Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phản Diện Không Muốn Đi Theo Kịch Bản

Chap 1: xuyên vào tiểu thuyết

Hình ảnh trước mặt quay cuồng, cô cảm thấy toàn thân mềm nhũng, đôi chân đứng không vững, run rẩy lùi về sau vài bước.

“ cạch” âm thanh vang lên trong căn phòng vắng chói ta vô cùng.

Cô nhìn xuống chân mình, dứoi chân là một cây roi sử dụng khi cưỡi ngựa.

Cô nhìn xung quanh mới nhận ra đây là một căn phòng xa lạ.

[ đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?]

[ Ký chủ, vì cô đã tăng ca suốt bảy ngày liền nên cô đã bị đột nguỵ trên đường về nhà. Hiện tại chúng tôi cho cô xuyên vào quyển tiểu thuyết bệnh kiều, khi cô hoàn thành nhiệm vụ thì chúng tôi sẽ cho cô tỉnh lại ở thế giới hiện tại]

Cô chợt nhớ lại, vì muốn kiếm tiền mua viên kim cương khoe với đời, cô đã tăng ca bảy ngày liên tiếp và đã đột nguỵ.

[ tôi xuyên vào làm nữ chính à?] Là fan tiểu thuyết bệnh kiều, nữ chính luôn bị giam cầm ép yêu cô nghe là thấy sợ rồi.

[ cô xuyên vào làm nữ phụ phản diện Ôn Nghiêm, ép nam chính Phó Thâm cưới cô, sau đó ngoại tình với bạn cấp ba Lục Bác Tư, ép cha mẹ bán máu bán thận đem tiền nuôi trai. Và cuối cùng bị Phó Thâm lột da, chết trong đau khổ]

[ Lột… lột da] cô nghe mà toàn thân như có vạn con kiến bò trên người.

[ Nhiệm vụ của cô là khiến nam chính yêu cô một cách thật tỉnh táo, cô phải đào tạo nam chính thành người có tinh thần ổn định để yêu nữ chính]

[ đùa, bảo một người mang tâm lý bất ổn yêu tỉnh táo!] Cô fan ruột tiểu thuyết bệnh kiều, biết chắc rằng khi người đó yêu ai thì chỉ một lòng một dạ,bất chấp mọi thủ đoạn để chiếm hữu người đó.

“ xong chưa?” Giọng khàn của một chàng trai vọng đến.

Cô bất ngờ quay qua, cảnh tượng trước mặt khiến cô không thể tin vào mắt mình.

Nam chính Phó Thâm, thân trần quỳ ngay phía sau cô, hai tay anh bị trói ở phía sau. Trên người đầy vết thương, có những vết thương đã chảy máu.

Cô hoang mang lùi về sau vài bước, nhìn xung quanh căn phòng, roi, dây xích, lồng sắt, những món đồ dùng để tra tấn đều đặt đầy trên kệ.

Quyển tiểu thuyết này cô cũng có xem, nữ phụ Ôn Nghiêm cũng là người bệnh kiều, thích nhìn thấy Phó Thâm đau đớn, muốn anh van xin cô.

Phó Thâm đôi mắt phượng nhìn về phía cô, không một tí cảm xúc nào, lạnh như băng.

Nhìn những vết thương trên người anh, cô cảm thấy lớp da của mình như có kim đâm vào.

[ xong rồi, xong rồi! Làn da của tôi khó mà giữ được rồi] cô hoang mang, thà đột nguỵ chết còn hơn bị lột da.

[ ký chủ, hiện tại nam chính rất ghét cô. Cô nên cảm hoá nam chính khiến cậu ấy yêu cô]

[ cảm hoá, tên Phó Thâm này rất độc ác và bệnh hoạn, chẳng lẽ tôi mỗi ngày bắt anh tụng kinh niệm phật, ngươi bảo anh ấy nói “ nam mô a di đà phật” xem anh nói không?] nghe cái hệ thống này chỉ dạy mà bực ghê luôn.

“ đánh xong chưa?” Phó Thâm đôi mắt trầm đục nhìn cô.

Cô run rẩy đến gần: “ xong.. xong rồi”

Nói thật thì cô không muốn thả anh ra, cảm giác như thả anh ra giây tiếp theo anh sẽ lột sạch da cô vậy.

Khiến anh rung động là hoàn toàn không thể, nhưng… nịnh bợ anh và nữ chính, rất có thể sẽ giữ lại được lớp da.

Cô nhanh chân chạy đến tháo dây cho anh.

Phó Thâm đứng dạy mặt không đổi sắc, bước vào lồng sắt, cô mới nhớ rằng, Ôn Nghiêm lấy ảnh nhạy cảm của nữ chính Giang Tinh ép hắn cứoi cô, sau đó anh không chịu giường chiếu với Ôn Nghiêm cô tức giận, cảnh cáo anh, nếu không chấp nhận chung giường với cô thì anh chỉ có thể ngủ trong lồng sắt.

Phó Thâm cúi người chui vào lồng sắt đó, cô vội vàng chạy đến.

“ ấy ấy, đừng vào! Ngủ co người khó chịu lắm” cô kéo anh ra, đưa tay phủi nhẹ cơ thể anh.

“ lông chó không nè, ngủ trong đó nhiều vi khuẩn. Đừng ngủ nghe” cô vội vàng đóng cửa lại.

“ trong đó không có lông chó” anh đẩy cô ra.

“ không được, ngủ dậy cực lắm. Vợ đau lòng, ngoan nè, đừng cố chấp” cô chặn lại.

“ Ôn Nghiêm, tôi lập lại lần nữa, tôi không chung phòng với cô” Phó Thâm lạnh lùng.

“ không chung phòng, không chung phòng! Vợ kêu giúp việc chuẩn bị phòng riêng nghen. Đừng vào ngủ, chồng khó chịu vợ đau lòng” cô nắm tay anh, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh.

Phó Thâm cau có rút lại “ đừng làm chuyện khiến tôi buồn nôn”

Cô liền bảo đảm: “ vâng, vậy từ nay mình giữ cự ly, em biết anh thích Giang Tinh, em rước cô ấy đến nhà ở chung, ở kế bên phòng của anh được không?”

Cô lấy cùi chỏ thục nhẹ cánh tay anh.

“ cô lại muốn gì?” Phó Thâm lạnh lùng.

“ không muốn gì! Anh hạnh phúc là em hạnh phúc. Em sẽ mãi chúc phúc cho anh”

[ ký chủ, cô không nên đem tiểu tam về nhà] hệ thống liền nhắc nhở.

[ cút đi, để bảo vệ được lớp da. Đừng nói tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ về cũng được. Tôi hầu họ sinh nở còn được. Mang sống là quan trọng nhất]

cô không thèm nghe lời hệ thống.

[ tôi khinh thường cô] hệ thống tức giận cắt luôn liên lạc.

Ôn Nghiêm không hề quan tâm, ở thế giới của cô, cô cũng là một người là công ăn lương, nhưng trong thân phận Ôn Nghiêm thì khác, tiểu thư sang chảnh tuy giờ đã xuống cấp vì cô đem tiền nuôi trai khiến cha mẹ làm ăn thất bại, nhưng cô có khoảng riêng của mình, vẫn được ở trong căn nhà to và có người hầu hạ.

Nữ phụ đuổi cha mẹ đi chỉ vì gian phu không thích cha mẹ, đúng là một người bất hiếu. Bị nam chính giết thật sự không đáng thương, nhưng cô không thể chết như thế được.

Cô phải thay đổi, phải giàu, thật giàu, vô cùng giàu.

Chap 2: tiểu tam

Ôn Nghiêm cầm máy sấy tóc đứng ngay cửa phòng tắm chờ đợi, mùi hương sữa tắm xuyên qua khe hở bay đến mũi cô, Ôn Nghiêm nhớ lại những dòng chữ mà tác giả đã viết về nam chính

[ dáng cao, hơi gầy, nhưng lồng ngực săn chắc và đường nét cơ bụng rõ ràng, đường cong cơ thể khiến người khác nhìn không chớp mắt].

Ôn Nghiêm cắn nhẹ môi dưới, nhếch nhẹ chân mày lên, dù gì cũng không có khoá cửa, nhìn qua khe hở chắc không bị phát hiện đâu nhỉ.

Nhìn một cái thôi, một tí thôi, xem có giống như tác giả đã diễn tả không.

Ngón tay cô cầm vào chốt cửa, một bên chân mày giựt giựt, cô cắn môi dưới mạnh hơn mở nhẹ một cái khe nhỏ ra. Cô nín thở làm từng động tác

Hơi nước xông thẳng vào mặt cô khiến cô khó thở.

Ôn Nghiêm cố gắng nhịn lại không dám ho ra một tiếng, đợt hơi nước tan đi, cô có thể nhìn vào trong.

“ két” cánh cửa mở ra

Cô vẫn giữ tư thế khom người vào chồm nhẹ vào khe cửa, mặt cô đang ở rất gần anh, qua nhiên ngực nam chính không hề làm độc giả thất vọng, trắng nõm, lại săn chắc.

“ nhìn đủ chưa?” Phó Thâm lạnh lùng nhìn cô

Cô giật mình mới phát hiện thì ra mặt cô và ngực anh gần đến thế, vì quá tập trung nên nước bọt cô rơi ra.

Phó Thâm nhìn cô với ánh mắt phức tạp, anh liền vớ lấy một chiếc áo trong tủ mặc vào.

“ đừng.. đừng hiểu lầm.. tôi.. tôi..” cô muốn giải thích nhưng hình như trong tình trạng đó, giải thích như thế nào cũng không đúng lắm.

“ đừng nói nhiều nữa. Tôi sẽ không ngủ chung với cô, không chỉ một lần cô như thế. Tôi quen rồi” Phó Thâm nói xong thì kéo tủ ra tìm kiếm gì đó.

Không phải một lần, vậy.. là nhiều lần ư? Nữ phụ này cũng khá sướng nhỉ.

Cô vội vàng chạy đến đưa máy sấy cho anh: “ quen rồi vậy tôi có thể ngắm mỗi ngày không?”

Động tác Phó Thâm khựng lại, hắn nhìn cô thêm tí đề phòng.

“ không phải dạng đứng nhìn cậu tắm ngay trước mặt đâu, nhìn qua khe cửa tôi” Ôn Nghiêm liền giải thích

Phó Thâm chẳng nói gì cầm lấy máy sấy tóc rồi bước vào nhà tắm. Cô vội vàng chạy theo thì anh đóng cửa lại, sau đó khoá luôn cửa.

Cô có tí không vui, “ xí, dù gì cũng là vợ chồng rồi, nhìn tí thì có sao đâu. Ít kỷ”

Tính ra nữ phụ cũng đã tốn rất nhiều tiền mới ép được anh cưới cô. Cưới xong không cho ăn thịt thì thôi ngay cả ngắm cũng không được ngắm, quá lỗ rồi.

“ thiếu gia về rồi” giọng nói bên ngoài vọng đến.

Ôn Nghiêm liền chạy ra hành lang xem, đúng lúc Phó Thâm mở cửa ra, nhìn thấy cô tò tò ra ngoài, ánh mắt anh trầm xuống.

Cô đứng ngay hành lang nhìn xuống, một thanh niên bước xuống xe đi thẳng vào nhà. Ôn Nghiêm nhìn thấy chàng trai cũng khá điển trai, mắt to, mũi cao và thân hình cũng khá hấp dẫn.

Cô lập tức đi xuống nhà, thanh niên nhìn cô thì nhếch môi cười “ sao hôm nay xuống trễ vậy? Giận hôm qua đi chơi với bạn gái không ở nhà với em à?”

Ôn Nghiêm choáng váng. Thì ra tên này là tình nhân của nữ phụ— Lục Bác Tư , cô ấy đem tận về nhà cơ à? Hèn gì bị lột da, nếu là cô chắc cô sẽ lột luôn xương nữ phụ.

Cô quay đầu nhìn về phía phòng Phó Thâm, anh đứng ngay hành lang nhìn xuống, thấy cô nhìn anh, Phó Thâm quay về phòng đóng cửa lại.

“ sao? Không phải nói làm bé ba của anh hả? Có tí là giận rồi” Lục Bác Tư khoác tay lên vai cô.

Cô nhìn Lục Bác Tư với ánh mắt dò xét, tên này là một tên cặn bã, đến lúc nữ phụ thất thế, cô bắt cha mẹ bán máu bán thận nuôi hắn, nhưng khi biết Phó Thâm chính là Giang Tận đại thiếu gia Giang gia thì hắn đã bán đứng cô, bán cô cho Phó Thâm. Không những thế, trong lúc hẹn hò, hắn còn quen vô số bạn gái, nhưng nữ phụ vẫn chấp nhận.

Cô càng nghĩ càng tức muốn vả vào mặt nữ phụ vài cái cho đỡ tức.

“ sao vậy bé” Lục Bác Tư định hôn thì cô tóm lấy mặt hắn

“ rời khỏi nhà tôi ngay” cô tức giận

Các cô giúp việc nghe cô lên tiếng đuổi đi, ai nấy cũng nhìn nhau như đang xác nhận đây là sự thật.

“ trời ạ, có tí thôi mà giận. Anh nói rồi mà, anh sẽ bên bạn gái cũng sẽ bên em. Nhưng em chấp nhận mà” Lục Bác Tư nắm lấy tay cô.

Ôn Nghiêm rút tay về trừng mắt nhìn hắn: “ đừng chạm vào tôi, tởm”

Lục Bác Tư phì cười: “ Tởm, tôi với cô ai tởm hơn. Cô về phòng mình nhìn các thứ mà cô chuẩn bị cho chồng cô kìa, nhìn mà tởm”

Nghe câu đó, cô liền cảm thấy có chuyện chẳng lành, cô lật đật chạy về phòng, mở tủ ra lục lọi lung tung, Lục Bác Tư đi nhanh vào kéo lấy cánh tay cô.

Ôn Nghiêm bị lực kéo mạnh ngã về phía sau, Lục Bác Tư chẳng thèm để ý cô có ngã hay không một mực kéo cô về căn phòng cô hành hạ Phó Thâm.

“ ầm” hắn đạp mạnh cửa, cánh cửa tung ra đập mạnh vào tường.

Hắn kéo cô đến một cái tủ quần áo, tủ mở ra. Cô muốn độn thổ, trong tủ treo những bộ đồng phục dành cho tuổi trưởng thành, từ cổ đại, đến hiện đại, từ học sinh đến y tá, không chỉ thế còn có tai thú, đuôi thú. Cô không tưởng tượng nổi cô mặc vào nó ra thể thống gì.

“ đây, cô mặc nó để hành hạ Phó Thâm, nhưng người ta thà chịu đòn roi chứ không thèm chạm vào cô, ai tởm hơn”

Nghe câu nói đó cô muốn độn thổ tập 2, đã mặc đến nông nỗi này mà nam chính còn không ăn cô thì đứng nói chi bắt anh yêu cô.

“ tôi bảo cô mặc, cô không mặc. Mỗi tối bắt tôi ngủ dưới đất, không cho tôi chạm vào cô, trước mặt Phó Thâm thì ôm ấp tôi. Cô xem tôi là gì? Có tư cách gì mà trách tôi” Lục Bác Tư càng nói càng tức giận, hắn vồ lấy cô, đẩy cô lên chiếc bàn để đầy các vật tra tấn

“ là gì thế?” Cô gào lên

“ hôm nay cô phải mặc cho tôi xem” hắn xé áo cô.

Ngay lúc này, Phó Thâm đột nhiên lao vào kéo mạnh Lục Bác Tư ra

“Bốp” anh đấm vào mặt hắn.

Lục Bác Tư lập tức loạng choạng ngã xuống đất, Ôn Nghiêm mới nhớ lại, nam chính cũng là một người thích đánh boxing. Cơ thể anh mới được như thế.

Lục Bác Tư lấy lại chút lí trí, hắn biết hắn không phải đối thủ của Phó Thâm nên liền bỏ chạy.

Phó Thâm quay qua nhìn cô, Ôn Nghiêm lập tức buông cây roi xuống.

Ánh mắt Phó Thâm trầm lặng hơn trước, hình như anh đang tức giận, Phó Thâm chẳng nói gì quay đi.

“ đợi.. đợi tí” cô liền kéo tay áo anh

Phó Thâm chỉ dừng chân không quay đầu.

“ tôi muốn hỏi, sao hôm nay.. tôi lại không mặc.. những bộ đồ đó” cô nhớ rất rõ lúc xuyên vào, quần áo cô vô cùng chỉnh tề.

“ hôm nay.. là ngày chủ nhật, cô mặc tuỳ ý” giọng anh điềm tĩnh vô cùng

Mặt cô bắt đầu đỏ lên, cô cố gắng trấn an bản thân: “ vậy ngày mai.. tôi mặc gì?” Cô muốn xác nhận sụ thật, trong tiểu thuyết không hề đề cập đến nữ phụ có thú vui này.

Phó Thâm nhìn về phía tủ : “ cô nói ngày mai, cô muốn tu tiên”

Lời anh nói như sét đánh ngang tai, cô nhìn sang tủ, một bộ áo màu trắng vô cùng mỏng, không có bất cứ nút cài nào, càng không có chút tiên khí nào.

Mặt mũi nào để nhìn thiên hạ nữa, cô không ngờ nữ phụ này không chỉ gian phụ lại bất hiếu, thậm chí còn… quá mất mặt.

[ hệ thống, hệ thống] cô gọi mãi mà không thấy hệ thống trả lời

[ xem ra hệ thống giận rồi, giây phút này đây cô thật sự muốn đột nguỵ cho xong]

Chap 3: tiền đâu rồi

Ánh sáng bình minh xuyên qua khe cửa chiếu rọi vào phòng Ôn Nghiêm, cô mở mắt ra vươn người như một chú mèo con mới ngủ dậy.

“ chào buổi sáng” giọng nói Phó Thâm khiến cô giật mình, cô bật dậy thì nhìn thấy Phó Thâm đang quỳ ngay bên cạnh giường cô.

“ sao anh lại ở đây?” Rõ ràng tối qua anh đã ngủ ngay phòng bên cạnh mà.

“ chính cô bảo mỗi sáng phải thấy tôi quỳ trước mặt cô” Phó Thâm đôi mắt trầm đục, cô có cảm giác giây tiếp theo anh sẽ lao đến bóp cổ cô.

“ không.. không cần đâu. Sau này không cần nữa” Ôn Nghiêm lập tức chạy xuống giường kéo anh dậy

Đột nhiên Phó Thâm cúi xuống bồng cô lên, Ôn Nghiêm hoang mang vô cùng, không biết tên nữ phụ này lại có yêu cầu biến thái nào đây.

Phó Thâm đưa cô vào nhà tắm, anh lấy bàn chải rồi lấy bôi kem đánh răng lên, Ôn Nghiêm cứng đơ nhìn động tác của anh. Cô nữ phụ này thật biết hành người khác, cô ngượng ngùng cầm lấy bàn chải

“ sau này, không cần anh chăm sóc nữa. Anh ra ngoài được rồi” giọng cô nhỏ nhẹ

Phó Thâm không nói gì thêm bước ra ngoài, nghe tiếng đóng cửa toàn thân cô không còn chút sức lực, hành anh nhiều như thế, làm sao lấy lại thiện cảm đây. Cô nhìn trong gương than thở, muốn giữ lại lớp da khó thật.

Cô bước xuống nhà thì má Lan đã chuẩn bị sẳn thức ăn sáng, Lục Bác Tư ngồi ăn khá ngon lành, cô bước xuống nhìn thấy mặt hắn là cảm thấy khó chịu, cô đi nhanh ra ngoài.

“ cô không ăn sáng à?” Má Lan hỏi

“ không ăn” cô không thèm quay đầu lại đi một mạch ra ngoài, phải tìm cách đuổi tên Lục Bác Tư đi mới được.

Lúc này, Phó Thâm cũng đi xuống. Anh cũng chẳng thèm ăn gì đi theo phía sau Ôn Nghiêm.

“ anh đi theo tôi làm gì?” Cô hỏi

Phó Thâm mặt không đổi sắc, không thèm nhìn cô lần nào, chỉ lạnh lùng trả lời: “ đi làm”

Cô cũng chẳng nói gì thêm, trong đầu cô chỉ toàn tình tiết câu chuyện, nữ phụ là một tiểu thư thiên kim, thích mạo hiểm và thích mổ xẻ nên đã làm nghề pháp y, trong lúc làm việc đã làm quen biết Phó Thâm, cô đã điều tra và biết Phó Thâm là một đứa trẻ lớn lên ở viện mồ côi, có hai người bạn là Giang Tinh và Lục Bác Tư, ba người chơi thân từ nhỏ.

Càng nghĩ cô càng thấy chóng mặt, rước cả ba người họ về chung một nhà.

[chồng tôi và bạn trai tôi chung nhà, tôi và tiểu tam chung nhà. Một ngôi nhà chứa tình tay tư, ba người kia lại là bạn thân từ nhỏ, câu chuyện khá cẩu huyết] cô than thở.

Đến phòng Pháp y, vừa bước vào thì cô đã tím tái mặt mày, hôm nay lại có một xác chết được chuyển đến.

Phó Thâm đã nhanh chóng vào trạng thái làm việc, còn cô vẫn đứng bên ngoài không dám bước vào.

“ Ôn Nghiêm, sao không vào đây, có hai tử thi cần phải khám nghiệm” bạn cô Lưu Ly liền kéo cô vào.

Cô nhanh chóng nắm lại cửa: “ hôm nay, tôi hơi mệt” cô thật sự không dám chạm bước vào.

Lưu Ly nói khẽ vào tai cô: “ hai hôm nay, Giang Tinh đã sắp xếp đầy đủ các bộ phận của vụ án giết người băm xác rồi. Cô phải vào kiểm tra chứ”

Ôn Nghiêm nhìn về phía Phó Thâm, anh đang cầm cây dao phẩu thuật, nghĩ đến cảnh bị lột da, cô liền cảm thấy buồn nôn.

“ tôi không khoẻ, tôi… tôi xin nghỉ” cô vội vàng rời khỏi.

Hành động lạ thường của cô thu hút sự chú ý của mọi người.

“ Ôn Nghiêm lạ thế, bình thường rất thích mổ xẻ các thi thể mà” Lưu Ly cầm hồ sơ lẩm bẩm.

“ nè, vợ cậu hôm nay lạ vậy. Đối mặt với thi thể dường như cô ấy chưa hề có cảm giác sợ hãi nào. Hôm nay như người khác vậy” Lưu Ly hỏi

“ tôi cũng cảm thấy cô ấy rất lạ” giọng anh lạnh lùng trả lời, bề ngoài anh vẫn tập trung làm việc nhưng trong tâm trí anh luôn nhớ về sự thay đổi của cô ngày hôm qua.

Ôn Nghiêm chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành, điều đầu tiên cô phải làm chính là từ chức, cô không thể làm việc trong môi trường như thế. Thì ra cô không chỉ ép hôn, mà còn ăn hiếp nữ chính trong lúc làm việc. Những điều bất lương trên thế giới hình như nữ phụ điều đã làm hết.

Cô phải thay đổi, chắc chắn phải để Phó Thâm thấy được cái tốt của cô. Phải để anh có cái nhìn khác về cô, điều đầu tiên cô làm là đi tìm cha mẹ.

Cô đi theo địa chỉ cô lưu trong điện thoại, đến một nơi khá hẻo lánh, lại là khu nghèo nhất thành phố. Ôn Nghiêm không ngờ cô ở nhà cao cửa rộng lại để cha mẹ sống trong cảnh này.

Khu này không có địa chỉ, cô không biết nên tìm cha mẹ ở đâu, nên cô vừa đi vừa hỏi.

“ cô ơi, cho cháu hỏi địa chỉ này đi hướng nào ạ?” Ôn Nghiêm đưa màn hình điện thoại về phía cô bán nước.

“ nhanh lên, nó tới rồi” cô nghe tiếng từ phía xa vọng tới rất nhỏ.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một phụ nữ và một người đàn ông đang cầm Balô đi khá nhanh ngược hướng cô. Ánh mắt nhìn nhau họ lập tức né tránh.

“ ba Nghiêm má Nghiêm đi đâu thế?” Một bà lão đi ngang qua họ liền hỏi

“Cha mẹ” cô kêu lên

Hai người họ bước chân nhanh về phía trước, Ôn Nghiêm vội vàng đuổi theo “ cha, mẹ! Ôn Nghiêm đây, là con đây”

Hai người họ đột nhiên tăng tốc độ, Ôn Nghiêm tuổi trẻ nên đã nhanh chóng đuổi kịp họ.

“ cha me, sao con càng kêu càng chạy thế?” Ôn Nghiêm thờ hỗn hễn

“ con gái, tháng này… cha con bị bệnh nên không đi bán máu được. Con thông cảm cha mẹ một tháng đi con” mẹ Nghiêm rưng rưng nước mắt.

“ bán máu?” Ôn Nghiêm mới nhớ lại, nữ phụ vì muốn có tiền nên đã ép họ bán máu. Một hành động vô đạo đức.

“ không cần bán máu đâu, con đến để rước cha mẹ về nhà ở” Ôn Nghiêm ngượng cười

“ rước về nhà? Ôn Nghiêm, con mua được nhà rồi hả?” Má Nghiêm rơi nước mắt.

“ mua nhà? Nhà con đang ở không phải nhà của con sao?” Cô há hốc mồm

“ nhà con đang ở là của con rể, ba năm trước là nhà của cha mẹ, nhưng cha mẹ làm ăn thất thế, con rể đã mua lại. Con đuổi cha mẹ đi rồi dẫn tên Lục gì đó về nhà ở” Ba Nghiêm cau mày than thở

“ mẹ đã khuyên con nhiều lần đừng làm thế, con tức giận đuổi cha mẹ đi kiên quyết dẫn gian phu về nhà, cha mẹ cũng không còn mặt mũi nào nhìn con rể” Mẹ Nghiêm nói

Cô cảm thấy choáng váng vô cùng, không phải nhà của cô mà cô dám dẫn gian phu về ở chung, cắm sừng trước mặt chồng mình, mỗi ngày đánh đập, bắt chồng ngủ trong lồng sắt, còn mở miệng dẫn luôn nữ chính về ở. Cách làm của nữ phụ khiến cô luôn nghĩ đó là nhà của cô cơ chứ.

“ con hiểu rồi! Con sắp xếp cho cha mẹ nơi ở tốt hơn. Rồi sẽ đuổi tên Lục Bác Tư đi” cô phải cải tà quy chính, làm lại cuộc đời.

“ con có tiền sao?” Cha Nghiêm ngạc nhiên

“ con không có tiền sao?” Cô càng ngạc nhiên hơn, làm pháp y lương cao mà không có tiền sao?

“ con có tiền tại sao còn bắt cha mẹ đi bán máu?” Mẹ Nghiêm hỏi

Cô khựng lại, không thể để họ biết cô không phải là Ôn Nghiêm độc ác đó. Cô chẳng nói gì lập tức chạy đến máy ATM kiểm tra tài khoản ngân hàng.

[ số dư tài khoảng XXX là : 500.000]

Làm pháp y mà ra nông nổi này à? Tiền đâu? Tiền đâu rồi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play