Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dao Động

Chương 1: Hai Thế Giới Va Nhau.

Buổi sáng đầu thu, nắng vàng trải nhẹ trên tất cả các con đường và các tòa nhà như phủ một lớp mật lên mọi thứ.

Hạ Dao bước xuống bến xe, balo cũ đeo sau lưng. Dòng xe cộ qua lại không ngừng, những chiếc xe bóng loáng lướt nhanh khiến cô có cảm giác mình đang đứng lạc giữa một nơi không thuộc về mình.

Chỉ cần băng qua đường là tới rồi…

Mải nghĩ đến ngôi trường sắp đặt chân tới, Hạ Dao cúi đầu bước xuống lòng đường khi đèn tín hiệu vẫn còn nhấp nháy.

Két!

Tiếng phanh gấp vang lên chói tai.

Cô sững người.

Một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại ngay trước mặt, khoảng cách gần đến mức chỉ cần chậm thêm một giây thôi, cô đã không thể đứng vững ở đây nữa.

Tim Hạ Dao đập mạnh đến mức tai ù đi, hai chân mềm nhũn, cả người cứng đờ không nhúc nhích nổi.

Cửa kính ghế lái hạ xuống.

 “Này em học sinh kia, có biết sang đường nhanh như thế là nguy hiểm lắm không?”

Hạ Dao giật mình hoàn hồn, vội cúi đầu liên tục.

“Xin lỗi chú, cháu không chú ý…”

Người đàn ông kia vẫn còn định trách mắng thêm nhưng rồi bỗng nhiên im bặt. Bởi vì ở phía sau, ánh mắt của một người trong xe đã hạ cửa xuống nhìn cô.

Khi chiếc xe chầm chậm lướt qua, Hạ Dao có nhìn vào trong xe nhưng rất khó. Cô chỉ biết ghế sau có người, cũng cảm nhận được ánh mắt ấy không mang theo sự tức giận, cũng chẳng có thương hại. Nó giống như cái nhìn của một người đang quan sát một sự cố nhỏ - một vật cản vô tình xuất hiện rồi sẽ nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.

Cô không hề biết, người vừa nhìn cô bằng ánh mắt thờ ơ ấy, sẽ là kẻ khiến cuộc sống của cô dao động từ ngày hôm nay.

Hạ Dao dừng bước trước cổng trường học, bảng hiệu “Starlight International High School” in đậm vào trong đáy mắt cô với sự ngưỡng mộ xen lẫn sự lo lắng. Đây là ngôi trường cấp ba mà bao học sinh mơ ước, ngôi trường quốc tế duy nhất mà học sinh ở đây 100% sẽ được vào các trường đại học top đầu cả nước.

Cổng trường cao và trông rất sang trọng, hai bên là những hàng cây phong trồng thẳng tắp đang bắt đầu chuyển màu. Con đường dẫn vào sân trường được lát đá trong, nó sạch tới mức phản chiếu được cả bầu trời xanh. Sân trường rộng lớn, phía xa xa là tòa nhà chính vừa cao vừa rộng mang phong cách châu Âu hiện đại, tường kính lớn từng bức uốn theo hình vòng cung, ánh nắng chiếu vào khiến cả tòa nhà lấp lánh như một viên pha lê khổng lồ.

Tất cả mọi thứ ở đây đều quá đẹp!

Chỉ nhìn thôi đã biết nếu được vào đây học thì ngoài học lực ra, gia cảnh giàu có cũng là điều kiện cần thiết.

Tất cả đều vượt xa trí tưởng tượng của một cô gái nghèo như Hạ Dao – người may mắn đậu vào trường theo diện học bổng. Nếu như không nhờ có nó, chắc chắn cả đời cô không dám mơ được học trong ngôi trường này.

Hạ Dao tự tin sải bước vào trong, tim cô bất giác đập nhanh hơn, đôi mắt sáng liếc nhìn xung quanh. Những người bạn học cùng cô, bọn họ tất cả đều mang một nét cao sang và quyền quý, hầu hết toàn là con nhà giàu cả mà. Tuy nhiên, cô cảm thấy bản thân nhờ vào sự nỗ lực học tập và cố gắng hết mình được vào trường cũng là điều xứng đáng rồi.

Hạ Dao vô thức siết chặt quai balo, ngẩng cao đầu. Hôm nay không chỉ là ngày đầu nhập học mà còn là ngày mở ra một thế giới mới.

Một thế giới mà cô từng nghĩ mình chưa bao giờ chạm tới.

Bốp!!

“Xin hãy tha cho tôi…”

Đột nhiên có tiếng động mạnh vang lên bên trong một góc khuất ở sau tòa nhà, kèm theo đó là tiếng khẩn thiết cầu xin của ai đó khiến Hạ Dao bất giác dừng bước. Cô sững người, cảm thấy âm thanh ấy… không bình thường vì thế đã men theo tiếng động đó đi sâu vào bên trong, cuối đường cô vô tình nhìn thấy cảnh tượng một đám nam sinh tầm bốn người đang “dạy dỗ” một nam sinh khác.

Ở giữa đám nam sinh là một chàng trai dáng vẻ cao ráo, gương mặt đẹp nhưng mang vẻ bất cần. Áo sơ mi mở cúc, cà vạt lỏng lẻo, hai tay đút trong túi quần – cả người đều toát ra cái khí chất ngông nghênh, ngạo nghễ.

Trần Nghiêm Vũ.

Cái tên được nhắc đi nhắc lại trong group chat của học sinh toàn trường: “Đại ca của SIHS”, “nhị thiếu gia của nhà họ Trần”, “đẹp trai nhưng mà khó đụng”…

Tất cả các từ khóa ấy đều chỉ Trần Nghiêm Vũ.

Ở trường ít ai dám động tới Nghiêm Vũ vì ba của anh – chủ tịch tập đoàn SL chính là nhà đầu tư chính của ngôi trường này, giàu tới mức nghe cái tên thôi cũng thấy áp lực.

Thế mà Hạ Dao lại không biết và đụng mặt anh ngay trong hoàn cảnh này.

Trần Nghiêm Vũ đạp Lâm Bằng ngã xuống, thân hình gầy gò va mạnh xuống mặt đất đau điếng người. Anh kéo áo cậu ta, giọng lạnh như dao:

“Mày lại dở cái thói ăn cắp ra hả? Lấy tiền của tao bao nhiêu lần rồi?”

Cậu nam sinh tên Lâm Bằng kia run sợ né tránh ánh mắt của Nghiêm Vũ, liên tục lắc đầu:

“Không… không có, tôi không có lấy.”

Trần Nghiêm Vũ bật cười, anh xoay nhẹ cổ tay, chuẩn bị tung cú đấm vào thẳng mặt Lâm Bằng.

“Dừng tay lại!”

Hạ Dao không kịp suy nghĩ, cô lao đến nắm chặt tay Trần Nghiêm Vũ từ phía sau.

Sự xuất hiện của cô khiến đám nam sinh kia đơ người. Không gian bỗng thoáng im bặt.

Nghiêm Vũ quay phắt lại, trước mắt anh là một cô gái dáng vẻ nhỏ nhắn, cũng có chút xinh xắn đang nắm chặt cổ tay anh.

Một cảm giác quen thuộc dâng lên, nhưng anh không biết rõ đó là gì dù trước đó cả hai vừa vô tình chạm mặt.

“Cậu là ai?” giọng anh lạnh hẳn.

“Tôi là ai cậu không cần biết, chỉ cần biết là cậu không được ra tay đánh bạn bè của mình như vậy.”

Đám nam sinh phía sau nghe cô nói vậy rần rần tiếng cười khẩy.

Trần Nghiêm Vũ đứng thẳng người, khẽ nhếch môi:

“Sao thích lo chuyện bao đồng thế? Bộ không thấy nó trộm tiền của tôi sao?”

“Tôi chỉ thấy cậu đang cậy quyền bắt nạt người khác.” Hạ Dao bảo vệ Lâm Bằng ngay lập tức.

Không khí lúc này căng như dây đàn. Trần Nghiêm Vũ vô cùng bực mình, đám bạn của anh cũng không còn cười nữa. Đúng lúc anh chuẩn bị quát lại thì…

“Mấy em học sinh kia, làm gì mà ồn ào vậy?”

Một giáo viên bất ngờ đi qua, Hạ Dao nhân cơ hội mách chuyện này cho giáo viên nhưng cô lại quá ngây thơ rồi.

Văn phòng giáo viên.

Hạ Dao vô cùng bất ngờ khi thấy Trần Nghiêm Vũ ngồi tựa lưng vào ghế như thể đây là nơi quen thuộc, mặt anh không tỏ ra một chút hối lỗi nào cả. Đám bạn anh thì đứng bên ngoài, cười đùa mà chẳng hề lo lắng gì.

Cô Ninh Tuyết Liên – giáo viên phụ trách kỉ luật nhìn Nghiêm Vũ thở dài, dù là những lời quở trách nhưng nghe lại không hề có chút ác ý.

“Nghiêm Vũ, lần này lại là chuyện gì thế? Lần sau em không được vậy nữa không là ba em lại nổi giận đấy.”

Trần Nghiêm Vũ gật đầu cho qua, mặt anh thoáng chút khó chịu.

“Còn em, Hạ Dao, em là học sinh mới đúng không?” Đột nhiên giọng cô trở nên đanh thép khi gọi tên Hạ Dao.

“Dạ, thưa cô…”

“Ngày đầu tiên đến trường em không được gây rắc rối cũng không nên can thiệp đánh nhau, đây là lần đầu nên cô nhắc nhở nhẹ thôi.”

Hạ Dao cảm thấy thật quá đáng, cô tính giải thích nhưng rồi kịp nhận ra: Đây là SIHS – nơi công bằng không tồn tại với những người như cô.

Nhìn bộ dạng khép nép của Hạ Dao, Trần Nghiêm Vũ khẽ cười khẩy, anh cảm thấy hả dạ và khinh bỉ cô vô cùng. Anh phủi quần đứng dậy, nhếch miệng cười với cô như thể đã biết rõ những gì sẽ xảy ra.

Rời khỏi văn phòng, Hạ Dao bị Trần Nghiêm Vũ chặn lại.

“Tự nhiên xen vào chuyện người khác đòi làm anh hùng? Này đồ học bổng, tính tới đây để dạy đời người khác à? Mấy đứa như cậu vào trường này, chưa có ai ngạo mạn như cậu.”

Hạ Dao siết chặt tay, cô không chịu nhún nhường mà nói thẳng:

“Tôi chỉ không thích bạo lực nên mới can thiệp. Còn tôi cũng chưa thấy ai đã cậy quyền còn vô lý như cậu.”

Trần Nghiêm Vũ và bạn của anh phá lên cười, cô lúc này chẳng khác gì trò cười của đám nhà giàu như anh.

“Không thích bạo lực hả? Vậy thì lo mà tránh xa tôi ra nhé. Bye bye…”

Hạ Dao nghiến răng nhẫn nhịn, cô nhìn theo bóng lưng ngạo mạn của anh mà trong lòng không khỏi căm ghét. Trong mắt cô, anh thực sự là một kẻ ngông cuồng, đáng ghét và tự cao.

Vào lớp, Hạ Dao được dẫn đến lớp 12A1 để làm quen.

Khi cô bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn nhìn về phía cô. Trần Nghiêm Vũ ngán ngẩm:

“Đúng oan gia!”

Hạ Dao có chút run, cô giới thiệu bản thân sau đó được sắp xếp chỗ ngồi cho riêng mình. Lớp 12A1 là tập hợp những học sinh giỏi và giàu có nhất trường, từ cái gia cảnh thôi đã thấy cô không cân bằng với họ rồi.

“Được rồi, như thường lệ khi bắt đầu năm học mới chúng ta sẽ bầu lớp trưởng. Cô sẽ cho các em tự ứng cử nếu không có ai thì Minh Triết sẽ tiếp tục làm lớp trưởng của lớp chúng ta.” Giáo viên chủ nhiệm – cô Hà Vy phổ biến quy định năm học mới.

Không khí im lặng.

Đương nhiên là chẳng ai dám cạnh tranh với Phó Minh Triết – con nhà danh giá, vừa đẹp trai vừa học giỏi, cậu ta chính là học sinh đứng đầu trường.

Cho đến khi…

Hạ Dao đột nhiên giơ tay, cô tự ứng cử bản thân mình.

Cả lớp ngơ ngác, tiếng cười cũng dần dần to hơn.

Trần Nghiêm Vũ lộ rõ vẻ mặt khinh thường liếc nhìn cô từ phía sau lưng, anh không thể tin một kẻ vào trường theo diện học bổng lại có thể tự tin được đến vậy.

“Em chắc chứ?” Chủ nhiệm Hà nhìn Hạ Dao hỏi một cách nghiêm túc.

“Em chắc ạ.”

Lúc này tiếng cười đã bật ra thành tiếng, từng người từng người nhìn cô với ánh mắt chế giễu cười cợt. Hạ Dao không hề lung lay, ở trường cũ cô cũng từng làm lớp trưởng, việc làm lớp trưởng ở trường mới cũng là một thế mạnh.

Không ngoài dự đoán, Hạ Dao không được phiếu bầu nào hết ngoài phiếu bầu của chính mình. Cô Hà gượng cười mời Hạ Dao ngồi xuống, tiếng xì xào xung quanh cô to tới mức như cố tình muốn cô nghe thấy.

“Xem cậu ta tự tin chưa kìa.”

“Loại người như cậu ta mà cũng dám đối đầu với Minh Triết, đúng là không biết lượng sức mình.”

Chương 2: Đối Lập.

Giờ ra chơi,

Hạ Dao thẫn thờ ngồi ở một góc sân trường, cô ngước nhìn ngôi trường lộng lẫy này với sự hỗn loạn trong cảm xúc. Chỉ mấy tiếng trước cô còn rất vui vẻ nhưng hiện tại cô lại cảm thấy nơi này dường như không dành cho cô. Cô quá khác biệt với họ và những người như họ lại không công nhận sự hiện diện của cô.

“Này, cảm ơn cậu… chuyện sáng nay.”

Đột nhiên có giọng nói ai đó vang lên khiến Hạ Dao giật mình. Trước mắt cô là một hộp sữa và bóng dáng quen thuộc – Lâm Bằng.

“Nhờ có cậu mà tôi mới không bị Trần Nghiêm Vũ đánh, đây là quà cảm ơn.”

Lâm Bằng đưa hộp sữa cho Hạ Dao, cô gượng cười nhận lấy. Sau đó cô cất giọng hỏi Lâm bằng với sự nghi ngờ:

“Không có gì, nhưng mà… cậu thực sự đã lấy tiền của cậu ta à?”

Lâm Bằng bất giác giật mình, cậu ta gãi đầu, giọng run run:

“Không phải vậy đâu, thực ra… cũng vì cậu ta nhiều lần bắt nạt tôi. Cậu ta đáng sợ lắm, vì cậu ta nhà giàu, gia đình cậu ta đầu tư cho trường nên không ai dám động tới. Tôi sợ mình sống không nổi ở đây.”

“Cậu ta… bắt nạt cậu nhiều lần?” Hạ Dao nhíu mày.

Lâm Bằng nhấp nhổm như lo sợ gì đó, cậu ta khẽ gật đầu:

“Ừ, vì tôi là học sinh xét diện học bổng mà. Cậu cũng thế đúng không? Những người như chúng ta ở đây bị xem thường lắm.”

Hạ Dao ngầm đồng ý với những gì Lâm Bằng nói, qua những gì cô vừa trải qua thì cô cũng hiểu. Nhưng mà cái nhìn tiêu cực về Trần Nghiêm Vũ trong mắt cô lại càng tăng.

Tuy nhiên cô lại không biết một điều…

Lâm Bằng là kẻ ăn trộm tiền thực sự.

Cậu ta không thể nào đổ lỗi cho hoàn cảnh để che giấu đi hành động sai trái của mình được.

Đến tối.

Kết thúc ngày học đầu tiên không mấy vui vẻ, Hạ Dao vội chạy đến cửa hàng tiện lợi để làm thêm. Đây là công việc gắn bó với cô trong suốt 2 năm học cấp ba và giờ là năm thứ ba.

Hạ Dao buộc vội tóc lên, gương mặt thanh thoát đã thấm mệt nhưng vẫn cố gượng cười. Cô đổi ca với đồng nghiệp, thay đồng phục và đứng trong quầy thanh toán.

Khoảng 7 giờ tối, cửa mở.

Tiếng chuông leng keng vang lên.

Hạ Dao trong vô thức lên tiếng:

“Xin chào quý khách.”

Một dáng người quen thuộc bước vào cửa hàng.

Hạ Dao ngẩng đầu lên liền nhận ra ngay người quen. Cô chết lặng, tay đang làm việc cũng bỗng chốc dừng lại.

Là Trần Nghiêm Vũ.

Anh mặc một chiếc hoodie tối màu, hai tay đút túi quần, dáng đi vẫn ngông nghênh như hồi sáng.

Anh đến thẳng quầy thanh toán.

“Một bao thuốc.”

Hạ Dao lạnh lùng:

“Xin lỗi, tôi không bán thuốc cho học sinh.”

Trần Nghiêm Vũ khó chịu nhướng mày:

“Cậu nghĩ cậu có quyền cấm tôi mua?”

“Đây là quy định của cửa hàng và tôi chỉ làm đúng với quy định thôi.” Hạ Dao đáp.

Những lời cô nói càng khiêu khích anh thêm.

Trần Nghiêm Vũ cảm thấy nực cười, anh bực mình kéo mũ xuống, giọng hạ thấp:

“Hồi sáng cậu xen vào chuyện người khác chưa đủ à? Giờ còn muốn chơi luật lệ với tôi sao?”

Trước sự tức giận của Nghiêm Vũ, Hạ Dao không hề e sợ.

“Tôi không chơi luật với cậu, tôi chỉ làm đúng việc của mình, còn cậu thì không.”

Không khí giữa hai người trở nên căng thằng hơn chỉ trong vài giây. Ánh mắt của Trần Nghiêm Vũ như muốn ăn tươi nuốt sống Hạ Dao ngay tức khắc. Chỉ khi có tiếng khách mở cửa, Trần Nghiêm Vũ mới thôi căng thẳng. Anh vội kéo mũ lên, liếc mắt lườm cô và không quên chỉ tay cảnh cáo:

“Cậu gan to đấy, đừng để tôi gặp lại thái độ này lần nữa. Đừng nghĩ cậu là con gái thì tôi không dám đụng.”

Hai ánh mắt va thẳng vào nhau, đầy lửa đối nghịch, không ai chịu nhường ai.

Trần Nghiêm Vũ nhếch môi xoay người bỏ đi.

Cánh cửa đóng lại kèm tiếng gió lạnh, Hạ Dao ngồi phịch xuống ghế thở dài.

“Đồ thần kinh.”

Buổi sáng chạm mặt nhau đã đành, đến cuối buổi vẫn còn chạm mặt nhau.

Hạ Dao coi Nghiêm Vũ như một rắc rối lớn nhất trong ngày đầu nhập học của cô, nhưng cô không hề biết đây mới chỉ là bắt đầu của một thứ gọi là… dao động.

Kết thúc ca làm thêm, Hạ Dao lững thững trở về căn nhà nhỏ của mình.

Đèn đường yếu ớt phủ xuống con đường nhỏ vắng lặng, không khí lạnh lẽo bất giác khiến cô rùng mình. Cô cố gắng đi thật nhanh trở về nhà vì sợ ba lo.

Vừa mở cửa, một mùi canh nóng bốc lên thơm lừng khiến cô ngạc nhiên.

Ba cô – Hạ Bình đang loay hoay bên chiếc bàn gỗ cũ, bày biện những món ăn hiếm khi nào cô thấy ông nấu được.

Thân ảnh già nua khúm núm chạy về phía con gái, ông cười:

“Dao Dao của ba về rồi à? Ba… hôm nay tan làm sớm chút, ba đi chợ mua ít đồ tẩm bổ cho tân học sinh trường quốc tế của ba.”

Nụ cười hiền từ, đôi mắt nhăn nheo vì cả ngày dầm mưa ở công trường khiến Hạ Dao vừa thương vừa xót xa nhưng cô vẫn giữ nụ cười:

“Ba nấu nhiều như thế, con ăn không hết đâu.”

“Không ăn hết thì ba cất đi, mai hâm lại cho con ăn đi học.” ông đáp một cách tỉnh bơ.

Trong lúc ăn, ba cô hỏi không ngừng:

“Học trường mới thế nào con? Bạn bè với thầy cô, mọi người đối xử tốt với con chứ?”

Dưới ánh mắt hi vọng của ba, Hạ Dao không muốn ông lo lắng liền bật cười:

“Hôm nay vui lắm, con rất thích học ở đó.”

“Thế tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Nụ cười ngờ nghệch của Hạ Bình khiến Hạ Dao rưng rưng nước mắt. Người ba này của cô dù có chút chậm chạp nhưng ông luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho cô. Con gái được vào trường quốc tế là ước mơ cả đời của ông, vì vậy Hạ Dao không muốn để ba mình phải buồn.

“Vì ba, dù khó đến mấy con cũng sẽ trụ lại ngôi trường này…”

Trong khi đó, ở một thế giới hoàn toàn khác.

Ở căn biệt thự nhà họ Trần lộng lẫy nằm ngay gần đó khiến bất kỳ ai bước vào cũng phải ngước nhìn. Ngoài cổng là bảo vệ canh giữ 24/24, bên trong đèn chùm pha lê treo cao, sàn đá cẩm thạch phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo, sang trọng nhưng không hề ấm áp. Trông đẹp là thế nhưng lại mang một sự áp lực nặng nề.

Trần Nghiêm Vũ bước vào nhà đã thấy ba mẹ mình ngồi ở bàn ăn.

Mẹ anh chẳng ngước lên, chỉ cúi xuống lướt điện thoại. Còn ba anh – Trần Kiến Phong lại nhìn con trai bằng ánh mắt sắc như dao. Ánh mắt của ông ấy khiến ai nhìn vào cũng khiếp sợ, kể cả Nghiêm Vũ.

“Nghiêm Vũ.” Giọng ba anh cất lên, trầm nhưng đầy áp lực.

Trần Nghiêm Vũ đứng thẳng người, mất hoàn toàn vẻ ngông nghênh khi ở trường.

“Dạ.”

Trần Kiến Phong tiếp tục cầm dao ăn miếng bít tết trước mặt, ông không nhìn thằng vào anh chỉ lạnh giọng hỏi:

“Nghe nói hôm nay con lại gây chuyện.”

Nghiêm Vũ cúi đầu, lẩm bẩm thầm trách người đã mách ba mình.

Thấy con trai không trả lời, ông đặt dĩa xuống, tiếng va chạm khẽ nhưng khiến cả bàn ăn như rung lên. Mẹ anh giật mình rời mắt khỏi điện thoại, lạnh lùng nhìn hai cha con họ.

“Ba…”

“Tài năng không có, học lực không có, giờ đến việc giữ hình ảnh cho cái gia đình này cũng không làm được. Mày nói thử coi, ngoài gây chuyện ra mày còn làm được gì nữa không?”

Những lời nói chứa đầy sự sỉ nhục ấy khiến Nghiêm Vũ bất giác siết chặt nắm tay, anh muốn phản bác, muốn cãi lại… nhưng ánh mắt cùng giọng nói của ba khiến anh không sao cất lời.

Trước tình huống ấy, mẹ anh cũng chọn cách im lặng, bà ấy dường như không mảy may quan tâm.

“Con xin lỗi, con xin phép về phòng ạ.”

Nghiêm Vũ cúi đầu xin lỗi ba, rồi xoay người đi lên phòng. Dù không thấy nhưng sự ớn lạnh anh cảm nhận được sau lưng cũng đủ để anh cảm nhận được ba mình đang nổi giận như thế nào.

“Đúng là loại bất tài vô dụng.”

Nghiêm Vũ trở về phòng đóng sầm cửa lại. Anh nằm phịch xuống giường, những lời mắng chửi của ba anh, anh đều nghe rõ từng chữ.

Căn phòng của anh dù rộng lớn, trang bị đầy đủ những thứ đắt tiền nhưng lại lạnh lẽo đến kì lạ. Anh chán ghét căn phòng này, chán ghét cả căn nhà này nữa.

Anh liếc nhìn qua bàn học, ánh mắt chứa đựng sự phẫn uất và tổn thương nhìn những tấm bằng khen, những giải thưởng anh đã từng đạt được.

“Khen thưởng học sinh Trần Nghiêm Vũ đạt học sinh xuất sắc…”

Không ngờ quá khứ của anh lại từng huy hoàng tới vậy.

Chương 3: "Đồ Học Bổng".

Nếu như cuộc sống của Hạ Dao là thiếu thốn nhưng đầy tình thương, thì cuộc sống của Nghiêm Vũ lại là dư thừa vật chất nhưng lại chẳng có nổi một chút hơi ấm gia đình.

Kể từ khi anh có nhận thức anh đã biết bản thân mình là ai, gia đình mình như thế nào và anh phải sống ra sao cho vừa lòng ba mẹ rồi. Trần Nghiêm Vũ bị ép học từ nhỏ, hầu như cả tuổi thơ của anh chỉ xoay quanh việc học và học. Dù đã cố gắng chăm chỉ hết sức nhưng Nghiêm Vũ vẫn thua xa anh trai Nghiêm Minh của mình.

Họ cách nhau 5 tuổi nhưng anh lại cảm giác cách nhau cả một đời người.

Từ nhỏ vốn đã là thiên tài, anh trai Nghiêm Minh được ba mẹ chiều chuộng hẳn. Còn Nghiêm Vũ chỉ nhận được sự thờ ơ của ba mẹ. Anh đã dùng cách cố học thật giỏi để nhận lại tình thương nhưng dường như ba mẹ anh lại không công nhận điều đó.

“Ba, nay con được hai điểm 10 và được hai bằng khen, ba thấy con có giỏi không ba.” Trần Nghiêm Vũ năm 10 tuổi hồn nhiên hỏi ba mình.

Dù thành tích cao và kết quả tốt nhưng ba anh dường như không hề vui, ông nhướng mày lướt qua điểm số rồi lạnh giọng hỏi:

“Thế tại sao lại chỉ là thứ hai?”

“Dạ?”

Điểm dù cao nhưng Nghiêm Vũ chỉ xếp thứ hai. Anh thua người hạng nhất chỉ có 0,1 điểm.

Thế nhưng 0,1 điểm đó đã khiến ba anh vô cùng tức giận.

“Đừng chủ quan, con nghĩ bằng đó điểm đã là giỏi rồi à? Hãy về phòng tự xem xét tại sao bản thân không đứng thứ nhất mà lại đứng thứ hai đi. Ở cái nhà này, không ai công nhận kẻ bất tài mà lại tự mãn quá như con đâu.”

Kể từ đó anh đã cố học và học, anh học nhiều tới mức từng chảy máu cam và phải nhập viện vì suy nhược cơ thể.

Nhưng đổi lại… vẫn là sự lạnh lùng ấy.

Ba anh không công nhận quá trình, ông chỉ muốn kết quả và kết quả duy nhất đó là thắng cuộc, không được quyền đứng sau dù chỉ là một con số nhỏ bé.

Lớn thêm chút nữa, sự lạnh nhạt và thiếu tình thương đã khiến Nghiêm Vũ dần buông bỏ. Anh từ bỏ việc học, anh không muốn chứng minh bản thân nữa, anh muốn nghỉ ngơi. Cho dù là sẽ nhận lại sự chán ghét từ ba mẹ anh cũng mặc kệ.

Sinh ra trong gia đình họ Trần giàu có thì sẽ sướng sao? Nhưng Trần Nghiêm Vũ chưa từng cảm thấy hạnh phúc dù chỉ một ngày.

Vài ngày sau…

Hạ Dao đã dần quen với nhịp học tại SIHS, mặc dù vẫn chưa có bạn nhưng cô vẫn không bỏ cuộc. Đây không chỉ là ước mơ của cô mà còn là cơ hội giúp ba giúp gia đình cô thoát khỏi sự nghèo khổ. Không có tiền thì phải thật giỏi để được công nhận.

Buổi sáng hôm ấy, sân trường nhộn nhịp học sinh qua lại.

Tiếng động cơ ô tô vang lên, một chiếc xe sang trọng nhẹ nhàng lướt vào trong khuôn viên trường. Bên trong là Trần Nghiêm Vũ nhưng hôm nay bên cạnh anh lại có một cô gái xinh đẹp, khí chất đài các – Diệp Linh Chi. Linh Chi là tiểu thư nhà họ Diệp, học chung cùng anh từ cấp 1 đến cấp 3, hai gia đình cũng cực kỳ thân thiết.

“Nghiêm Vũ, chiều tan học cậu có muốn đi shopping với mình không? Ba mình mới mở một sân golf, chúng ta đi mua đồ để chơi đi.” Linh Chi hào hứng khoác tay Nghiêm Vũ.

Trước lời mời ngọt ngào ấy, Trần Nghiêm Vũ lại chán ghét từ chối. Anh lắc đầu:

“Thôi, nay mình không có hứng.”

Linh Chi khẽ bĩu môi, cô ấy không giận anh mà còn tỏ vẻ thấu hiểu.

Xe đi vào giữa sân trường, tất cả các học sinh khác nhìn thấy đều né tránh, duy chỉ có Hạ Dao là vô thức không chú ý.

Vừa nhìn thấy Hạ Dao, sự thờ ơ trong Nghiêm Vũ đột nhiên biến mất, anh nổi hứng muốn trêu cô nên nói tài xế dừng xe và hạ cửa kính xuống.

“Này, học bổng.”

Hạ Dao giật mình lùi lại, cô khó hiểu liếc nhìn anh.

Nghiêm Vũ chống khuỷu tay lên cửa xe, cười nhếch mép:

“Xem dáng vẻ nhà quê của cậu kìa, bộ đồng phục này không hợp với cậu đâu, thật xấu xí làm sao.”

Hạ Dao cau mày khó chịu, quay mặt đi không thèm đáp. Cô không muốn đôi co với kẻ đáng ghét như anh.

Thấy Hạ Dao nổi giận, Trần Nghiêm Vũ đột nhiên vui vẻ lạ thường. Thái độ và hành động đó của anh khiến Linh Chi chú ý đến. Cô ấy nghiêng đầu nhìn Hạ Dao hơi lâu hơn mức bình thường, ánh mắt khó hiểu chợt lóe lên.

Giờ ra chơi, Hạ Dao rời khỏi chỗ ngồi đi vệ sinh. Bất giác có một nhóm nữ sinh đi theo cô ngay sau đó. Họ chờ cô trong nhà vệ sinh nữ, đợi cô ra ngoài.

Hạ Dao vừa bước ra đã giật mình nhìn đám nữ sinh đầy vẻ uy quyền ấy. Cô nuốt nước bọt có chút run sợ, đôi chân vô thức không bước tiếp nữa.

“Các cậu… muốn gì?”

Một cô gái cao nhất trong đám bước lên phía trước, cô ta nhìn dáng người nhỏ bé của Hạ Dao miệng nhếch lên nụ cười châm biếm.

“Các cậu xem đồ nhà quê này mặc đồng phục giống chúng ta trông ngứa mắt thật đấy.”

Trong ngôi trường này phân biệt tầng lớp là điều liên tục xảy ra. Lâm Bằng nói đúng, ở nơi này không có sự công bằng cho những học sinh xét theo diện học bổng như cô.

"Trần Nghiêm Vũ nói đúng đó, cậu không hợp với bộ đồng phục này đâu. Đã là học sinh diện học bổng, được vào trường này là may mắn lắm rồi còn không biết thân biết phận. Cậu lấy cái gan ở đâu đòi giành chức lớp trưởng của Minh Triết thế?” Đám nữ sinh ấy hăm dọa cô.

Hạ Dao siết chặt tay, cô phản bác:

“Tôi tự ứng cử đó là quyền của tôi, các cậu làm gì có quyền cấm?”

Sự ngang bướng của cô khiến đám nữ sinh kia nổi giận, bọn họ đang trực chờ cho cô một trận thì bất ngờ có một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy uy lực vang lên từ phía sau.

“Các cậu làm cái gì thế?”

Diệp Linh Chi xuất hiện như một vị cứu tinh, cứ thế đi thẳng đến chỗ của Hạ Dao. Đám người kia nhìn thấy Linh Chi thì bất giác lùi về, ánh mắt có chút nể nang.

“Bắt nạt học sinh mới thì hay ho lắm sao? Bộ các cậu không có việc gì làm à?”

Đám nữ sinh kia bỗng im bặt không nói được gì, họ mất kiên nhẫn sau đó đành bỏ đi. Linh Chi xoay sang Hạ Dao, nở một nụ cười dịu dàng:

“Xin lỗi nhé, mình đến hơi muộn.”

Hạ Dao tròn mắt nhìn Linh Chi, cô gái này quả nhiên rất xinh đẹp và đầy khí chất tiểu thư quyền quý.

“Cảm ơn cậu.”

Hai người bắt đầu trò chuyện nhẹ nhàng qua lại, thật khó ngờ… Hạ Dao phát hiện Linh Chi lại là người dễ gần và thân thiện hơn cô tưởng.

Kể từ giờ, có thể coi là cô đã có bạn rồi đúng không?

Vào trong lớp, dù đang là giờ ra chơi nhưng Phó Minh Triết vẫn đang cặm cụi làm bài tập, còn Trần Nghiêm Vũ thì lại lăn ra ngủ ở cuối lớp. Quả thực hai người họ rất trái ngược nhau.

Hạ Dao về chỗ ngồi, ánh mắt vẫn hướng về Phó Minh Triết, cô bất giác hỏi nhỏ Linh Chi:

“Cậu… lớp trưởng… là người thế nào?”

Linh Chi sáng bừng hai mắt như vừa nghe thấy một tin thú vị.

“Cậu thích cậu ấy sao?”

“Không phải, mình chỉ tò mò thôi.” Hạ Dao gượng cười.

“Phó Minh Triết là học sinh đứng đầu toàn trường đó, cậu ấy giỏi lắm, chỉ có học tập mới khiến cậu ấy quan tâm thôi.”

Trong mắt Hạ Dao, lớp trưởng Phó Minh Triết là một người hoàn hảo. Một người giỏi như vậy khiến cô rất ngưỡng mộ, cô không mơ được làm thân với cậu ấy nhưng cô vẫn muốn được học hỏi từ cậu ấy nhiều hơn nếu có thể.

Chuông vang lên, tiết học tiếp theo bắt đầu.

Chủ nhiệm Hà Vy bước vào lớp, cô giữ ổn định trật tự, duy chỉ có Trần Nghiêm Vũ là vẫn tư thế ngủ ngon lành ấy.

“Cô muốn thông báo một chuyện, đợt này lớp chúng ta sẽ bầu thêm một lớp phó học tập để quản lý việc học tập, cho nên các em có thể tự ứng cử hoặc bầu cho ai đó mà mình cảm thấy xứng đáng.”

Cô Hà vừa dứt lời, tiếng bàn tán xôn xao vang lên.

Diệp Linh Chi là cái tên được mọi người đề cử nhiều nhất.

Rút kinh nghiệm, Hạ Dao không muốn tự ứng cử nữa, cô muốn yên ổn được học nhưng dường như không thể.

“Thưa cô, em muốn đề cử Hạ Dao.”

Diệp Linh Chi đột nhiên đứng lên, dõng dạc nói to trước lớp. Không khí bỗng dưng im ắng lạ thường, Trần Nghiêm Vũ bật tỉnh, cau mày nhìn về hướng của Linh Chi. Chính bản thân anh cũng không hiểu cô ấy đang nghĩ gì mà đề cử Hạ Dao.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Dao – một người mới chuyển trường, xuất thân bình thường, không có mối quan hệ nào trong lớp.

“Hạ Dao có thành tích khá tốt, em nghĩ bạn ấy phù hợp với chức lớp phó.”

Lời của Linh Chi, trong lớp dù có bất bình nhưng không ai phản bác. Chủ nhiệm Hà ngập ngừng một lúc, cô xem qua bảng điểm và thành tích của Hạ Dao thì cũng gật gù đồng tình.

“Được rồi, từ giờ Hạ Dao sẽ là lớp phó của lớp chúng ta.”

Hạ Dao ngơ ngác quay sang nhìn Linh Chi, đáp lại cô là một nụ cười trông khá thân thiện. Chỉ mới quen chưa lâu, cô ấy đã đề cử cô làm lớp phó, liệu có ý gì ở đây không?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play