Đại học quốc tế Minh Bách...
**Nào mọi người mau đến đây xem đi...**
**Bên kia có chuyện gì mà náo nhiệt vậy...**
**Tôi cũng không rõ...**
**Chỉ nghe bạn nam lớp bên cạnh nói, hình như có người đang cầu hôn thì phải...**
**Thật sao, vậy chúng ta phải nhanh qua đó xem mới được...**
**Ôi...thật sự ngưỡng mộ cô gái đó quá đi...**
Một bạn học đứng bên cạnh không ngừng xuýt xoa, ngưỡng mộ người sắp được cầu hôn ấy...
Ngay sau đó tất cả sinh viên trong trường, mọi người đều tò mò kéo đến, khoảng sân bóng rổ không quá lớn lần lượt được lấp đầy, tâm trạng vô cùng háo hức chờ đợi nữ chính xuất hiện...
Vừa hay lúc này đúng lúc Dư Mộng Ái và Diệp Du Nhiên đi đến, vô tình nghe thấy...
Cô bạn Diệp Du Nhiên liền tỏ ra kinh ngạc, nhưng đầy háo hức, thích thú muốn đến xem thế nào...
Diệp Du Nhiên không ngờ trước mình khi tốt nghiệp, lại có thể xem được cảnh này ở trường..
Bởi có lẽ từ khi bước chân vào trường Minh Bách này cho đến bây giờ, có lẽ là lần đầu tiên Diệp Du Nhiên được chứng kiến một màn cầu hôn chấn động đến khó quên thế này...
Bởi Diệp Du Nhiên biết rõ, đa phần những bạn học ở đây đều là cành vàng lá ngọc, con của những gia đình giàu có, giới quý tộc bậc nhất ở Nam Thành...
Ngay từ khi còn nhỏ, bọn họ đều được dạy dỗ rất nghiêm khắc, không được phép tự ý nảy sinh tình cảm với bất kỳ một ai, nếu người đó không mang lại lợi ích cho gia tộc...
Phải luôn ghi nhớ gió tầng nào thì sẽ gặp mây tầng ấy, còn chuyện cổ tích hoàng tử với lọ lem thì thôi....quên đi...
Ngược lại bọn họ sẽ được sống cuộc đời mà bao người mơ ước, còn nếu có ý định làm trái lời, kết cục cũng sẽ rất thê thảm đấy.....
Ngay cả Diệp Du Nhiên, đứa con gái được cưng chiều nhất của Diệp gia cũng chưa chắc đã dám liều lĩnh như vậy..
Diệp Du Nhiên cũng từng cảm thấy lo sợ, sợ một ngày nào đó, người bố đã yêu thương mình nhất trên đời, luôn đáp ứng cô mọi thứ mà cô muốn...
Sẽ vì lợi ích của gia đình mà mang cô ấy ra để đánh đổi không, cho nên khi nhìn thấy một màn thế này cô ấy thật sự rất ngưỡng mộ...
Ngưỡng mộ thay người con trai ấy dám đấu tranh vì tình yêu, dám bất chấp mọi thứ để ở bên cạnh người mình yêu...
Diệp Du Nhiên thầm mong mình cũng sẽ tìm được chàng trai như vậy, vội quay sang kéo tay Dư Mộng Ái...
**Ái Ái chúng ta nhanh lên phía trước xem đi...**
**Hả...**
Trái ngược với vẻ háo hức đầy mong đợi của Diệp Du Nhiên, khuôn mặt Dư Mộng Ái lại đầy vẻ thất thần, phiền não...
Không biết phải làm sao để nói lời chia tay với Cố Bách Thần, Dư Mộng Ái thật sự không muốn làm anh đau lòng..
Càng không muốn Cố Bách Thần tổn thương, bởi vì anh là người cô rất yêu.....
Đang miên man trong dòng suy nghĩ bất ngờ nghe thấy tiếng gọi của Diệp Du Nhiên, Dư Mộng Ái không khỏi giật mình...
Đôi mắt to tròn nhìn Diệp Du Nhiên hỏi lại...??
**Nhiên Nhiên cậu kéo tớ đi đâu vậy...**
**Đi xem cầu hôn này, cậu nhanh lên một chút..**
**Cầu hôn sao, mà ai đang cầu hôn vậy..**
**Tớ cũng không rõ, nhưng mà chúng ta cứ đến đấy đi là biết..**
**Nhưng mà..**
Mặc kệ Dư Mộng Ái chưa nói hết câu, Diệp Du Nhiên đã kéo cô đi một mạch về phía sân bóng rổ...
Đi được một khoảng điện thoại trên tay Dư Mộng Ái liền reo lên, tin nhắn liên tục được gửi đến...
Dư Mộng Ái lập tức khựng lại, cánh tay đang bị kéo đi cũng giật lại...
**Khoan đã Nhiên Nhiên..**
**Sao vậy Ái Ái..**
Diệp Du Nhiên cũng ngạc nhiên lên tiếng...
**Không có gì cả, cậu đợi mình tí, để mình xem tin nhắn của Thần Thần cái đã, sau đó sẽ đi cùng cậu...**
**Ừm vậy cậu nhanh nhanh xem đi, hai người đúng là ngọt ngào đến không thể chịu nổi mà...**
Diệp Du Nhiên bĩu môi nói với Dư Mộng Ái, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng nhìn về hướng sân bóng rổ...
Bất ngờ một cảm giác bất an không ngừng chạy trong người Dư Mộng Ái, không biết tại sao nhưng cô vẫn mở tin nhắn ra xem...
**Tiểu Ái em đang ở đâu vậy...?
**Có thể lập tức đến sân bóng rổ được không vậy, anh đang ở đây chờ em...**
**Nhanh đến nhé, anh sẽ ở đây đợi đến khi nào em xuất hiện thì thôi...**
**Anh có một bất ngờ cho em đấy..**
Xem hết một loạt tin nhắn của được gửi đến, Dư Mộng Ái lập tức đoán ra người đang chuẩn bị cầu hôn là ai rồi...
Một cảm giác vừa vui vừa buồn xen lẫn vào nhau, nhưng lúc này lí trí không cho phép Dư Mộng Ái nghe theo tim..
Nó ép cô phải quyết đoán, lựa ngày không bằng chọn giờ, vừa đúng lúc để kết thúc tất cả...
Dù biết chuyện này có thể sẽ làm Cố Bách Thần đau lòng, mất hết mặt mũi với toàn trường..
Dù có tàn nhẫn hơn nữa cô cũng sẽ làm, chỉ cần đủ để khiến Cố Bách Thần hận Dư Mộng Á là được...
**Nhiên Nhiên chúng ta đi thôi...**
**Hả cậu xem xong rồi sao...**
**Ừm...**
Khác với vẻ mặt chẳng quan tâm vừa rồi, lần này người đi trước lại là Dư Mộng Ái ...
Dư Mộng Ái vừa xuất hiện cả đám người có mặt đã không hét lên, vang vọng cả sân bóng rổ....
**Đến rồi, cô ấy đến rồi...**
**Nữ chính xuất hiện rồi...**
**Wow...**
Diệp Du Nhiên ở ngay bên cạnh cũng không khỏi ngạc nhiên nhìn sang Dư Mộng Ái, ánh mắt như đang muốn hỏi??
**Chuyện gì đang xảy ra vậy Ái Ái..**
Chỉ cần nhìn ánh mắt của Diệp Du Nhiên, Dư Mộng Ái lập tức hiểu ra, cô vỗ nhẹ lên tay Diệp Du Nhiên nói...
**Không có chuyện gì cả, đợi mình, mình sẽ quay lại ngay...**
**Nhưng mà...**
Diệp Du Nhiên định nói gì thêm, nhưng Dư Mộng Ái lại không để cô ấy nói hết câu, vội xoay người bước thẳng vào giữa sân bóng rổ...
Cả dòng người lập tức nép vào hai bên, tạo thành một đường thẳng, để Dư Mộng Ái có thể dễ dàng đi vào bên trong...
Cố Bách Thần nhìn thấy Dư Mộng Ái xuất hiện thì vui vẻ không thôi, nụ cười tươi rạng rỡ luôn xuất hiện trên môi..
Cầm trên tay là bó hoa hồng đỏ rượu bước đến trước mặt Dư Mộng Ái, khoảnh khắc này Cố Bách Thần đã chờ đợi suốt 4 năm đại học...
Cuối cùng cũng có thể chờ đến lúc cả hai tốt nghiệp, thực hiện nguyện vọng ban đầu là được kết hôn với Dư Mộng Ái...
Lần đầu tiên bước vào trường Minh Bách, Cố Bách Thần đã vô tình nhìn thấy Dư Mộng Ái, một cô gái trong sáng lại đáng yêu...
Chẳng giống như bao cô tiểu thư khác chảnh choẹ ngang ngược, cô ấy lại hòa đồng, dễ gần đến lạ...
Khoảnh khắc cô ấy giúp đỡ mọi người bên đường, đã khiến cho trái tim cậu trai trẻ rung động, yêu cô ấy lúc nào không hay...
Mặc dù biết rằng Cố Bách Thần chỉ là con vợ lẽ, lại chẳng được bố thương yêu, hằng ngày phải nhìn sắc mặt mẹ lớn để sống..
Nhưng Dư Mộng Ái lại chẳng thèm quan tâm đến chuyện gia cảnh Cố Bách Thần thế nào, chỉ cần ngày ngày được nhìn thấy anh là đủ...
Cố Bách Thần cũng từng tưởng tượng đến cuộc sống sau khi kết hôn của hai người họ, anh sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, còn Dư Mộng Ái chỉ cần ở nhà đi chơi, mua sắm, và sinh thật nhiều nhóc tì cho anh là được rồi..
**Ái Ái, anh biết, bây giờ anh chưa có gì cả...**
**Nhưng anh hứa, anh sẽ cố gắng vì hai chúng ta, sẽ cho em một cuộc sống mà bao người mơ ước...**
**Chúng ta cùng nhau vun đắp, xây dựng gia đình, mãi mãi ở bên nhau...**
Lời vừa dứt, Cố Bách Thần liền khụy đầu gối xuống đất, một tay cầm lấy bó hoa, tay còn lại cầm lấy chiếc nhẫn...
**Ái Ái làm vợ anh nha...**
Khuôn mặt Cố Bách Thần tràn đầy vẻ mong đợi, ánh mắt chứa đầy tia hạnh phúc nhìn Dư Mộng Ái...
Trái lại sắc mặt của Dư Mộng Ái lúc này lại lạnh lùng đến đáng sợ....
Cô chỉ cười lạnh một cái, dứt khoát cầm lấy bó hoa ném xuống đất, không ngừng thốt ra những lời tuyệt tình...
\*\*Xin lỗi Thần Thần, em không thể nào lấy anh được..\*\*
Mặc kệ ánh mắt đầy kinh ngạc của Cố Bách Thần, Dư Mộng Ái dứt khoát nói thêm...
\*\*Gia đình em rất coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, anh chỉ là con vợ lẽ, thật sự không xứng với em...\*\*
\*\*Chúng ta nên kết thúc sớm thì sẽ tốt hơn..\*\*
\*\*Sau này anh đừng đến tìm em nữa...\*\*
\*\*Vài ngày nữa em sẽ ra nước ngoài định cư, có thể sẽ ở bên đó kết hôn luôn, chúng ta sau này không gặp lại nữa....\*\*
Dứt câu Dư Mộng Ái vội xoay người bước đi, nhưng chưa đi được vài bước đã bị Cố Bách Thần giữ tay lại...
**Ái Ái anh không tin...**
**Có phải em đang đùa với anh không...**
**Ái Ái anh biết em không phải người như vậy, có phải em có chuyện gì khó nói không..**
**Ái Ái em nói anh nghe đi, chúng ta cùng nhau giải quyết, được không Ái Ái..**
Cố Bách Thần cố níu giữ Dư Mộng Ái, anh không tin cô là người ham mê giàu sang như vậy...
Anh biết rõ Dư Mộng Ái rất yêu anh, làm sao có thể nói ra những lời như vậy...
Ngược lại Dư Mộng Ái chỉ cười lạnh, dứt khoát thu tay lại...
\*\*Anh mà cũng xứng với tôi sao..\*\*
\*\*Làm ơn tránh xa tôi đi, giữa chúng ta trước giờ không phải tình yêu, chỉ là sự lợi dụng mà thôi..\*\*
\*\*Chỉ có mình anh ngây thơ không biết, cứ nghĩ ai tốt với mình thì đều là thật lòng, đến phút cuối vẫn bị đá đi không thương tiếc...\*\*
Đôi mắt Dư Mộng Ái lúc này cũng đã đỏ ngầu, nhưng vẫn không ngừng nói lời cay đắng, mặc kệ Cố Bách Thần đang không ngừng níu kéo...
\*\*Ái Ái anh không tin..\*\*
\*\*Ái Ái đừng rời xa anh mà...\*\*
Cố Bách Thần đau đớn gục xuống đất, nước mắt lúc này không ngừng đổ như mưa, miệng không ngừng gào hét gọi theo...
Dư Mộng Ái vẫn vô tình quay người rời đi, mặc kệ chàng trai mà cô yêu đang khóc đến gục ngã......
\*\*Thần Thần em xin lỗi..\*\*
Lúc xoay người rời đi, Dư Mộng Ái không kìm được mà thốt ra rất nhỏ, giọng nghẹn ngào trong cổ họng..
Cô không dám ở lại thêm một phút giây nào nữa, sợ rằng bản thân sẽ không thể gồng mình thêm được nữa mà bật khóc nức nở...
Vừa ra khỏi đám đông, đã nắm tay Diệp Du Nhiên kéo cô ấy chạy đi ngay lập tức...
Cả sân bóng rổ bây giờ chỉ còn lại tiếng im lặng, tất cả mọi người đều sửng sốt, có một vài người đã khóc, cảm thương cho Cố Bách Thần...
Cũng có vài người tỏ ra nóng giận, trách móc Dư Mộng Ái là người tham hư vinh, lừa dối tình cảm của Cố Bách Thần...
Nhưng bọn họ lại chẳng dám nói lớn, chỉ thì thầm với nhau, sau đó cũng lặng lẽ rời đi...
Trong sân bóng rổ bây giờ cũng chỉ còn lại một mình Cố Bách Thần vẫn ngồi đó, nhìn những gì mình đã chuẩn bị mà đau đến xé lòng...
Cứ nghĩ là một kết thúc đẹp, ai ngờ lại là đau lòng...
**Ái Ái không phải là người như vậy...**
**Cô ấy chắc chắn có nói khổ riêng, không được mình phải đi tìm cô ấy để hỏi rõ...**
**Ái Ái rất yêu mình, đúng cô ấy yêu mình, cô ấy sẽ không làm như vậy...**
**Chắc chắn đã có chuyện gì, mình phải tìm cô ấy...**
Sau một hồi khóc lóc thảm thiết, Cố Bách Thần vẫn quyết định gọi cho Dư Mộng Ái, vẫn muốn hỏi cô cho rõ ràng tất cả......
Nhưng gọi mãi mà không được, bởi vì cô đã chặn hết mọi sự liên lạc từ anh...
Không chịu từ bỏ, Cố Bách Thần đứng dậy lập tức chạy đi tìm cô ngay...
Mà lúc này, Dư Mộng Ái sau khi rời đi đã khóc rất nhiều, tim cô ấy lúc này cũng đau, Diệp Du Nhiên ngồi bên cạnh cũng chỉ biết vỗ lưng an ủi, chẳng dám thốt lên lời nào...
Bởi cô ấy biết Dư Mộng Ái rất yêu Cố Bách Thần, để nói ra những lời đau lòng như vậy Dư Mộng Ái hẳn phải dằn xé nội tâm rất nhiều...
Diệp Du Nhiên càng ôm càng chặt Dư Mộng Ái vào lòng, nước mắt cũng không ngừng rơi cùng cô bạn thân của mình...
Không biết qua bao lâu cuối cùng Dư Mộng Ái cũng bình tĩnh trở lại, dùng tay lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại, cười nhẹ nhìn Diệp Du Nhiên nói..
**Nhiên Nhiên cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì luôn ở bên cạnh mình...**
**Ngốc quá, chúng ta là bạn, dù có chuyện gì đi nữa mình cũng sẽ luôn ở bên cạnh cậu...**
Nhìn thấy cô bạn thân của mình đã không còn khóc nữa, Diệp Du Nhiên cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn...
Cả hai ngồi một lúc thì điện thoại của Dư Mộng Ái cũng rung lên một tiếng, thông báo một tin nhắn mới...
Nhìn thấy số điện thoại vừa xa lạ, nhưng lại có chút quen thuộc, cô liền bấm vào xem...
**Việc của cô, tôi đã giải quyết xong, bây giờ đến lượt cô thực hiện lời hứa rồi đấy...**
**Được, tôi hiểu rồi..**
**Anh yên tâm Dư Mộng Ái tôi không phải người hứa mà không làm...**
Sau khi bỏ điện thoại xuống, Dư Mộng Ái liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhìn sang Diệp Du Nhiên nói...
**Nhiên Nhiên chuyện của gia đình mình giải quyết xong rồi, vài ngày nữa mình sẽ chuyển đến Bắc Thành sống, nhờ cậu thường xuyên đến nhà chăm sóc bố mình nha...**
**Được, cậu yên tâm đi sớm rồi về, mình hứa sẽ chăm sóc bố cậu thật tốt mà...**
**Chúng ta vẫn sẽ thường xuyên giữ liên lạc được không...**
**Ừm...**
Hai người ngồi thêm một lúc nữa, Dư Mộng Ái cảm thấy trong người không thoải mái lắm, vừa kịp nói dứt câu đã bất tỉnh...
**Nhiên Nhiên sao tự nhiên mình cảm thấy mệt quá, mình....**
Diệp Du Nhiên thấy Dư Mộng Ái ngã sang người mình mà hốt hoảng, gọi lớn...
**Ái Ái, cậu làm sao vậy, đừng làm mình sợ chứ..**
**Ái Ái.. **
Dư Mộng Ái sau đó được đưa vào bệnh viện, cô được bác sĩ chuẩn đoán là kiệt sức, lại thiếu dinh dưỡng do bỏ bữa quá nhiều, dẫn đến cơ thể không chịu nổi nữa mà bất tỉnh...
Những ngày sau đó Dư Mộng Ái đều ở lại bệnh viện để được theo dõi, Diệp Du Nhiên cũng luôn ở bên cạnh chăm sóc cho cô...
Mấy ngày nay, Cố Bách Thần luôn đứng ở trước cửa nhà Dư Mộng Ái, nhưng mãi mà vẫn không gặp được cô..
Anh có bấm chuông mấy lần nhưng không có ai ở nhà, đến cả bác Dư bố cô cũng chẳng thấy đâu...
Hỏi hàng sớm xung thì biết được bố cô đã đi nước ngoài rồi, tài sản cũng rao bán hết để chuyển sang nước ngoài để sinh sống...
Căn nhà này cũng đang được rao bán, nhưng vẫn chưa có người đến mua...
Tin tức này như sét đánh ngang tai Cố Bách Thần, chẳng lẽ những gì Dư Mộng Ái nói là sự thật, cô ấy thật sự ra nước ngoài rồi, thật sự sẽ không quay lại đây nữa sao...
Cố Bách Thần tuyệt vọng ngồi gục xuống cánh cổng sắt rộng lớn, hai tay siết chặt tạo thành nấm đấm, gân xanh nổi lên đầy tức giận...
Đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy tia chỉ máu, nổi oán giận bao trùm lấy Cố Bách Thần, khiến anh không kìm nén được nữa mà đấm mạnh xuống đất đến chảy cả máu tươi...
Quyết tâm sẽ gây dựng đế chế mới của riêng mình, sẽ không để người khác xem thường nữa...
Nhất định sẽ trả lại hết những cay đắng cho bọn họ..
**Cố Bách Thần tôi xin thề, tôi nhất định sẽ khiến các người phải trả giá...**
Cố Bách Thần mang nổi oán hận mà rời đi...
Nhưng Cố Bách Thần không biết rằng, tất cả chuyện này đều đã được Diệp gia sắp xếp hết...
Diệp lão gia dùng mối quan hệ của mình, phong tỏa toàn bộ tin tức của Dư gia, sắp xếp mọi thứ một cách rất ổn thỏa, không một chút khe hở...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play