[LyHanSara] Thư Ký Hay Tình Nhân?
: BAN ĐÊM, CÔ ẤY THUỘC VỀ TÔI
man gô (10 năm ra 1 chap)
bộ hôn thê là tôi hết idea nên kh viết tiếp chứ tôi thề tôi vô tội 😞
man gô (10 năm ra 1 chap)
nên tôi sẽ bù đắp nhóoo
////: Hành Động
**: Suy Nghĩ
"": Nói Nhỏ
📲: Gọi Điện
💬: Nhắn Tin
Ánh đèn sân khấu tắt đi cùng tiếng reo hò còn vương lại trong tai.
Sara cúi chào lần cuối, nụ cười vẫn hoàn hảo như mọi khi, thứ nụ cười mà hàng triệu người tin rằng là cả thế giới của nàng.
Mười lăm phút sau, Sara ngồi trong xe, tháo tai nghe in-ear, kéo khoá áo khoác lên cao. Điện thoại rung một lần. Chỉ một tin nhắn, không lời thừa.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
💬: 00:30. Phòng làm việc.
Sara không trả lời. Nàng chưa bao giờ cần trả lời.
Toà nhà nằm ở rìa thành phố, nơi ánh sáng bị nuốt chửng bởi bê tông và kính tối màu.
Sara đi thẳng vào thang máy riêng, quét thẻ, camera tắt trong ba giây, đủ để không ai biết nàng vừa tồn tại ở đây.
Cánh cửa mở ra. Không gian im lặng đến mức nghe được tiếng điều hoà.
LyHan đứng quay lưng lại, trước bức tường kính nhìn xuống thành phố.
Vest đen, tay áo xắn lên, cổ tay lộ ra vết sẹo mờ, dấu tích của những quyết định không thể rút lại. Trên bàn là hồ sơ, súng, và một ly cà phê nguội.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô muộn hai phút.
Giọng LyHan thấp, sắc, không quay đầu.
Han Sara (Nàng)
Encore kéo dài.
Han Sara (Nàng)
//Đặt túi xuống, mở laptop//
Han Sara (Nàng)
Tôi đã gửi lịch cập nhật.
LyHan im lặng. Đó là cách cô chấp nhận.
Han Sara (Nàng)
Tuyến giao dịch đêm nay, hai cuộc hẹn bị huỷ, một cái tên bị gạch đỏ.
Nàng nói gọn, chính xác, không cảm xúc, như thể ban ngày chưa từng đứng dưới ánh đèn.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô run tay
Han Sara (Nàng)
//Khựng lại đúng nửa nhịp//
Han Sara (Nàng)
Chỉ là mệt.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Quay lại//
Ánh mắt cô lạnh như thép, lướt qua cổ tay Sara, băng cá nhân mới dán.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tai nạn sân khấu?
Han Sara (Nàng)
Không nghiêm trọng.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô không được phép tự đánh giá mức độ nghiêm trọng.
LyHan bước tới, khoảng cách thu hẹp đến mức Sara ngửi thấy mùi cà phê và thuốc súng.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô là tài sản đang làm việc cho tôi.
Han Sara (Nàng)
//Ngẩng lên// Tôi không phải đồ vật.
Một giây im lặng căng thẳng. Rồi LyHan lùi lại nửa bước, một nhượng bộ hiếm hoi.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô là ngoại lệ.
Sara khẽ cong môi. Chỉ một chút thôi.
Tin tức chạy trên màn hình phụ, fancam của Sara, nụ cười sáng rực, khán giả gào tên nàng. LyHan liếc qua, ánh mắt tối đi.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Ban ngày cô cười nhiều
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không giống cô ở đây.
Han Sara (Nàng)
Ban ngày tôi làm việc cho công chúng.
Han Sara (Nàng)
//Gập laptop// Ban đêm tôi làm việc cho chị.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Nhấc ly cà phê, uống cạn, đặt mạnh xuống bàn//
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi không thích chia sẻ.
Han Sara (Nàng)
Tôi không chia sẻ.
Han Sara (Nàng)
Tôi phân thân.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Bật cười// Nguy hiểm.
Han Sara (Nàng)
Chị thuê tôi vì điều đó.
Một tiếng chuông cảnh báo nhỏ vang lên. Sara đã dự đoán trước, mở thư mục, đẩy màn hình về phía LyHan.
Han Sara (Nàng)
Tuyến A đổi sang B.
Han Sara (Nàng)
Tôi đã xử lý.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Nhìn nàng lâu hơn cần thiết// Ai dạy cô?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Gật đầu// Ở lại.
Han Sara (Nàng)
Đến mấy giờ?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cho đến khi tôi nói xong.
Sara gật. Không hỏi thêm.
Gần ba giờ sáng, Sara ngủ gật trên ghế sofa. LyHan đứng dậy, lấy áo khoác đặt nhẹ lên vai nàng, động tác chậm, cẩn thận, như thể sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh. Ánh mắt cô dừng ở vết bầm nhỏ nơi mắt cá chân.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Cúi xuống, giọng hạ thấp đến mức chỉ mình chị nghe thấy// Tôi đã nói cô đừng làm đau bản thân.
Han Sara (Nàng)
//Mơ màng, tay vô thức nắm lấy vạt áo LyHan// Ở đây… một chút.
LyHan không gỡ ra. Cô đứng yên, để thành phố tiếp tục thở phía sau lưng kính tối.
Ngoài kia, Sara là ánh sáng.
Ở đây, trong căn phòng không cửa sổ này, LyHan là bóng tối.
Và giữa ranh giới ấy, Sara là bí mật duy nhất LyHan cho phép tồn tại.
: GHEN
Màn hình phòng họp chiếu lên một đoạn video ngắn.
Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc dồn dập, khán giả gào thét.
Sara xuất hiện ở trung tâm sân khấu, mồ hôi lấp lánh, nụ cười quen thuộc, bước nhảy sắc gọn.
LyHan không yêu cầu bật video. Nhưng nó vẫn chạy.
Một người nói, giọng nịnh.
Ánh mắt cô dừng ở chi tiết nhỏ mà không ai khác để ý, cách Sara hơi khựng lại khi xoay người, cổ chân chịu lực nhiều hơn mức cần thiết.
Bên cạnh Sara, một idol nam nghiêng sang, khoảng cách gần hơn quy chuẩn sân khấu.
Hắn cười, đưa tay đỡ khi Sara đáp đất.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Khẽ siết hàm// Tắt.
Căn phòng im phăng phắc. Màn hình đen lại.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tiếp.
Cuộc họp tiếp diễn. Các con số, tuyến hàng, thời gian. Nhưng trong đầu LyHan, hình ảnh kia vẫn lặp lại, bàn tay chạm vào người Sara. Không được phép. Không cần lý do.
Đêm đó, Sara đến muộn hơn thường lệ.
Nàng bước vào, áo khoác vẫn còn mùi sân khấu, tóc buộc cao, quầng mắt mờ.
Han Sara (Nàng)
Tổng duyệt kéo dài.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Không ngẩng lên// Ngồi.
Han Sara (Nàng)
//Mở laptop// Lịch đêm nay—
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô đứng quá gần hắn.
Han Sara (Nàng)
//Khựng lại// Ai?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Đặt bút xuống//
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Ngẩng lên//
Ánh mắt lạnh, nhưng có thứ gì đó gợn lên rất nhanh, bực bội, khó chịu, và… lo.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Người đứng bên trái cô.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Trên sân khấu.
Han Sara (Nàng)
//Hiểu ra, bật cười khẽ// Chị xem fancam à?
LyHan không trả lời. Đó là câu trả lời.
Han Sara (Nàng)
Chỉ là động tác
Han Sara (Nàng)
Đã tập từ trước.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không cần thiết.
Han Sara (Nàng)
Khán giả thích.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Đứng dậy//
Khoảng cách thu hẹp như đêm trước.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi không thích.
Han Sara (Nàng)
//Ngước nhìn, nụ cười tắt dần// Chị đang ghen sao?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Nói linh tinh.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi đang đánh giá rủi ro.
Han Sara (Nàng)
Rủi ro gì?
Han Sara (Nàng)
Một cái chạm trên sân khấu?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Nhìn xuống cổ chân Sara// Cô đau.
Han Sara (Nàng)
//Theo phản xạ lùi nửa bước// Không—
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Cúi xuống, rất thấp, rất gần// Cởi giày.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Ngay.
Sara làm theo. Vết bầm tím lộ ra, sậm màu hơn so với sáng nay.
LyHan im lặng rất lâu. Rồi cô nói, chậm và rõ
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô đã nói không nghiêm trọng.
Han Sara (Nàng)
//Nuốt khan// Tôi vẫn làm việc được.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Đứng thẳng// Từ mai, động tác đó bỏ.
Han Sara (Nàng)
Không cần chị quyết—
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi quyết.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Ban ngày cô thuộc về sân khấu.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Nhưng tôi không cho phép sân khấu làm hại cô.
Sara nhìn LyHan, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Han Sara (Nàng)
Chị đang vượt ranh giới.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Cúi xuống ngang tầm mắt Sara//
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô là ranh giới.
LyHan gọi bác sĩ ngầm. Không hỏi ý kiến.
Trong lúc chờ, LyHan lấy túi đá, quỳ một gối, đặt nhẹ lên cổ chân Sara.
Động tác thuần thục đến đáng sợ, như đã làm việc này quá nhiều lần, chỉ là… không phải cho nàng.
Han Sara (Nàng)
//Ngồi im//
Han Sara (Nàng)
Chị không cần làm vậy.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi cần.
Han Sara (Nàng)
//Hạ giọng// Vì công việc?
LyHan dừng lại một nhịp. Rồi tiếp tục.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Vì tôi.
Ngoài kia, tin tức lại chạy, ảnh Sara cười bên đồng nghiệp, tiêu đề vô thưởng vô phạt. LyHan không nhìn nữa.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Ngày mai, cô không diễn.
Han Sara (Nàng)
Không được.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi lo.
Han Sara (Nàng)
//Bật cười nhỏ// Trùm mafia mà đi lo hợp đồng idol?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Ngẩng lên, ánh mắt tối lại, nhưng giọng dịu hơn hẳn// Tôi lo cho cô.
Sara im lặng. Rồi rất khẽ, nàng nói
Han Sara (Nàng)
Vậy ban ngày… chị có xem tôi không?
LyHan không trả lời ngay. Cô đứng dậy, khoác áo choàng lên vai Sara, lần này không chần chừ.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Chỉ để chắc rằng cô còn đứng vững.
Han Sara (Nàng)
//Mỉm cười// Em đứng vững khi biết có người đỡ.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Quay đi// Đừng quen với điều đó.
Han Sara (Nàng)
//Kéo vạt áo LyHan, giống đêm trước// Quen rồi.
: BÍ MẬT
Bức ảnh xuất hiện lúc 6:47 sáng.
Không logo, không watermark, chỉ một góc chụp đủ gần để thấy rõ, Sara đội mũ lưỡi trai, cúi thấp đầu, đi cạnh một người phụ nữ cao hơn nửa cái đầu.
Áo đen, gương mặt nghiêng lạnh lùng đến mức ánh đèn đường cũng né tránh.
“NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN BÊN CẠNH HAN SARA LÀ AI?”
Điện thoại của Sara rung liên tục.
Quản lý. Công ty. PR. Tin nhắn chồng tin nhắn.
Sara ngồi trên ghế sofa phòng thay đồ, tay lạnh ngắt.
Nàng kéo mũ xuống thấp hơn, vô thức, vô ích.
LyHan bước vào như một đường cắt dứt khoát. Không biểu cảm.
Không vội. Cô nhìn lướt qua màn hình điện thoại Sara, đủ để thấy tiêu đề.
Han Sara (Nàng)
Là lỗi của em.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Là lỗi của tôi.
Han Sara (Nàng)
//Ngẩng lên// Chị không cần—
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi không cho phép họ chụp cô.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Đó là thất bại.
Cùng lúc, phòng họp công ty giải trí hỗn loạn.
???
Có phải người yêu không?
Màn hình chiếu bức ảnh phóng to. Một người chỉ vào cổ tay LyHan.
???
Cái này… giống hình xăm?
Không ai biết. Và chính điều đó khiến họ sợ.
LyHan đưa Sara sang lối sau, tránh camera. Nhưng đã muộn. Tin tức đã có chân.
Trong xe, im lặng dày đặc.
Han Sara (Nàng)
Em sẽ phủ nhận
Han Sara (Nàng)
Nói là stylist.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không.
Han Sara (Nàng)
//Quay sang// Không?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Cô không nói dối.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Nhìn thẳng phía trước// Cô chỉ nói ít đi.
Han Sara (Nàng)
Nhưng họ sẽ đào—
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi xử lý.
Han Sara (Nàng)
//Bật cười// Chị xử lý kiểu gì?
Han Sara (Nàng)
Dọa cả showbiz à?
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
//Liếc sang// Nếu cần.
Buổi trưa, một bài báo khác lên sóng.
“NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ẢNH: KHÔNG PHẢI STYLIST – KHÔNG CÓ HỒ SƠ SHOWBIZ”
Dư luận sôi trào. Fan chia phe. Người bảo là người yêu. Người bảo là “trùm chống lưng”. Người thì đào quá khứ, không có gì.
Không có gì, vì LyHan chưa bao giờ tồn tại trên bề mặt.
Chiều tối, LyHan đến thẳng công ty giải trí.
Nhưng khi cánh cửa phòng họp mở ra, cả phòng đứng dậy theo bản năng.
LyHan đặt một phong bì mỏng lên bàn.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Những bức ảnh còn lại.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Tôi đã thu hồi.
LyHan không trả lời câu hỏi đó.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Sara sẽ tiếp tục lịch trình.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không scandal tình cảm.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Công chúng sẽ quên.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Hoặc học cách im lặng.
Đêm đó, Sara quay lại căn phòng không cửa sổ.
Han Sara (Nàng)
Chị ra mặt rồi //Tháo khẩu trang//
Han Sara (Nàng)
Em tưởng chị ghét ánh sáng.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Ghét
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Nhưng tôi ghét mất cô hơn.
Han Sara (Nàng)
Họ gọi chị là gì?
LyHan nhìn nàng. Lần này không né tránh.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Không cần biết.
Han Sara (Nàng)
Em là gì của chị mà chị làm vậy?
LyHan tiến lại gần. Khoảng cách biến mất.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Em là người khiến tôi phá luật.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Em là rủi ro tôi tự nguyện giữ.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Và nếu họ cần một cái tên—
LyHan dừng lại, hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
—thì cứ gọi là của tôi.
Sara thở ra một hơi run nhẹ.
Han Sara (Nàng)
Ngày mai fan sẽ hỏi em.
LyHan đặt tay lên cổ tay Sara, nơi hôm qua còn băng.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Em chỉ cần nói một điều.
Trần Thảo Linh - LyHan (Cô)
Rằng em an toàn.
Ngoài kia, thành phố ồn ào. Showbiz vẫn bùng nổ.
Còn ở đây, trong bóng tối quen thuộc, LyHan đứng chắn trước Sara, như một lời tuyên bố không cần công khai.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play