Cuộc rượt đuổi kéo dài hơn Rudo tưởng.
Cậu đánh trả trong vô thức, né được thì né, chém được thì chém nhưng lũ bán thú trước mặt cứ gãy ra rồi lại liền lại, như thể rác ở nơi này không chịu chết hẳn.
Cơ thể cậu nặng dần.
Mỗi cử động đều kéo theo một cơn đau nhói. Vì phải chạy, phải tránh, cậu buộc phải hít thêm không khí và đó là lúc phổi cậu bắt đầu phản bội mình. Không khí đặc quánh tràn vào, nóng rát, khiến đầu óc quay cuồng.
Thở không nổi.
Chân run.
Mắt tối sầm.
Rudo lùi lại theo bản năng.
Rồi trượt.
Cậu ngã xuống một sườn rác thấp hơn, va mạnh, tầm nhìn vỡ vụn thành những mảng tối. Lũ bán thú phía trên gầm gừ, nhưng không theo kịp ngay.
Giữa ranh giới mờ mịt của tỉnh và ngất, Rudo thấy một bóng người.
Một người đàn ông đứng đó cao, dáng thẳng, không vội vàng. Trên mặt anh ta là một chiếc mặt nạ phòng độc, bên ngoài còn có một lớp mặt nạ khác, che kín hoàn toàn khuôn mặt. Trông dị theo cách của Abyss, nhưng không hỗn loạn. Trên tay anh ta là một chiếc ô cũ, bề mặt trầy xước, song khớp nối và cán lại được bảo dưỡng cẩn thận, như một thói quen lâu năm.
Rudo cố nói, nhưng cổ họng chỉ bật ra một hơi khàn.
Người đàn ông tiến lại gần.
Không hỏi.
Không do dự.
Anh ta quỳ xuống trước mặt Rudo, tháo một chiếc mặt nạ khác khỏi người mình, đặt lên khuôn mặt cậu. Dây đeo siết lại gọn gàng.
Ngay khi mặt nạ khép kín, không khí đổi khác.
Lần đầu tiên từ khi rơi xuống, Rudo thở được.
Người đàn ông đứng dậy, chiếc ô khẽ xoay trong tay.
Cậu thở hổn hển hít lấy từng hơi không khí sạch, khi đã đều hơi cậu mở miệng nói giọng khàn khàn.