Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Anh Sai Rồi…Đừng Bỏ Anh Một Mình…

không phải Chap

T/g Winnie
T/g Winnie
Hello mng, lại là Winieee đâyiii 🫶
T/g Winnie
T/g Winnie
Mình đã xoá hoàn toàn câu chuyện cũ rồi, vì mình muốn bắt đầu lại với một phiên bản mới hay hơn, chỉn chu hơn và xịn hơn nữa.
T/g Winnie
T/g Winnie
Thật lòng thì mình cảm thấy bản cũ chưa đủ tốt như mình mong muốn, nên lần này mình sẽ cố gắng nhiều hơn, đầu tư nhiều tâm huyết hơn cho câu chuyện.
T/g Winnie
T/g Winnie
Cốt truyện cũng sẽ được thay đổi hoàn toàn luôn, nên mọi thứ gần như là một khởi đầu mới đóoo.
T/g Winnie
T/g Winnie
Mong mọi người vẫn sẽ ở lại, tiếp tục ủng hộ và đồng hành cùng mình nha 🥹💖 Hy vọng phiên bản mới này sẽ khiến mọi người thích hơn và yêu thương nó thật nhiều!
T/g Winnie
T/g Winnie
Nếu được thì hãy ủng hộ mình nhéee 🌷✨
.
T/g Winnie
T/g Winnie
Dạo này tinh thần của mình không được ổn lắm vì một người con trai, nên có lẽ câu chuyện sắp tới sẽ hơi buồn, nhiều cảm xúc và nặng lòng một chút.
T/g Winnie
T/g Winnie
Những gì mình viết không chỉ là tưởng tượng đâu, mà còn là những cảm xúc rất thật của chính mình. Có lẽ vì vậy nên câu chuyện lần này sẽ chân thật hơn, thực tế hơn và cũng đau hơn một chút.
T/g Winnie
T/g Winnie
Mình sẽ cố gắng viết nó theo cách gần gũi nhất, thật nhất, như chính những gì mình đang cảm nhận.
T/g Winnie
T/g Winnie
Hy vọng mọi người sẽ đón nhận và đồng hành cùng mình trong câu chuyện lần này nhé. Hãy chờ mình nha ❤️
T/g Winnie
T/g Winnie
Nếu mình có sai sót gì hoặc có chỗ nào mọi người thấy chưa ổn thì cứ nói thẳng với mình nhaaa. Mọi góp ý mình đều nhận hết, miễn là để câu chuyện ngày càng xịn hơn. Ai có tip gì hay ho thì quăng cho mình với nhé, mình cảm ơn nhiều lắm luôn 🥹💗

Giới thiệu

T/g Winnie
T/g Winnie
Oke, vậy thì mình bắt đầu nha.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhân vật chính của chúng ta: Hoàng Đức Duy. 25 tuổi. Cực kỳ láu cá, mồm miệng không vừa ai, tính cách ngang ngược nhưng lại cuốn khủng khiếp. Trên đời này, thứ duy nhất cậu thật sự sợ chỉ có mỗi ông trời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy là con trai cả của Hoàng gia. Từ nhỏ đã lớn lên ở Thái Lan và được đào tạo trong một môi trường khắc nghiệt. Cậu từng là một ông trùm có tiếng ở Thái, là người mà chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ khiến người khác dè chừng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hiện tại, Duy đang sống ở Sài Gòn và đã kết hôn với Nguyễn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đức Duy sở hữu một gương mặt đẹp đến mức khó tin. Cậu thừa hưởng những đường nét từ mẹ, khiến vẻ ngoài vừa mềm mại, vừa thanh tú, lại có chút dịu dàng rất riêng. Nhìn cậu, người ta sẽ dễ bị ấn tượng bởi vẻ đẹp mong manh ấy, nhưng bên trong lại là một con người hoàn toàn không đơn giản.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy không chỉ đẹp mà còn cực kỳ tài giỏi. Cậu có rất nhiều tài năng, đầu óc nhanh nhạy hơn người, IQ cao vượt mức bình thường. Là kiểu người vừa có nhan sắc, vừa có bản lĩnh, vừa đủ thông minh để khiến người khác phải kiêng dè.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh 30 tuổi. Người đàn ông giàu có và quyền lực nhất Sài Gòn, cũng là con trai út của Nguyễn gia.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cực kỳ gia trưởng, tính cách nghiêm túc, ít khi cười, lúc nào cũng tạo cho người khác cảm giác khó gần. Quang Anh nổi tiếng là người lạnh lùng, quyết đoán và tàn nhẫn, một khi đã ra tay thì hiếm ai dám chống lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng với Hoàng Đức Duy, anh lại hoàn toàn khác. Anh nuông chiều cậu gần như vô điều kiện, để tâm từng chút một, sợ cậu buồn, sợ cậu không vui, hận không thể đem hết những thứ tốt nhất trên đời đặt trước mặt cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh có ngoại hình cực kỳ nổi bật. Anh cao lớn, vai rộng, khí chất áp đảo, vừa ngầu, vừa cuốn, lại còn đẹp trai theo kiểu rất nam tính và đầy mê hoặc. Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người khác phải ngoái nhìn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ nhỏ anh đã được những người giỏi nhất ở Sài Gòn đào tạo, lớn lên trong môi trường khắt khe và khốc liệt nhất. Chính vì vậy nên Quang Anh không chỉ có tiền, có quyền, mà còn có bản lĩnh, thực lực và cái đầu cực kỳ đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh là kiểu đàn ông sinh ra để đứng trên đỉnh cao. Mạnh mẽ, nguy hiểm, khó đoán… nhưng tất cả sự dịu dàng hiếm hoi anh có, gần như đều dành hết cho một mình Hoàng Đức Duy.
Hoàng gia và Nguyễn gia vốn là hai gia tộc có quan hệ cực kỳ thân thiết, không chỉ gắn bó với nhau trong cuộc sống mà còn đồng hành suốt nhiều năm trên thương trường, cùng nhau xây dựng thế lực, mở rộng quyền lực và trở thành những cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ khiến cả Sài Gòn phải dè chừng. Hai bên hiểu nhau quá rõ, tin tưởng nhau quá sâu, cho nên chuyện liên hôn giữa hai gia tộc từ lâu đã không còn là điều gì quá bất ngờ, thậm chí đối với người trong cuộc, nó giống như một quyết định sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy vốn quen biết nhau từ rất lâu, từ khi cả hai vẫn còn đứng ở ranh giới giữa ngông cuồng của tuổi trẻ và những ràng buộc nặng nề của gia tộc. Hắn và em khi ấy đã là bạn tốt, kiểu bạn đủ thân để hiểu thói quen của nhau, đủ gần để nhìn ra cảm xúc của đối phương chỉ qua một ánh mắt, nhưng lại chưa từng thật sự nghĩ rằng sẽ có một ngày cả hai bị đẩy vào mối quan hệ mang danh nghĩa vợ chồng. Em rất quý hắn, thích cảm giác ở cạnh hắn, thích cái cách hắn luôn xuất hiện đúng lúc, luôn điềm tĩnh hơn tất cả mọi người, luôn khiến em cảm thấy dù mình có làm loạn đến đâu thì phía sau vẫn sẽ có một người đủ mạnh để chống lưng. Còn hắn, từ rất lâu trước đó, đã luôn đặt em vào một vị trí đặc biệt, chỉ là khi ấy ngay cả hắn cũng không muốn thừa nhận rằng sự để tâm ấy từ lâu đã vượt quá giới hạn của một người bạn bình thường.
Khi hai gia đình quyết định để cả hai kết hôn, không ai trong số họ phản đối. Không phải vì quá tự nguyện hay quá mong chờ, mà bởi lúc ấy cả hắn lẫn em đều nghĩ cuộc hôn nhân này chỉ là một bước đi hợp lý giữa hai gia tộc, một sự sắp đặt vừa đủ đẹp, vừa đủ an toàn, vừa đủ có lợi cho tất cả mọi người. Họ cho rằng cứ cưới trước cũng chẳng sao, nếu vài năm sau thật sự không hợp thì chia tay trong êm đẹp là được, người như họ vốn đâu thiếu lựa chọn, càng không thiếu đường lui. Nhưng điều buồn cười nhất chính là thứ mà ai cũng nghĩ sẽ chỉ là một cuộc hôn nhân mang tính nghĩa vụ, cuối cùng lại trở thành nơi bắt đầu cho một tình yêu thật sự.
Sống cùng nhau rồi, hắn và em mới dần nhìn thấy những góc rất khác của đối phương, là những điều mà trước đây vì đứng ở danh nghĩa bạn bè nên chưa từng có cơ hội chạm tới. Em nhìn thấy phía sau vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc và có phần tàn nhẫn của hắn là một người đàn ông cực kỳ tinh tế, cực kỳ kiên nhẫn, là kiểu người có thể âm thầm nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của em, nhớ em thích gì, ghét gì, muốn gì, thậm chí còn nhanh hơn cả chính em nhận ra cảm xúc của bản thân. Còn hắn lại nhìn thấy phía sau vẻ ngoài xinh đẹp, mềm mại và có phần ngông nghênh của em là một trái tim rất sâu, rất nhạy cảm, là một người đã đi qua quá nhiều thứ nên mới học được cách cười cợt trước mọi chuyện, là một người tưởng như không sợ gì nhưng thật ra cũng có những nỗi đau chẳng bao giờ nói ra thành lời.
Người ngoài nhìn vào đều nghĩ Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy là kiểu cặp đôi sinh ra đã thuộc về thế giới xa hoa nhất, nổi bật nhất và đắt giá nhất. Hắn và em đều là dân chơi chính hiệu, là VIP trong giới thượng lưu, là kiểu người vừa bước vào một bữa tiệc đã lập tức trở thành tâm điểm, chỉ cần một cái liếc mắt hay một câu nói vu vơ cũng đủ để người khác bàn tán cả đêm. Ở họ có sự ăn ý đến đáng sợ, không chỉ trong công việc mà cả trong cách sống, cách xử lý tình huống, cách đứng cạnh nhau như thể trời sinh đã là một cặp hoàn hảo. Hắn mạnh mẽ, lạnh lùng và áp đảo, em thông minh, sắc bén và quyến rũ, hai người đứng cạnh nhau giống như hai mặt đối lập tưởng chừng khác biệt nhưng lại khớp với nhau đến mức không một ai có thể chen vào.
Trong công việc, họ là cộng sự hoàn hảo, là những người hiểu cách đối phương suy nghĩ trước cả khi lời nói được thốt ra. Trong cuộc sống, họ lại càng hòa hợp hơn, từ những sở thích nhỏ nhặt, những thói quen thường ngày cho đến cách âm thầm bao dung những góc xấu xí nhất của nhau. Hắn có thể để mặc cả thế giới sợ mình, nhưng lại không nỡ để em buồn dù chỉ một chút. Còn em, người luôn kiêu ngạo và bất cần trước mặt người khác, lại có thể dịu xuống chỉ bằng một cái nhìn của hắn. Tình yêu giữa họ không đến quá ồn ào, không bắt đầu bằng những lời tỏ tình hoa mỹ, mà lớn dần lên trong những ngày tháng ở cạnh nhau, trong những lần bảo vệ, trong những cái chạm tay rất nhỏ, trong sự thấu hiểu âm thầm và trong thứ cảm giác rằng dù có hỗn loạn đến đâu, chỉ cần quay đầu lại vẫn sẽ thấy người kia đứng đó.
Nhưng câu chuyện của họ sẽ không chỉ dừng lại ở tình yêu, bởi vì đằng sau sự hạnh phúc mà mọi người nhìn thấy, đằng sau ánh hào quang, sự xa hoa và vẻ ngoài hoàn hảo ấy, vẫn còn có những bí mật chưa từng được bóc tách, những tổn thương chưa từng được chữa lành và những sự thật đủ sức kéo tất cả xuống vực sâu. Hắn và em hiện tại đúng là đang rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức khiến người khác ghen tị, hạnh phúc đến mức chính họ đôi lúc cũng quên mất rằng cuộc đời của những kẻ như mình chưa bao giờ thật sự bình yên. Và lý do vì sao họ yêu nhau sâu đậm đến như vậy, vì sao giữa hàng ngàn lựa chọn trên đời họ vẫn cố chấp chọn đối phương, vì sao hắn lại nuông chiều em đến mức gần như vô điều kiện, còn em lại cam tâm ở lại bên hắn dù hiểu rõ hắn nguy hiểm đến mức nào… tất cả, mọi người rồi sẽ sớm biết thôi.
Bởi vì có những chuyện nhìn qua tưởng là định mệnh đẹp đẽ, nhưng thật ra lại được xây bằng máu, nước mắt, sự im lặng và những vết thương mà không ai dám chạm vào. Và đáng tiếc là, sự yên ổn giữa hắn và em… sẽ không kéo dài được lâu nữa.
End chappp

Buổi sáng ở Nguyễn gia

Buổi sáng ở Nguyễn gia lúc nào cũng bắt đầu trong sự yên tĩnh xa hoa đến mức khiến người khác có cảm giác như đang bước vào một thế giới hoàn toàn tách biệt với bên ngoài. Ánh nắng sớm mỏng nhẹ xuyên qua lớp rèm lụa màu kem, rơi xuống sàn đá bóng loáng rồi trượt dần lên chiếc giường lớn ở giữa căn phòng. Hoàng Đức Duy còn chưa mở mắt hẳn đã nghe thấy tiếng gõ cửa rất khẽ từ bên ngoài.
Giúp việc
Giúp việc
[4] Cậu chủ Duy, bọn em vào được không ạ?
Em hé mắt, giọng còn ngái ngủ nhưng vẫn rất rõ ràng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đi.
Cửa phòng được mở ra nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động. Mấy cô giúp việc nhanh chóng bước vào, người thì cầm quần áo đã được chuẩn bị sẵn, người mang nước ấm, người để sẵn khăn mặt, người lại cẩn thận đặt một ly nước mật ong lên đầu giường. Ở cái nhà này, em gần như không phải động tay vào bất cứ việc gì. Từ lúc thức dậy cho đến lúc xuống nhà ăn sáng, tất cả mọi thứ đều đã có người chuẩn bị chu toàn đến từng chi tiết nhỏ.
Một cô giúp việc cúi đầu, nhẹ giọng nói:
Giúp việc
Giúp việc
[6] Hôm nay cậu chủ muốn mặc bộ nào ạ? Em đã chuẩn bị hai bộ theo đúng lịch trình của cậu.
Đức Duy chống tay ngồi dậy, mái tóc hơi rối, gương mặt còn chưa tỉnh ngủ hẳn nhưng vẫn đẹp đến mức làm mấy người đứng gần đó chẳng dám nhìn lâu. Em khẽ ngáp một cái, đưa mắt nhìn hai bộ đồ rồi nhấc cằm chỉ về phía bộ sơ mi màu sáng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bộ đó đi. Hôm nay em muốn thoải mái một chút.
Giúp việc
Giúp việc
Dạ, vâng ạ.
Một người khác nhanh tay bước tới kéo rèm, để ánh sáng tràn vào phòng rõ hơn. Có người cẩn thận mang dép tới tận bên giường, có người đứng chờ để giúp em chỉnh lại cổ áo. Đức Duy đã quen với cuộc sống như vậy từ rất lâu rồi. Sinh ra trong Hoàng gia, lớn lên giữa nhung lụa, lại sống ở Nguyễn gia – nơi quyền lực và giàu có càng bị đẩy lên đến mức cực hạn – nên chuyện em không phải làm gì gần như đã trở thành điều hiển nhiên.
Nhưng thay vì xuống phòng ăn ngay, em vừa chỉnh lại tay áo vừa hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bảo Ngọc dậy chưa?
Giúp việc
Giúp việc
[3] Tiểu thư vừa mới thức cách đây ít phút ạ. Bé đang ở phòng trên tầng hai.
Nghe vậy, khóe môi em lập tức cong lên. Sự lười biếng ngái ngủ lúc nãy gần như biến mất sạch sẽ. Em không nói thêm gì, chỉ bước ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang rộng lớn rồi lên thẳng tầng hai.
Phòng của Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc được trang trí như một thế giới nhỏ dành riêng cho công chúa. Tông màu hồng kem và trắng dịu nhẹ, rèm cửa mỏng, thảm lông mềm, kệ sách nhỏ đầy truyện tranh thiếu nhi, thú bông nằm khắp nơi, còn góc bên kia là một chiếc lều vải xinh xắn mà Quang Anh đã cho người làm riêng chỉ vì một lần con bé chỉ tay vào ảnh trên điện thoại rồi nói thích.
Đức Duy vừa đẩy cửa bước vào đã thấy một cục nhỏ xíu đang ngồi giữa giường, tóc hơi bù xù, ôm con thỏ bông vào lòng, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ nhưng vừa nhìn thấy em là sáng lên ngay lập tức.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Duyyyy!
Con bé la lên một tiếng đầy phấn khích, rồi loạng choạng đứng dậy trên chiếc giường to, dang hai tay ra về phía em. Giọng nó mềm mềm, trong trẻo, còn mang theo chút nũng nịu rất đúng kiểu trẻ con mới ngủ dậy.
Đức Duy bật cười, bước nhanh tới đỡ lấy con bé trước khi nó tự nhào thẳng về phía mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời ơi, công chúa của ba, con từ từ thôi. Ngã một cái là ba xót đó.
Bảo Ngọc vòng hai tay ôm cổ em, cả người mềm như bông, gò má thơm mùi sữa cọ cọ vào vai em như mèo con. Con bé lí nhí:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con nhớ ba Duy… tối qua ba không ngủ với con.
Em bế nó lên, hôn lên má một cái rõ kêu rồi đi tới chiếc ghế dài gần cửa sổ ngồi xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tối qua ai nói mình lớn rồi, không cần ba dỗ ngủ nữa hả?
Con bé lập tức chu môi, đôi mày nhỏ xíu nhíu lại đầy bất mãn.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con nói vậy thôi mà. Ba phải hiểu ý con chứ.
Đức Duy suýt bật cười thành tiếng vì cái cách con bé nói chuyện quá đỗi lanh lợi. Mới ba tuổi đầu mà đã biết dùng cái giọng điệu này để cãi lý rồi, đúng là vừa lì vừa thông minh giống Quang Anh y hệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À, vậy là lỗi tại ba, tại ba không hiểu ý công chúa đúng không?
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Đúng rồi ạ.
Con bé trả lời tỉnh bơ, xong còn gật đầu rất mạnh như thể chân lý hiển nhiên là vậy.
Em ôm con bé chặt hơn một chút, cúi xuống nhìn kỹ gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu đến tan chảy ấy. Bảo Ngọc thật sự là một đứa trẻ rất đẹp. Những đường nét trên gương mặt con bé mềm mại, xinh xắn, nhưng ánh mắt và thần thái lại có gì đó rất giống Quang Anh, vừa thông minh vừa bướng bỉnh. Nó là kiểu trẻ con được nuôi lớn trong yêu thương tuyệt đối, được cưng chiều đến mức không phải nghi ngờ lấy một giây nào rằng mình là báu vật của cả nhà. Và đúng là như thế thật.
Ở nhà, ai cũng gọi con bé bằng đủ thứ tên ngọt đến phát mệt: công chúa, cục cưng, cục vàng. Từ ông bà nội, ông bà ngoại, ba mẹ đến người làm trong nhà, ai cũng nâng niu nó như một món quà trời cho.
Đức Duy vuốt tóc con, nhẹ giọng hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cục vàng của ba đánh răng chưa?
Bảo Ngọc ôm chặt em hơn, lắc đầu.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Chưa ạ. Con chờ ba Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chờ ba để làm gì?
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Để ba dẫn con đi. Với lại con muốn ba ômmm~
Đức Duy nhìn cái vẻ mặt đương nhiên như thể cả thế giới phải chiều theo ý mình của con bé mà không nhịn được cười. Quả nhiên là được yêu thương nhiều quá nên biết rõ giá trị của bản thân luôn rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đúng là biết cách hành ba.
Con bé lập tức phản bác:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con không hành. Con đáng yêu!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, đáng yêu nhất nhà luôn.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nhất thế giới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi, nhất thế giới.
Vừa lúc đó, cửa phòng lại mở ra. Nguyễn Quang Anh bước vào trong bộ sơ mi tối màu, tóc đã được chỉnh tề, dáng người cao lớn gần như lấp hết khoảng sáng sau lưng hắn. Người đàn ông giàu có và quyền lực nhất Sài Gòn mới sáng sớm đã mang cái khí chất lạnh lùng khó gần quen thuộc, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt hắn rơi lên hai cha con đang ngồi cạnh cửa sổ, nét lạnh trong mắt lập tức mềm đi thấy rõ.
Bảo Ngọc vừa nhìn thấy hắn đã vui đến mức gần như bật khỏi lòng em.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Quang Anh!
Con bé dang hai tay về phía hắn, cười tươi đến híp mắt. Quang Anh đi tới, không nói nhiều, chỉ cúi người bế con bé lên rất thuần thục. Một cánh tay hắn đỡ dưới lưng con, tay còn lại tiện thể kéo lại chiếc chăn mỏng trên vai em xuống cho gọn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con gái dậy sớm thế?
Bảo Ngọc ôm cổ hắn, giọng đầy hãnh diện:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con dậy chờ ba Duy, giờ con chờ luôn ba nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giỏi vậy sao?
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Dạ!
Đức Duy chống cằm nhìn hai người trước mặt, khóe môi cong cong.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con ngoan lắm luôn ạ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoan dữ chưa. Mới sáng ra đã biết tự khen bản thân rồi.
Bảo Ngọc quay sang nhìn em, nghiêm túc đáp:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Người đẹp thì phải tự tin, ba Duy dạy con vậy mà ạ.
Không khí trong phòng im mất một giây. Quang Anh chậm rãi quay sang nhìn em, ánh mắt có gì đó rất rõ ràng như đang hỏi tội. Đức Duy lập tức ngồi thẳng dậy, mặt tỉnh bơ vô cùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em dạy sai à?
Hắn nhìn em mấy giây, rồi cuối cùng cũng bật ra một tiếng cười rất khẽ, hiếm hoi đến mức chỉ những người thật sự thân cận mới được nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sai. Nhưng em dạy con cách cãi lại người lớn luôn rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó thông minh sẵn rồi, đâu cần em dạy.
Bảo Ngọc thấy hai người nói qua nói lại thì khoái chí lắm, liền ôm má Quang Anh rồi hôn “chụt” một cái, sau đó quay sang phía em đòi tương tự.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Duy, hôn.
Em bật cười, ghé sát lại để con bé hôn lên má mình. Quang Anh đứng cạnh nhìn khung cảnh đó, ánh mắt lặng đi trong một thoáng. Có những buổi sáng như thế này khiến cả căn nhà rộng lớn lạnh lẽo bỗng nhiên trở nên ấm áp lạ thường. Mọi quyền lực, mọi căng thẳng ngoài kia, mọi tính toán trên thương trường dường như đều bị chặn lại trước cánh cửa căn phòng này.
Đức Duy đứng lên, đưa tay vuốt nhẹ má con.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi, bây giờ công chúa đi đánh răng rửa mặt, xong xuống ăn sáng.
Bảo Ngọc lập tức lắc đầu.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con muốn ba Duy làm cho con.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn ba Quang Anh thì sao?
Con bé chớp chớp mắt, suy nghĩ rất nghiêm túc rồi trả lời:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Quang Anh bế con.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đòi hỏi ghê ha.
Em bẹo nhẹ mũi con bé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một mình con sai hai người luôn.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Vì con là công chúa màaa~
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, con là công chúa của nhà này.
Cái giọng ấy, cái cách hắn nói câu đó không hề có chút miễn cưỡng nào, như thể con gái hắn có đòi cả bầu trời thì hắn cũng chỉ gật đầu rồi tìm cách hái xuống cho bằng được.
Đức Duy đưa mắt nhìn hắn, nửa cười nửa chọc ghẹo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh chiều nó riết rồi mai mốt nó leo lên đầu cả hai mình ngồi.
Quang Anh vẫn bế con gái trong tay, thản nhiên nói:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó thích thì cứ để nó ngồi.
Em phì cười, lắc đầu bất lực.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng là hết cứu.
Ba người cùng đi vào phòng tắm riêng của Bảo Ngọc. Đức Duy đứng trước bồn rửa mặt thấp dành cho trẻ em, kiên nhẫn lấy kem đánh răng lên bàn chải nhỏ màu hồng, còn Quang Anh thì bế con đứng bên cạnh. Bảo Ngọc vừa đánh răng vừa không ngừng luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Hôm nay con muốn mặc váy trắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được.
Đức Duy gật đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn gì nữa không?
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con muốn ăn bánh nhỏ hình trái tim.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm, để ba kiều người ta làm cho con.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Và con muốn ba Duy với ba Quang Anh ngồi ăn với con.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngày nào mà chẳng ngồi với con.
Con bé hừ một tiếng rất nhỏ.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nhưng có hôm ba Quang Anh vừa ăn vừa coi điện thoại.
Hắn im lặng hai giây. Đức Duy đứng bên cạnh nhịn cười đến run vai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe rõ chưa?
Em hất cằm về phía hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con gái anh nhắc nhở kìa.
Quang Anh nhìn Bảo Ngọc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba xin lỗi.
Con bé ngừng đánh răng, mắt tròn xoe như không ngờ người ba nghiêm khắc của mình lại xin lỗi nhanh như vậy. Nó chớp mắt mấy cái, rồi hài lòng gật đầu.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Không sao ạ. Lần sau ba nhớ nhìn con là được.
Đức Duy thật sự bật cười thành tiếng lần này. Đúng là ba tuổi mà nói chuyện như người lớn.
Sau khi rửa mặt xong xuôi, cô giúp việc mang váy và giày đến tận nơi. Bảo Ngọc dang hai tay để người ta mặc đồ cho mình, thần thái đĩnh đạc như một tiểu thư nhỏ thực thụ. Đức Duy đứng bên cạnh chỉnh lại tóc cho con, cài chiếc kẹp nơ nhỏ lên mái tóc mềm, nhìn một lúc rồi hôn trán con bé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xinh quá trời.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Giống ba Duy mà.
Con bé đáp ngay không cần suy nghĩ.
Quang Anh đứng khoanh tay tựa cửa, nghe vậy chỉ nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế không giống ba à?
Bảo Ngọc nhìn hắn một lúc, rồi rất biết điều mà trả lời:
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con giống cả hai ba. Nên con mới đẹp vậy.
Đức Duy quay mặt đi cười. Quang Anh thì hiếm hoi cong môi rõ hơn.
Đến lúc xuống phòng ăn, cả dãy người làm đã đứng sẵn hai bên, bàn ăn cũng được chuẩn bị đầy đủ. Nhưng bữa sáng dù sang trọng đến đâu thì cuối cùng cũng vẫn xoay quanh cô công chúa nhỏ đang ngồi ở giữa. Bảo Ngọc chỉ thích ăn khi có cả hai người bên cạnh. Đức Duy ngồi bên trái, chậm rãi cắt thức ăn thành miếng nhỏ cho con, còn Quang Anh ngồi bên phải, thỉnh thoảng đưa ly sữa tới hoặc lau khóe môi cho nó khi dính chút kem.
Con bé vừa ăn vừa ngước lên nhìn em.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Duy ơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hủm? Sao đây?
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Chiều nay ba chơi với con được không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được chứ.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba hứa không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba hứa.
Nó quay sang bên kia.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ba Quang Anh thì sao?
Hắn đặt tách cà phê xuống, giọng trầm thấp nhưng rất dịu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba cũng hứa.
Bảo Ngọc cười tít mắt, hài lòng đến mức hai chân đung đưa dưới ghế. Nó thích nhất là được cả hai người hứa với mình như thế. Với một đứa bé ba tuổi, thế giới rất nhỏ thôi, chỉ gói gọn trong vòng tay của hai người ba và căn nhà luôn đầy ắp yêu thương này. Nó không biết mình đến với cuộc đời của họ theo cách ngoài dự tính, cũng không biết rằng vào cái ngày em phát hiện bản thân mang thai sau một đêm ngoài ý muốn, mọi thứ từng hỗn loạn đến thế nào. Nó chỉ biết rằng từ lúc mở mắt nhìn đời, nó đã được yêu đến mức chẳng thiếu bất cứ điều gì.
Quang Anh yêu con bé gần như bằng tất cả những gì hắn có. Không phải kiểu yêu bằng lời nói ồn ào, mà là kiểu âm thầm nhưng chắc chắn, kiểu chỉ cần Bảo Ngọc thích gì, hắn sẽ cho người mang cả thế giới đến trước mặt con. Còn Đức Duy, từ lúc bế đứa trẻ nhỏ xíu ấy trên tay lần đầu tiên, trái tim em dường như cũng mềm đi theo một cách rất lạ. Có lẽ chính vì thế mà Bảo Ngọc không chỉ là con gái của họ, mà còn là sợi dây rất đặc biệt buộc hai con người vốn mạnh mẽ và đầy góc cạnh ấy chậm rãi học cách dịu dàng hơn với nhau.
Đang ăn, Bảo Ngọc bỗng trèo xuống ghế, lon ton chạy vòng qua ôm lấy chân Quang Anh trước, rồi lại chạy sang ôm Đức Duy.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con thương hai ba nhất trên đời!
Đức Duy cúi xuống bế con lên, giọng mềm hẳn đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao tự nhiên ngoan vậy?
Con bé ôm cổ em, cười khúc khích.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Con lúc nào mà chả ngoan ạ.
Quang Anh ngồi nhìn hai cha con, ánh mắt sâu và yên lặng. Một lúc sau, hắn đưa tay xoa đầu con gái rồi nhìn sang em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ăn sáng xong, ba người ra vườn ngồi một chút nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay anh rảnh à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buổi sáng thì rảnh cho hai người.
Em im lặng một thoáng rồi cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe cũng được.
Bảo Ngọc chẳng cần hiểu hết cuộc nói chuyện của người lớn, chỉ cần nghe thấy ba người được ở cạnh nhau là đã vui đến mức ôm mặt em hôn liên tục mấy cái.
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Yayyy, con thích nhất là cả nhà ở chung.
Không ai đáp lại ngay, nhưng bầu không khí trên bàn ăn bỗng nhiên mềm xuống một cách khó tả. Ánh nắng ngoài cửa kính ngày càng lên cao, phủ lên mái tóc con bé một lớp vàng nhạt như mật ong. Tiếng cười nho nhỏ của trẻ con, mùi bữa sáng còn nóng, hơi ấm từ bàn tay vô thức đặt cạnh nhau trên mặt bàn – tất cả đều bình yên đến mức khiến người ta có cảm giác buổi sáng này sẽ kéo dài mãi.
Và trong khoảnh khắc rất đỗi dịu dàng ấy, không ai nhắc đến những chuyện ngoài kia, không ai nói về áp lực, quyền lực hay bóng tối. Ở đây chỉ có hắn, em và cô công chúa nhỏ của cả nhà – cục cưng, cục vàng, bảo bối được yêu thương nhất.
Chỉ là một buổi sáng rất bình thường thôi.
Nhưng lại đủ bình yên để khiến người ta muốn giữ mãi trong tim.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play