[Masonb] Cưới Nhầm Vợ..?
#1
/ABC/ : hoạt động
*ABC* : suy nghĩ
"ABC" : nói nhỏ
🍅 : ngại
💬 : nhắn tin
📲: gọi điện
💢: giận
💤: ngủ
t/g này delulu
Giới thiệu nhân vật ạ..
Lưu ý: chỉ mô tả nv chính..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công_19 tuổi
Ngây thơ trong sáng..Học hết cấp 3 thì bị mẹ kế cho thôi học để lấy tiền đi đánh bạc..(mẹ ruột đã mất từ khi còn nhỏ, bố bị tai nạn)
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách _ 20 tuổi
Mới 20 tuổi nhưng đã sở hữu một hệ thống công ty có tiếng trong ngành..Bme Bách chuẩn bị ra Dubai dưỡng già nên nguyện vọng cuối cùng là bế cháu ở Việt Nam..
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh _ 19 tuổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An_ 20 tuổi
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương_19 tuổi
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam_21 tuổi
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh _21 tuổi
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang_20 tuổi
Chị Hai
Chị ruột của Công_20 tuổi..
Út
Em cùng cha khác mẹ (nhưng không bắt nạt mà lại còn rất thương Công và chị hai) _17 tuổi..
Dì Hương (mẹ kế)
Mẹ kế của Công, nghiện ngập cờ bạc,v.v.. _ ? tuổi
Còn nhiều lắm nhưng xem dần rồi biết;))
Chị Hai
CÁI GÌ CƠ CHỨ? BÀ ĐI.ÊN À?
Dì Hương (mẹ kế)
Lớn rồi, trước sau gì chả lấy chồng thì lấy luôn ông Bách ấy đi cho có tiền chứ?
Chị Hai
Tiền bà lại lấy đi cờ bạc chứ có chia cho tôi tờ nào đâu?
Dì Hương (mẹ kế)
M-mày..mày..
Nguyễn Thành Công
HAI!! /chạy đến đỡ hai/
Dì Hương (mẹ kế)
Cái tội hỗn láo..
Dì Hương (mẹ kế)
Mày c.út ra ngoài đường luôn đi, nhìn ngứa cả mắt..
Dì Hương (mẹ kế)
Thằng Công cũng thế, đi một thể đi cho sạch nhà..
Nguyễn Thành Công
H-hai có sao không..?
Dì Hương (mẹ kế)
Cái út đứng im đấy!
Chị Hai
CHẮC TÔI THÈM..! /chạy đi/
Dì Hương (mẹ kế)
Nhớ quay về kí giấy kết hôn nhé!
Nguyễn Thành Công
*Ch.et..ngoài trời đang mưa*
Nguyễn Thành Công
C-con đi ra ngoài xíu.. /cầm ô/
Dì Hương (mẹ kế)
Mày đi luôn cũng được!
Nguyễn Thành Công
/chạy đi/
Dưới màn mưa mỏng giăng kín mặt sông, Công siết chặt cổ tay chị Hai, giọng run lên..
Nguyễn Thành Công
Chị điên rồi sao?..Chị nhảy xuống đó thì em phải làm gì..?
Chị Hai quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe, nở một nụ cười tuyệt vọng..
Chị Hai
Công à..chị không muốn lấy người chị chưa từng gặp..
Chị Hai
Mẹ kế ép chị, chị không chịu nổi nữa…
Công cắn môi, kéo chị rời khỏi lan can cầu. Nước mưa lạnh buốt, nhưng lòng cậu còn lạnh hơn. Cậu hiểu rõ, trong căn nhà ấy, người duy nhất có thể bị đem ra trao đổi… chính là chị..
Đêm đó, Công đứng trước phòng khách, đối diện mẹ kế..
Nguyễn Thành Công
Nếu bà cần một cuộc hôn nhân để đổi lấy tiền và danh tiếng..
Nguyễn Thành Công
Con cưới..!
Dì Hương (mẹ kế)
Mày? Mày là con trai!
Công ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến lạ..Vì cậu biết rõ, nếu không đi thế thì chị Hai..
Nguyễn Thành Công
Thời nay kết hôn đồng giới đâu phải hiếm. Chỉ cần nhà trai đồng ý..
t/g này delulu
Tim cho toi ii
#2
t/g này delulu
Cảnh cáo chap nỳ có H ạ..
t/g này delulu
Lưu ý trước khi đọc và không to6 dùm..
Ngày cưới diễn ra chóng vánh, không hoa lệ, không chúc phúc. Khi Công khoác bộ vest trắng bước vào lễ đường, tim cậu đập thình thịch. Đến khi nhìn thấy Bách đứng ở đó, cao lớn, gương mặt lạnh lùng như tạc từ băng, Công bất giác khựng lại..
Bách nhìn cậu từ đầu đến chân, ánh mắt sâu và khó đoán..
Nguyễn Xuân Bách
Người muốn cưới tôi… là cậu?
Nguyễn Xuân Bách
Có nhầm không..?
Nguyễn Thành Công
*bắt đầu phét thôi..*
Nguyễn Thành Công
Tôi cũng nghe nói hôn phu của mình là một cô gái..nhưng giấy kết hôn đã kí rồi..
Nguyễn Xuân Bách
Tôi hiểu..
Nguyễn Thành Công
Tôi biết anh cũng bị ép..
Nguyễn Thành Công
Chúng ta chỉ nên là hôn nhân trên danh nghĩa..
Bách im lặng rất lâu, rồi khẽ cười..
Nguyễn Xuân Bách
Cậu gan thật. Nhưng đã bước vào rồi, đừng mong rút lui..
Đêm tân hôn, căn biệt thự rộng lớn chìm trong yên tĩnh đến mức Công nghe rõ cả nhịp tim mình..
Cậu đứng trước cửa phòng ngủ chính, tay nắm chặt vạt áo vest đã được thay bằng đồ ngủ đơn giản. Đây là căn phòng của Bách… cũng là nơi từ nay về sau, cậu phải bước vào với thân phận “vợ trên danh nghĩa”..
Nguyễn Thành Công
/mở cửa/
Bách đã ở đó từ trước, áo sơ mi trắng xắn hờ tay áo, cà vạt vắt hờ trên ghế. Ánh đèn vàng hắt xuống làm gương mặt lạnh lùng thường ngày của anh dịu đi không ít. Khi thấy Công đứng ngập ngừng ở cửa, Bách dừng lại, nhìn cậu một lúc lâu..
Nguyễn Xuân Bách
Sao không vào?
Nguyễn Thành Công
Nếu anh thấy khó xử… tôi có thể ngủ phòng khác..
Bách khẽ nhướng mày, tiến lại gần. Khoảng cách bị rút ngắn khiến Công vô thức lùi lại một bước, lưng chạm mép giường. Bách dừng trước mặt cậu, cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm..
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ tôi cưới cậu về để bỏ mặc sao?
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ sợ anh sẽ thấy khó chịu..
Một giây im lặng trôi qua. Rồi Bách đưa tay lên, không chạm ngay, chỉ đặt hờ bên má Công..
Nguyễn Xuân Bách
Từ lúc cậu bước vào lễ đường, cậu đã là của tôi rồi..?
Màn đêm đã khuya, căn phòng chỉ còn ánh đèn ngủ dịu nhẹ. Công nằm bên mép giường, lưng cứng đờ, tay nắm chặt ga giường. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, tim cậu vẫn đập loạn nhịp..
Bách cởi khuy áo cuối cùng, quay sang nhìn Công. Ánh mắt anh không còn lạnh lùng thường ngày, mà trầm lắng, có chút do dự hiếm thấy..
Nguyễn Xuân Bách
Nếu cậu không sẵn sàng… tôi có thể nói với bên ngoài là đã làm rồi..
Nguyễn Thành Công
Tôi… tôi chưa từng..
Bách sững lại. Anh ngồi xuống cạnh giường, đưa tay nâng cằm Công lên để cậu nhìn thẳng vào mình..
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn tôi..
Nguyễn Xuân Bách
Tôi sẽ không làm cậu đau, cũng sẽ không ép buộc. Nếu khó chịu, nói dừng là dừng..
Nguyễn Thành Công
Anh… sao lại đối xử tốt với tôi như vậy?
Bách im lặng vài giây, rồi đáp chậm rãi..
Nguyễn Xuân Bách
Vì cậu không đáng bị đối xử tệ..
Khoảnh khắc ấy, Công không kịp suy nghĩ nữa. Khi môi Bách chạm lên môi mình, cậu chỉ biết nhắm mắt lại. Nụ hôn không vội vàng, không chiếm đoạt, chỉ chậm rãi và kiên nhẫn, như thể đang cho cậu thời gian thích nghi..
Nguyễn Thành Công
Tôi..tôi..
Khoảng cách giữa hai người dần biến mất. Nụ hôn lần này sâu hơn nụ hôn ban nãy, mang theo hơi thở gấp gáp và cảm giác trách nhiệm nặng nề của một cuộc hôn nhân bị ép buộc. Công ban đầu còn căng thẳng, nhưng khi cảm nhận được sự kiềm chế và cẩn trọng của Bách, cậu dần thả lỏng..
Nguyễn Xuân Bách
"Tin tôi" /thì thầm/
Nguyễn Thành Công
/gật đầu/
Công nhắm mắt lại, khẽ gật đầu..
Nguyễn Thành Công
*miễn là hai không mất.. Thì mình có mất cũng chả sao..*
Đêm đó, mọi thứ diễn ra trong im lặng, không phải vì thiếu cảm xúc, mà vì cả hai đều hiểu.. đây không chỉ là việc phải làm, mà là ranh giới đầu tiên họ cùng bước qua. Khi mọi thứ lắng xuống, Công mệt mỏi tựa đầu vào vai Bách, hơi thở còn chưa ổn định..
Nguyễn Xuân Bách
Ngủ đi. Từ giờ, chuyện bên ngoài để tôi lo..
Bách kéo chăn đắp kín cho cậu, vòng tay giữ lại, động tác rất nhẹ..
Trong cơn mơ màng, Công khẽ nắm lấy vạt áo anh, lần đầu tiên không còn cảm giác mình chỉ là người bị đem ra trao đổi. Đêm tân hôn ấy khép lại trong sự im lặng ấm áp..mở đầu cho một mối quan hệ bắt đầu từ bắt buộc, nhưng dần dần… không còn là diễn nữa..
t/g này delulu
⚡quá tr oii..
t/g này delulu
Mong đừng flop nhee..
#3
t/g này delulu
Cái gì quan trọng nhắc lại ba lần..
Sáng hôm sau, ánh nắng mỏng xuyên qua rèm cửa, rơi nhẹ lên chiếc giường lớn. Công tỉnh dậy trước, mất vài giây mới nhận ra mình đang nằm trong một không gian xa lạ. Bên cạnh, Bách vẫn còn ngủ, hơi thở đều đặn, gương mặt dường như bớt đi vẻ lạnh lùng..
Nguyễn Thành Công
*đau quá..*
Công khẽ cử động thì toàn thân hơi nhức mỏi. Cậu vội ngồi dậy, kéo chăn che kín người, và đúng lúc đó Bách mở mắt..
Nguyễn Xuân Bách
Dậy rồi à..?
Giọng anh còn trầm khàn vì mới ngủ dậy..
Nguyễn Thành Công
Tôi..làm anh thức à..?
Bách chống tay ngồi dậy, liếc thấy động tác lúng túng của cậu thì khẽ nhíu mày..
Nguyễn Xuân Bách
Đừng căng thẳng thế. Còn đau không..?
Câu hỏi thẳng thắn khiến Công cứng người vài giây, rồi khẽ gật đầu..
Nguyễn Thành Công
Một chút..nhưng không sao..
Bách im lặng, đưa tay kéo chăn lên cao hơn cho cậu, động tác tự nhiên như đã quen từ lâu..
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay không cần xuống ăn sáng. Tôi bảo người làm mang lên..
Nguyễn Thành Công
Như vậy..không hợp quy củ lắm đâu..
Nguyễn Xuân Bách
Quy củ do tôi đặt..?
Nguyễn Xuân Bách
Cậu là người của tôi, không cần phải gồng mình trước ai cả..
Trong lúc Công còn chưa kịp đáp, Bách đã đứng dậy, khoác áo choàng rồi quay lại nhìn cậu..
Nguyễn Xuân Bách
Nghỉ thêm chút nữa. Tôi có việc phải giải quyết với bên nhà cậu..
Nguyễn Thành Công
Mẹ kế tôi..
Nguyễn Xuân Bách
Tôi sẽ nói rõ..
Ánh mắt Bách trầm xuống..
Nguyễn Xuân Bách
Từ nay về sau, bà ta không có quyền can thiệp vào cuộc sống của cậu..
Cánh cửa khép lại, căn phòng yên tĩnh trở lại. Công ngồi trên giường, tim đập chậm dần. Cậu đưa tay chạm lên ngực mình, cảm giác hoang mang của một cuộc hôn nhân ép buộc đã nhạt đi không ít, thay vào đó là một thứ ấm áp rất lạ..
Nguyễn Thành Công
*Cảm giác này..*
Nguyễn Thành Công
*Không phải..*
Nguyễn Thành Công
*Dù có là mình hay chị Hai thì kiểu gì hắn cũng... mà thôi..*
Một lát sau, cửa lại mở. Người làm mang bữa sáng vào, còn Bách theo sau, trên tay là một chiếc hộp nhỏ..
Nguyễn Xuân Bách
Thuốc giảm đau. Uống đi..
Nguyễn Xuân Bách
Sao vậy..? Cậu không uống được thuốc viên à..?
Nguyễn Thành Công
À không..
Nguyễn Thành Công
Chỉ là tôi cảm giác hơi hụt hẫng..
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao..?
Nguyễn Thành Công
Tôi không biết..
Nguyễn Thành Công
Cứ nghĩ cậu cưới ai cũng làm chuyện này..
Nguyễn Thành Công
Tôi cảm thấy lời quan tâm của cậu..
Bách nhìn cậu, ánh mắt mềm hẳn xuống..
Nguyễn Xuân Bách
Hôm qua cũng là lần đầu của tôi..
Nguyễn Xuân Bách
Nếu hôn phu của tôi là người khác thì tôi sẽ không làm..
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng đó lại là cậu..
Nguyễn Thành Công
*là sao..*
Ngoài cửa sổ, nắng sáng đã lên cao. Buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn trôi qua lặng lẽ, nhưng với Công, đó là lần đầu tiên cậu cảm thấy… mình không còn đơn độc nữa..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play