Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Khóc Hay Cười...

1.đêm mưa

lanzzy
lanzzy
Hí lô, nhân ngày sinh nhật tớ cho ra một bộ truyện mới
lanzzy
lanzzy
Một bộ truyện lấy cảm hứng từ một bộ phim mà tớ đã xem rất rất lâu rồi
lanzzy
lanzzy
bộ truyện này sẽ mang rất nhiều cung bậc cảm xúc, vậy nên hãy ủng hộ cho tớ nhó🫶
______________________
thành phố đêm đó ẩm ướt như vừa rơi vào một cơn mộng dài
trời mưa từ đầu tối, mưa không lớn những đủ để khiến con người ta chẳng muốn ra ngoài. Những giọt nước chảy dài trên mái hiên, nhỏ tong tong xuống nền gạch cũ nghe buồn đến lạ
anh ngồi một mình trên ghế đá công viên, áo khoác đen sũng nước, mái tóc dính bết lại. Ly cà phê giấu trong tay đã nguội lạnh từ lâu, hơi ấm cuối cùng tan vào không khí ướt lạnh
anh không nhìn mưa, cũng chẳng nhìn người, ánh mắt anh chỉ đăm đăm về phía xa-nơi có ánh đèn đường vàng úa phản chiếu xuống mặt nước
đó là cảm giác anh đã quen, kể từ sau nhiệm vụ thất bại của ba tháng trước
Bùi Thế Anh
Bùi Thế Anh
"cậu nên nghỉ ngơi một thời gian, Rhyder"
Bùi Thế Anh
Bùi Thế Anh
"cậu làm việc như người không còn gì để mất. Tôi không muốn phải thấy cậu tự hủy hoại bản thân mình"
giọng Thế Anh-cấp trên của anh, vẫn vang lên trong đầu
anh không trả lời khi đó, cũng như bây giờ
anh chỉ thấy im lặng là lựa chọn an toàn nhất, ít nhất im lặng không khiến ai bị thương
một giọt nước lạnh buốt rơi trúng bàn tay, anh khẽ cau mày, định đứng dậy thì nghe thấy một giọng nói lạ vang lên, nhẹ như gió nhưng lại có chút hồn nhiên đến lạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ê này anh trai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh định ngồi đợi mưa tạnh hay đợi cảm cúm thế?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng lên//
trước mặt anh là một chàng trai trẻ, tầm 20 tuổi, mái tóc đen hơi ướt, tay cần chiếc ô bạc đã phai màu, vài chỗ còn bị rách nhỏ
trên vai cậu là một con mèo lông xám, ướt lẹp nhẹp nhưng vẫn cố rúc vào cổ áo hoodie để tránh mưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi ổn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đáp ngắn gọn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày, miệng nhếch thành nụ cười nửa như trêu chọc, nửa như thân thiện//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ổn á?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ thì... ngồi giữa trời mưa, tay cầm ly cà phê nguội, mặt lạnh như cục đá, trông cũng ổn thật đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ổn kiểu này chắc bác sĩ thất nghiệp mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu nói nhiều quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ờ, tôi biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ai cũng bảo tôi vậy hết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nhưng nếu tôi không nói thì mưa này sẽ buồn lắm, anh biết không?
cậu nói rồi bước lại, chẳng mảy may e dè, cái ô nhỏ của cậu nghiêng sang che cho anh một nửa
một nửa thôi, nhưng đủ để anh phải khựng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu muốn gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thấy anh ngồi cô đơn quá nên ngồi chung thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi không thích để ai cô đơn, nhìn chán lắm
cậu ngồi xuống, tự nhiên như thể hai người quen nhau từ lâu rồi rút trong túi ra một cái bánh mì, cắn một miếng nhỏ, sau đó chia cho anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
này, chia nửa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh không ăn thì tôi thấy có lỗi mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn nửa bánh mì ướt mưa, in lặng vài giây rồi cầm lấy//
anh cắn một miếng nhỏ, nhạt thếch nhưng không hiểu sao, anh lại thấy... ấm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu tên gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
còn anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rhyder
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tên thật?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tốt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi cũng ghét mấy người nói thật ngay từ lần đầu gặp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
giữ chút bí mật sẽ thú vị hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu, ánh mắt bình thản mà sâu thẳm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu lạ thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
người lạ mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
phải lạ chứ
một khoảng im lặng thôi qua, chỉ còn tiếng mưa, tiếng mèo con khẽ kêu "meo" một tiếng vì lạnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt lông cho nó//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
con này tên là Mỡ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi nhặt nó ở bãi rác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
trông không béo lắm //nói nhỏ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ờ, ăn toàn bánh mì với sữa, sao béo được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nhưng nó vẫn vui, mèo không cần mập, chỉ cần có người chơi cùng thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
giống cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu cũng vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không cần nhiều, chỉ cần có người chịu ngồi cùng cậu giữa trời mưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng vài giây rồi cười phá lên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh nói câu này nghe triết lý ghê
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mà anh cười thử xem?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cười
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi thấy anh im im mãi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mặt nghiêm quá, nhìn như nhân viên nhà tang lễ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh, mỉm cười đắc ý//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đấy! thấy chưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cười là đẹp liền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu thật phiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ, phiền là sở trường của tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
người ta càng bực thì tôi càng vui
hai người nói thêm một hồi, mưa vẫn chưa tạnh nhưng anh cảm giác như thời gian trôi chậm lại
lâu lắm rồi anh mới nói chuyện nhiều như vậy, nói mà không phải suy nghĩ, không phải cảnh giác
__________
một lúc sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy, vươn vai//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi hay ngồi đây mỗi tối, cũng tầm giờ này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nếu anh rảnh thì cứ ghé, biết đâu hôm sau tôi lại có bánh mì ngon hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
câu tưởng tôi sẽ quay lại à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi không tưởng, tôi tin
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh kiểu gì cũng quay lại, tôi nhìn người giỏi lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
lí do gì khiến cậu chắc vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
vì anh đang cười, dù chỉ một chút thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nói rồi xoay người bước đi//
chiếc ô bạc màu nghiêng nghiêng trong màn mưa, con mèo xám trên vai cậu khẽ kêu "meo" một tiếng như lời chào nhỏ giữa màn đêm
anh ngồi lại một mình, chiếc ghế đá vẫn lạnh, cà phê vẫn nguội nhưng có gì đó khác đi
không còn nặng nề như lúc đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đặt tay lên nửa ô bánh mì còn lại, đặt lên miệng cân thêm một miếng//
mặn mặn, không rõ là vị muối hay vị mưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Đức Duy"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ lặp lại cái tên trong miệng//
một cái tên rất đơn giản nhưng lạ thay, lại khiến tâm trí anh không thể rời khỏi
_______________
đêm ấy, anh về lại căn hộ nhỏ của mình, treo áo khoác lên giá, lau khô tóc
căn phòng im phăng phắc
trên bàn, tấm ảnh đội đặc nhiệm "CBE" vẫn năm đó, phủi bụi mờ, anh nhìn vào nó thật lâu rồi quay đi
bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa dứt nhưng anh lại mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau bao tháng...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
có lẽ, ngày mai tôi sẽ đi công viên sớm hơn một chút
__________________
một đêm mưa lạ thường, nơi một cảnh sát đặc nhiệm mất niềm tin vào một kẻ mang bóng tối lại vô tình gặp nhau
không ai biết, đó là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch sẽ đến khiến cả hai phải tự hỏi suốt đời
"rốt cuộc, giữa khóc và cười... có gì khác nhau không?"

2.không phải ngẫu nhiên

Trời vẫn mưa nhưng nhẹ hơn, những hạt mưa li ti rơi xuống như bụi, làm mặt hồ trong công viên loang loáng ánh đèn
Anh đến sớm hơn hôm trước, không rõ vì sao , anh chỉ thấy... muốn đi
Anh ngồi đúng chỗ cũ, ghế đá dưới tán cây bằng lăng, nơi ánh đèn đêm trước họ ngồi cùng nhau. Trên tay anh vẫn là ly cà phê quen thuộc, nhưng lần này là còn nóng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Nếu cậu ta không đến cũng chẳng sao"
Nhưng tim anh lại đập nhanh hơn mỗi khi tiếng bước chân ai đó vang lên phía sau
Và rồi, giọng nói đó lại vang lên, ấm và tinh nghịch như thể chưa từng đi vắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này, không ngờ anh đến thật đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay lại//
Cậu đứng đó, áo khoác nâu sậm, tay vẫn cầm chiếc ô bạc vũ kỹ, con mèo Mỡ năm gọn trong túi áo hoodie
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mỉm cười, môi cong nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nói rồi mà, tôi nhìn người chuẩn lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu tự tin quá mức đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải tự tin, là trực giác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trực giác tôi chưa bao giờ là sai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế trực giác nói gì về tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống bên cạnh, dựa lưng vào ghế đá, đáp tỉnh bơ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
rằng anh đang cô đơn tới mức sắp phát điên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại, một giây im lặng//
Mưa rơi đều trên tán cây, gió nhẹ lướt qua làm chiếc áo anh khẽ lay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ ai cũng cần bị đọc vị giác sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không, tôi chỉ đọc những người mà tôi thấy... đáng để nhớ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đáng nhớ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mắt anh có hai màu, một nửa sáng một nửa tối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người như thế, không thể bình thường được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười nhạt//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói như thầy bói?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thầy bói nói dối để kiếm tiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nói thật để người ta khó chịu
cả hai cùng im lặng một lát, tiếng mưa rơi đều trên mặt hồ, vang như tiếng kim trôi qua chậm rãi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bỗng nghiêng người, lấy trong túi ra hai lon nước cam, ném một lon cho anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tối nay đổi vị đi, không cà phê nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thấy anh uống cà phê hoài chắc tim yếu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không yếu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ờ, đàn ông ai cũng nói thế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho đến khi bệnh viện kê toa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu quan tâm tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giọng chậm rãi hỏi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ quan tâm xem anh có còn đến công viên này hay không thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao lại thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì nếu anh không đến, chắc tôi phải nói chuyện với Mỡ mất
Con mèo nhỏ "meo" lên như phụ hoạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn nó khẽ mỉm cười-nụ cười thật đầu tiên trong nhiều ngày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu luôn vui vẻ như thế này à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không hẳn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là tôi thích khiến người khác quên buồn trong vài phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi giỏi trò đó lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế còn bản thân cậu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai khiến cậu quên buồn?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại, ánh mắt thoáng chùng xuống một thoáng rồi lại nhanh chóng giấu đi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi có Mỡ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ con mèo?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con mèo trung thành hơn người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó không hỏi quá nhiều, cung không hứa điều gì nó không giữ được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu lâu hơn//
Trong khoảng khắc, cậu không giống chàng trai trẻ hồn nhiên đêm trước - ánh mắt cậu chứa một tầng sâu khó đoán, như người từng đi qua quá nhiều mất mát
Anh không hỏi thêm. Một cảnh sát ngầm như anh biết rõ : đôi khi điều, tốt lành nhất là um lặng mà quan sát
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lên tiếng phá vỡ không khí tĩnh lặng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đoán anh làm nghề gì nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thử xem
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải dân văn phòng, anh không có kiểu mệt mỏi của dân ngồi bàn giấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải công nhân, tay anh sạch và trắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải thầy giáo, ánh mắt lạnh quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải giang hồ, vì dáng đi của anh chuẩn như người được huấn luận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu để ý kĩ thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thói quen thôi, tôi đọc người nhanh mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy kết luận?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chống cằm, ánh mắt sáng lên như đứa trẻ phát hiện trò thú vị//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm trong ngành bảo vệ, hoặc... cảnh sát
khoảng khắc ấy, anh cản thấy lạnh sống lưng mình lạnh đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu, nửa cười nửa cảnh giác//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có bằng chứng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
linh cảm thôi, mà linh cảm tôi hiếm khi sai lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế cậu là ai?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
thầy bói, thám tử hay... tội phạm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha, tội phạm á?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe ngầu đó?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười phá lên, tiếng cười vang giữa đêm mưa//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nếu tôi là tội phạm, anh có bắt tôi không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu là lệnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đáp gọi, giọng lạnh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ghê ha, đúng kiểu cảnh sát?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười, đưa lon nước cam cụng nhẹ vào ly cà phê của anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cà phê - nước cam, một bên đắng một bên ngọt. Hợp nhau đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lặng im nhưng nơi khoé môi lại cong//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đúng là người lạ nhất mà tôi từng gặp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn anh là người trầm nhất mà tôi từng biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cơ mà... Tôi thích người trầm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ không dễ nói dối
__________
đêm dần khuya
Mưa thưa dần, chỉ còn vài giọt rơi lộp bộp lên tán cây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy, kéo lại mũ áo, nhìn anh rồi cười khẽ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đi đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mỡ buồn ngủ rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu lúc nào cũng đến rồi đi bất ngờ như vậy sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sợ ở lâu quá anh phát hiện ra tôi phiền thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu phiền thật đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy mà anh vẫn đến gặp tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạ đấy?
Câu cười nhẹ rồi xoay lưng đi, dáng người gầy nhỏ khuất dần trong làn mưa
Chiếc ô bạc cũ lại nghiêng, phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt
Anh nhìn theo thật lâu
Trong khoảng khắc ấy, anh không biết vì sao lòng mình lại khẽ chao đảo như mặt hồ vừa có viên sỏi nhỏ rơi xuống
__________
Khi cậu đã đi xa, từ bóng cây bên kia đường, một bóng đén khác hiện lên
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, tai đeo bộ đàm nhỏ, nói khẽ vào thiết bị
???
???
Captain vừa rời khỏi vị trí, hắn không đi cùng ai
???
???
Ghi nhận : lần thứ hai tiếp cận mục tiêu Rhyder
ở phía đối diện, anh vẫn ngồi đó, mắt nheo lại, giọng thấy vừa đủ cho chí mình nghe
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Captain... hoá ra là cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//siết nhẹ ly cà phê trong tay//
gió thổi qua, mang theo mùi mưa lạnh, xen lẫn hương bánh mì thoang thoảng từ chợ đêm gần đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đáng lẽ không nên quay lại //thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng vì sao... lại muốn gặp cậu đến thế?
__________
đêm thứ hai, không ai biết rằng đó là khởi đầu cho mối dây định mệnh giữa hai người - một cảnh sát mang mật sanh Rhyder và một tội phạm được gọi là Captain
Hai người cùng nhìn ngau trong mưa, mà chẳng ai biết : một trong hai, ai sẽ là người...

3.đối mặt

Trời đã khuya, ánh đèn hắt xuống mặt hồ loang loáng, phản chiếu những đốm sáng nhấp nháy như những vì sao lạc giũa mặt nước
Quang Anh hay Rhyder như cái cách cấp trên và đồng đội gọi vẫn còn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trong công viên, tay cầm chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh
Một tiếng còi xe xa xa vang lên, phá tan không gian yên tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở dài//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Rhy, mày vẫn còn ở đó à?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//tiếng nói vang lên qua bộ đàm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ừ... đang về
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Sếp đang hỏi báo cáo vụ hôm nay. Có manh mối gì không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa, nhưng tao có cảm giác...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại, mắt khẽ nheo lại nhìn về phía con đường mà Duy đã đi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao vừa gặp một người rất đặc biệt
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
lại là mấy vụ mày "cảm giác" nữa à?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Lần trước mày nói thế rồi đuổi theo một con mèo suốt ba con phố đấy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//cười phá lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con mèo đó giấu chip dữ liệu trong cổ áo, mày nhớ không?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
ờ, đúng là Rhyder của tôi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//cười//
Tiếng sóng tín hiệu bị ngắt, chỉ còn lại tiếng gió khẽ thổi
________________
Vài ngày sau
Căn cứ của tổ chức CBE- nơi Captain (Đức Duy) cùng đồng đội ẩn náu, nằm sâu trong khu vực bỏ hoang ở ngoại ô. Bên trong, ánh đèn neon trắng xanh hắt lên gương mặt mọi người, ai nấy đều bận rộn với công việc
Trên bàn chính, Captain đang ngồi gác chân, miệng ngậm kẹo bạc hà, trước mặt là một màn hình hologram đang hiển thị bản đồ thành phố
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đang nghĩ gì thế, Captain?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghĩ về một người... mới gặp mấy hôm trước thôi //cười nhẹ//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lại là cái người mà mày nói khiến mày ra công viên mỗi ngày đấy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ, Rhyder
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe cái tên thôi cũng đã thấy ngầu rồi, đúng cái kiểu cảnh sát ngầm hoặc tay săn tiền thưởng gì đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm giác anh ta có bí mật
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Ai mà chẳng có bí mật
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
//lên tiếng từ sau máy tính, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím//
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nhưng Cap, lần này mày nên cẩn thận, sếp nói nhiệm vụ sắp tới sẽ nguy hiểm hơn trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
biết rồi, biết rồi. Nhưng... tao vẫn muốn gặp lại Rhyder
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nói nhỏ, mắt khẽ ánh lên//
Quang Hùng và Hoàng Hùng liếc nhau, không nói gì thêm. Cả hai đều hiểu rõ tính của của cậu - trẻ con, bốc đồng, nhưng luôn có lý do đằng sau
___________________
đêm đó
Một vụ nổ nhỏ xảy ra ở khu cảng phía Nam thành phố, tin tức lan nhanh cảnh sát đặc nhiệm được huy động khẩn cấp
Bùi Thế Anh
Bùi Thế Anh
Rhyder, Dương, Đăng ba cậu mau tới hiện trường ngay
Bùi Thế Anh
Bùi Thế Anh
Có khả năng là tổ chức CBE //vọng vang lên trong tai nghe//
Chiếc xe chuyên dụng lao đi trong màn đêm, ánh đèn đỏ nhấp nháy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngồi ghế lái, mắt chăm chăm nhùn đường, tay siết chặt vô lăng//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Rhy, nghe bảo tổ chức đó giờ do một tên cầm đầu mới, biệt danh Captain
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Captain à...//giọng nhỏ như đang nghiền ngẫm//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ừ, hắn nổi tiếng lạnh lùng, kín tiếng nhưng lại có cách khiến người ta trung thành tuyệt đối //nói thêm, nhìn qua cửa sổ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tao không tin những gì người ta nói, phải tự mình gặp mới biết
Họ không ngờ rằng, chỉ vài giờ sau cái tên "Captain" ấy sẽ khiến Rhyder không bao giờ quên được
___________________
Hiện trường vụ nổ hỗn loạn, khói vẫn bốc lên từ những chiếc container bị cháy dở. Anh và đồng đội nhanh chóng tả ra, tìm manh mối
Bỗng một bóng người chạy vụt qua trong làn khói, anh phản ứng gần như theo bản năng, rút súng đuổi theo
Tiếng chân vang dội giữa đêm, rồi hai người dừng lại ở góc cảng tối om
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giơ súng, nóng súng hướng thẳng về phía người kia //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đứng yên, cảnh sát đặc nhiệm! Giơ tay lên
Người kia chậm rãi quay lại, ánh sáng hắt lên khuôn mặt anh ta - đôi mắt sáng, nụ cười nửa miệng quen thuộc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ồ... lại là anh à Rhyder
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu.... //hạ súng xuống nửa chừng, tim đập mạnh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hãy gọi tôi là Captain như cái cách mà mọi người vẫn gọi
Một khoảng lặng bao trùm, cả hai chỉ nhìn nhau, trong mắt là hàng ngàn cảm xúc chưa kịp gọi tên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì ra... đó là lý do cậu biến mất mấy ngày hôm nay //giọng khàn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ, tôi cũng không ngờ sẽ gặp lại anh theo cách này //nụ cười trên môi nhạt dần//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giờ thì sao, Rhyder?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh sẽ bắt tôi chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
gió đêm thổi mạnh, làm tung tóc cả hai
Anh chỉ khẽ siết chặt súng trong tay - thứ vũ khí nặng trĩu giữa nhiệm vụ và con tim
Trong khói lửa và đêm dài, hai còn đứng ở hai đầu chiến tuyến, một cảnh sát - một tội phạm nhìn nhau bằng ánh mắt vừa ấm áp vừa mâu thuẫn
Không ai biết, cuộc gặp gỡ này chính là khởi đầu cho cuộc bi kịch kéo dài suốt cả cuộc đời của họ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play