Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Quỷ Khóc] Kim Thủ Chỉ Thử Nghiệm Viên

1/ Quỷ dị xe buýt và cổ lão biệt thự

Trong màn sương mù dày đặc, một chiếc xe buýt cũ nát đang chậm rãi lăn bánh dọc theo con đường quốc lộ mênh mông vô tận.
Trên xe tổng cộng có tám người, ba nữ và năm nam.
Mỗi người một vẻ mặt: Nghi hoặc, mê muội, sợ hãi... Thế nhưng, ngoại trừ những biểu cảm đó ra, sắc mặt của ai nấy đều trắng bệch như nhau.
Phảng phất như trên suốt dọc đường đi, họ đã phải trải qua một chuyện gì đó vô cùng kinh hoàng.
Chiếc xe buýt cứ lầm lũi tiến về phía trước, cho đến khi dừng lại trước một tòa biệt thự cổ xưa và cũ kỹ.
Cạch.
Cửa xe mở ra, tựa như đang nhắc nhở các hành khách bên trong... Đã đến lúc phải xuống xe.
Tám người trên xe chậm rãi bước xuống, khi ngoảnh đầu nhìn lại chuyến xe một lần nữa, trong mắt mang theo nỗi sợ hãi không sao tả xiết.
Bởi vì, tại vị trí tài xế của chiếc xe buýt này hoàn toàn trống không.
Đúng vậy, chuyến xe này căn bản không hề có tài xế.
Theo bước chân của vị hành khách cuối cùng chạm đất, cửa xe buýt tự động đóng sầm lại, chiếc xe tiếp tục nổ máy chạy đi, thẳng cho đến khi biến mất dạng nơi chiều sâu của màn sương....
Tám con người đứng trơ trọi ngoài tòa biệt thự màu đen nhìn nhau trân trối, ai cũng thấy rõ vẻ mặt khó coi đến cực điểm của đối phương.
Nhưng giữa đám người đang hoảng loạn ấy, lại có một gương mặt lạnh lùng đến xa cách lạc lõng hẳn ra, vô cùng nổi bật.
Trên gương mặt điển trai ấy, trớ trêu thay, lại có một vệt đỏ chót to oành ngay bên má phải.
NovelToon
Vâng, thanh niên này chính là Trần Yến.
Thực ra, nhìn ngôi biệt thự trước mắt, trong lòng Trần Yến lúc này đang là một bầu trời ngũ vị tạp trần, chứ chẳng hề cao lãnh, cool ngầu như cái vẻ bề ngoài của hắn.
Ai mà ngờ được đằng sau cái bộ mặt tảng băng trôi kia lại là một linh hồn đang gào thét diễn kịch Quỳnh Dao cơ chứ.
Ách...Kể hơi xa.
Được rồi ta quay lại chính văn đi.
Trần Yến là một người xuyên không.
Nhưng hắn lại không được các vị thần xuyên không ưu ái cho gặp combo "Truck-kun" (xe tải thần thánh) húc bay, hay vì đánh nhau thua một con kiến mà phải hôn đất mẹ để được isekai.
Quá trình xuyên không của nàng...Không bây giờ phải gọi là hắn diễn ra khá nhẹ nhàng.
Chỉ cần mở mắt, chớp mắt một cái, cả người đã ở một dị thế giới xa lạ, lại còn nhập thẳng vào thân xác của một tên xui xẻo mắc chứng sợ xã hội (xã khủng).
Trần Yến
Trần Yến
(Trước mắt chưa bàn đến nghề nghiệp, tuổi tác hay nguyên nhân hẹo của cái gã này...... Ta phải tế cái gu thẩm mỹ thời trang thảm họa của nguyên chủ trước đã!)
Sự thật là lúc mới tỉnh lại, Trần Yến suýt nữa thì isekai lần hai vì cái ngoại hình dọa người của nguyên chủ.
Hắn đã phải tức tốc phi thẳng đến trung tâm thương mại ngay trong đêm để thay ngay bộ cánh thảm họa Kia ra.
Trần Yến
Trần Yến
(Nói về cái gu thẩm mỹ của tên này á, đem so kè với tài nấu nướng của con cá thu nào đó trong Văn Hào Lưu Lạc cũng chẳng sai chút nào.)
Trần Yến
Trần Yến
(Dù sao thì mức độ hủy diệt đều kinh khủng như nhau cả!)
Sau khi đem toàn thân "thanh tẩy", tút tát lại một lượt từ đầu đến chân, Trần Yến mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Yến
Trần Yến
(Mà nói thật nhé! Nguyên chủ đẹp trai vl ra.)
Trần Yến
Trần Yến
(Đúng là của quý trời cho mà méo biết đường sử dụng, bây giờ thì hời cho ta rồi.)
Trần Yến
Trần Yến
(Mà cũng chẳng hời lắm... Dù sao ta cũng có tha thiết gì cái vụ xuyên không này đâu.) //Chán chường//
Trần Yến
Trần Yến
(Đang sống yên sống ổn, hạnh phúc vãi ra, tự dưng lại bắt xuyên vào cái thân xác đỗ nghèo khỉ này.)
Trần Yến
Trần Yến
(Từ một mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, ngay tại chỗ biến thân thành một tên đực rựa.)
Trần Yến
Trần Yến
(Ai chịu nổi?)
Trần Yến
Trần Yến
(Cũng may cái "mác" này cũng không tệ lắm.)
Nếu không Trần Yến chắc chắn sẽ giơ ngón giữa khiếu nại với ông trời.
Nhưng xuyên cũng xuyên rồi...Phải chịu thôi.
Trần Yến
Trần Yến
(Dù sao sau cái xui xẻo chắc chắn sẽ có cái may mắn bám theo.)
Trần Yến
Trần Yến
(Biết đâu cuộc sống sau này lại không tệ như mình tưởng thì sao? Cố gắng lên chút nào...)
Trần Yến vừa lạc quan nghĩ thế xong, thì ngay lập tức ăn trọn một cái tát đau điếng người theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Bởi vì đi nhầm WC nữ trong trung tâm thương mại.
Trần Yến
Trần Yến
(Nếu là ta của kiếp trước thì đó là bình thường vì chính ta là nữ.)
Trần Yến
Trần Yến
(Nhưng kiếp này ta là một thằng đàn ông.) //Chảy xuống đau khổ nước mắt//
Trần Yến
Trần Yến
(Chuẩn men còn là chủng loại xịn sò luôn ấy!)
Cho nên hành động này của hắn chẳng khác nào một thằng bái thiến cả.
Thế nhưng, điều này cũng không thể hoàn toàn trách Trần Yến được vì hắn mới xuyên không chưa được bao lâu, tư tưởng vẫn còn dừng lại ở thời điểm bản thân là một nữ tử.
Muốn thích nghi hoàn toàn với cơ thể mới này thì còn cần thêm thời gian, nhưng ít nhất thì không phải là ngay lúc này.
Bị đánh, Trần Yến có chút ủy khuất vì đau vãi ra, nhưng hắn cũng không trách vị nữ sĩ không rõ tên tuổi đã xuống tay với mình.
Trần Yến
Trần Yến
(Là ta, gặp biến thái ta cũng đánh nha!)
Đương nhiên, cái sự ủy khuất này là bây giờ Trần Yến mới nghĩ lại thôi chứ lúc đó hắn bị tát cho váng vất cả đầu óc, mắt nổ đom đóm, tâm trí đâu mà nghĩ được nhiều thế.
Mà cũng chính nhờ cái tát trời giáng làm cho ngơ ngác ấy, hắn mới vô tình bị lôi cổ lên chuyến xe buýt kỳ quái này, rồi bị chở tới cái nơi khỉ ho cò gáy này đây.
Trần Yến
Trần Yến
(Quá trình xuyên không thì nhẹ nhàng nhưng quá trình đến đây thì okay chẳng "nhẹ nhàng" tẹo nào cả.)
Trần Yến
Trần Yến
(Dịch vụ grap này ta đánh giá một sao nhé.)
Trần Yến
Trần Yến
(Người khác ta không biết lí do bọn hắn đến đây vì trông đám người này ngơ ngác dường như chả biết cái mô tê gì, không cần hỏi để đỡ tốn nước bọt.)
Trần Yến
Trần Yến
(Nhưng chính bản thân ta đi bằng cái bộ mặt in hằn dấu tay này đã là một điểm trừ lớn nhất rồi!)
Được rồi, màn độc thoại nội tâm kết thúc, quay lại với thực tại nào.
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Đi thôi……
Bắc Đảo
Bắc Đảo
Ta nghĩ chúng ta đã không còn lựa chọn nào khác nữa rồi.
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Thật…… Thật sự muốn vào đi sao? //Xoa xoa tay//
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
(Lạnh quá....)
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Vạn nhất bên trong…… Không an toàn đâu?
Nhìn thấy nàng hành động, có thể bởi vì tác dụng tâm lý hay gì mà Trần Yến bỗng cũng cảm thấy lạnh sưu sưu cũng có thể là vì hắn chỉ mặc một bộ áo sơ mi mỏng tưng.
Lúc trước khi còn là 3m bẻ đôi thời điểm hắn từng hâm mộ quá mấy cái kia cây cột điện.
Trần Yến
Trần Yến
(Ở trên cao hít thở không khí chắc trong lành hơn chăng?)
Nhưng sự thật phũ phàng, bây giờ hắn cao là cao đấy cũng nhìn rõ hơn đấy vậy mà chẳng có lợi gì nhiều ngoài thỏa mãn được cái lòng hiếu kì thuở trước của hắn.
Trần Yến
Trần Yến
(Đệt...Nhìn ấm thế...)
Đó là suy nghĩ của Trần Yến khi nhìn sang cậu thanh niên bên cạnh.
Cậu ta khá quen mắt, là tên ngồi bên cạnh hắn lúc nãy dù sao cái bản mặt đẹp trai kia quên được mới là lạ.
Đương nhiên, hiện tại là một tên con trai hiệu lazada, Trần Yến đã đối với trai đẹp miễn dịch, hắn sẽ không giống như lúc trước thấy trai đẹp là ngắm đến rớt liêm sỉ.
Thứ Trần Yến quan tâm bây giờ là bộ đồ cậu ta đang mặc.
Hiện tại cậu ta mặc áo hodie, quần ấm, sa sắc áo gió nhìn ấm áp thật sự.
Trần Yến
Trần Yến
//Ánh mắt hâm mộ//
Trần Yến
Trần Yến
(Biết vậy, lúc trước mua thêm cái áo khoác cho ấm...)
Trần Yến
Trần Yến
(Mặc dù mình bây giờ nghèo vãi ra...)
Có lẽ bởi ánh mắt của Trần Yến quá nóng bỏng hay đối phương quá mẫn cảm với tầm mắt của người khác.
Ngay sau đó, bốn mắt nhìn nhau.
Trần Yến
Trần Yến
//Gật đầu//
Trần Yến
Trần Yến
//Nhìn đi nơi khác//
Trần Yến
Trần Yến
(Ê, ngại vl...)
Trần Yến
Trần Yến
(Tự nhiên lên ta ơi! Có lẽ ngại là đối phương đâu)
Trần Yến
Trần Yến
//Co quắp//
Trần Yến lúc trước chê nguyên chủ là cái xã khủng.
Nhưng sự thật là hắn cũng chẳng khác mọe gì nguyên chủ cả.
Điển hình chó chê mèo lắm lông.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
(Là hắn.....Một trong những người trên tấm hình.)
Tiểu Nhất Bạch thu lại tầm mắt của mình, mặc dù hắn không biết đối phương gật đầu như vậy là có ý gì...Chắc chào hắn chăng?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
(Lá thư kia rốt cuộc muốn nói với ta điều gì đâu?)
Đôi mắt Tiểu Nhất Bạch bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, hắn đang suy nghĩ tiếp đó nên làm sao bây giờ.
Ánh mắt hắn nhìn vào đám người, hiện tại đang trầm mặc một mảnh sau câu nói của Vương Vũ Ninh.
Dù sao nguyên bản bọn họ cho rằng, đây là nào đó trò đùa dai, hoặc là nào đó người nào chuyên môn mời bọn họ tới làm tiết mục……
Chính là, khi bọn hắn phát hiện trên xe buýt căn bản là không có tài xế thời điểm, đều lâm vào sợ hãi thật sâu!
Mọi người tuy rằng đã từng đều là kiên định chủ nghĩa duy vật giả, nhưng mà lúc trước phát sinh nào đó sự…… Thật sự quá mức với không thể tưởng tượng!
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cho nên, ngươi định đi vào trong màn sương mù dày đặc kia sao?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ngươi quên mất gã mập mạp đã nhảy xe rời đi ở ngã tư phía trước rồi à?
Trần Yến
Trần Yến
(Là thằng tâm thần lúc nãy á hả.)
Trần Yến
Trần Yến
(ಠ_ಠ)
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
//Mím môi sợ hãi//
Lúc trước, trên xe buýt tổng cộng có chín người.
Tất cả đều tỉnh dậy sau một giấc ngủ rồi đột nhiên thấy mình đã ở trên chuyến xe này.
Trong số đó có một gã mập mạp, suốt dọc đường cứ liên tục chửi bới om sòm.
Mập mạp
Mập mạp
Mẹ kiếp! Cái lũ vô lương tâm tụi bây định giở trò gì đó? Đừng có tưởng giả thần giả quỷ là lừa được ông đây!
Mập mạp
Mập mạp
Show thực tế chứ gì? Máy quay giấu ở đâu? Mau lăn ra đây cho gã béo này! Nghĩ ta là ba tuổi chắc mà bày đặt đem trò con nít này ra dọa dẫm!
Cuối cùng, khi xe buýt dừng lại ở một ngã tư đường, gã mập liền dứt khoát mở toang cửa sổ, nhảy thẳng xuống xe rồi một mình bước vào trong màn sương mù...
Trần Yến
Trần Yến
(Sự tình phát triển tới bước này rồi đều còn tính bình thường.) //Chẹp miệng//
Tuy nhiên, khi chiếc xe tiến đến ngã tư tiếp theo, mọi người lại bàng hoàng phát hiện ra có thứ gì đó đang treo lơ lửng, bay phấp phới trên cột đèn giao thông bị sương mù bao phủ......
Theo chiếc xe buýt từ từ tiến lại gần, bọn họ mới nhìn rõ thứ đang đung đưa trên cột đèn kia... Rõ ràng chính là tấm da người đẫm máu của gã mập đã rời đi lúc trước.
Trên thanh xà của cột đèn, những vệt máu tươi màu đỏ quạch vẫn không ngừng tuôn rơi từng mảng lớn!
Cảnh tượng kinh hoàng này lập tức dọa cho tất cả mọi người trên xe chết lặng.
Có kẻ không tin vào tà môn, cố tình kéo cửa sổ xe ra, ngay lập tức, mùi tanh tưởi nồng nặc đến buồn nôn ùa vào, tràn ngập khắp khoang xe...
Mà cũng nhờ đó mà trên chuyến hành trình tiếp theo mọi người an tĩnh như gà.
Chẳng ai nói với nhau câu gì.
Trần Yến
Trần Yến
(Dịch vụ tắt mic rất tốt nhưng lần sau mang cái sáo lộ này cuốn xéo đi, sẽ có một đống khiếu nại tộng vào họng đấy.)
Trần Yến
Trần Yến
(҂⌣̀_⌣́)
Trần Yến đối với này hình ảnh, kí ức chẳng mấy tốt đẹp cho cam.
Nhìn thấy cái kia treo lủng lẳng "thịt muối" cùng với nó mùi hương "quyến rũ", hắn cảm thấy chính mình hẳn là ăn không vào thịt thà rồi.

2/ Cửa máu, lời khuyên

Nhắc tới gã mập mạp kia, sắc mặt của mọi người đều trở nên vô cùng khó coi, có kẻ thậm chí còn bắt đầu nôn khan.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nếu đã không ai dám đến gần màn sương mù đó, vậy chúng ta chỉ còn cách tiến vào tòa biệt thự màu đen này mà thôi....
Tiểu Nhất Bạch đi đầu dẫn đường, mọi người cũng lục đục nối đuôi nhau theo sau hắn.
Họ đẩy ra cánh cổng sắt của tòa biệt thự đen kịch, bước vào khu hoa viên bên ngoài.
Chung quanh thực yên tĩnh.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Lúc này, ai nấy đều không tự chủ được mà ra sức nép chặt vào nhau.
Vương Vũ Ninh bị kẹp ở giữa bỗng cảm giác được có kẻ đang sờ mó lung tung vào eo của nàng, nhưng nàng cũng chỉ nhíu chặt lông mày chứ chẳng buồn lên tiếng.
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
(Bị ăn đậu hũ thì cứ chịu vậy...... Dù sao cũng còn tốt hơn là bị lột da một cách không minh bạch!)
Cứ như vậy, mọi người đi tới trước cửa tòa biệt thự màu đen, Tiểu Nhất Bạch tiến lên gõ cửa.
Thịch thịch thịch ——
Theo nhịp gõ cửa của hắn, bên trong lập tức truyền đến tiếng bước chân.
Những người đứng phía sau nhịn không được mà lùi lại vài bước, trợn trừng mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa như hổ rình mồi, bầu không khí vô cùng căng thẳng!
Két —
Cánh cửa mở ra.
Tuy nhiên, cảnh tượng kinh dị mà mọi người đang nơm nớp lo sợ đã không xuất hiện.
Ra mở cửa là một thiếu nữ vô cùng tinh tế và xinh đẹp, nhìn qua dường như chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi.
Điền Huân
Điền Huân
Tới rồi sao?
Điền Huân
Điền Huân
Vào đi
Nhưng ngay khi thiếu nữ cất lời, mọi người mới bàng hoàng nhận ra, đối phương thực chất... Lại là một nam hài.
Một nam hài tử có dung mạo đẹp đẽ đến cực điểm chỉ có điều, giọng nói của thiếu niên này vô cùng lãnh đạm, chẳng chút phập phồng cảm xúc.
Trần Yến
Trần Yến
(Đã đưa chúng ta tới nơi này......Không lí nào ngay từ đầu đã ra tay hại người liền đâu.....)
Trần Yến
Trần Yến
(Nơi này có một người sống xem như cũng còn an toàn......Ta cũng không muốn bị kẻ nào đó làm thành thịt muối đâu, ghê tởm chết đi được!)
Ánh mắt Trần Yến dư quang nhìn ra ngoài cổng biệt thự.
Có phải hắn cảm giác sai hay không...Nhưng đám kia sương mù đang dần thu hẹp lại.
Điều này làm bước chân của hắn nhanh thêm chút.
Thấy Tiểu Nhất Bạch và Trần Yến đã đi theo thiếu niên kia vào trong, những người còn lại trong lúc nhất thời chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, do dự không biết có nên đi theo hay không.
Điền Huân
Điền Huân
Các ngươi tốt nhất là mau vào đi...... //Bỉu môi//
Điền Huân
Điền Huân
Màn sương mù ngoài kia... Thực sự không an toàn đâu.
Nhắc tới sương mù, mọi người lại lập tức liên tưởng đến gã mập mạp chết thảm lúc trước làm ai nấy đều sợ tới mức run bắn người, tranh nhau chen lấn chạy tuột vào trong phòng.
Đại sảnh của biệt thự rất rộng lớn, trang trí theo phong cách vô cùng cổ điển.
Phía bên trái là những kệ sách được bày biện chỉnh tề, bên phải là cầu thang gỗ dẫn lên lầu, chính giữa khu vực nghỉ ngơi bày ba chiếc ghế sô pha lớn.
Ở trung ương sô pha là một chậu than đang rực cháy.
Trần Yến
Trần Yến
(Còn rất ấm cúng...... Có chút hương vị của gia đình đấy.)
Mặc dù Trần Yến vốn là một đứa trẻ mồ côi nhưng hai chữ "ấm cúng" này hắn vẫn có thể hiểu được..... Thế nào là một gia đình.
Trong phòng, lúc này đang có bốn người vây quanh chậu than ở giữa.
Họ chỉ đăm đăm nhìn vào ngọn lửa bập bùng bên trong chậu, ngơ ngác xuất thần, không ai buồn nói câu nào.
Bầu không khí, cứ như vậy mà chìm sâu vào sự im lặng quỷ dị, ngày một trở nên lạnh lẽo.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
.....
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Xin hỏi... Nơi này là chỗ nào?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Tại sao chúng ta lại phải tới đây?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Màn sương mù và chuyến xe buýt ngoài kia rốt cuộc là có chuyện gì?
Trần Yến
Trần Yến
(Lời lẽ hùng hồn, đi thẳng vào trọng tâm...... Chuẩn phong thái của người lãnh đạo rồi đây.) //Nhướng mày//
Trần Yến
Trần Yến
(Đẹp trai, thông minh lại có năng lực lãnh đạo...... Ách, sao trông giống cái khuôn mẫu của nhân vật chính thế nhỉ?)
Trong hoàn cảnh ngặt nghèo này mà vẫn còn tâm trí để nghĩ ngợi mấy chuyện vớ vẩn đó, e rằng trên đời này cũng chỉ có một mình hắn.
Người khác khi chịu áp lực lớn thì cơ thể sẽ căng thẳng, sợ hãi này nọ.
Còn Trần Yến thì hoàn toàn ngược lại, càng bị áp lực đè nặng, hắn lại càng thả lỏng, bình tĩnh đến mức không giống người thường.
Thậm chí hắn còn có thời gian để suy nghĩ linh tinh.
Đương nhiên, thay vì nghiêm túc suy xét vấn đề như người ta, cái tên này lại có xu hướng chiều chuộng những mạch suy nghĩ cực kỳ kỳ quặc của bản thân hơn.
Quay lại thực tế, sau câu hỏi của Tiểu Nhất Bạch, vẫn chẳng có lấy một ai trả lời hắn thậm chí, bốn kẻ đang sưởi lửa kia căn bản còn chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn lấy một cái.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Này, đang hỏi các ngươi đấy! Đều là lũ câm hết rồi à?! //Nhíu mày//
Giọng Lưu Thiên Bang cực kỳ lớn, vang lên rầm rầm oang oang trong căn phòng trống, ồn ào đến mức làm màng nhĩ người ta đau nhói.
Lương Nham
Lương Nham
//Ngẩng đầu lên//
Lương Nham
Lương Nham
Ta biết các ngươi đang có rất nhiều nghi vấn.....
Lương Nham
Lương Nham
Nếu các ngươi có thể sống sót trở về từ sau cánh Cửa Máu đầu tiên, ta sẽ đem câu trả lời của những câu hỏi này nói cho các ngươi biết.
Mọi người vừa nghe xong, trong lòng tức khắc dâng lên một dự cảm vô cùng điềm gở.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Cửa Máu? Đó là cái gì?
Trong lòng Tiểu Nhất Bạch khẽ động, hắn sực nhớ tới cuộc điện thoại mà người phụ nữ bí ẩn kia đã gọi cho mình lúc trước, liền cất tiếng hỏi.
Lương Nham
Lương Nham
//Chỉ lên lầu 3//
Lương Nham
Lương Nham
Thời gian của các ngươi không còn nhiều đâu, còn chưa đầy năm phút nữa là Cửa Máu sẽ mở ra.
Lương Nham
Lương Nham
Đến lúc đó, các ngươi buộc phải tiến vào thế giới kinh hoàng phía sau cánh Cửa Máu để hoàn thành nhiệm vụ được giao trên đó.
Lương Nham
Lương Nham
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chuyến xe buýt kia sẽ đến đón các ngươi trở về.
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
Nếu…… Không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ như thế nào? //Hơi run rẩy//
Lương Nham
Lương Nham
//Nhìn chằm chằm Nhan Hữu Bình//
Nhan Hữu Bình
Nhan Hữu Bình
//Lạnh gáy//
Lương Nham
Lương Nham
Sẽ chết.
Lương Nham
Lương Nham
Hơn nữa còn là một cái chết vô cùng thê thảm. //Cười nhạt//
Mọi người vừa nghe thấy lời này, cả người liền nhũn ra, bủn rủn cả chân tay.
Bọn họ vô cùng hy vọng đây chỉ là một trò đùa dai thế nhưng nét mặt nghiêm túc của Lương Nham đã hoàn toàn đập tan tia may mắn cuối cùng trong lòng họ.
Quý Tiết
Quý Tiết
Có thể…… Không, không đi sao? //Cắn răng//
Lương Nham
Lương Nham
Có thể....
Lương Nham
Lương Nham
Nhưng...... Từ nay về sau tốt nhất là ngươi đừng bao giờ ngủ nữa.
Quý Tiết
Quý Tiết
Vì, vì cái gì? //Sửng sốt//
Lương Nham
Lương Nham
Bởi vì, nếu ngươi không chịu vào bên trong Cửa Máu để hoàn thành nhiệm vụ, thì...... 'thứ' phía sau cánh cửa sẽ tự mò Ra ngoài để tìm ngươi. //Cười như không cười//
Lương Nham
Lương Nham
Cho dù ngươi có trốn đến chân trời góc bể nào, chúng cũng sẽ tìm được.
Lương Nham
Lương Nham
Sau đó……
Lương Nham không tiếp tục nói nữa, nhưng ai nấy đều đã tự hiểu được kết cục.
Trần Yến
Trần Yến
(Sau đó thì chơi chết ngươi chứ sao......)
Trần Yến thầm bổ sung nốt vế còn thiếu của Lương Nham.
Trần Yến
Trần Yến
(Mà nói đi cũng phải nói lại...... Cái 'thứ' đó không phải là quỷ đấy chứ? Nghe điềm gở vcl!)
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Trước khi chúng ta đi vào, các ngươi có lời dặn dò nào không? //Nhìn thoáng qua lầu ba//
Lương Nham hơi ngẩn ra, sau đó dời ánh mắt về phía Tiểu Nhất Bạch, khi nhìn thấy sự bình tĩnh khác hẳn với những người còn lại của hắn, sâu trong đáy mắt gã khẽ lướt qua một tia tán thưởng khó lòng nhận ra.
Lương Nham
Lương Nham
Dặn dò sao…… Có đấy.
Lương Nham
Lương Nham
Những câu chuyện phía sau cánh Cửa Máu tuy rằng vô cùng hung hiểm, nhưng bất luận thế nào cũng đều tồn tại nhiều hơn một đường sống.
Lương Nham
Lương Nham
Chỉ cần các ngươi tìm ra sinh lộ, thì việc hoàn thành nhiệm vụ và sống sót trở về cũng không phải là bất khả thi.
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Đa tạ. //Gật gật đầu//
Dứt lời, hắn lại là người đầu tiên dứt khoát bước đi, hướng thẳng lên tầng trên.
Trần Yến
Trần Yến
(Giống thám tử à nha.)
Trần Yến
Trần Yến
(Chẳng lẽ là kiểu nắm rõ cốt truyện...... Giống như đang chơi game vậy sao?)
Trong lòng suy nghĩ ngàn vạn nhưng là Trần Yến cũng không chút do dự đi theo Tiểu Nhất Bạch.
Bởi vì hắn biết Tiểu Nhất Bạch đã khai thác được hòm hòm thông tin ở nơi này rồi, có ở lại cũng chẳng để làm gì ngược lại...
Trần Yến
Trần Yến
(Đại lão đây rồi...... Có thể tiếp cận thì tốt biết mấy trông cậu ta có vẻ là một đồng đội không tồi đâu nha...) //Nhìn Tiểu Nhất Bạch//
Nhìn thấy Trần Yến rời đi dứt khoát như vậy, Lương Nham cũng không lấy làm ngạc nhiên, hắn vốn đã chú ý đến Trần Yến từ trước.
Cậu trai này là người nổi bật thứ hai sau Tiểu Nhất Bạch, dù từ nãy đến giờ cậu ta chẳng mở miệng nói câu nào, nhưng cũng không thể che giấu được khí chất đặc biệt của mình.
Lương Nham
Lương Nham
(Quá bình tĩnh....)
Lương Nham
Lương Nham
(Nhìn có vẻ không đơn giản.)
Lương Nham
Lương Nham
(Lứa tân nhân này cũng coi như có mấy cái không tồi hạt giống a.)
Tên râu quai nón Lưu Thiên Bang thấy hai người kia quyết đoán như vậy, sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt trong mắt, gã cũng cắn răng bước dồn dập đuổi theo
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Mẹ kiếp, lá gan của hai người các ngươi lớn thật đấy!
Thực ra suốt dọc đường đi, hắn cũng đã chú ý tới Trần Yến và Tiểu Nhất Bạch rồi.
Rất khó không chú ý.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
(Với cái tình huống lúc nãy, dù là khi tận mắt chứng kiến tấm da người của gã mập treo lơ lửng....)
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
(Hay là khi ngửi phải mùi máu tanh nồng nặc kia, hai cái cậu trẻ này từ đầu đến cuối đều chẳng có lấy một phản ứng gì lớn cả.)
Tiểu Nhất Bạch là gặp nhiều rồi.
Còn Trần Yến....Đơn giản là mặt liệt nên chẳng có biểu lộ gì thôi chứ hoảng vãi ra.
Đương nhiên, cái sự "hoảng" này chỉ là cảm giác khó chịu về mặt sinh lý, chứ hắn thật sự chẳng mấy sợ hãi mấy cái cảnh tượng máu me be bét kia đâu.
Kiếp trước hắn đã cày qua không biết bao nhiêu bộ phim kinh dị nên thần kinh vô cùng vững vàng.
Trần Yến
Trần Yến
(Thế nhưng, xem phim thì xem vậy thôi, chứ xem phim làm sao mà ngửi được mùi cơ chứ?) //Sắc mặt méo mó//
Bây giờ trực tiếp hít phải cái mùi tởm lợm kinh tởm ấy, Trần Yến suýt chút nữa là hồn bay phách lạc, thăng thiên ngay tại chỗ.
Trần Yến
Trần Yến
(Lúc trước ta từng nghĩ trên đời này mùi chuột chết có lẽ là cái mùi khó ngửi nhất rồi...... Nhưng đến hôm nay, ngôi vua đã chính thức đổi chủ!)
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Lá gan lớn sao? //Cười tự giễu//
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ngươi nghĩ chúng ta còn có lựa chọn khác à?
Lưu Thiên Bang thấy Tiểu Nhất Bạch trả lời chính mình cũng theo tiếng mà nhìn lại.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Lúc trước nhìn thấy tấm da người của gã mập, tiểu ca đây đến mí mắt cũng chẳng thèm nháy một cái.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Trước kia ngươi có phải là... Làm cái nghề đó không?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Nghề nào?
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Sát thủ.
Tiểu Nhất Bạch đang bước đi bỗng hơi khựng lại một chút, nhưng rồi lập tức tiếp tục cất bước.
Động tác kia vô cùng nhỏ nhặt, nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện.
Thế nhưng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, Trần Yến lại nhìn thấy, còn nhìn rõ mồn một là đằng khác, ai bảo cái tên này lúc nào cũng chỉ thích chú ý vào mấy cái chi tiết không ai ngờ tới cơ chứ.
Trần Yến
Trần Yến
(Mmp....Thật là sát thủ à?) //Trợn tròn mắt//
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ngươi xem tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy, hiện thực làm gì có lắm sát thủ đến thế?
Trần Yến
Trần Yến
(Chối nhanh đấy đại ka.)
Trần Yến
Trần Yến
(Nhưng hiện thực đúng là có mà, ngươi chính là cái thằng loèn đó chứ ai vào đây nữa!)
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ách…… Kia……
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Ta là bác sĩ.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Nga ~ khó trách, pháp y?
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Không sai biệt lắm, thú y.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
(⊙_☉)
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
(Ngươi biết mình đang nói cái quỷ gì không?) //Khóe miệng run rẩy//
Bầu không khí có vẻ xấu hổ.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Ầy...Còn ngươi thì sao? Cũng là thú y? //Nhìn Trần Yến, trêu trọc//
Trần Yến
Trần Yến
Không phải.
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
Vậy làm nghề gì? //Tò mò//
Trần Yến
Trần Yến
Họa sĩ....Nhưng giờ không phải nữa.
Trần Yến
Trần Yến
(Nguyên chủ của thân xác này vốn thật là một họa sĩ.)
Trần Yến
Trần Yến
(Chỉ tiếc là ta chẳng có ý định tiếp tục cái nghề này chút nào vì cái kiểu sống ăn bữa nay lo bữa mai, nghèo rớt mồng tơi hoàn toàn không phải phong cách của ta.)
Trần Yến
Trần Yến
(Huống hồ, sau này liệu có còn cơ hội trở về thế giới hiện thực nữa hay không, điều này vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn đây này.)
Lưu Thiên Bang
Lưu Thiên Bang
(Xem ra là định đổi nghề....)

3/《Chăm sóc người già》 Hệ thống và【Chân Thực Chi Nhãn】

Ba người trò chuyện, đi tới biệt thự lầu 3.
Hoặc là nói là hai người vì Trần Yến chỉ trầm mặc nghe bọn hắn nói, lâu lâu phụ họa một điểm mà thôi.
Vừa lên tới, ba người liền đình chỉ nói chuyện.
Nồng đậm mùi máu tươi cùng với một cổ nồng đậm đầu gỗ hủ bại khí vị tràn ngập.
Biệt thự lầu 3, cái gì đều không có, chỉ có một phiến bị máu tươi tẩm hồng…… Cửa gỗ.
Cửa gỗ thượng màu đỏ tươi chữ bằng máu, viết một hàng tự:
【 chiếu cố trên giường tê liệt lão nhân 5 ngày 】
Tiểu Nhất Bạch
Tiểu Nhất Bạch
Chiếu cố lão nhân…… Đây là chúng ta lúc này đây nhiệm vụ. //Ánh mắt lập lòe//
Những người khác cũng lục tục mà đi lên, thấy cửa gỗ thượng chữ bằng máu, đều là sửng sốt.
Vương Vũ Ninh
Vương Vũ Ninh
Chỉ là…… Đơn giản như vậy? //Khó thể tin//
Trần Yến
Trần Yến
(Hẳn không phải là....Tây trang nam nói nếu chúng ta có thể sống sót ra tới hắn sẽ đem sự tình chân tướng giảng giải.)
Trần Yến
Trần Yến
(Như vậy vì cái gì nói là "sống sót" đâu?)
Trần Yến
Trần Yến
(Đáp án đơn giản dễ hiểu...Là có nguy hiểm....Có lẽ là tây trang nam nói cái kia "đồ vật"....Là quỷ dị đi?)
Trần Yến
Trần Yến
(Cho nên nói...Vị này nếu vẫn giữ cái tư tưởng ấy có lẽ sẽ chết sớm đấy.)
Mọi người khe khẽ nói nhỏ, bỗng nhiên, bọn họ đều dừng lại, tựa hồ có cùng loại cảm ứng, động tác nhất trí mà nhìn về phía cửa gỗ.
Khanh khách ——
Cửa gỗ nội, như là có thứ gì ở đẩy cửa.
Thực mau, cửa gỗ bị một đôi tái nhợt tay đẩy ra!
Theo bị máu nhiễm hồng cửa gỗ chậm rãi mở ra, mọi người trước mắt bỗng nhiên tối sầm, mất đi tri giác……
■■■■■■■■■
Khi bọn hắn khôi phục ý thức thời điểm, đã toàn bộ đi tới huyết sắc cửa gỗ sau lưng.
Mọi người bị tách ra ở một mảnh vùng ngoại thành mỹ lệ biệt thự trong đàn.
Chỉ là kỳ quái chính là, nơi này tuy rằng xây cất đến cực kỳ tinh xảo, lại có vẻ tử khí trầm trầm.
Trần Yến
Trần Yến
....
Trần Yến
Trần Yến
(Khu nhà giàu nha...)
【Đinh! Phát hiện kí chủ đã tiến vào Cửa Máu.】
【 Phải chăng đánh dấu?】
Bên tai vang lên xa lạ tiếng vang lại làm Trần Yến sửng sốt một chút sau đó là mừng như điên.
Ngay ngày đầu tiên xuyên không Trần Yến cũng đã phát hiện mình có hệ thống.
Chỉ là hắn chẳng tài nào câu thông được với nó.
Hắn chỉ có thể thấy được hai cái giao diện cùng với giữa hai cái giao diện đấy là hai cái nút 【đánh dấu】cùng với【rút ra】mà hai cái nút này còn méo nhấn được, chả biết có tác dụng gì.
Nên Trần Yến keme luôn, đến tận bây giờ nghe được cái kia ngứa tai cơ giới hóa giọng điệu hắn cũng cảm thấy êm tai.
Trần Yến
Trần Yến
(┳Д┳)
Trần Yến
Trần Yến
【Hệ thống ngươi cái đồ khốn nạn! Sao bây giờ mới rên hả?!】
Chẳng ai đáp lại hắn.
Trần Yến
Trần Yến
....
Trần Yến
Trần Yến
【Hệ thống?】
....Quạc...Quạc....Quạc
Trần Yến
Trần Yến
(⊙_☉)
Trần Yến
Trần Yến
//Khóe miệng run rẩy//
Trần Yến
Trần Yến
(Không phải chứ?)
Trần Yến
Trần Yến
(Sẽ không phải ta nghĩ như vậy đi.)
Cuối cũng Trần Yến cũng chấp nhận rằng hệ thống của mình là cái thiểu năng trí tuệ sự thật.
Nghe đau khổ thế chứ lị.
Trần Yến
Trần Yến
(Bởi vì vào Cửa Máu mới có thể "đánh dấu" cho nên điều kiện là vào Cửa Máu mới kích hoạt....Là chỉ mình hiện tại hay cái khác Cửa Máu cũng đều như vậy?)
Trần Yến nhớ rõ tây trang nam nói đây là bọn họ đệ nhất phiến Cửa Máu.
Đã có đệ nhất đương nhiên đệ nhị cũng không chạy đi đâu được.
Trần Yến
Trần Yến
(Còn cái【rút ra】này nữa...Thế nào mới kích hoạt được?)
Trần Yến
Trần Yến
(Thôi...Được đến đâu hay đến đấy vậy.)
Trần Yến
Trần Yến
(Có đồ xài là ngon rồi.)
Trần Yến
Trần Yến
(Xoa xoa tay xua cái xui xẻo nào.) //Tay xoa xoa//
Trần Yến
Trần Yến
Đánh dấu....
【Đinh! Đánh dấu thành công chúc mừng ngài thu được "Chân Thực Chi Nhãn".】
Sau đó cái kia vừa mới sáng lên giao diện cũng liền tắt máy.
Mà ở bên dưới cái nút【đánh dấu】 liền nhiều một hàng tự:
【Chân Thực Chi Nhãn】
Sau đó....Ân không có sau đó.
Không gian quanh Trần Yến rơi vào một khoảng yên lặng chết chóc.
Trần Yến
Trần Yến
....
Trần Yến
Trần Yến
(ಠ_ಠ)
Trần Yến
Trần Yến
Thế thôi?
Vâng, chỉ thế thôi.
Trần Yến
Trần Yến
Ai... //Thở dài//
Cuối cùng hắn ánh mắt nhìn lên cái kia mới toanh hàng tự bắt đầu suy xét.
Trần Yến
Trần Yến
(Chân Thực Chi Nhãn...Nhìn như là một cái kĩ năng đi.)
Trần Yến
Trần Yến
(Cùng bàn tay vàng tương tự?)
Trần Yến
Trần Yến
(Hẳn là...)
Trần Yến
Trần Yến
(Như vậy...Thế nào sử dụng đây....)
Trần Yến
Trần Yến
Mở?
Trần Yến thử tính nói.
Tiếp đó hắn thấy được chung quanh hắc ám một mảnh.
Hoặc là nói tối đi...Hiện tại cho Trần Yến cảm giác đó chính là hắn đã nhìn được vào tầng sâu của cái thế giới này vậy.
Một khoảng sương, mấy cái khung ảnh kì lạ, một đám người đang chạy trốn, có cái ghê tởm đồ vậy đang gào thét xé mặt của mình, bệnh viện, đồn công an,...Đều mang một sắc u ám, đáng sợ và rời rạc.
Chúng nó giống một thước phim không có âm thanh từ trước mắt hắn trôi qua vô định, không thể bắt lấy.
Thậm chí có vài tấm Trần Yến không nhìn rõ có lẽ vì lướt qua quá nhanh hay bởi vì quá mờ ảo.
Hơn nữa hắn còn loáng thấy một cái cây...Ân...
Trần Yến cảm thấy mắt hơi ngưa ngứa...Còn cảm thấy một cỗ lạnh lẽo từ đỉnh đầu truyền xuống toàn thân, cảm giác chẳng tốt đẹp gì.
Trực giác nói cho hắn không thể tiếp tục xem nếu không hậu quá khó lường.
Trần Yến nghĩ vậy cũng làm vậy.
Trước mắt một mảnh thanh minh giống như vừa rồi hắn thấy cũng là một hồi ảo giác.
Nhưng sự thật là...Nó không phải ảo giác.
Trần Yến
Trần Yến
(Chân Thực Chi Nhãn có thể để ta thấy được không nên thấy đồ vật....Nhưng hoàn toàn đeos có biện pháp bảo hộ nào.) //Thở hồng hộc//
Trần Yến
Trần Yến
(Cho nên có câu nói....Biết càng nhiều chết càng nhanh cũng không có sai đi.)
Ít nhất hắn cảm thấy mình vừa lượn quanh một vòng Quỷ môn quan rồi.
Nếu không tắt kịp thời thì hậu quả...
Trần Yến
Trần Yến
Chậc
Trần Yến
Trần Yến
(Cái năng lực này có điểm hố a.)
Trần Yến
Trần Yến
(Nhưng "nhìn thấy" thật sự có thể giúp ích rất nhiều...Giảm "tầm nhìn" xuống được không nhỉ?)
Trần Yến
Trần Yến
(Ân...Hình như là có thể!)
Sau một hồi thử thử cùng với mấy lần xém thăng thiên thì cuối cũng Trần Yến cũng xác định được cái "tầm nhìn" cao nhất mà bản thân có thể sử dụng mà không bị tai vạ.
Và hắn quyết định đặt ra giới hạn cho mình.
Nếu không chết sớm cũng quá xui xẻo rồi.
Trần Yến
Trần Yến
(Còn mấy cái tấm hình kia...Emmm....Cái khác Cửa Máu sao?)
Trần Yến
Trần Yến
(Vẫn là cái gì?)
Trần Yến
Trần Yến
(Chậc...Tin tức quá ít, ta hẳn là không nên suy nghĩ này đó.)
Trần Yến
Trần Yến
(Ta bây giờ cũng chỉ là cái tân nhân mà thôi.)
Trần Yến lần này mới từ công việc khám phá hệ thống rút ra.
Hiện tại cũng nên tập trung vào phó bản rồi.
Nhìn xung quanh biệt thự, Trần Yến bắt đầu đi.
Mục tiêu của hắn khá rõ ràng là đi theo Tiểu Nhất Bạch.
Lúc này khi hí hoáy Chân Thực Chi Nhãn, hắn có thấy Tiểu Nhất Bạch và có vẻ khoảng cách hai người cũng không xa.
Cho nên nói thế nào thì nói, trước tìm được đồng đội là ngon ăn rồi.
Trên đường đi Trần Yến nhìn thấy được một ít ý tứ hình ảnh.
Là Chân Thực Chi Mắt thấy được.
Với cái "tầm nhìn" này có thể giúp hắn nhìn xuyên tường mặc dù hiện tại cũng có hạn chế như khoảng tầm nhìn cực hạn của hắn là người bình thường cực hạn.
Đương nhiên nếu đem "tầm nhìn" mở cao hơn nữa, Trần Yến sẽ có được góc nhìn của Thượng Đế.
Chỉ là hắn không dám mở thôi.
Trần Yến
Trần Yến
(Khu biệt thự này...Có được người sống hương vị hoặc là nói có người sinh hoạt qua dấu vết....Không có như vậy quạnh quẽ.)
Trần Yến
Trần Yến
(Giống như phòng tắm đèn vẫn mở, đèn bàn học chưa tắt hay là điều hòa còn mở đã cho thấy điều đó.)
Trần Yến
Trần Yến
(Nhưng là....Nơi này giống như trải qua một hồi thật khủng bố sự tình.)
Bởi Trần Yến thấy được một ít vật lộn dấu vết còn có bị kéo.....Nói chung là cùng cái gì đó đối kháng.
Không chỉ của một căn....Mà tựa hồ là toàn khu biệt thự này.
Trần Yến
Trần Yến
(Cảm giác điềm tăng lên rồi.)
Trần Yến
Trần Yến
(Phải nhanh tìm đến sát thủ tiểu ca thôi.)
Hiện tại Trần Yến còn chưa biết tên Tiểu Nhất Bạch. Lưu Thiên Bang thì biết vì ông chú râu dài này nói nhiều quá, ngay cả tên cũng văng đi ra.
Trần Yến
Trần Yến
(Mà lão Râu xồm cũng hài hước phết.)
Trần Yến bất chi bất giác nhớ đến cái lúc cùng Lưu Thiên Bang trò chuyện ở chỗ cầu thang, đa phần là ông chú này độc thoại và mấy cái câu chuyện mà ổng thao thao bất tuyệt cũng khá thú vị.
BỐP--
Trần Yến
Trần Yến
Ui da!
Bởi vì vài phút nhập thần mà Trần Yến đã cũng bức tường có vài giây đắm đuối...Không là choáng váng chứ.
Trần Yến
Trần Yến
Đồ chơi gì?! //Nhướng mày đứng dậy//
Hắn nhìn trước mặt đường đi, rỗng tuếch giống như lúc này va chạm là giả tượng giống nhau.
Nhưng Trần Yến cho thể chắc chắn là hắn đã cùng tường va chạm.
Cái độ đau này cùng cái mùi xi măng hòa với bột sơn quen thuộc kia đếch sai được.
Hắn nhìn trước mặt con đường nửa ngày, dường như hiểu ra điều gì sau đó không chút do dự tắt Chân Thực Chi Nhãn đi.
Tiếp đó mọi chuyện liền dễ hiểu nhiều.
Mở ra con mắt năng lực có thể giúp hắn nhìn xuyên tường ân...Là thế đó nên Trần Yến không thấy mặt tường huống hồ lúc nãy hắn còn nhập thần suy nghĩ vẫn vơ nên cùng mặt tường va chạm là lẽ tất nhiên.
Cuối cùng, Trần Yến quyết định mở ra con mắt năng lực xem một chút Tiểu Nhất Bạch hướng đi rồi lại đem nó tắt đi.
Trần Yến
Trần Yến
(Dù sao một mực mở ra cũng không tiện lắm.)
Trần Yến
Trần Yến
(Cũng may cái đồ chơi này tắt được nếu không là nếm mùi khổ qua cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.)
Từ mở ra Chân Thực Chi Nhãn đến giảm "tầm nhìn" và cuối cùng là tắt đi cái quá trình này khiến Trần Yến thu được một ít manh mối và một cái mũi đỏ.
Hắn cảm thấy mình có tiềm năng vào công viên làm tên hề rồi đấy.
Trần Yến
Trần Yến
(Mà lại đau vãi ra).
Kết hợp với ngày hôm nay kinh lịch Trần Yến chỉ có một câu thôi:
Trần Yến
Trần Yến
Ngày chó!
Trần Yến
Trần Yến
(ಥ∆ಥ)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play