trên mặt mà cả người Thương Huyền cũng có, tập trung thành từng cụm gây đau đớn, khó chịu. Tiếp đến, cô ta tự dưng bị liệt. Nhìn vị tiểu thư lết lết trên giường cứ như nàng tiên cá bị mắc cạn, Thục Hiền tự hỏi không biết hôn phu của cô ấy có đui què mẻ sứt gì không mà lại chấp nhận lấy một người mình còn chưa từng tiếp xúc.

Thương Huyền tính cách khá đặc biệt. Như kẻ khác thì đã ép người hầu trong nhà phải phục vụ tận răng, nhưng không, cô ấy cứ âm thầm chịu đựng rồi tự làm một mình. Thục Hiền có giúp thì giúp, nếu không cô ấy tự xoay sở.

Lại đủ thày thuốc với bác sĩ được mời đến chữa chạy, châm cứu, bấm huyệt ngày nào cũng vài cữ mà chẳng được tích sự gì. Đó là lúc vợ chồng ông bà địa chủ yêu cầu cô giúp đỡ.

Với cách nói nửa đe dọa nửa cậy nhờ, họ nhắc cho Thục Hiền nhớ rằng cô được họ cứu sống và cưu mang, nhưng ẩn sau những câu chữ là sự đe dọa, hàm ý cô phải làm vì chẳng có quyền lựa chọn. Họ muốn Thục Hiền là cô dâu thế thân.

Từ lúc biết mình xuyên không cô cũng hiểu những kẻ cho mình sống nhờ không phải người bình thường dù họ chẳng thể hiện ra. Và nay có thể khẳng định: chính bọn họ bắt cô từ tương lai về đây để nhét vào cuộc hôn nhân sắp diễn ra. Tại sao lại là Thục Hiền mới được cơ chứ?

Dẫu biết là một âm mưu, dẫu đánh hơi thấy mùi nguy hiểm nhưng cô làm cách nào để chối từ? Khi ông địa chủ Văn Lập yêu cầu cô thế chỗ Thương Huyền kết hôn với Renee Grande, cô đã khéo léo chối từ. Lão ta im lặng chẳng nói đi chẳng nói lại câu nào. Và rồi đêm ấy những cơn ác mộng bắt đầu ghé thăm cô.

Để vài ngày cho Thục Hiền thấm đòn rồi bà Thị Nhài lại tới lặp lại yêu cầu. Tuy biết mình không thể từ chối, cô vẫn cố:

"Tôi hơn cô út nhiều tuổi lắm, người ta nhìn ra khác biệt ngay."

"Không đâu, cô trông trẻ hơn so với tuổi nhiều. Với lại nhà đó cũng có biết mặt Thương Huyền đâu."

"Tôi không còn là trinh nữ, họ có chấp nhận không?"

"À, việc ấy đối phó dễ mà!"

Mẹ của Thương Huyền đáp, mặt dãn ra. Vậy là xong bước đầu rồi. Quày quả đi lên phòng trên bà ta tìm chồng để bàn thảo việc tiếp theo cần làm.

"Dễ? Bà ta biết dịch vụ vá màng trinh chắc!" Nhìn Thị Nhài đi khuất sau dãy cây cảnh, Thục Hiền cáu kỉnh nghĩ thầm.

PHẠM THỤC HIỀN

Nhẹ nhàng hết mức có thể, cô giúp cho ái nữ nhà họ Lê lau người. Ngày trước Thục Hiền ghét loại con gái này nhất, ù lì, thụ động. Khi ai đấy bị ép làm gì, cô sẽ hỏi người ta: "Sao lại chấp nhận? Sao không phản kháng?"

Đó là vì cô chưa từng bị ép buộc, không hiểu cái khó của kẻ lâm vào tình cảnh ấy. Nay Thục Hiền hiểu rõ rồi. Cô là con mồi bị bắt nhốt trong lồng, thú dữ lượn lờ bên ngoài. Cố thủ trong chuồng thì chết dần chết mòn, lao ra ngoài thì chết ngay lập tức.

Cô cố gắng quan sát nét mặt Thương Huyền đoán xem cô ấy nghĩ gì. Tiểu thư nhà họ Lê đã biết nàng dâu trong đám cưới sắp tới là cô chứ không phải cô ta.

"Không biết Renee là người thế nào..." Thục Hiền buông một câu bâng quơ.

Ái nữ họ Lê ngẩng đầu nhìn cô chăm chú rồi đáp:

"Anh ấy rất đẹp trai!"

Kinh ngạc tột độ Thục Hiền trợn mắt nhìn cô học trò nhỏ rồi tò mò hỏi:

"Hai người đã từng tiếp xúc với nhau rồi sao?"

"Không, nhưng em đã nhìn lén anh ấy mấy lần!"

"Nếu em không đồng ý với quyết định của thày u thì cứ nói thẳng với họ. Đâu dễ gì tìm được người mình ưng ý trong cuộc đời bao la này!"

Nhìn thẳng vào mặt Thục Hiền với ánh mắt mang đầy cảm xúc, cô út nhà họ Lê trả lời với giọng bình thản:

"Không, em đồng ý mà!"

Rồi thấy vẻ mặt sửng sốt của cô, Thương Huyền đáp:

"Nhìn em đi, em còn tự thấy kinh tởm, huống hồ là anh ấy!"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play