[Rhycap] Em Là Của Anh
#1
Hoàng Đức Duy không nhớ rõ mình đã chạy bao lâu.
Chỉ biết mưa đổ xuống nặng hạt, giày ướt sũng, hơi thở gấp gáp đến mức cổ họng đau rát. Con hẻm tối hun hút phía sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếng chửi rủa thô ráp của những kẻ mà Duy không dám quay đầu nhìn lại.
Cho đến khi trước mặt hiện ra một cánh cổng sắt đen, cao và lạnh như một bức tường ngăn cách hai thế giới.
Chưa kịp lùi lại, cánh cổng đã mở ra từ bên trong.
Ánh đèn vàng hắt xuống nền đá ướt. Mùi thuốc súng, mùi kim loại, mùi nguy hiểm quấn chặt lấy không khí.
Và rồi… em nhìn thấy anh.
Nguyễn Quang Anh đứng giữa sân, áo khoác đen vắt hờ trên vai, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa. Ánh mắt anh lạnh đến mức chỉ cần chạm vào thôi cũng đủ khiến người khác run rẩy.
Xung quanh anh là hàng chục người đàn ông cúi đầu im lặng.
Duy đứng chết trân ở ngưỡng cửa, người nhỏ bé, run rẩy, toàn thân lấm lem nước mưa. Một đứa trẻ lạc lõng giữa trung tâm của một băng đảng.
Nguyễn Quang Anh
Đứa nào mang nó vào đây?
Duy vô thức lùi lại một bước.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Quang Anh chuyển sang em.
Nhưng Duy cảm giác như bị giữ chặt
Quang Anh tiến đến. Từng bước chậm rãi, dứt khoát. Mỗi bước chân vang lên đều khiến tim Duy đập mạnh hơn một nhịp.
Anh dừng trước mặt em, cúi xuống ngang tầm mắt.
Nguyễn Quang Anh
Em tên gì?
Quang Anh nhìn em rất lâu. Lâu đến mức Duy bắt đầu sợ—sợ bị đuổi đi, sợ bị giao nộp lại cho những kẻ ngoài kia.
Nhưng thay vì vậy, anh đứng thẳng dậy.
Nguyễn Quang Anh
Đóng cổng
Mệnh lệnh vừa dứt, cánh cổng sắt phía sau lưng Duy khép lại bằng một tiếng rầm nặng nề.
Con đường quay đầu… không còn nữa.
Nguyễn Quang Anh
Cho nó ăn, thay đồ khô
Duy ngẩng lên, đôi mắt còn ướt nước mưa lẫn nước mắt, nhìn người đàn ông trước mặt.
Quang Anh không nhìn lại em nữa. Anh quay lưng, giọng nói lạnh lẽo vang lên:
Nguyễn Quang Anh
Từ hôm nay—em ở đây
Hoàng Đức Duy chưa hề biết rằng…
mình đã bước vào một thế giới không thể rời đi.
Cũng chưa hề biết—
Người đàn ông đứng đầu băng đảng kia,
sẽ là người chiếm lấy cả cuộc đời em sau này.
#2
Buổi sáng trong tổng bộ băng đảng bắt đầu rất sớm.
Hoàng Đức Duy bị đánh thức bởi tiếng giày nện xuống nền đá. Một người đàn ông đứng trước cửa phòng, ánh mắt lạnh tanh.
Duy thay quần áo, tay còn lóng ngóng. Bộ đồ đen rộng hơn người khiến em trông càng nhỏ bé giữa nơi này.
Sân huấn luyện mở ra trước mắt.
Hàng người đứng thành hàng thẳng tắp. Không tiếng nói chuyện. Không tiếng cười. Chỉ có kỷ luật nặng nề đè lên từng hơi thở.
Duy bị đẩy vào cuối hàng.
NVP
Luật thứ nhất. Không hỏi khi chưa được phép
NVP
Luật thứ hai.Không phản lệnh
NVP
Luật thứ ba.Người đứng đầu là mệnh lệnh tối cao
Duy đứng im, lưng thẳng nhưng bàn tay khẽ run.
Em không quen với không khí này.
Chưa kịp thở đều, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trên.
Nguyễn Quang Anh
Nhìn thẳng
Cả sân lập tức im phăng phắc.
Nguyễn Quang Anh đứng trên bậc thềm cao, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt anh lướt qua từng người, dừng lại ở cuối hàng.
Nguyễn Quang Anh
Trong băng đảng của tôi, không có ngoại lệ
Người huấn luyện hơi khựng lại.
Quang Anh không trả lời ngay.
Anh nhìn Duy thêm một lúc nữa.
Ánh mắt đó không phải ghét bỏ.
Cũng không phải thương hại.
Nguyễn Quang Anh
Càng không có
Duy mệt đến mức chân run rẩy. Khi mọi người đã quen với nhịp huấn luyện, em vẫn còn chậm hơn một nhịp.
Mỗi lần Duy mắc lỗi, ánh mắt Quang Anh lại lướt qua.
Có lúc Duy trượt chân, suýt ngã. Một người bên cạnh định đưa tay đỡ—
Nguyễn Quang Anh
Không cần
Người kia lập tức rút tay về.
Duy đứng dậy, đầu gối đau nhói. Em cắn răng, không dám kêu một tiếng.
Quang Anh bước xuống vài bậc thềm.
Nguyễn Quang Anh
Em chịu được không?
Câu hỏi bất ngờ khiến Duy sững người. Em ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh.
Không mạnh mẽ. Nhưng không lùi bước.
Quang Anh nhìn em thêm một giây.
Buổi tập kết thúc khi mặt trời đã lên cao.
Duy mệt đến mức không đứng vững, ngồi thụp xuống bên rìa sân. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, tay chân rã rời.
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai, em tập sớm hơn họ một tiếng
Nhưng trước khi rời khỏi sân, anh buông một câu rất khẽ—chỉ đủ để Duy nghe thấy:
Nguyễn Quang Anh
Muốn ở lại đây… thì phải quen với việc bị tôi nhìn
Duy ngồi yên, tim đập mạnh.
Em không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó.
Chỉ biết rằng từ hôm nay, giữa hàng chục con người trong băng đảng—
ánh mắt của Nguyễn Quang Anh…
luôn dõi theo em.
#3
Bữa ăn của băng đảng diễn ra đúng giờ.
Dãy bàn dài đặt giữa nhà ăn, mọi người ngồi ngay ngắn, lưng thẳng, ánh mắt hướng về phía trước. Không ai động đũa khi chưa có lệnh.
Hoàng Đức Duy được xếp ngồi ở góc bàn cuối.
Em nhìn mâm cơm trước mặt—đầy đặn, nóng hổi—mà vẫn thấy hơi sợ. Ở nơi này, ngay cả ăn cơm cũng giống như một bài kiểm tra.
Nguyễn Quang Anh bước vào.
Chỉ cần anh xuất hiện, cả nhà ăn lập tức im lặng tuyệt đối.
Anh ngồi xuống vị trí đầu bàn.
Tất cả đồng loạt cầm đũa.
Duy cũng làm theo, nhưng tay em còn vụng về. Gắp rơi một miếng thức ăn, luống cuống cúi xuống nhặt lại.
Không phải vì kén ăn.
Mà vì… chưa quen.
Tiếng bát đũa khẽ vang lên đều đều. Những người khác ăn nhanh, gọn, dứt khoát—như thể đã được huấn luyện từ lâu.
Âm thanh rất khẽ.
Nhưng cả nhà ăn… dừng lại.
Anh nhìn dọc theo bàn. Ánh mắt lướt qua từng người, rồi dừng ở cuối.
Nguyễn Quang Anh
Em ăn bao lâu rồi?
Duy giật mình, vội ngẩng lên.
Em cúi đầu thấp hơn, gắp thêm thức ăn, cố ăn nhanh hơn. Nhưng càng cuống, càng chậm.
ánh mắt đó khiến không khí đặc quánh lại.
Cả băng đảng lập tức buông đũa.
Duy sững người. Em ngẩng lên, mắt mở to.
Quang Anh quay về phía mọi người.
Nguyễn Quang Anh
Khi nào em ấy ăn xong,thì mọi người mới được ăn tiếp
Hoàng Đức Duy
Không—không cần đâu ạ, em ăn nhanh được mà—
Chỉ một cái nhìn thôi, Duy lập tức im bặt.
Nguyễn Quang Anh
Ăn cho đàng hoàng.Không ai thúc em
Không một ai cầm đũa.
Không một ai cúi đầu than vãn.
Duy cảm nhận được ánh mắt của rất nhiều người đổ dồn về phía mình. Em đỏ mặt, vừa ngại vừa sợ.
Lần này không vì hoảng.
Mà vì… được phép.
Quang Anh đứng dựa vào tường, khoanh tay nhìn em từ xa.
Khi Duy đặt đũa xuống, bát đã sạch.
Hoàng Đức Duy
…Em xong rồi
Nguyễn Quang Anh
Ăn tiếp đi
Cả băng đảng đồng loạt cầm đũa trở lại—như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Duy cúi đầu, tim đập mạnh.
Khi mọi người tản ra, Quang Anh đi ngang qua chỗ em.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, không cần chạy theo nhịp của người khác
Nguyễn Quang Anh
Nhưng từ hôm nay—nhịp của em… là nhịp của cả băng
Duy ngồi yên, bàn tay siết chặt vạt áo.
Em không hiểu vì sao mình lại được đối xử như vậy.
Chỉ biết rằng—
Kể từ bữa cơm đầu tiên này,
cả băng đảng đều biết một điều:
Hoàng Đức Duy… là ngoại lệ của Nguyễn Quang Anh.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play