|#QuinnSara| Những Ngày Nắng Hạ.
#1 | Những mảnh vỡ mùa hạ.
thích thì drop
Chào mừng quay trở lại với truyện của tớ.
thích thì drop
Chương đầu thì nhiều "Lời kể", nên mọi người cân nhắc, không cần đọc nhé. Có thể đọc phần giới thiệu để hiểu.
Thị trấn Hải Minh vào đầu hè mang một màu hoài niệm đặc biệt.
Ánh nắng không còn là thứ nắng gắt chói chang của tháng Bảy, mà là thứ nắng vàng mật ong, dịu dàng trải dài trên những mái ngói cũ phủ rêu xanh.
Biển hôm nay lặng, sóng vỗ nhẹ vào bờ như tiếng thở dài của một người già nhớ về tuổi trẻ.
Gió từ biển thổi vào mang mùi mặn đặc trưng — thứ mùi đã ngấm vào từng thớ vải, từng trang sách, từng giấc mở của đứa trẻ lớn lên ở đây.
Sara ngồi trên bậc thềm của tiệm sách "Hải Đăng", lưng dựa vào khung cửa đã sơn đi sơn lại nhiều lần đến nỗi che lấp những đường nét của tuổi tác. Trong lòng em là cuốn sổ vẽ da bò cũ kỹ, bìa đã sờn góc, màu nâu nhật dần theo năm tháng.
Ngón tay em lật nhẹ trang đầu tiên.
Bức vẽ hiện ra: Một cô gái đứng trên ván lướt sóng, tóc đen dài tung bay trong gió như một lá cờ hiệu của tuổi trẻ ngạo nghễ.
Nét vẽ còn non nớt, chân tay hơi không cân đối, nhưng đôi mắt thì sống động lạ thường — đôi mắt hai to tròn, lấp lánh như hai hòn bi ve, góc mắt hơi xếch lên như đang thách thức cả đại dương trước mặt. Phía dưới, dòng chữ nghiêng bằng mực xanh đã phai: "Mai, 14 tuổi. Ngày 15/6 - ngày đầu tiên cậu ấy dạy tôi không sợ sóng".
Sara khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn thoáng qua như cơn gió nhẹ.
Trang thứ hai: Lần này Mai đang ngủ gật trên cây dừa cong vút ở bãi biển. Cô ấy ôm chiếc guitar cũ, mái tóc đen dài rủ xuống như một dòng thác nhỏ, đầu ngả ra sau tự vào thân cây, miệng hé mở một chút. Hàng mi dài khẽ rung trong gió, che bớt đôi mắt hai mí giờ đã nhắm nghiền. Trên tay còn dính một ít cát. "Mai, 16 tuổi. Sinh nhật tôi, cậu ấy hứa sẽ hát tặng tôi một bài nhưng lại ngủ quên mất. Tôi thích cậu ấy thế này hơn - bất cẩn và chân thật."
Tiếng sóng vỡ đều đều phía xa như nhịp đập của thời gian.
Trang thứ ba, thứ tư, thứ năm... Bức nào cũng là Mai. Mai cười toe toét khi bắt được con cua nhỏ. Mai nhăn mặt khi uống phải nước biển. Mai tập trung cao độ khi dạy em những động tác bơi đầu tiên. Mai ngồi bệt trên cát, nhìn ra chân trời xa với đôi mắt đầy mộng mơ mà Sara chưa bao giờ thấy ở bất kỳ ai khác.
Có một bức đặc biệt — Mai quay nửa người lại, mái tóc bay theo chiều gió tạo thành một vệt mờ trong tranh, tay đang chỉ điều gì đó ra biển, miệng cười nói say sưa. Đôi mắt hai mí mở to, tràn đầy nhiệt huyết và khát khao. "Mai, 17 tuổi. Ngày cậu ấy nói muốn đi thật xa, nhìn thật nhiều. Trong lòng tôi bỗng thấy trống trải. Tôi vẽ bức này để nhớ - nhớ cái cách cậu ấy luôn hướng về phía mặt trời, trong khi tôi chỉ muốn hướng về cậu ấy."
Sara thở dài, âm thanh nhẹ như hơi thở của biển. Em ngước mắt nhìn ra phía trước — con đường đất đỏ dẫn xuống biển vắng lặng, hai hàng dừa nghiêng mình trong gió như đang cúi chào một thời đã qua. Tiệm sách "Hải Đăng" của mẹ em nằm ở vị trí đắc địa nhất thị trấn — ngay ngã ba giữa con đường chính và lối xuống biển. Hai mươi năm, nó đã chứng kiến bao nhiêu người đến rồi đi, bao nhiêu câu chuyện bắt đầu và kết thúc.
Và tám năm trước, nó đã chứng kiến một trong những cuộc chia ly khiến em đau lòng nhất.
Em nhớ như in cái ngày Mai bước vào tiệm sách, khuôn mặt rạng rỡ nhưng đôi mắt lại ẩn chút gì đó khó nói.
: "Sara, tớ có tin này..."
: "Gia đình tớ chuyển lên thành phố. Bố tớ có công việc mới."
: "Tớ sẽ quay về. Chờ tớ nhé."
Những lời hứa trẻ con ấy, Sara đã ôm ấp suốt tám năm. Ban đầu là những lá thư dài, những cuộc điện thoại khuya. Rồi thư thưa dần, điện thoại cũng ngắn. Rồi... im lặng. Như cơn triều xuống, để lại trên bãi cát chỉ là vết tích của những con sóng đã không còn quay lại.
Em gấp cuốn sổ lại, đặt lên đùi. Tay em vuốt nhẹ lên bìa sổ, như thể đang xoa đầu một con thú nhỏ đau khổ. Ngón tay em dừng lại ở một vết lõm nhỏ trên góc bìa — vết răng của con chó nhà Mai khi cố gắng cắn cuốn sổ vì tưởng là đồ chơi. Mai đã ôm con chó xin lỗi rối rít, đôi mắt hai mí mở to đầy vẻ hối lỗi, còn em thì cười đến chảy nước mắt.
Em thì thầm với chính mình, nhưng không biết đang nói về ai — về em của tám năm trước vì tin vào một lời hứa, hay về em của hiện tại vì vẫn không thể buông bỏ.
Tiếng chuông của tiệm sách leng keng vang lên, âm thanh quen thuộc mà em đã nghe từ thuở bé.
Sara ngẩng đầu lên, mắt vô thức đảo qua chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ — 3 giờ 17 phút chiều. Em định cất cuốn sổ đi và đứng dậy đón khách, nhưng rồi em đơ người lại.
Bóng người đứng trong khung cửa bị ánh nắng chiếu xiên tạo tạo thành một hình bóng dài, nhưng Sara không cần nhìn rõ. Trái tim em đập thình thịch, một nhịp điệu hoang dại mà chỉ có một người duy nhất trên đời có thể đánh thức.
Người ấy bước vào.
Ánh sáng chiếu rõ hơn vào khuôn mặt.
Một mái tóc bạch kim.
Không phải màu vàng hoe rẻ tiền, mà là màu bạch kim ánh sáng như bạc nguyên chất, dài đến ngang lưng, buông xoã tự nhiên.
Dưới ánh nắng xuyên qua cửa kính, mỗi sợi tóc như phát ra ánh sáng mờ ảo, tạo thành một vầng hào quang nhẹ quanh đầu. Mái tóc ấy vẫn dài, thậm chí dài hơn xưa, nhưng giờ đây nó mang một vẻ đẹp khác — không còn là mái tóc đen bồng bềnh của cô gái biển, mà là mái tóc của một người đã đi qua nhiều thành phố, nhiều câi chuyện.
Chiếc váy maxi trắng thay cho chiếc quần soóc rách gối và áo ba lỗ cũ kỹ ngày nào. Vải voan mỏng bay nhẹ trong gió từ cửa, để lộ đôi chân thon thả đi đôi sandal da mỏng thay cho đôi chân trần lấm đầy cát.
Đôi mắt hai mí to tròn, vẫn như xưa, nhưng giờ đây không còn ánh lên sự ngây thơ, hồn nhiên. Thay vào đó là một lớp suy tư dày đặc, một nỗi mệt mỏi khó giấu, một sự từng trải khiến đôi mắt ấy sâu thẳm hơn.
Vẫn là đôi mắt ấy, vẫn nhìn đời với vẻ tò mò và thách thức, nhưng giờ đã thêm chính chắn, đã thêm những vết tích của thời gian.
Giọng nói trầm hơn, chững chạc hơn, nhưng vẫn mang âm sắc quen thuộc của miền biển.
Nguyễn Hiền Mai
Cho tôi hỏi, ở đây có bán..---
Hiền Mai dừng lại. Đôi mắt hai mí ấy chạm vào đôi mắt một mí của Sara.
Cả thế giới như ngừng quay ở khoảnh khắc ấy.
Tiếng sóng biển ngoài xa bỗng im bặt. Tiếng gió thổi qua kẽ lá dừa bỗng biến mất. Mái tóc bạch kim của Mai phất phơ trong luồng gió từ cửa, tạo nên một hình ảnh kỳ ảo — như thể cô ấy vừa bước ra từ một giấc mơ xa lạ nào đó.
Chỉ còn tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực Sara — âm thanh của tám năm chờ đợi, tám năm hy vọng và thất vọng, tám năm của một tình yêu chưa dám gọi tên.
Mai mím môi, một thói quen cũ mà Sara nhận ra ngay.
Giọng Mai run nhẹ, không còn là giọng của một người xa lạ nữa. Đôi mắt hai mí mở to, ánh lên sự bất ngờ, hoài nghi, và...một chút gì đó mong manh.
Nguyễn Hiền Mai
Phải... Sara không?
Sara gật đầu, không thể thốt nên lời. Cổ họng em như ai đó bóp nghẹn. Tay em siết chặt cuốn sổ trên đùi, những ngón tay trắng bệch. Đôi mắt em không rời khỏi mái tóc bạch kim ấy — một sự thay đổi quá lớn, quá đột ngột, khiến em càng thấy Mai xa lạ hơn bao giờ hết. Nhưng đôi mắt... đôi mắt hai mí ấy vẫn vậy. Vẫn là Mai của em.
Thời gian tám năm bỗng chốc thu nhỏ lại thành khoảng cách vài mét giữa hai người. Và trong khoảng không gian ấy, hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn cảm xúc, hàng ngàn ký ức đua nhau trỗi dậy.
Mái tóc bạch kim. Đôi mắt hai mí. Tại sao? Cô ấy đã trải qua những gì? Mái tóc đen ngày xưa biến đi đâu rồi? Đôi mắt ấy đã khóc bao nhiêu lần mà giờ trông sâu thẳm thế?
Mùa hè của thị trấn Hải Minh, bắt đầu từ một tiếng chuông cửa, một mái tóc bạch kim và đôi mắt hai mí không bao giờ thay đổi, đã trở nên khác.
#1.2 | Những mảnh vỡ mùa hạ.
Khoảng lặng kéo dài đến mức khiến Sara có thể nghe thấy tiếng bụi bay trong những tia nắng xiên qua cửa sổ.
Mai bước thêm một bước. Rồi một bước nữa. Đôi sandal da tạo ra âm thanh nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ. Mái tóc bạch kim rung nhẹ theo mỗi bước chân, như một thứ ánh sáng kỳ ảo đang di chuyển trong không gian tĩnh lặng của tiệm sách.
Mai lặp lại, nhưng lần này giọng chắc chắn hơn.
Không phải câu hỏi nữa, mà là một câu khẳng định.
Sara gật đầu, lần này chắc hơn. Em cố gắng nuốt khan, cố gắng tìm giọng nói đã biến mất đâu đó trong cổ họng khô khốc.
Chỉ một từ, nhưng nó vỡ ra từ đáy lòng. Mang theo tám năm nhớ nhung, tám năm thắc mắc, tám năm chờ đợi.
Mai khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn quen thuộc — góc miệng hơi nhếch lên bên trái nhiều hơn bên phải, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ. Nhưng nó thiếu đi sự rạng rỡ ngày xưa. Nó buồn. Nó mệt mỏi.
Sara thử nói tiếp, nhưng lại nghẹn lại. Đôi mắt em không thể rời khỏi mái tóc bạch kim ấy.
Mai đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc bạch kim, cử chỉ tự nhiên như đã làm điều này hàng nghìn lần.
Nguyễn Hiền Mai
Ừ. Tớ nhuộm.
Câu hỏi ngốc nghếch vụt ra khỏi miệng Sara trước khi em kịp suy nghĩ.
Một khoảng lặng khác. Mai nhìn quanh tiệm sách, đôi mắt lướt qua những kệ sách cũ kỹ, những món đồ trang trí vẫn y nguyên từ tám năm trước.
Nguyễn Hiền Mai
Tiệm vẫn thế.
Mai nhận xét, giọng có chút gì đó... xa xôi.
Nguyễn Hiền Mai
Chẳng thay đổi gì.
Sara thốt ra. Em bỗng cảm thấy xấu hổ — vì tiệm sách, vì thị trấn, vì chính bản thân mình. Trong khi Mai đã thay đổi thành một người lạ với mái tóc bạch kim và vẻ ngoài thành thị, thì em vẫn ngồi đây, cũng bậc thềm, với cùng cuốn sổ vẽ cũ kỹ.
Han Sara
Cậu về... về thăm ạ?
Em vẫn chưa dám đứng dậy, như thể sợ rằng cử động sẽ phá vỡ khoảnh khắc mong manh này.
Mai quay lại nhìn em, đôi mắt hai mí mí chớp.
Nguyễn Hiền Mai
Không. Tớ về ở.
Mai thở dài, một âm thanh nặng nề.
Nguyễn Hiền Mai
Thất nghiệp. Chia tay. Ba chuyện xấu không bao giờ đến một mình, đúng không?
Sara tròn mắt. Mai — người luôn mạnh mẽ, luôn tự tin, luôn hướng về phía trước — lại thất nghiệp? Lại chia tay?
Han Sara
Tớ... tớ rất tiếc. //lắp bắp//
Nguyễn Hiền Mai
Không cần. //lắc đầu, mái tóc bạch kim tạo thành một vết mờ//
Nguyễn Hiền Mai
Lỗi của tớ. Tớ đã... ảo tưởng về quá nhiều thứ.
Một cảm giác đau nhói xuyên qua ngực Sara. Em muốn chạy tới, ôm lấy Mai, muốn nói rằng mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng tám năm là một khoảng cách quá lớn. Em không biết mình còn có quyền làm điều đó không.
Han Sara
Thế... thế cậu định ở đâu?
Sara hỏi thay vì hành động.
Nguyễn Hiền Mai
Chưa biết. //nhìn quanh tiệm sách//
Nguyễn Hiền Mai
Nhà cũ của tớ đã bán rồi. Có lẽ tớ sẽ thuê phòng tạm.
Han Sara
Ở đây có ít nhà cho thuê lắm.
Sara nói thât. Ở thị trấn nhỏ này, ai cũng có nhà riêng.
Mai gật đầu, không tỏ vẻ ngạc nhiên. Đôi mắt cô lướt qua Sara, rồi dừng lại ở cuốn sổ trên đùi.
Nguyễn Hiền Mai
Cậu vẫn vẽ?
Han Sara
//giật mình, vội vàng đậy cuốn sổ lại// Chỉ vẽ chơi thôi.
Nguyễn Hiền Mai
Cho tớ xem được không?
Phản ứng của Sara nhanh hơn suy nghĩ. Rồi em đỏ mặt vì sự thô lỗ của mình.
Han Sara
Ý tớ là... nó cũ rồi. Toàn tranh cũ thôi.
Một ánh mắt tinh tế lướt qua đôi mắt hai mí của Mai. Cô như hiểu ra điều đó, nhưng không nói ra.
Nguyễn Hiền Mai
Vậy thôi. Không sao.
Tiếng chuông cửa lại reo. Lần này là một bà cụ bước vào, bà Tư hàng xóm:
Bà Tư
Cháu Sara ơi, cho bà mua...
Bà cụ dừng lại, nhìn Mai.
Bà Tư
Ôi, con bé Mai đúng không? Về thăm nhà hả cháu?
Nguyễn Hiền Mai
//quay sang, nở nụ cười lịch sự// Dạ vâng, cháu về rồi.
Nguyễn Hiền Mai
Có lẽ lâu ạ.
Bà Tư
Tốt, tốt. Con bé Sara ở đây một mình buồn lắm. Có cháu về cho nó vui.
Bà Tư cười khúc khích, rồi quay đi tìm sách. Mai nhìn Sara, đôi mắt ánh lên một tia gì đó tinh nghịch — một chút Mai của ngày xưa.
Nguyễn Hiền Mai
Một mình buồn lắm hả? //hỏi, giọng nhẹ nhàng//
Han Sara
//cúi mặt xuống// Không có.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ thấy có.
Han Sara
Thì cậu thấy sai.
Một tiếng cười khẽ thoát ra từ miệng Mai. Âm thanh ấy như một viên sỏi ném vào mặt hồ yên tĩnh lặng của ký ức Sara, gợi lên những gợn sóng nhỏ.
Nguyễn Hiền Mai
Vẫn cứng đầu thế.
Mai nói, không phải là trách móc, mà gần như là... triều mến.
Bà Tư quay lại với cuốn sách, trả tiền, rồi ra về. Cánh cửa đóng lại, để lại hai người im lặng một lần nữa.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ nên đi.
Mai nói, nhưng chân không nhúc nhích. Đôi mắt cô dán chặt vào Sara, như thể đang cố ghi nhớ từng chi tiết về người bạn cũ sau tám năm xa cách.
Sara hỏi, giọng có chút hoảng hốt mà chính em cũng không hiểu tại sao.
Nguyễn Hiền Mai
Tìm chỗ ở. Gọi điện cho vài người.
Han Sara
Cậu... cậu có số tớ không?
Nguyễn Hiền Mai
//lắc đầu// Điện thoại tớ hỏng. Tớ mới về chiều nay. Chưa kịp mua sim mới.
Han Sara
Vậy... vậy làm sao tớ liên lạc với cậu?
Câu hỏi treo lửng lơ trong không gian.
Mai nhìn Sara, đôi mắt hai mí mở to, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
Rồi cô bước tới. Một bước. Hai bước. Cho đến khi đứng ngay trước mặt Sara, người đang ngồi trên bậc thềm.
Bóng của Mai phủ lên người Sara. Mùi nước hoa nhẹ — không phải mùi biển, không phải cái mùi cát, mà là mùi của thành phố, mùi của một cuộc sống khác — thoang thoảng trong không khí.
Mai cúi xuống. Mái tóc bạch kim rủ xuống, tạo thành một bức màn ánh bạc giữa hai người và thế giới bên ngoài.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ sẽ quay lại.
Mai nói, giọng thấp, chắc.
Nguyễn Hiền Mai
Chiều mai. 3 giờ. Đúng giờ cậu ngồi đây.
Sara ngước lên, đôi mắt một mí của em chạm vào đôi mắt hai mí của Mai.
Trong khoảng cách gần như vậy, em có thể thấy những vết mệt mỏi dưới mắt Mai, những nếp nhăn nhỏ mới hình thành, và... một sự quyết tâm nào đó.
Han Sara
Sao cậu biết... chiều mai tớ sẽ ngồi đây?
Nguyễn Hiền Mai
Vì tám năm trước, cậu cũng ngồi đây vào mỗi buổi chiều.
Nguyễn Hiền Mai
Đợi thư tớ. Đợi điện thoại tớ.
Sara nghẹn lời. Em không nghĩ Mai đã biết. Em tưởng mình đã giấu rất kỹ.
Mai thẳng người lên, mái tóc bạch kim lại rũ xuống lưng.
Nguyễn Hiền Mai
Chiều mai. 3 giờ. Nhớ đừng đi đâu.
Rồi không chờ câu trả lời, Mai quay đi. Đôi sandal da lại tạo ra âm thanh nhẹ nhàng trên sàn gỗ. Cô bước ra cửa, mái tóc bạch kim loé lên lần cuối dưới ánh nắng xế chiều, rồi biến mất.
Cánh cửa đóng lại. Tiếng chuông reo lần nữa.
Sara ngồi đó, tay ôm chặt cuốn sổ. Trong lòng em, một cơn bão cảm xúc đang cuộn xoáy: bất ngờ, hoang mang, hồi hộp và... một niềm hy vọng nhỏ nhoi mà em đã tưởng chet từ lâu.
Mai đã về.
Mai sẽ quay lại.
Mai vẫn là Mai, dù với mái tóc bạch kim và đôi mắt đã thêm nhiều tần suy tư.
Em mở cuốn sổ ra, lật đến trang cuối cùng. Tay em run run cầm bút chì và bắt đầu vẽ.
Một khuôn mặt với đôi mắt hai mí sâu thẳm.
Một mái tóc bạch kim dài bay trong gió.
Một nụ cười buồn.
Và phía dưới, dòng chữ:
"Mai, 26 tuổi. Ngày cậu ấy trở về. Và trái tim tôi lại bắt đầu đập."
Ngoài kia, biển vẫn vỗ sóng đều đều. Mùa hè ở Hải Minh vừa bắt đầu. Và có lẽ, một câu chuyện tưởng chừng đã kết thúc tám năm trước, giớ mới thực sự bắt đầu.
#2 | Ba giờ chiều.
Sara ngồi trên bậc thềm tiệm sách, tay siết chặt ly nước chanh mẹ vừa pha xong. Đồng hồ treo tường tích tắc từng giây một, âm thanh như đang đập thẳng vào thái dương em.
Nguyễn Hiền Mai
Đừng đi đâu.
Và giờ đã 5 phút trôi qua.
Em nhìn xuống chiếc váy hoa nhẹ nhàng mình đã chọn sau một tiếng đồng hồ vật lộn với tủ quần áo.
Tại sao? Tại sao em lại quan trọng hoá buổi gặp này? Chỉ là Mai về thăm, chỉ là một người bạn cũ trở lại sau nhiều năm. Thế thôi.
Nhưng trái tim em thì không đồng ý. Nó đập nhanh từ sáng đến giờ, kể từ khi em thức dậy với câu hỏi đầu tiên trong đầu: 'Mai có đến không?'
Mái tóc bạch kim. Đôi mắt hai mí sâu thẳm. Chiếc váy trắng. Hình ảnh Mai từ chiều hôm qua cứ xoay vòng trong tâm trí em, không buông tha.
Mẹ em bước ra từ phía sau, tay cầm khay bánh mới ra lò.
Nguyễn Ánh Hân
Con cứ ngồi đó như tượng từ sáng đến giờ. Chờ ai thế?
Han Sara
Không... không chờ ai cả.
Sara vội nói, cúi mặt xuống ly nước.
Mẹ nhìn em, rồi nhìn ra cửa.
Nguyễn Ánh Hân
Con bé Mai về rồi.
Han Sara
//giật mình// Mẹ biết rồi?
Nguyễn Ánh Hân
Cả thị trấn đều biết rồi.
Mẹ đặt khay bánh xuống bàn nhỏ.
Nguyễn Ánh Hân
Một cô gái tóc trắng như bà già đi dạo phố chiều qua. Không ai để ý.
Cụm từ ấy khiến lòng Sara quặn lại. Em không thích cách mọi người nói về Mai như vậy.
Han Sara
Mai không phải bà già. //giọng có phần phòng thủ//
Mẹ nhìn em lâu hơn một chút.
Nguyễn Ánh Hân
Mẹ biết. Nhưng con hiểu mà, thị trấn nhỏ này...
Nguyễn Ánh Hân
Con bé ấy về làm gì? Nghe nói nhà nó bán rồi.
Han Sara
Mai nói... về ở ạ.
Han Sara
//lắc đầu// Con không biết.
Cơn gió từ biển thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh. Sara nhìn ra con đường đất đỏ — vẫn vắng lặng. Không có bóng dáng của cô gái tóc bạch kim nào.
Han Sara
💭 : Có lẽ cô ấy đã đổi ý rồi.
Một giọng nói độc ác trong đầu em thì thầm.
Han Sara
💭: Có lẽ cô ấy chỉ nói cho vui. Có lẽ sau một đêm suy nghĩ, cô ấy nhận ra không có lý do gì để gặp lại đứa bạn nhà quê cũ kỹ này.
Em cúi xuống, ngón tay vẽ những vòng tròn vô thức trên mặt ly nước đã đổ mồ hôi.
Rồi bỗng...
Một bóng dáng người xuất hiện cuối con đường.
Không phải từ hướng thị trấn, mà từ hướng biển. Một dáng người cao, mái tóc bạch kim buông xoã, mặc quần jeans rách gối và áo thun trắng đơn giản — hoàn toàn khác với vẻ ngoài công sở của ngày hôm qua.
Mai đi chân không. Đôi chân trần bước trên con đường đất đỏ, từng bước chậm rãi, như đang tận hưởng cảm giác cát lún dưới chân.
Sara đứng bật dậy, ly nước suýt rơi xuống đất.
Mai nhìn lên, thấy em, và đôi mắt hai mí nheo lại dưới ánh nắng. Một nụ cười — lần này rạng rỡ hơn, gần với Mai của ngày xưa hơn — nở trên môi cô.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ đi dạo bờ biển. Quên mất giờ.
Giọng nói thoáng chút hổn hển, như vừa chạy một quãng đường dài. Trên tay Mai cầm một... vỏ ốc xoắn lớn, màu hồng nhạt.
Mai đưa vỏ ốc ra, như một món quà.
Han Sara
//chớp mắt// Cái gì?
Nguyễn Hiền Mai
Vỏ ốc. Tớ tìm thấy ở rặng san hô phía đông.
Mai bước lên bậc thềm, ngồi xuống bên cạnh Sara — không chờ mời, không ngần ngại.
Nguyễn Hiền Mai
Còn nguyên vẹn. Hiếm lắm.
Sara cầm lấy vỏ ốc. Bề mặt nó mát lạnh, có những đường vân xoắn ốc tinh tế.
Han Sara
Cậu... cậu đi lặn?
Nguyễn Hiền Mai
Ừ. Sáng nay thuê đồ lặn của bác Sáu.
Mai vươn vai, một cử chỉ quen thuộc đến mức khiến tim Sara đập thịch một cái.
Nguyễn Hiền Mai
Lâu lắm rồi tớ không được lặn. Ở thành phố chỉ có mùi chlorine mùi hoá chất.
Sara nhìn Mai — mái tóc bạch kim ướt nhẹ, dính vài hạt cát nhỏ. Da mặt rám nắng trở lại chỉ sau một buổi sáng. Cô ấy trông... sống động hơn. Thật hơn. Gần hơn với ký ức.
Han Sara
Tóc cậu ướt rồi. //nói nhỏ//
Nguyễn Hiền Mai
Không sao. Nắng biển khô nhanh lắm.
Mai quay sang nhìn em, đôi mắt hai mí long lanh dưới nắng.
Nguyễn Hiền Mai
Cậu không đi biển nữa à? Sáng nay không thấy cậu ở bãi.
Han Sara
//cúi mặt// Tớ... tớ bận trông tiệm.
Nguyễn Hiền Mai
Mẹ cậu đâu?
Han Sara
Trong nhà. Làm bánh.
Mai gật đầu, rồi đột nhiên đứng bật dậy.
Nguyễn Hiền Mai
Chờ tớ chút.
Cô bước vào tiệm sách, để lại Sara ngơ ngác. Một lát sau, Mai trở ra với hai chai nước suối lấy từ tủ lạnh.
Mai đưa một chai cho Sara, rồi tự mở chai kia, uống một hơi dài. Cổ cô ngửa ra, để lộ đường gân thanh mảnh.
Nguyễn Hiền Mai
Trời nóng quá.
Sara cầm lấy chai nước, ngón tay chạm vào chỗ tay Mai vừa cầm. Còn ấm.
Họ ngồi im một lúc, chỉ có tiếng sóng và tiếng Mai thở đều đều, rồi Mai quay sang.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ tìm được chỗ ở rồi.
Han Sara
//ngẩng lên// Ở đâu?
Nguyễn Hiền Mai
Căn nhà gỗ cũ của bác Hải.
Nguyễn Hiền Mai
Bác ấy dọn lên thành phố sống với con, để nhà trống, tớ thuê được với giá rẻ.
Nguyễn Hiền Mai
May mà còn có người quen ở đây.
Han Sara
Căn nhà gỗ ven biển ấy hả?
Nguyễn Hiền Mai
Ừ. Hơi cũ, nhưng view đẹp. Sáng thức dậy mở cửa ra là thấy biển.
Sara gật đầu. Em biết căn nhà đó. Nhỏ, đơn sơ, nhưng đúng là có view đẹp nhất nhì thị trấn.
Han Sara
Vậy là... cậu định ở lâu?
Em hỏi, giọng cố tỏ ra bình thường.
Mai nhìn ra biển, đôi mắt hơi nheo lại.
Nguyễn Hiền Mai
Chưa biết. Có lẽ vài tháng. Có lẽ lâu hơn.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ cần... nghỉ ngơi. Suy nghĩ.
Nguyễn Hiền Mai
Về mọi thứ. //quay lại nhìn Sara//
Nguyễn Hiền Mai
Về công việc. Về các mối quan hệ. Về...
Nguyễn Hiền Mai
Về tớ là ai.
Câu nói ấy như chạm vào điều gì đó trong Sara. Em hiểu cảm giác ấy — cảm giác mất phương hướng, không biết mình là ai, mình thuộc về đâu.
Han Sara
Thành phố không như cậu tưởng à? //hỏi nhỏ//
Mai cười, một nụ cười chua chát.
Nguyễn Hiền Mai
Nó đúng như tớ tưởng. Sôi động, cơ hội, sặc sỡ.
Nguyễn Hiền Mai
Chỉ là... tớ không như tớ tưởng.
Sara không biết nói gì. Em đưa tay ra, định đặt lên tay Mai, nhưng rồi rụt lại. Khoảng cách tám năm vẫn còn đó, như một bức tường vô hình.
Nhưng Mai thấy cử chỉ ấy. Đôi mắt cô mềm lại.
Nguyễn Hiền Mai
Cậu không thay đổi nhiều lắm.
Han Sara
//đỏ mặt// Tớ vẫn thế.
Nguyễn Hiền Mai
Ừ. Vẫn dễ đỏ mặt. Vẫn hay cúi đầu khi ngượng. Vẫn có thói quen vân vê tay áo khi lo lắng.
Mai liệt kê, mỗi một điểm là một cái mỉm cười.
Han Sara
Tóc cậu thì thay đổi nhiều.
Sara đáp lại, dũng cảm hơn một chút.
Mai đưa tay lên vuốt mái tóc bạch kim.
Nguyễn Hiền Mai
Cậu không thích?
Han Sara
Không phải... chỉ là...
Nguyễn Hiền Mai
Tớ cũng thấy lạ.
Nguyễn Hiền Mai
Mỗi sáng thức dậy nhìn vào gương, tớ cũng giật mình.
Nguyễn Hiền Mai
Nhưng mà... nó giống như một lớp mặt nạ. Một cách để bắt đầu lại.
Han Sara
Bắt đầu lại cái gì?
Mai nhìn thẳng vào mắt Sara.
Ánh mắt ấy khiến Sara nghẹt thở. Nó chân thành, nó mong manh, nó... đầy ẩn ý.
Mai đột ngột chuyển chủ đề.
Nguyễn Hiền Mai
Tớ dọn vào nhà. Đồ đạc ít thôi, chỉ một vali. Nhưng nhà lâu không có người ở, cần dọn dẹp.
Nguyễn Hiền Mai
Cậu rảnh không? Giúp tớ.
Han Sara
//chớp mắt// Tớ... tớ phải trông tiệm.
Nguyễn Hiền Mai
Đến tối thì đóng cửa rồi.
Nguyễn Hiền Mai
Mẹ cậu cho phép mà.
Mai đứng dậy, vươn vai một lần nữa.
Nguyễn Hiền Mai
7 giờ tối. Tớ qua đón cậu.
Han Sara
Đón? Nhà bác Hải cách đây có 5 phút đi bộ thôi mà.
Nguyễn Hiền Mai
Thì cũng là đón.
Mai cười, đôi mắt hai mí nheo lại thành hai đường cong vui vẻ.
Nguyễn Hiền Mai
Nhớ đấy. 7 giờ.
Rồi không chờ phản hồi, Mai bước xuống thềm, đi về phía biển, mái tóc bạch kim phất phơ trong gió. Cô đi được vài bước thì quay lại.
Nguyễn Hiền Mai
À, mà này.
Nguyễn Hiền Mai
Tóc này không phải vì thành phố đâu.
Han Sara
//ngẩng lên// Sao cơ?
Nguyễn Hiền Mai
Lý do thực sự.
Mai mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.
Nguyễn Hiền Mai
Một ngày nào đó, tớ có lẽ sẽ kể cho cậu nghe.
Rồi cô quay đi thật sự lần này, để lại Sara với hàn ngàn câu hỏi mới và chiếc vỏ ốc vẫn còn ấm trong tay.
Han Sara
💭 : Còn 4 tiếng nữa.
Em nhìn xuống vỏ ốc, ngón tay lần theo đường xoắn ốc. Nó thập đẹp. Thật hoàn hảo. Như thể Mai đã tìm rất lâu mới thấy được nó.
Và cô đã tặng nó cho Sara.
Một món quà nhỏ. Một lời mời gọi. Một sự khởi đầu.
Cánh cửa tiệm sách mở ra, mẹ bước ra.
Nguyễn Ánh Hân
Con bé Mai đi rồi à?
Nguyễn Ánh Hân
Nó mời con đi đâu à? Nghe loáng thoáng...
Han Sara
Tối nay con giúp Mai dọn nhà ạ.
Mẹ nhìn em lâu hơn một chút.
Nguyễn Ánh Hân
Cẩn thận đấy.
Nguyễn Ánh Hân
Không có gì.
Nguyễn Ánh Hân
Nhớ về sớm.
Sara ngồi lại một mình, tay vẫn cầm vỏ ốc. Em đưa nó lên tai, như những đứa trẻ vẫn làm.
Và từ sâu bên trong chiếc vỏ, em nghe thấy tiếng sóng. Tiếng sóng của biển cả, tiếng sóng của ký ức, tiếng sóng của một câu chuyện mới đang bắt đầu.
7 giờ tối.
Căn nhà gỗ ven biển.
Chỉ có hai người.
Tim Sara đập nhanh hơn.
Mùa hè ở Hải Minh, dường như vừa trở nên ngắn ngủi và dài lạ thường.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play