Limerence — Love Pathologically! [RhyCap]
Dạy em biết ngoan!
Tiếng sấm nổ ngang trời soi sáng khuôn mặt cắt không còn giọt máu của Duy. Sàn hành lang trơn bóng vì nước mưa hắt vào khiến đôi chân run rẩy của cậu mất đà. Duy ngã nhào, cú va chạm mạnh khiến bả vai đau điếng, tiếng kêu rên rỉ chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng đã bị đông cứng
Tiếng giày da nện xuống sàn đá chậm rãi. Cộp... Cộp... Cộp
Q Anh hiện ra từ góc tối, chiếc áo sơ mi đen bóng loáng phẳng phiu đến lạnh lùng. Hắn không vội vã, giống như một con báo đang thưởng thức sự vùng vẫy vô vọng của con mồi trong bẫy
Nguyễn Quang Anh
Duy à..Em chạy nhanh thật đấy
Duy hoảng loạn bò dậy, nhưng chưa kịp đứng lên, một bàn tay to lớn đã túm chặt lấy cổ chân cậu. Q.Anh không nói một lời, cứ thế lẳng lặng kéo lê Duy trên sàn nhà
Hoàng Đức Duy
Buông ra! Q.Anh, làm ơn... tôi xin anh... cứu tôi với!
Tiếng móng tay Duy cào cấu xuống sàn gỗ tạo ra những âm thanh khô khốc, rợn người. Cậu khóc đến khản đặc cả giọng, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt và nỗi sợ tột cùng. Nhưng Q.Anh vẫn lừng lững như một pho tượng, bàn tay hắn bóp chặt cổ chân cậu như muốn nghiền nát xương cốt. Hắn kéo cậu qua dãy hành lang dài hun hút, thẳng tiến về phía căn phòng cuối cùng – nơi bóng tối đặc quánh đang chờ đợi.
Q Anh hất mạnh Duy vào giường, rồi thong thả tháo chiếc thắt lưng da, quấn nó quanh bàn tay mình. Hắn đè nghiến Duy xuống, đầu gối thúc mạnh vào bụng khiến cậu co quắp lại, không thể phản kháng.
Hắn không đánh cậu. Hắn cúi xuống, dùng đầu ngón tay lạnh ngắt vuốt ve những vết trầy xước trên đầu gối Duy do bị kéo lê lúc nãy, rồi bất ngờ liếm nhẹ lên vết máu
Nguyễn Quang Anh
Đau không?
Nguyễn Quang Anh
Đau thì mới nhớ được chứ, phải không Duy?
Nguyễn Quang Anh
Anh đã dặn em rồi mà..
Nguyễn Quang Anh
Thế giới bên ngoài không an toàn..em chỉ an toàn khi ở trong vòng tay của anh thôi
Duy nấc nghẹn, lắc đầu điên cuồng
Hoàng Đức Duy
Anh là đồ điên! Anh không yêu tôi..!
Q.Anh bật cười, một điệu cười méo mó vang vọng trong căn phòng kín. Hắn rút ra một bộ xiềng xích bằng bạc đã được chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng khóa vào cổ chân còn lại của Duy. Tiếng cạch vang lên như dấu chấm hết cho mọi hy vọng.
Nguyễn Quang Anh
Yêu chứ! Anh yêu em đến mức muốn nhốt em vào chiếc lọ thủy tinh, cắt bỏ lưỡi để em không thể gọi tên ai khác, móc bỏ đôi mắt để em không thể nhìn một thằng nào khác.
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay chúng ta còn dài lắm. Anh sẽ giúp em học lại cách 'ngoan ngoãn'. Nếu em còn định trốn lần nữa, anh sẽ không dùng dây xích đâu... anh sẽ dùng đinh để đóng chặt em vào chiếc giường này luôn đấy. Hiểu chưa?
Jess Yul
Đây không phải một câu chuyện dịu dàng.
Limerence bắt đầu bằng bạo lực — bằng kiểm soát, tổn thương và những giới hạn bị xé nát từng chút một. Có đau, có sợ, có chống cự. Nhưng lạ ở chỗ, càng đau thì càng khó rời đi. Một người dùng bạo lực để giữ. Một người học cách chịu đựng để được yêu. Và đến khi cả hai đều ở lại, không phải vì bị trói, mà vì không còn biết sống thế nào ngoài thứ tình yêu méo mó đó.
Jess Yul
-Nghiêm cấm đạo nhái dưới mọi hình thức
-Không đồn thông tin không đúng sự thật về tác giả, đặc biệt là tuổi tác giả
-Không Cmt chê, đọc được thì đọc, đếch được thì cút!
-Tác giả K13
Dạy em biết ngoan!
Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên tường, đổ bóng hai người thành một hình thù kỳ quái, vặn vẹo. Duy run bần bật, đôi mắt dại đi nhìn sợi xích bạc lấp lánh trên cổ chân mình. Nó quá đẹp, và cũng quá tàn nhẫn
Q.Anh thong thả đứng dậy, đi về phía chiếc tủ gỗ đen ở góc phòng. Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh bên trong khiến da gà của Duy nổi hết lên. Hắn quay lại, trên tay là một bộ kim xăm và một lọ mực đỏ thẫm như màu máu
Hoàng Đức Duy
Đừng... anh định làm gì... Q.Anh, đừng qua đây!
Duy thét lên, cố sức lùi lại phía đầu giường, nhưng sợi xích ngắn ngủn giật mạnh chân cậu lại, khiến cậu ngã sấp xuống
Q Anh trèo lên giường, chậm rãi bò về phía Duy như một con nhện khổng lồ đang tiến tới con mồi đã dính chặt vào lưới. Hắn nắm lấy tóc Duy, giật ngược đầu cậu ra sau để lộ phần cổ trắng ngần đang phập phồng vì sợ hãi.
Nguyễn Quang Anh
Em hay quên quá, Duy ạ. Có lẽ vì trên người em chưa có dấu ấn của anh, nên em mới cứ ngỡ mình còn là của chính mình.
Hắn bật máy xăm, tiếng động cơ rè rè vang lên trong không gian tĩnh mịch nghe như tiếng cưa xương. Q.Anh đè nghiến lồng ngực Duy xuống, một tay cố định bả vai cậu, tay kia bắt đầu hạ mũi kim xuống vùng da ngay sát xương quai xanh.
Cơn đau buốt nhói xộc thẳng vào đại não. Duy vùng vẫy, móng tay cào rách cả ga giường, nhưng Q.Anh vẫn điềm nhiên như đang vẽ một tác phẩm nghệ thuật. Hắn xăm tên của hắn lên người cậu, từng nét một, sâu và đậm.
Nguyễn Quang Anh
Đau sao? Cơn đau này sẽ nhắc em nhớ rằng em là của ai mỗi khi em nhìn vào gương.
Nguyễn Quang Anh
Anh đã nghĩ đến việc xăm kín cả người em, để bất cứ chỗ nào người khác nhìn vào cũng chỉ thấy tên của anh. Nhưng không được... chỉ mình anh được nhìn thôi. Anh sẽ giấu em đi, như một kho báu bị chôn vùi dưới mười lớp đất.
Khi dòng chữ đỏ rực, rướm máu hiện rõ trên làn da trắng sứ, Q.Anh dừng lại. Hắn cúi xuống, hôn lên vết thương còn đang sưng tấy của Duy, mặc kệ cậu đang nấc nghẹn vì đau đớn và uất ức.
Hắn bỗng nhiên cười khẽ, rút ra một chiếc điện thoại, bật màn hình lên. Trong đó là hình ảnh phát trực tiếp từ một góc tối nào đó... là mẹ của Duy đang ngủ say trong căn nhà cũ.
Nguyễn Quang Anh
Em ngoan, thì bà ấy mới được ngủ ngon.
Hắn vuốt ve khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh kinh người
Nguyễn Quang Anh
Còn nếu em lại định chạy, anh không hứa là bà ấy sẽ tỉnh dậy vào sáng mai đâu.
Duy hoàn toàn chết lặng. Hy vọng cuối cùng trong mắt cậu tắt lịm, thay vào đó là một sự trống rỗng đến rợn người. Cậu không còn khóc nữa, chỉ nhìn trân trân vào trần nhà. Đó chính là điều Q.Anh muốn: Một món đồ chơi bị bẻ gãy ý chí, chỉ còn biết phục tùng.
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi em yêu. Sáng mai tỉnh dậy, thế giới của em... sẽ chỉ có anh thôi.
Jess Yul
Đọc thì like+cmt nhiều lên hộ cái!
Kẻ gõ cửa
Một tuần sau khi Duy bị xích lại trong căn phòng tối, sự im lặng của biệt thự bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Trong phòng ngủ, Duy nghe thấy tiếng chuông, đôi mắt dại đi bỗng bừng lên một tia sáng yếu ớt. Là Lâm? Chắc chắn là Lâm! Chỉ có nó mới kiên trì tìm cậu đến thế. Duy cố sức lết ra khỏi giường, nhưng sợi xích vàng ròng ở cổ chân giật mạnh lại, tiếng kim loại va chạm với sàn gỗ kêu xoảng một tiếng khô khốc.
Dưới lầu, Q.Anh đang thong thả lau một con dao gọt trái cây. Hắn nghe tiếng chuông, đôi lông mày khẽ nhếch lên. Hắn liếc nhìn màn hình camera: Lâm đang đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng.
Q.Anh mỉm cười, một nụ cười khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Hắn thong thả bước lên lầu, mở cửa phòng Duy.
Nguyễn Quang Anh
Bạn em đến tìm kìa, Duy.
Duy run rẩy, định há miệng kêu cứu nhưng Q.Anh đã nhanh hơn, hắn bóp chặt họng cậu, ép cậu lùi sát vào bức tường.
Nguyễn Quang Anh
Suỵt... Nếu em phát ra một tiếng động nào, anh không chắc con dao này sẽ găm vào đâu trên người cậu ta đâu. Muốn thấy bạn mình chết vì em không?
Q.Anh bật hệ thống loa ngoài của căn biệt thự, để Duy có thể nghe thấy mọi chuyện dưới sảnh. Sau đó, hắn thản nhiên bước xuống mở cửa.
Nguyễn Quang Anh
Chào cậu, có việc gì thế?
Mạc Lâm
Tôi tìm Duy. Cậu ấy không đi làm một tuần rồi, điện thoại cũng không liên lạc
Mạc Lâm
Tôi muốn vào nhà kiểm tra một chút.
Nguyễn Quang Anh
Duy đang ốm, em ấy không muốn gặp ai cả.
Mạc Lâm
Tôi không tin! Cho tôi vào, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!
Duy ở trên lầu nghe tiếng xô xát, cậu phát điên vì lo lắng. Cậu nhìn quanh phòng, thấy chiếc đèn ngủ bằng gốm trên bàn. Bằng một nỗ lực tuyệt vọng, Duy dùng chân gạt mạnh, chiếc đèn rơi xuống sàn nhà...
Tiếng động vang vọng khắp căn nhà. Lâm dưới nhà khựng lại
Mạc Lâm
Tiếng gì thế? Duy? Duy có ở trên đó không?!
Lâm định xông lên cầu thang, nhưng Q.Anh đã chặn lại. Gương mặt hắn lúc này không còn một chút hơi người. Hắn nắm lấy cổ áo Lâm, ánh mắt đỏ quạnh đầy sát khí
Nguyễn Quang Anh
Cậu vừa nghe thấy gì à? Đó là tiếng trái tim của Duy đang tan vỡ vì cậu đấy... vì cậu sắp phải đi rồi.
Bất ngờ, Q.Anh rút con dao từ sau lưng ra. Nhưng hắn không đâm ngay, hắn chỉ kề lưỡi dao lạnh ngắt vào cổ Lâm, rồi nhìn thẳng vào ống kính camera lắp trong sảnh – nơi hắn biết Duy đang dán mắt vào màn hình giám sát trong phòng để theo dõi
Q.Anh thì thầm, giọng nói phát ra từ loa trong phòng Duy như tiếng quỷ sa tăng.
Nguyễn Quang Anh
Em vừa làm hư một món đồ. Giờ anh sẽ phạt em bằng cách để em xem... máu của bạn em có màu gì nhé
Cậu muốn hét lên rằng đừng, hãy giết cậu chứ đừng hại Lâm, nhưng sự bất lực bao trùm lấy tất cả
Dưới sảnh, Q.Anh bắt đầu rạch một đường dài trên cánh tay Lâm, máu trào ra, tiếng la hét của Lâm vang vọng khắp căn biệt thự kinh hoàng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play