Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

MASONCONG: KÍ ỨC 2 HERTZ...

Tần Số

"lẩm bẩm" *thì thầm* 💬tin nhắn 📲gọi điện (biểu cảm)
Xưởng điêu khắc của Đại học Mỹ thuật Muse lúc 11 giờ tối chỉ còn lại tiếng mưa rỉ rả đập vào cửa kính và tiếng đục đá lạch cạch đều đặn.
Nguyễn Thành Công buông con dao trổ, bàn tay cậu run lên vì kiệt sức. Trước mặt cậu là một khối thạch cao vô hình vạng, thô kệch và thiếu sức sống – giống hệt như tương lai của cậu lúc này.
Nguyễn Thành Công là 1 chàng trai sinh viên năm cuối của trường đại học Mỹ Thuật Muse 1 chàng trai thư sinh 22 tuổi vẻ ngoài socola kẹo mút nhưng lại rất nghiêm túc trong mọi công việc
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"Thành Công... cái tên nghe kêu đấy, nhưng nặn ra thứ rác rưởi này thì thành công nỗi gì?"
Cậu ngả người ra ghế, vô thức chạm vào chiếc vòng bạc cũ kỹ trên cổ tay trái. Đây là vật cậu nhặt được trong chuyến thực tế tại một khu rừng hoang vắng tuần trước. Khi ngón tay cậu lướt qua những hoa văn chạm khắc tinh xảo, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
Tách
Một vệt sáng xanh neon le lói phát ra từ chiếc vòng, rồi lan tỏa, tụ lại thành một hình hài mờ ảo ngay trước mặt cậu.
......
......
Lại là khuôn mặt cau có đó. Em không thấy mệt sao, Công?
Bách hiện ra. Anh ngồi vắt vẻo trên bàn xoay điêu khắc, đôi chân trần trong suốt đung đưa giữa không trung. Ánh sáng từ cơ thể anh phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của Thành Công, tạo nên một bầu không khí kỳ ảo đến nghẹt thở.
Thành Công nheo mắt
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh lại hiện ra mà không đợi tôi bật sao?
Bách khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Anh cúi người xuống, gương mặt ảo ảnh chỉ cách mũi Thành Công vài centimet. Cậu có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc xanh mờ và đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng tuyệt nhiên không cảm nhận được hơi ấm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh nghe thấy tiếng tim em đập nhanh quá, nên phải ra xem thôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em đang bế tắc ở đâu? Đôi môi của bức tượng... hay là vì đôi môi của anh?"
Dừng tay đục, quay lại nhìn xoáy vào đôi mắt xanh mờ ảo của Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh nghĩ một thực thể ảo như anh có thể hiểu được cảm giác của thạch cao sao?
Bách Khẽ cười, đưa ngón tay lướt hờ qua môi Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh không hiểu thạch cao, nhưng anh hiểu em.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn xem, tay em đang run kìa. Là vì mệt... hay vì muốn chạm vào anh?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Nắm chặt cổ tay có chiếc vòng, hơi thở nặng nề//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Biết là không chạm được, anh còn hỏi làm gì? Anh đang đùa giỡn tôi đấy à?
Giọng thì thào, đầy sự mê hoặc
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh không đùa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh chỉ đang... khơi gợi thôi. Nào, cầm dao lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thay vì nặn một thứ vô hồn, hãy tạc anh đi. Tạc lại cái cách mà anh đang nhìn em lúc này này.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi làm, anh sẽ cho tôi cái gì?
Bách nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng đầy quyến rũ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Một đêm không ngủ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh sẽ thì thầm vào tai em tất cả những bí mật nhỏ mà thế giới này không ai biết.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Và có thể... anh sẽ để em 'thử' cảm giác được một ảo ảnh hôn là thế nào.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Được.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng đừng quên, tôi mới là người cầm nguồn điện. Tôi chưa cho phép, anh không được biến mất.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngoan lắm... Giờ thì, đưa dao sâu vào một chút.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mạnh hơn nữa. Phải rồi, chính là cảm giác đó..."
Công lẩm bẩm khi bắt đầu nhát đục đầu tiên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách... anh đúng là một con quỷ
Cười nhẹ, tan dần vào không gian phía sau Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Và em là kẻ đã lỡ giao kèo với quỷ rồi, Nguyễn Thành Công ạ.
2 tiếng sau.....
Bức tượng thạch cao đã thành hình, mang gương mặt của Bách nhưng ở một phiên bản u buồn và sống động hơn. Thành Công buông dao đục, mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ.
Công thở dốc, nhìn bức tượng rồi lại nhìn Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Xong rồi... giống anh đến đáng sợ.
Bách bay vòng quanh bức tượng, ngón tay ảo lướt trên bề mặt thạch cao vô hồn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Gương mặt của anh qua đôi mắt của em trông như thế này sao? U sầu quá nhỉ.
Công vô thức đưa tay ra định lau vệt thạch cao dính trên gò má của Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì anh vốn dĩ là một nỗi buồn mà.
Nhưng ngón tay Công xuyên qua khuôn mặt Bách, chỉ chạm vào không khí lạnh lẽo. Công khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.
Bách dừng lại, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang lơ lửng của Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em lại quên rồi. Đừng cố chạm vào anh bằng cách đó.
Công thu tay lại, nắm chặt thành nắm đấm
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không quên. Chỉ là đôi khi... cảm giác anh đứng đây quá thật.
​Bách khẽ cười, hạ thấp cao độ giọng nói
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Muốn biết cảm giác thật sự không? Lại đây.
Bách ra hiệu cho Công áp tai vào phía chiếc vòng tay bạc. Công chần chừ một chút rồi làm theo. Cậu nhắm mắt lại. Thay vì tiếng gió hay tiếng mưa, cậu nghe thấy một âm thanh rì rầm như sóng điện, nhịp nhàng như nhịp tim.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Thành Công, em có thấy mình đặc biệt không? Giữa thế giới này, chỉ có em sở hữu được một 'kẻ chết' như anh.
Công cảm thấy tai mình nóng bừng, dù không có sự tiếp xúc da thịt
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh đừng nói như thể tôi là kẻ bệnh hoạn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em không bệnh hoạn. Em chỉ đang... tham lam thôi.
Đột nhiên, đèn xưởng vẽ bật sáng trưng. Tiếng bảo vệ đi tuần gõ cửa rầm rầm.
bác bảo vệ :📢Này cậu sinh viên kia! Muộn thế này rồi sao chưa về? Sắp đóng cửa xưởng rồi!
Công giật mình, lúng túng thu dọn đồ đạc
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dạ, con về ngay đây ạ!
Khi Công quay lại, Bách đã biến mất để tránh bị phát hiện hoặc do pin yếu. Chỉ còn lại chiếc vòng tay bạc lạnh ngắt trên cổ tay và bức tượng thạch cao mang gương mặt của Bách đang nhìn Công đầy ám ảnh.

Bức Tượng Không Tên

Sáng hôm sau, xưởng điêu khắc của Đại học Muse xôn xao hơn hẳn mọi ngày. Đám sinh viên năm cuối vây quanh bàn của Thành Công, nơi bức tượng thạch cao vừa hoàn thiện đêm qua đang được trưng bày.
Bạn A
Bạn A
Này Công, ông 'lên đồng' à? Sao nét tạc lần này nhìn... sống động đến mức nổi da gà thế?
bạn B
bạn B
Nhìn đôi mắt này đi, thề luôn, cứ như nó đang nhìn lại mình ấy. Ông lấy mẫu ở đâu mà đẹp trai thế này? Có phải hotboy khoa Nhạc không?
Thành Công đứng đó, tay vô thức kéo sụp tay áo sơ mi để che đi chiếc vòng bạc. Cậu cảm thấy một luồng điện nhẹ lướt qua cổ tay
Bách đang lắng nghe tất cả.
Công giọng hơi lúng túng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có mẫu nào cả. Tôi... tôi tự tưởng tượng ra thôi.
Giảng viên bước đến, đeo kính cận nhìn kỹ bức tượng
giảng viên
giảng viên
Tưởng tượng?
giảng viên
giảng viên
Công này, nghệ thuật có thể hư cấu, nhưng cái thần thái 'ngạo mạn' này không phải thứ có thể ngồi một chỗ mà vẽ ra được.
giảng viên
giảng viên
Hay đây là bí mật nhỏ của em?
Cả lớp cười rộ lên. Thành Công chỉ biết cúi đầu, mặt đỏ bừng. Đúng lúc đó, chiếc vòng tay đột ngột rung lên một nhịp mạnh, khiến cậu giật mình đánh rơi chiếc bút vẽ trên bàn.
giọng nói thầm thì chỉ mình Công nghe thấy, vang lên đầy giễu cợt
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
"Hư cấu sao? Nghe đau lòng thật đấy, Công ạ."
Thành Công nghiến răng, cố tỏ ra bình thường, cậu xin phép giảng viên ra ngoài hành lang để hít thở. Vừa vắng người, cậu lập tức thì thầm vào khoảng không bên cạnh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh im lặng chút đi! Đang ở trường mà.
Bách hiện ra dạng mờ nhạt, tựa lưng vào lan can hành lang dưới ánh nắng gắt
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em sợ à?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sợ họ biết em đang yêu một cái bóng, hay sợ họ biết em dùng anh làm mẫu mà không xin phép?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không có yêu... tôi chỉ là...
Bách cắt ngang, tiến lại gần, bóng của anh che khuất tầm mắt của Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ là gì?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em nhìn vào bức tượng đó, em thấy anh, hay em thấy sự thèm khát của chính mình?
Công bối rối nhìn xung quanh xem có ai không
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh thôi đi. Đây là trường học, đừng có nói mấy chuyện đó.
Bách khẽ chạm vào vành tai của Công, tạo ra một cảm giác tê dại như bị điện giật
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh thích thấy em bối rối như thế này. Nó thật hơn là vẻ mặt lầm lì tối qua của em.
Đúng lúc đó, một giọng nói nam tính vang lên từ phía sau:
Nhật Anh
Nhật Anh
Công! Đang đứng một mình nói chuyện với ai thế?
Công giật mình quay lại. Nhật Anh đàn anh khóa trên, người luôn giúp đỡ cậu đang bước tới với nụ cười rạng rỡ. Bách không biến mất, anh đứng ngay cạnh Huy, khoanh tay nhìn đối phương với ánh mắt lạnh lẽo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dạ... không có ai ạ. Em đang nhẩm lại bài thuyết trình thôi.
Nhật Anh vỗ vai Công, bàn tay ấm áp đặt lên vai cậu
Nhật Anh
Nhật Anh
Bức tượng tốt lắm.
Nhật Anh
Nhật Anh
Chiều nay rảnh không? Anh mời đi cà phê, sẵn tiện góp ý cho em vài chỗ để nộp đồ án.
Ngay khoảnh khắc tay Nhật Anh chạm vào vai Thành Công, chiếc vòng tay bạc chợt nóng rực lên.
Bách gằn giọng bên tai Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tháo tay hắn ra. Ngay lập tức.
Công kẹt giữa hai luồng cảm xúc: Một bên là sự ấm áp, thực tế của đàn anh, một bên là tần số rung động đầy ghen tuông và lạnh lẽo từ thực thể ảo. Cậu nhìn Nhật Anh, rồi lại nhìn vào khoảng không nơi Bách đang đứng với nụ cười không còn chút dịu dàng nào.
Công lùi lại một bước, tránh khỏi tay Nhật Anh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em... chiều nay em bận rồi. Em cần sửa lại bức tượng một chút.
Nhật Anh hơi ngẩn người, bàn tay lạc lõng giữa không trung
Nhật Anh
Nhật Anh
À... ừ, vậy để khi khác nhé.
Khi Gia Huy vừa đi khuất, Bách lại gần, hơi thở ảo ảnh phả vào gáy Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Làm tốt lắm, cậu bé ngoan. Em biết mình thuộc về tần số nào mà, đúng không?
Công đứng lặng dưới hành lang, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt. Cậu biết mình đang lún sâu vào một trò chơi mà ở đó, cậu chính là mẫu vật bị thao túng, chứ không phải người tạc tượng.
Cậu nhìn sang Bách, người lúc này đang thản nhiên tựa lưng vào bức tường sơn bong tróc, gương mặt ảo ảnh ấy hiện lên sự đắc thắng rõ rệt.
Công giọng nén cơn giận
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh làm cái gì vậy? Anh làm tay tôi suýt chút nữa là bị bỏng rồi!
Bách khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi nhạt đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh chỉ nhắc nhở em thôi. Em không thấy bàn tay của hắn ta... bẩn sao? Nó làm vẩn đục tần số của anh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhật Anh là đàn anh của tôi, anh ấy chỉ muốn giúp đỡ! Anh không có quyền can thiệp vào các mối quan hệ của tôi ngoài đời thực.
Bách tiến lại gần, bóng hình ảo ảnh của anh bao phủ lấy Công, che khuất cả ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em chắc chứ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em nhặt được anh, em sạc pin cho anh, em tạc tượng anh... Vậy mà giờ em lại nói anh không có quyền?
Bách đưa bàn tay xanh mờ lướt nhẹ từ ngực lên đến cổ của Công. Dù không có lực chạm, nhưng những tia điện nhỏ khiến da gà trên cổ Công nổi lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng cố đóng vai một sinh viên ngoan hiền trước mặt anh. Em giữ chiếc vòng này lại, chẳng phải vì em ghét sự 'bình thường' của những người như hắn ta sao?"
Công cứng họng, đôi mắt trong sáng khẽ dao động
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi... tôi không có.
Bách thì thầm, môi sát bên tai Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em có.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em thích sự mập mờ này
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em thích cái cách mà chỉ có duy nhất em nhìn thấy được cái đẹp tuyệt đối này.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng để hắn ta chạm vào em lần nữa... Anh không thích mùi của người khác bám trên người mẫu vật của anh.
Chiều hôm đó, tại xưởng vẽ
Công quay lại xưởng để chuẩn bị phủ vải lên bức tượng. Cậu muốn trốn tránh Bách, nhưng chiếc vòng tay như một sợi dây xích không thể tháo rời. Khi cậu vừa chạm tay vào tấm vải phủ, Bách đột ngột xuất hiện, nhưng lần này anh không đứng xa, mà đứng ngay bên của bức tượng thạch cao mang gương mặt cơ thể của mình
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em định che nó lại sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Che giấu tội lỗi của mình à?
Công mệt mỏi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi. Anh im lặng một chút đi, Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu anh không muốn thì sao?
Đột nhiên, đèn trong xưởng vẽ chớp tắt liên tục. Tiếng loa của trường bỗng phát ra những tiếng rè rè rồi chuyển thành một tần số cực thấp, khiến tai Thành Công đau nhức. Cậu ôm lấy đầu, quỵ xuống bên cạnh bức tượng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dừng lại... Bách! Anh đang làm cái gì thế!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh đang cho em thấy... thế giới của anh. Nó trống rỗng và lạnh lẽo lắm, Công ạ. Nếu em còn tiếp tục để người khác bước vào tâm trí em, anh sẽ khiến tất cả bọn họ đều nghe thấy tiếng hét của anh trong đầu.
Công ngước lên, đôi mắt cậu ướt nước vì đau, trông vừa tội nghiệp vừa thanh thuần đến mức khiến kẻ khác muốn tàn phá. Cậu nắm lấy chiếc vòng tay, giọng run rẩy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh... anh điên rồi. Tôi sẽ tháo nó ra. Tôi thề là tôi sẽ tháo nó ra ngay bây giờ!
Bách hạ giọng, bay xuống đứng đối diện, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang cầm lẫy vòng của Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em tháo đi. Nhưng em biết mà... nếu anh biến mất, bức tượng kia cũng sẽ chỉ là một khối đá vô hồn. Và em... sẽ lại là một Nguyễn Thành Công thất bại, không cảm xúc, không người tình. Em làm được không?
Ngón tay Thành Công khựng lại ngay chốt mở. Cậu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Bách, rồi nhìn bức tượng tuyệt đẹp mình vừa tạo ra. Sự yếu đuối trong cậu trỗi dậy. Cậu buông tay khỏi chiếc vòng, gục đầu vào vai ảo ảnh của Bách, dù biết mình chỉ đang dựa vào không khí.
Công thầm thì, nghẹn ngào
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh... anh ác lắm.
Bách đưa tay ôm lấy hư không quanh người Công, nụ cười đắc thắng trở lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh không ác. Anh chỉ đang yêu em theo cách của một linh hồn thôi.

Điểm Chạm Vô Hình

Đêm muộn tại phòng trọ của Thành Công. Ánh đèn bàn vàng nhạt hắt lên những bản phác thảo dang dở. Công đang ngồi trên sàn, lưng tựa vào cạnh giường, mệt mỏi nhắm nghiền mắt.
Chiếc vòng tay bạc chợt rung nhẹ, một làn sương sáng xanh tỏa ra, Bách hiện hình nhưng không đứng dậy mà nằm nghiêng trên giường, nhìn xuống đỉnh đầu của Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Này... sao trông em như sắp tan biến trước cả anh vậy?
Giọng Công uể oải, không mở mắt
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mệt thôi. Đồ án, trường lớp... và cả anh nữa.
Bách khẽ cười, tiếng cười trầm thấp vang lên ngay sát tai Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao lại có anh trong danh sách gây mệt mỏi thế? Anh thấy mình đang giúp em thư giãn mà.
Bách từ từ trượt người xuống, ngồi ngay sát bên cạnh Công. Dù không có trọng lượng, nhưng Công cảm thấy không khí xung quanh mình chợt lạnh đi một chút. Bách đưa bàn tay ảo ảnh, từ từ lướt dọc theo bờ vai của Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Căng cứng hết cả rồi này. Em cứ gồng mình lên như thế để làm gì?
Công mở mắt, nhìn bàn tay đang xuyên qua lớp áo sơ mi của mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao anh cũng có xoa bóp được đâu. Anh đừng có làm tôi phân tâm nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ai bảo là không thể? Nhắm mắt lại đi
Công chần chừ, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn làm theo dưới giọng nói đầy mê hoặc của Bách. Bách không chạm trực tiếp, anh bắt đầu di chuyển những tia sáng từ ngón tay mình lướt nhẹ trên da cổ của Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cảm nhận được không? Tần số của anh đang chạy qua da em đấy.
Công rùng mình. Không phải là cảm giác bàn tay chạm vào da, mà là một luồng điện li ti, tê dại, chạy dọc sống lưng khiến cậu sởn gai ốc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nó... nó hơi nhột.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhột thôi sao? Hay là em đang thấy... dễ chịu?
Bách ghé sát môi vào gáy Công, hơi thở ảo ảnh không có hơi nóng nhưng lại khiến Công cảm thấy cháy bỏng
Bách thì thầm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
"Nếu anh là người thật... em có để anh làm thế này không?"
Công xoay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của Bách, hơi thở dồn dập
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách, anh đừng có đùa với tôi. Anh biết rõ là chúng ta không thể...
Bách đưa tay vuốt ve gò má Công, dù ngón tay hơi xuyên thấu qua mặt cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không thể chạm vào nhau
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng có thể 'cảm thấy' nhau mà
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn anh đi, Công. Trong mắt em bây giờ... anh có giống một ảo ảnh không?
Công nhìn chăm chằm vào môi Bách. Cậu vô thức tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn một hơi thở. Bách không lùi lại, anh còn chủ động nghiêng đầu, chờ đợi sự chủ động của Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thử đi...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em luôn thắc mắc cảm giác hôn một tia sáng là thế nào mà, đúng không?
Thành Công nhắm mắt, môi cậu chạm vào khoảng không gian mà Bách đang đứng. Một sự tê dại cực mạnh truyền từ môi thẳng lên não bộ. Cậu không chạm được vào thịt da, nhưng cậu cảm nhận được sự rung động mãnh liệt của điện tích. Cảm giác vừa hụt hẫng vừa kích thích khiến cậu đưa tay định ôm lấy Bách.
Nhưng tay cậu chỉ ôm lấy chính mình.
Bách cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy vẻ trêu chọc
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tham lam quá rồi đấy,Công ạ.
Công đỏ mặt tía tai, đẩy khoảng không ra
Bách nằm vật ra sàn, nhìn Công với vẻ đắc ý
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh đâu có lừa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Là em tự nguyện đấy chứ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng nhờ 'điểm chạm' vừa rồi... pin của anh đầy lại rồi này.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn em nhé, cậu bé ngoan.
Thành Công ngồi bó gối, tim đập như đánh trống. Cậu nhận ra Bách không hề ác, anh ta chỉ quá giỏi trong việc biến sự mập mờ thành một loại thuốc phiện khiến cậu không cách nào dứt ra được.
Sau khoảnh khắc môi chạm vào hư không, Thành Công ngồi thẫn thờ trên sàn nhà. Cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn trên đầu môi, như một lời nhắc nhở rằng cậu vừa làm một việc điên rồ nhất cuộc đời mình.
Bách chống tay lên cằm, nhìn Công bằng ánh mắt lấp lánh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao thế? Vị của 'tia sáng' không ngon như em tưởng à?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh... anh im đi. Tôi đi tắm đây.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em định trốn tránh sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Trốn vào làn nước nóng để quên đi việc em vừa chủ động hôn anh?
Thành Công không trả lời
Phòng vệ sinh.....
Dưới vòi hoa sen, cậu cố để nước lạnh dội thẳng vào mặt, nhưng kỳ lạ thay, mỗi nơi mà Bách vừa "lướt" qua trên da thịt cậu lúc nãy giờ đây vẫn còn cảm giác âm ấm.
Cậu nhìn vào gương, thấy gương mặt mình đỏ bừng
Cậu tự lẩm bẩm
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"Mày điên thật rồi Công ạ."
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"Anh ta không có thật... anh ta chỉ là một chuỗi mã dữ liệu thôi."
1 tiếng sau...
Khi Thành Công bước ra
Cậu thấy Bách đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố vắng lặng của thành phố về đêm. Dáng vẻ của Bách lúc này trông cô độc đến lạ lùng, không còn vẻ cợt nhả như lúc nãy.
Giọng Công dịu lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh đang nhìn cái gì thế?
Bách không quay đầu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn những người thật.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Họ có thể chạm vào nhau, có thể ngửi thấy mùi hương của nhau... còn anh, anh chỉ có thể nhìn thấy họ qua một lớp màng lọc tần số
Công bước lại gần
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu... nếu tôi tìm ra cách để anh có thực thể, anh có muốn không?
Bách quay lại nở 1 nụ cười buồn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em định tạc một bức tượng nữa sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đá và thạch cao không thể ôm em được, Công ạ.
Bách tiến lại gần
Đưa tay vuốt nhẹ tóc đang ướt của Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng tốt với anh quá
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em càng tốt, anh càng muốn ích kỷ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh sẽ giữ em lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cho em đi đâu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cho gặp những gã bên ngoài
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cho em tốt nghiệp
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
chỉ giữ em cho riêng mình anh
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em sợ không?
Công nhìn thẳng vào mắt Bách.
Sự bướng bỉnh trỗi dậy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi là sợ tôi vứt chiếc vòng này lâu rồi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không để cho anh nói những câu này với tôi đâu.
Bách khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên rồi chuyển thành sự ôn nhu hiếm thấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy cho anh ngủ cùng em đêm này nhé?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ cần nằm cạnh thôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh muốn biết cảm giác được một người thật che chở là như thế nào
Thành Công ngập ngừng, tim cậu lại đập chệch một nhịp.
Cậu gật đầu nhẹ
.................................

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play