Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#AllAza|Garden Of Thorns

•ChauAza• Kẻ Trộm Và Con Điên.

ִֶָ𓂃 ࣪ ִֶָ🐇་༘࿐
#Căn biệt thự của Bùi Thái Bảo Châu nằm tách biệt trên đỉnh đồi, được bảo vệ bởi hàng rào điện, camera và những tên vệ sĩ tay súng. Nhưng đêm nay, một bóng đen nhỏ bé đã lọt qua tất cả.
Ngọc Ánh Sáng, với bộ đồ đen bó sát và mặt nạ, di chuyển như một cái bóng qua hệ thống an ninh. Cô là siêu trộm, dù mới chỉ 16 tuổi, nhưng đã nổi tiếng trong giới ngầm với biệt danh "Ánh Trăng".
𝐍𝐡𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐯𝐮̣ lần này: đánh cắp chiếc hộp ngọc bích được cất giữ trong phòng an toàn của Bảo Châu.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Cái này quá dễ"
#Ánh Sáng thì thầm khi vô hiệu hóa hệ thống báo động cuối cùng. Cô mở cửa phòng an toàn, ánh mắt sáng lên khi thấy chiếc hộp ngọc bích lấp lánh dưới ánh đèn.
#Nhưng cô không biết rằng, từ lúc cô bước vào biệt thự, mọi hành động đã được theo dõi qua camera ẩn.
────୨ৎ────
#Bảo Châu ngồi trong phòng điều khiển, mắt không rời màn hình. Một nụ cười chậm rãi nở trên môi cô - không phải cáu giận, mà là thích thú.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Cuối cùng cũng có ai đó dám thách thức ta"
#Bảo Châu nói, giọng khàn khàn vì thuốc lá.
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐕𝐞̣̂ 𝐬𝐢̃ : "Mình cần xử lý không, chủ nhân?"
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"không"
#Bảo Châu đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo vest đen.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Ta sẽ tự xử lý tên trộm nhỏ này."
────୨ৎ────
#Ánh Sáng đã lấy được hộp ngọc, chuẩn bị rút lui thì đột nhiên, tất cả cửa trong phòng đóng sập lại. Đèn bật sáng choang.
? ? ?
? ? ?
: "Chơi đẹp lắm, tên trộm nhỏ."
? ? ?
? ? ?
NovelToon
#Giọng nói phía sau khiến Ánh Sáng giật mình. Cô quay lại, thấy Bảo Châu đang dựa vào cửa, tay cầm một khẩu súng lục.
#Bảo Châu không giống như những tên mafia Ánh Sáng từng gặp. Cô trẻ, đẹp một cách nguy hiểm, với đôi mắt xám lạnh lẽo và nụ cười méo mó.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"T... tôi chỉ..." //lùi lại//
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Chỉ là một tên trộm?"
NovelToon
#Bảo Châu cười lớn, âm thanh vang vọng trong căn phòng trống.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Không, không. Em không phải tên trộm bình thường. Em là Ánh Trăng, phải không? Siêu trộm nhí nổi tiếng."
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Làm sao chị biết?" //ngạc nhiên//
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Ta biết tất cả về em"
#Bảo Châu tiến lại gần, súng vẫn chĩa thẳng.
NovelToon
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Ngọc Ánh Sáng, 16 tuổi, mồ côi, sống với bà ngoại đang bệnh nặng. Em trộm để trả viện phí, đúng không?"
#Ánh Sáng gật đầu, run rẩy.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Thật cảm động"
#Bảo Châu nói, nhưng giọng đầy mỉa mai.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Nhưng em đã trộm nhầm người rồi."
NovelToon
NovelToon
#Một cú đá nhanh như chớp khiến khẩu súng trong tay Ánh Sáng văng ra xa. Trước khi cô kịp phản ứng, Bảo Châu đã đè cô xuống sàn, tay siết cổ.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"TAY NÀO MÀY ĂN TRỘM ĐỒ TAO?!"
#Bảo Châu gầm lên, mặt biến dạng vì giận dữ.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"CON CHÓ LẤY ĐỒ TAO!"
#Ánh Sáng ho sặc, cố gắng thở dưới sức ép.
#Bảo Châu đột nhiên buông ra, đứng dậy, điều chỉnh lại áo vest.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Đưa cô bé xuống phòng đặc biệt. Ta muốn chơi với cô ấy một chút."
────୨ৎ────
#"𝐏𝐡𝐨̀𝐧𝐠 đ𝐚̣̆𝐜 𝐛𝐢𝐞̣̂𝐭" thực chất là một căn phòng tra tấn ngầm dưới tầng hầm. Ánh Sáng bị trói vào một chiếc ghế sắt, tay chân bị còng chặt
#Bảo Châu bước vào, đã thay bộ đồ vest bằng một bộ đồ da đen bó sát. Trên tay cô là một chiếc hộp nhỏ.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Em biết không"
#Bảo Châu nói, giọng trở nên dịu dàng kỳ lạ.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"ta đã theo dõi em từ lâu. Những vụ trộm của em... thật đẹp. Như một tác phẩm nghệ thuật."
#Ánh Sáng nhìn cô, mắt đầy cảnh giác.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Nhưng nghệ thuật cần được uốn nắn"
#Bảo Châu tiếp tục, mở hộp ra, bên trong là những ống tiêm đủ màu.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Và ta sẽ là người uốn nắn em."
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị muốn gì?" //giọng run//
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Em"
#Bảo Châu trả lời đơn giản.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Ta muốn em. Trí thông minh, sự nhanh nhẹn, và... vẻ đẹp của em."
#Cô chọn một ống tiêm màu xanh.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Đây là món quà đầu tiên. Nó sẽ giúp em... bớp ngang bướng hơn."
#Ánh Sáng giãy giụa khi kim tiêm đâm vào cổ. Chất lỏng lạnh tràn vào cơ thể, mang theo một cảm giác kỳ lạ - đầu óc quay cuồng, cơ thể mềm nhũn, nhưng ý thức vẫn rõ ràng.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Tốt lắm"
#Bảo Châu vuốt má Ánh Sáng.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Giờ thì em thuộc về ta rồi."
────୨ৎ────
#Những ngày sau đó là địa ngục. Bảo Châu dùng Ánh Sáng như một con chuột thí nghiệm - thử nghiệm các loại thuốc, các phương pháp tra tấn tinh thần lẫn thể xác.
#Có hôm, cô bắt Ánh Sáng phải trộm lại những món đồ ngay trước mặt chủ nhân của chúng, dưới sự đe dọa của súng.
#Có hôm, cô nhốt Ánh Sáng trong phòng tối với những hình ảnh kinh dị, buộc cô phải xem cho đến khi điên loạn.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Nói đi, em là ai?"
#Bảo Châu hỏi trong một buổi "học" khác.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Con... con chó của chị"
#Ánh Sáng trả lời, giọng đều đều sau nhiều lần bị "dạy dỗ".
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Giỏi lắm. Và ai sở hữu em?"
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị Bảo Châu. Em thuộc về chị."
#Một đêm, khi Bảo Châu say thuốc và ngủ quên trong phòng thí nghiệm, Ánh Sáng nhìn thấy cơ hội. Tay cô run rẩy với lấy một ống thuốc giải mà cô đã lén giấu từ tuần trước.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị nghĩ em thật sự bị phá hủy ư?"
#Ánh Sáng thì thầm, tiêm thuốc giải vào tĩnh mạch.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị đã lầm."
#Khi Bảo Châu tỉnh dậy, Ánh Sáng đã biến mất, cùng với toàn bộ dữ liệu thí nghiệm và một món đồ quý giá nhất của cô - chiếc nhẫn gia truyền.
#Trên bàn, một mảnh giấy nhỏ: "𝐓𝐫𝐨̀ 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐛𝐚̆́𝐭 đ𝐚̂̀𝐮, 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐲𝐞̂𝐮."
#Bảo Châu nhìn mảnh giấy, không giận dữ mà bật cười - một nụ cười điên loạn, đầy hứng thú.
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Cô bé của ta đã học được bài học" //thì thầm//
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
#𝐁𝐚𝐨𝐂𝐡𝐚𝐮|«𝐂𝐡𝐚𝐮𝐛𝐮𝐢»
"Nhưng ta sẽ tìm thấy em. Và lần này, ta sẽ không bao giờ để em trốn thoát nữa."
#Bên ngoài, trong màn đêm, Ánh Sáng chạy trốn với thân thể đầy thương tích nhưng ý chí sắt đá. Cô đã thoát khỏi địa ngục, nhưng biết rằng con điên ấy sẽ không bao giờ buông tha cho mình.
#Cuộc săn đuổi mới chỉ vừa bắt đầu.
_𝐇𝐞̂́𝐭_𓍯𓂃

• JukyAza •Máu Điên.

⋆⭒˚.⋆🪐 ⋆⭒˚.⋆
"𝐏𝐡𝐮 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐫𝐨̂́𝐧 𝐫𝐨̂̀𝐢 𝐚̣!"
#Tin nhắn từ camera an ninh hiện lên màn hình điện thoại, làm Trần Thị Dung đang ngồi trong phòng họp bỗng đứng bật dậy. Khuôn mặt cô từ điềm tĩnh lập tức biến thành bão tố.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Cuộc họp tạm dừng."
#Giọng Dung lạnh như băng, cô lao ra khỏi phòng mà không thèm nhìn lại những gương mặt ngơ ngác của các giám đốc.
#Chiếc xe Audi đen phóng vút qua những con phố Sài Gòn như một con mãnh thú. Tay lái của Dung siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.
NovelToon
────୨ৎ────
#Trong khi đó, tại một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm, Ngọc Ánh Sáng đang ngồi với tách trà sữa matcha, tay run run cầm điện thoại. Sau ba tháng bị giam cầm trong biệt thự của Dung, cuối cùng cô đã trốn thoát được.
? ? ?
? ? ?
:"Em định đi đâu?"
#Một giọng nói quen thuốc vang lên phía sau.
#Ánh Sáng giật mình, quay lại và thấy bạn thân từ thời cấp ba - Minh Anh.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Anh! Sao anh biết em ở đây?"
#Minh Anh ngồi xuống, khuôn mặt lo lắng.
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Em biến mất ba tháng, gia đình em báo cảnh sát rồi. Hôm qua anh thấy em từ xa, nhưng em chạy mất. Hôm nay anh đi tìm..."
NovelToon
#Ánh Sáng bật khóc, kể lại mọi chuyện - từ việc bị Dung bắt cóc, giam giữ, đến những trận đòn roi, tra tấn tâm lý, và cả những đêm kinh hoàng khi cô bị ép phải...
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Trời ơi"
#Minh Anh thốt lên, mặt tái mét.
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Chúng ta phải báo cảnh sát ngay."
#Nhưng trước khi họ kịp làm gì, cửa quán cà phê bật mở. Trần Thị Dung đứng đó, thở gấp, tóc tai hơi rối, nhưng đôi mắt đen thì lạnh như dao.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Em nghĩ em có thể chạy khỏi chị sao?"
#Dung bước vào, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa.
#Minh Anh đứng lên, che chắn cho Ánh Sáng.
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Cô là ai? Tôi sẽ gọi cảnh sát!"
#Dung cười khẽ, một nụ cười không chạm đến mắt.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Anh là Minh Anh phải không? Bạn thân của Ánh Sáng thời cấp ba? Người đã từng... tỏ tình với cô ấy?"
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Làm sao cô biết?" //giật mình//
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Chị biết tất cả về em"
#Dung nhìn thẳng vào Ánh Sáng, bỏ qua sự hiện diện của Minh Anh.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Chị biết em thích trà sữa matcha, biết em sợ ma, biết em có một vết sẹo nhỏ sau gáy từ khi té xe năm 12 tuổi..."
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Đủ rồi!"
#Ánh Sáng hét lên, đứng dậy.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
Em không muốn quay lại với chị! Chị là đồ điên!"
#Dung im lặng một lúc, đôi mắt đen như hút hết ánh sáng trong phòng. Rồi cô rút từ trong túi ra một vật nhỏ - một ống tiêm.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Chị đã cảnh báo em rồi"
#Dung nói, giọng trầm xuống.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Nếu em trốn, sẽ có hậu quả."
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 𝐀𝐧𝐡 : "Tôi cảnh báo cô đấy!" //bước tới//
#Nhưng Dung nhanh như cắt. Chưa đầy ba giây, Minh Anh đã nằm gục trên sàn, máu chảy ra từ một nhát đâm nhỏ nhưng sâu ở cổ. Anh ho sặc sụa, tay ôm lấy cổ họng.
NovelToon
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"KHÔNG!"
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
NovelToon
#Ánh Sáng lao tới, nhưng Dung đã kéo cô lại.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Em thấy chưa?"
#Dung thì thầm bên tai Ánh Sáng.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Tất cả những ai đến gần em đều sẽ chết. Chỉ có chị mới xứng với em."
#Ánh Sáng giãy giụa, nhưng Dung tiêm chất lỏng trong ống vào cổ cô. Cảm giác tê liệt lan nhanh, và Ánh Sáng ngã vào vòng tay của Dung.
────୨ৎ────
#Khi tỉnh lại, Ánh Sáng thấy mình trong một căn phòng mới - lớn hơn, xa hoa hơn, nhưng vẫn là lồng son. Cô bị xích vào giường bằng những sợi xích mạ vàng, mỗi cử động đều phát ra tiếng leng keng.
NovelToon
#Dung ngồi cạnh giường, tay vuốt ve mặt Ánh Sáng.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Căn phòng này chị chuẩn bị cho em đấy. Đẹp không?"
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Anh ấy... Minh Anh..." //khàn gọng//
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Anh ta sẽ ổn"
#Dung nói, nhưng đôi mắt không chân thật.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Nếu em ngoan."
#Ánh Sáng nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ trào ra. Cô đã từng nghĩ mình là "top" - người chủ động, người nằm trên trong mọi mối quan hệ. Với vẻ ngoài đẹp trai, phong cách mạnh mẽ, cô luôn thu hút sự chú ý của nhiều người. Nhưng với Dung, cô chỉ là con búp bê bị phá vỡ.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Tại sao chọn em?"
#Ánh Sáng hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.
#Dung mỉm cười, một nụ cười thật sự lần đầu tiên.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Vì lần đầu thấy em trong quán bar năm đó, em đang đứng lên bảo vệ một cô gái bị quấy rối. Em mạnh mẽ, nhưng đôi mắt em... đôi mắt em vẫn rất trong trẻo. Chị muốn sở hữu sự mạnh mẽ đó, muốn làm nó tan vỡ và xây dựng lại theo cách của chị."
#Cô cúi xuống, hôn lên trán Ánh Sáng.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Và chị đang làm được. Em đang dần thuộc về chị."
#Đêm đó, Dung không rời căn phòng. Cô nằm cạnh Ánh Sáng, tay ôm chặt cô, thì thầm những lời yêu thương xen lẫn đe dọa.
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
#𝐓𝐡𝐢𝐃𝐮𝐧𝐠|«𝐉𝐮𝐤𝐲𝐬𝐚𝐧»
"Chị yêu em đến điên cuồng, Ánh Sáng ạ. Và tình yêu đó đòi hỏi sự sở hữu tuyệt đối."
#Cô đã trốn thoát được một lần. Cô sẽ trốn thoát lần nữa. Và lần này, cô sẽ không chỉ trốn thoát - cô sẽ khiến Trần Thị Dung phải trả giá.
#Nhưng trước mắt cô, trên bàn trang điểm, có một tấm ảnh - ảnh Minh Anh đang nằm trong bệnh viện, kết nối với máy thở. Và bên dưới là dòng chữ viết tay của Dung:
"𝐋𝐚̂̀𝐧 𝐬𝐚𝐮 𝐬𝐞̃ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐚̉𝐧𝐡 𝐜𝐚́𝐨."
_𝐇𝐞̂́𝐭_𓍯𓂃

• YeolAza • Bóng Ma Trong Đêm.

𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
#Sân bóng rổ trường cấp ba Nguyễn Du đã vắng tanh từ lâu, chỉ còn ánh đèn vàng hắt những vệt sáng dài trên mặt sân. Ngọc Ánh Sáng, với bộ đồ thể thao màu xanh dương và mái tóc buộc cao, đang tập ném bóng một mình. Tiếng bóng đập đều đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
#Cô không biết rằng, từ tầng hai của dãy nhà học, có một đôi mắt đang dõi theo từng cử động của mình.
#Trần Hoàng Phương Lan đứng trong bóng tối, tay cầm điếu thuốc cháy lụi dần. Đôi mắt đen của cô không rời khỏi thân hình mảnh mai, năng động của Ánh Sáng. Một cảm giác lạ kỳ, chưa từng có, xâm chiếm trái tim vốn chỉ hướng về phái nam của cô.
NovelToon
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Hai tháng trước, mày còn thích anh Hiếu cơ mà"
#giọng nói tự nhủ của Phương Lan vang lên khẽ khàng.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Vậy mà giờ..."
#Cô nhớ lại lần đầu thấy Ánh Sáng - một bé gái lớp 10 với nụ cười tươi như nắng, mái tóc dài bay trong gió khi chạy trên sân. Trái tim cô, vốn chỉ rung động trước các chàng trai, đột nhiên đập loạn nhịp.
#Từ đó, Phương Lan bắt đầu theo dõi.
#Cô biết Ánh Sáng thích uống trà sữa vị matcha, biết cô hay ngồi đọc sách dưới gốc cây phượng vào giờ ra chơi, biết cô chơi bóng rổ khá giỏi dù thân hình mảnh mai.
────୨ৎ────
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Món quà nhỏ cho em"
#Phương Lan mỉm cười, đưa cho Ánh Sáng một hộp quà được gói cẩn thận.
NovelToon
#Ánh Sáng ngượng ngùng nhận, đôi mắt to tròn ngơ ngác.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị Lan? Nhưng... sinh nhật em còn lâu mà?"
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Không cần dịp gì cả. Chỉ là chị thấy món này hợp với em."
#Phương Lan cố giữ giọng bình thường, nhưng trái tim đập thình thịch.
#Mở hộp ra, Ánh Sáng thấy một chiếc vòng tay bạc có mặt đá xanh lấp lánh.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Đẹp quá! Nhưng em không thể nhận đâu, chị ơi. Nó trông đắt tiền lắm."
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Em cứ nhận đi."
#Phương Lan nắm tay Ánh Sáng, đeo chiếc vòng vào cổ tay cô. Da tiếp da, một luồng điện chạy dọc sống lưng Phương Lan.
#Ánh Sáng đỏ mặt, rút tay lại.
NovelToon
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Cảm ơn chị... Em phải vào lớp đây."
#Cô chạy vội đi, để lại Phương Lan đứng một mình với nụ cười mãn nguyện.
────୨ৎ────
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi khi Phương Lan thấy Ánh Sáng đi cùng nhóm bạn bóng rổ - toàn là con trai. Họ cười đùa, vỗ vai nhau, và cô thấy Ánh Sáng cười rạng rỡ với anh chàng đội trưởng tên Minh.
#Lòng ghen tuông bắt đầu nhen nhóm.
#Rồi một tối thứ Sáu, khi đi ngang qua công viên gần trường, Phương Lan thấy bóng dáng quen thuộc. Ánh Sáng và Minh đang ngồi trên ghế đá, nói chuyện rất vui vẻ.
────୨ৎ────
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 : "Em biết không"
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐍𝐯𝐍𝐚𝐦|«𝐍𝐠𝐥𝐚»
#𝐌𝐢𝐧𝐡 : "đội mình có cơ hội đi thi thành phố rồi."
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Thật tuyệt! Em tin anh sẽ dẫn dắt đội đến chiến thắng!"
#Ánh Sáng cười, mắt lấp lánh.
#Phương Lan siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cơn thịnh nộ dâng lên không kiềm chế được. Cô lặng lẽ rút lui, kế hoạch hình thành trong đầu.
────୨ৎ────
#Đêm đó, Minh đi bộ về nhà một mình qua con hẻm vắng. Bóng đèn đường nhấp nháy rồi tắt hẳn.
? ? ?
? ? ?
"Xin lỗi"
#giọng nói lạnh tanh vang lên phía sau.
#Minh quay lại, nhưng quá muộn. Một nhát dao găm đâm thẳng vào bụng anh. Anh ngã xuống, mắt mở to đầy kinh ngạc.
NovelToon
#Phương Lan đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng trong bóng tối.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Cô ấy là của tôi"
────୨ৎ────
#Ánh Sáng bắt đầu nhận thấy điều kỳ lạ. Luôn có cảm giác ai đó đang theo dõi mình. Đôi lúc cô thấy bóng dáng quen thuộc của Phương Lan ở cuối hành lang, hay trong đám đông.
#Một tối, khi đi học thêm về muộn, Ánh Sáng lại thấy bóng dáng đó. Lần này, cô quyết định đi theo.
#Phương Lan đi nhanh qua các con hẻm, không biết rằng mình đang bị theo dõi. Cô dừng lại trước một bãi đất trống, nơi có một cái hố mới được đào.
NovelToon
#Ánh Sáng nép mình sau thùng rác lớn, tim đập thình thịch. Cô thấy Phương Lan kéo một túi lớn, đen ngòm từ trong xe ra. Túi đó... có hình dạng con người.
#Khi Phương Lan mở túi ra, Ánh Sáng bịt miệng để không thốt lên kinh hãi. Đó là Minh - khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mở to nhưng vô hồn, và trên ngực áo là vệt máu đã khô.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Anh không nên đến gần cô ấy"
#Phương Lan thì thầm, đẩy thi thể xuống hố.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Cô ấy là của tôi. Chỉ của tôi thôi."
#Ánh Sáng lùi lại, chân vấp phải một mảnh sắt vụn. Tiếng động nhỏ nhưng đủ để Phương Lan quay phắt lại.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Ai đó?" //lạnh tanh//
#Ánh Sáng hoảng sợ, quay người chạy. Nhưng Phương Lan đã đuổi theo nhanh như cắt. Chưa đầy mươi bước, một bàn tay lạnh toát nắm chặt vai cô.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Ánh sáng?"
#Phương Lan ngạc nhiên, nhưng sau đó khuôn mặt biến đổi thành nụ cười kỳ quái.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Em đã thấy hết rồi."
NovelToon
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Chị... chị là quái vật!" //giãy dụa//
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Chị làm tất cả vì em. Vì chị yêu em." //siết chặt hơn//
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Đó không phải tình yêu! Đó là bệnh hoạn!"
#Một cái tát giáng mạnh vào mặt Ánh Sáng. Cô choáng váng, ngã xuống đất.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Em sẽ hiểu"
#Phương Lan nói, giọng trầm và đầy đe dọa.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Em sẽ học cách yêu chị."
#Cô lấy ra một ống tiêm nhỏ từ trong túi.
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Chị có một món quà đặc biệt cho em đêm nay."
#Ánh Sáng cố bò đi, nhưng Phương Lan đã đè lên người cô, tiêm chất lỏng lạnh lẽo vào cổ.
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
#𝐀𝐧𝐡𝐬𝐚𝐧𝐠𝐀𝐳𝐚|
"Mau... lên..."
#Ánh Sáng thì thầm, trước khi bóng tối bao phủ.
────୨ৎ────
#Khi tỉnh dậy, cô thấy mình trong một căn phòng lạ, tay chân bị trói chặt vào giường. Phương Lan ngồi cạnh đó, vuốt ve mái tóc cô
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
#𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝐥𝐚𝐧|«𝐘𝐞𝐨𝐥𝐚𝐧»
"Chào buổi sáng, tình yêu của chị
#Giọng cô dịu dàng đến rợn người.
#Ánh Sáng nhìn qua cửa sổ, thấy bầu trời vẫn còn tối đen. Đâu đó trong đêm, tiếng côn trùng kêu rả rích như khúc nhạc nền cho cơn ác mộng mới bắt đầu.
#Và cô biết, bóng ma trong đêm đã bắt được con mồi.
_𝐇𝐞̂́𝐭_𓍯𓂃

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play