[RhyCap] L'Âme Muette
#0 . Le Premier Accord
"Paris n'est pas une ville, c'est un reflet de l'âme."
- Paris không phải một thành phố, nó là sự phản chiếu của tâm hồn-
__________________________
Nguyễn Quang Anh
Tuổi : 25
Họa sĩ - con lai giữa hai dòng máu Pháp - Việt
“L' Architecte des Rêves Lointains”
- Kiến trúc sư của những giấc mơ xa xăm-
"Portant en lui le mariage de l'Orient et de l'Occident, Quang Anh est un peintre qui ressent les vibrations du monde. Fils d'une dynastie de créateurs, il refuse de rester dans l'ombre du passé. Son pinceau cherche à capturer l'idéal : cette œuvre parfaite qui marierait la splendeur de Paris à la mélancolie de ses racines."
- Mang trong mình sự hòa quyện giữa hai dòng máu Á - Âu, Quang Anh là một họa sĩ cảm nhận thế giới bằng những rung động li ti của tâm hồn. Là người kế thừa của một gia tộc nghệ thuật hiển hách, anh khước từ việc đứng mãi dưới bóng râm của quá khứ. Ngọn cọ của anh không ngừng săn đuổi một ý niệm tuyệt đối: một tác phẩm hoàn mỹ có thể kết tinh được sự tráng lệ của Paris và nỗi thiết tha của một tuổi trẻ mang hoài bão xa xăm, khát vọng vẽ nên một bức tranh hoàn mỹ của riêng mình.-
__________________________
Hoàng Đức Duy
Tuổi : 20
Nghệ sĩ piano - con trai út của gia tộc nổi tiếng trong giới Nghệ thuật nói chung và Âm nhạc nói riêng .
“L'Étincelle de la Nostalgie”
- Đốm lửa của niềm hoài niệm-
"Duy est le dernier écho d'une lignée où la musique coule comme le sang. Il est arrivé à Paris avec un cœur chargé de mémoires et des doigts qui brûlent d'une passion héritée. Dans le silence des touches d'ivoire, il cherche une couleur intérieure – celle qui pourra enfin apaiser ses souvenirs inachevés."
- Duy là dư âm cuối cùng của một dòng tộc nơi âm nhạc chảy xiết như dòng máu trong huyết quản. Cậu đặt chân đến Paris với một trái tim trĩu nặng ký ức và những ngón tay rực cháy ngọn lửa đam mê được truyền thừa. Giữa nốt lặng của phím đàn ngà voi, cậu không chỉ tìm kiếm sự hoàn hảo về kỹ nghệ, mà còn tìm kiếm một "sắc thái nội tâm" – thứ sắc màu duy nhất có thể xoa dịu những bản nhạc hoài niệm chưa bao giờ vơi cạn trong tâm hồn.-
Khác hẳn với sự náo nhiệt của trung tâm mà ta vẫn thường thấy, con đường dốc đứng dẫn về Quận 18 - nơi thế giới của âm nhạc và hội hoạ giao thoa.
Rue de l'Abreuvoir hiện ra trong sự tĩnh mịch của buổi hoàng hôn. Những bức tường phủ đầy dây leo khô cằn chờ mùa xuân, những cột đèn đường vàng hiu hắt đổ bóng dài trên mặt đường lát đá
Tại đây, sự tráng lệ của vương cung thánh đường Sacre-Cœur sừng sững trên cao như một vị thần giám hộ cho nghệ thuật. Phía dưới là những căn gác mái san sát, nơi mỗi ô cửa sổ là một câu chuyện tình, một bản nhạc hay một bức vẽ dang dở.
Không gian nơi đây mang một nốt lặng tuyệt đối – thứ nốt lặng trước khi một bản giao hưởng bắt đầu. Đó là nơi một chiếc Piano đang chờ những ngón tay chạm vào, và một khung toan trắng đang chờ những nét cọ đầu tiên khởi tạo. Paris lúc này không chỉ là một địa danh, Paris là một "Hợp âm đầu tiên" đang ngân rung trong sự yên lặng của định mệnh.
"Paris ne dort jamais, elle attend seulement le son qui fera vibrer ses pierres cổ kính."
- Paris không bao giờ ngủ, nó chỉ chờ đợi thanh âm sẽ làm rung động những viên đá cổ kính của chính mình. -
__________________________
#1 . Départ et Retrouvailles
Sân bay Charles de Gaulle
Chiếc máy bay vừa đáp xuống mặt đất
Cửa máy bay mở, khung cảnh yên bình hiện ra trước mắt hàng khách.
Pháp - Cái tên kiêu hãnh dành cho cái đẹp. Hay nổi tiếng hơn hết chính là Paris - Thành phố mộng mơ.
Nắng sáng không quá chói, sự mát mẻ dễ chịu. Hay đúng hơn là với người bản xứ, còn hàng khách thì chưa chắc. Đặt chân xuống sảnh chờ, cái lạnh đã xâm nhập qua lớp da tay mỏng.
Cửa tự động mở, cái lạnh của mùa đông Paris đặc trưng khô khốc và lạnh lẽo xộc thẳng vào mặt.
Hoàng Đức Duy - du học sinh Việt Nam.
Bàn tay đã xiết chặt cái khăn len quấn trên cổ từ khi nào. Tay còn lại đang kéo một chiếc vali nặng trịch . Chiếc túi không quá lớn, nhưng có vẻ quan trọng vừa được lấy từ trên chiếc vali đã được cậu cẩn thận xách đi.
Ừm, là túi đựng những bản phổ nhạc của cậu. Người nghệ sĩ, quý giá nhất có lẽ là bản phổ nhạc được viết bằng cả trái tim.
Đi cùng cậu là Đặng Thành An - con trai lớn của nhà họ Đặng, người sẽ thừa kế The Dang Group - L’Atelier de l’Orient.
...Một chi nhánh đang phát triển vượt bậc tại Pháp .
Dù là một chuyến bay dài, khác với dáng vẻ hơi mệt đi của Đức Duy, Thành An vẫn giữ cho mình dáng vẻ nhàn nhạt, sự chỉnh chu trong cách ăn mặc - như cách của một thiếu gia của tập đoàn may mặc.
Hoàng Đức Duy
Paris lạnh hơn tao tưởng!
Duy kẽ rùng mình, hơi trắng phả vào trong không khí, thật lạnh.
Đặng Thành An
Mày sẽ sớm quen thôi..
Đặng Thành An
... Đây cũng chỉ là bắt đầu.
Thành An đáp lời Duy. Một giọng trầm ổn nhàn nhạt như đang trấn an.
Bước qua ranh giới của khu vựa đợi.
Tiếng gọi lớn vang lên trong không gian..
Bùi Xuân Trường
Duy! An! Bên này!
Ừm, đây là Bùi Xuân Trường - Sinh viên ngành Truyền thông với cách ăn mặc đậm chất Pháp.
Bên cạnh là Hoàng Huỳnh - người mang dòng máu nghệ thuật bí ẩn.
Hùng tiến đến, vỗ vào vai Duy như “ lời chào thân thiện ” gửi đến bạn thân.
Huỳnh Hoàng Hùng
Cuối cùng cũng đến-
Huỳnh Hoàng Hùng
Mẹ tao nhắc mày suốt..
Huỳnh Hoàng Hùng
Bà ấy chắc sẽ vui lắm khi được nghe tiếng đàn của mày ở Nhạc viện đấy!
Trường nhanh tay đỡ lấy vali cho An, giọng cười, nói một giọng pha trộn giữa tiếng Việt và ít phong cách của Paris..
Bùi Xuân Trường
Chào mừng hai ông đến với “ địa ngục lãnh mạn” -...
Bùi Xuân Trường
Xe tao ở phía trước, đi thôi! -
Bùi Xuân Trường
Chị Kiều đợi hai bây chắc khá lâu rồi..!
Đặng Thành An
Chị Kiều...?
Hoàng Đức Duy
Pháp Kiều ấy!
Hoàng Đức Duy
Chị ấy làm kinh doanh bất động sản ở đây.
Hoàng Đức Duy
Cũng nhờ chị ấy, tao lựa được căn nhà phù hợp cho chúng ta!
Huỳnh Hoàng Hùng
Ừm,... Chị Kiều dọn sẵn gác mái cho Duy rồi đấy! Chỉ một vài món đồ cần thiết được đặt vào..
Huỳnh Hoàng Hùng
... Còn lại mày tự mang vào thêm nhé..!
Huỳnh Hoàng Hùng
Căn phòng không thể thiếu dấu ấn của chủ nhân được-..
Hoàng Đức Duy
Lát sẽ mang vào-...
Hoàng Đức Duy
Hùng giúp tao chọn nhé...!
Huỳnh Hoàng Hùng
Được! Không vấn đề-
Huỳnh Hoàng Hùng
Về nhà thôi..!
Bốn chàng trai, bốn số phận khác nhau, cùng bước ra khỏi cửa kính sân bay để tiến về phía trung tâm thành phố. Chiếc xe lướt đi, để lại sau lưng những ồn ào của phi trường, hướng thẳng về phía những con dốc của Montmartre, nơi định mệnh đã bày sẵn một bản giao hưởng mang tên“ Le Premier Accord”.
-------------------------
“ L’arrivée à Paris n’est pas la fin d’un voyage, mais le premier battement de cœur d’un destin qui commence à vibrer.”
- Việc đặt chân đến Paris không phải là kết thúc của một hành trình, mà là nhịp đập đầu tiên của một định mệnh bắt đầu rung động. -
____________________________
#2 . L’Ascension vers Montmartre
Xe chiếc đã lăn bánh, con được được phủ bởi sự lạnh lẽo của mùa đông đang mãi phô ra vẻ đẹp đẽ nhưng cô độc của mình.
Hàng ghế phía sau có Thành An và Đức Duy...
Gương mặt lạnh lại của Thành An, sự tập trung cao độ cho công việc...
Thành An đang tận dụng sự nhiệt huyết của tuổi trẻ... Thật đấy! Trên tay là chiếc máy tính bảng, biểu đồ xanh, đỏ có thể làm người ta hoa cả mắt khi nhìn vào. Nhưng với cậu, đây là cách cậu làm. So sánh loại vải, bản thiết kế sân khấu cũng đang được duyệt, khảo sát chân thật từ chính người làm chủ...
... Cậu đang tính toán cho buổi showroom thời trang đầu tiên của cậu tại Pháp trên khu phố thượng lưu Le Marais.
Đặng Thành An
/ Tay nhanh lướt bảng báo cáo/
Trái với Thành An, Đức Duy dựa vào ghế, đôi mắt biếc nhìn ngắm đường phố thông qua cửa kính của xe.
Thời tiết ở đây không thể cản lại vẻ đẹp kiêu kì của cảnh quan... Nốt dạo đầu của bản phổ nhạc mang tên “ Thành phố mộng mơ”
Hoàng Hùng quay xuống, giọng cười cười mà cất tiếng...
Huỳnh Hoàng Hùng
Đừng mải ngắm quá Duy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Lát nữa xe lên dốc Montmartre, mày sẽ thấy Paris thực sự nằm dưới chân mình-..
Huỳnh Hoàng Hùng
Mẹ tao, bà ấy đã nhờ người chuẩn bị cho mày sẵn một chiếc Piano trên căn gác mái .
Huỳnh Hoàng Hùng
Bà ấy bảo..
Huỳnh Hoàng Hùng
Một nghệ sĩ âm nhạc không thể sống thiếu linh hồn của mình dù chỉ một đêm.
Hoàng Đức Duy
Tao gửi lời cảm ơn dì nhé!
Hoàng Đức Duy
Tao sẽ rất trân quý chiếc Piano ấy,... và cả người tặng thật tuyệt vời ấy nữa..!
Xuân Trường vừa lái xe, vừa thẳng tay chỉ về phía một toà nhà kính hiện đại ở phía xa..
Bùi Xuân Trường
Nhìn kìa, kia là chi nhánh chính của tập đoàn gia đình anh Trường Sinh đấy-...
Bùi Xuân Trường
Người con cả của Tập đoàn Thời trang & Nghệ thuật – L'Empire Nguyễn .
Bùi Xuân Trường
Anh cả quyền lực của Quang Anh. Nghe đâu anh ấy vừa bay sang để giám sát dự án mới. Giới thượng lưu ở đây ai cũng nể anh Sinh một phép.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...?
Cái tên "Quang Anh" lướt qua tai Duy như một âm thanh xa lạ nhưng đầy sức hút.
Huỳnh Hoàng Hùng
Người quen ở đây.
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh ấy vừa chuyển đến gần nhà bọn mình vào tháng trước!
Chiếc xe bắt đầu chậm lại khi tiến vào những con phố hẹp và dốc của Quận 18. Những viên đá lát đường (pavés) khiến chiếc xe hơi xóc nảy, như báo hiệu rằng họ đã chạm vào trái tim của Montmartre.
-------------------------
“La route vers Montmartre est pavée de rêves và d'ambitions, où chaque tournant révèle un peu plus le visage d'un destin imprévu."
-Con đường dẫn đến Montmartre được lát bằng những giấc mơ và tham vọng, nơi mỗi khúc quanh lại hé lộ thêm một chút diện mạo của một định mệnh không ngờ tới.-
Download MangaToon APP on App Store and Google Play