[DuongHung] Anh Dạy Em Cách Đau
chap 1 người anh không có trái tim
không giới thiệu nhân vật nhá...t/g không thích
Quang Hùng đến nhà họ Đăng vào một buổi chiều không nắng.
Bầu trời xám xịt, mây thấp đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm được. Cậu đứng trước cổng rất lâu, tay nắm chặt quai balo, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Đây là nơi cậu sẽ sống từ hôm nay. Là nơi mà người ta nói rằng có một người… sẽ trở thành anh của cậu.
Cái tên ấy, Quang Hùng đã nghe nhiều lần qua lời kể của người lớn. Một người con trai xuất sắc, lạnh lùng, ít nói, không thích ai làm phiền. Cậu được dặn đi dặn lại: “Đừng làm anh con phật ý.”
Quang Hùng ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thấy Đăng Dương.
Anh đứng trên bậc thềm, dáng người cao, vai rộng, khoác chiếc áo sơ mi tối màu. Gương mặt không biểu cảm, đôi mắt đen sâu như không đáy. Ánh nhìn ấy lướt qua Quang Hùng, không dừng lại, không tò mò, giống như đang nhìn một món đồ được gửi nhầm đến nhà mình.
Quang Hùng vội cúi đầu, bước theo anh vào trong. Ngôi nhà rộng, yên tĩnh đến mức đáng sợ. Mỗi bước chân của cậu vang lên rõ mồn một, như thể đang tự phơi bày sự tồn tại thừa thãi của mình.
Trần Đăng Dương
Phòng em ở cuối hành lang
//không quay đầu lại//
Trần Đăng Dương
Ở đây có quy tắc. Anh không thích bị làm phiền
Quang Hùng gật đầu, dù biết anh không nhìn thấy.
Lê Quang Hùng
Em… em sẽ cố gắng ngoan
Trần Đăng Dương
//dừng bước//
Chỉ một giây thôi, nhưng Quang Hùng cảm nhận được áp lực đè nặng lên lồng ngực mình. Đăng Dương quay lại, nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt ấy không giận dữ, cũng không khinh thường. Nó lạnh đến mức khiến người ta tự động co rúm lại.
Trần Đăng Dương
Không cần ngoan
//Anh nói chậm rãi//
Trần Đăng Dương
Chỉ cần nghe lời
Lê Quang Hùng
dạ...//Cổ họng khô rát//
Tối hôm đó, Quang Hùng nằm trên chiếc giường lạ, trằn trọc không ngủ được. Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên đều đều, mỗi nhịp như gõ vào tim cậu. Trong đầu cậu không ngừng hiện lên hình ảnh Đăng Dương — dáng vẻ bình thản, xa cách, và ánh mắt khiến người khác không dám lại gần.
Lê Quang Hùng
//tự hỏi// Làm anh… là như vậy sao?
Một người không hỏi cậu có mệt không.
Không hỏi cậu có sợ không.
Không hỏi cậu có quen hay chưa.
Nhưng khi đèn phòng cậu bật sáng lúc nửa đêm, Quang Hùng giật mình ngồi dậy.
Trần Đăng Dương
//đứng ở cửa//Sau mười giờ, không được bật đèn
Trần Đăng Dương
Anh ghét ánh sáng
Lê Quang Hùng
// cuống cuồng đứng dậy+cúi đầu xin lỗi//Em… em không biết...
Trần Đăng Dương
Bây giờ thì biết rồi
//quay lưng đi+để lại cánh cửa khép hờ//
Trần Đăng Dương
Lần sau đừng để anh phải nhắc lại
Căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Quang Hùng đứng đó rất lâu, tim đập nhanh, hai tay run nhẹ. Cậu không hiểu vì sao chỉ một câu nói đơn giản lại khiến mình sợ đến vậy. Nhưng sâu trong nỗi sợ ấy, có một cảm xúc rất lạ nhen nhóm — giống như cậu vừa được ai đó chú ý đến.
Dù là bằng cách lạnh lùng nhất.
Cậu nằm xuống, kéo chăn lên cao, thì thầm vào bóng tối:
Lê Quang Hùng
anh Dương...
Chap 2: Quy Tắc
Quang Hùng tỉnh dậy rất sớm.
Không phải vì quen giờ giấc, mà vì cậu không dám ngủ sâu. Căn phòng xa lạ, mùi gỗ mới, tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ khiến cậu luôn trong trạng thái căng thẳng, giống như chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.
Cậu ngồi dậy, gấp chăn gọn gàng như ở ký túc xá cũ. Trước khi ra khỏi phòng, Quang Hùng đứng trước gương một lúc, chỉnh lại áo, vuốt phẳng tóc. Cậu không biết vì sao mình làm vậy, chỉ là trong tiềm thức có một ý nghĩ mơ hồ: mình không được làm anh Dương khó chịu.
Dưới bếp đã có người.
Đăng Dương đang uống cà phê. Anh ngồi thẳng lưng, một tay đặt trên bàn, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại. Ánh sáng buổi sáng chiếu lên gương mặt anh, làm nổi rõ những đường nét sắc lạnh, khó gần.
Lê Quang Hùng
//đứng ở lối vào+do dự vài dây//
Lê Quang Hùng
Anh Dương…
//Cậu gọi nhỏ//
Trần Đăng Dương
//không ngẩng đầu//
Trần Đăng Dương
ngồi xuống
Giọng nói vẫn vậy, không cao không thấp, nhưng đủ để người khác nghe theo.
Quang Hùng kéo ghế ra, ngồi đối diện. Trên bàn đã bày sẵn bữa sáng đơn giản. Cậu cầm đũa, nhưng lại không dám ăn ngay.
Trần Đăng Dương
Ăn đi...//nhíu mày//
Trần Đăng Dương
Nhìn khó chịu
Quang Hùng giật mình, vội cúi đầu ăn. Mỗi động tác đều cẩn thận, dè dặt, giống như đang làm bài kiểm tra. Không khí yên lặng đến mức cậu nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Trần Đăng Dương
Anh sẽ nói vài điều
//đặt cốc cà phê xuống//
Trần Đăng Dương
Ở đây, anh không thích ồn ào. Không thích hỏi nhiều. Không thích cãi
Lê Quang Hùng
//gật đầu lia lịa//
Trần Đăng Dương
Đi học về là về thẳng nhà
Trần Đăng Dương
không dẫn người lạ về
Trần Đăng Dương
không tự ý vào phòng anh
Mỗi câu nói của Đăng Dương rơi xuống như một viên đá, chồng chất lên ngực Quang Hùng.
Trần Đăng Dương
Và…
//dừng lại+nhìn thẳng vào cậu//
Trần Đăng Dương
Không được giấu anh chuyện gì
Lê Quang Hùng
//hơi sững người//
Trần Đăng Dương
Nếu em làm được
//nói tiếp+giọng bình thản//
Trần Đăng Dương
thì ở đây sẽ rất yên ổn
Lê Quang Hùng
//Cậu gật đầu+mím môi cười yếu ớt//
Lê Quang Hùng
Em sẽ nghe lời anh
Đăng Dương nhìn nụ cười đó một giây. Rồi quay đi.
Không có khen ngợi.
Không có đáp lại.
Sau bữa sáng, Đăng Dương đưa cho Quang Hùng một chiếc điện thoại mới.
Trần Đăng Dương
Dùng cái này
Trần Đăng Dương
Điện thoại cũ bỏ đi
Lê Quang Hùng
//nhận lấy+ngẩn người//
Lê Quang Hùng
Nhưng… trong máy cũ còn...
Trần Đăng Dương
Anh không thích lặp lại
//ngắt lời em//
Quang Hùng im bặt. Cậu nhìn chiếc điện thoại trong tay, lòng hơi nhói lên. Trong máy cũ có ảnh mẹ, có tin nhắn bạn bè, có cả những thứ nhỏ bé mà cậu vẫn nắm giữ để không thấy mình quá lạc lõng.
Nhưng cậu không nói thêm.
Trần Đăng Dương
//đứng dậy+khoác áo//Anh không cần cảm ơn,Chỉ cần em nhớ...ở đây anh nói là đủ
Cánh cửa đóng lại.
Quang Hùng ngồi một mình trong căn bếp rộng, nhìn chiếc điện thoại mới sáng lên trong tay. Màn hình trống trơn. Không ảnh. Không tin nhắn. Không lịch sử.
Giống như cuộc sống mới của cậu.
Buổi tối, Quang Hùng học bài trong phòng. Đồng hồ chỉ đúng mười giờ, cậu vội tắt đèn, dù mắt vẫn còn cay xè vì chưa xong bài. Cậu nằm xuống, co người lại, cố gắng không phát ra tiếng động.
Bên ngoài, phòng Đăng Dương vẫn sáng đèn.
Quang Hùng nhìn trần nhà trong bóng tối, trong đầu không hiểu sao lại hiện lên một suy nghĩ rất kỳ lạ:
Lê Quang Hùng
Anh ấy quan tâm mình, đúng không?
Lê Quang Hùng
Nếu không quan tâm… sao lại đặt ra nhiều quy tắc như vậy?
Cậu tự thuyết phục mình bằng những suy nghĩ nhỏ bé ấy, để thấy bớt cô đơn.
Ở phòng bên cạnh, Đăng Dương đứng trước cửa sổ, ánh đèn hắt lên gương mặt không cảm xúc. Anh biết Quang Hùng đã tắt đèn đúng giờ. Anh cũng biết cậu sẽ nghe lời.
Sự ngoan ngoãn ấy khiến anh thấy… dễ chịu.
Không phải vì yêu.
Chỉ vì kiểm soát được.
Và trong bóng tối, hai người —
một người bắt đầu dựa dẫm vào sự lạnh lùng,
một người bắt đầu quen với việc làm tổn thương mà không hề hay biết.
Chap 3: Khoảng Cách
Quang Hùng nhận ra một điều rất nhanh.
Trong ngôi nhà này, Đăng Dương luôn biết cậu đang làm gì.
Cậu về nhà muộn hơn năm phút — Đăng Dương nhìn đồng hồ.
Cậu ăn ít hơn mọi ngày — Đăng Dương nhíu mày.
Cậu im lặng quá lâu — Đăng Dương hỏi, nhưng không phải bằng lời nói, mà bằng ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta phải tự thú.
Hôm đó, Quang Hùng tan học trễ vì giáo viên gọi ở lại. Cậu vội vã chạy về, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Khi mở cửa, đồng hồ trong phòng khách chỉ 6 giờ 12 phút.
Trần Đăng Dương
//đang ngồi trên sofa//Muộn
Lê Quang Hùng
Em xin lỗi… hôm nay...
Trần Đăng Dương
Anh không hỏi lý do
//cắt ngang lời cậu//
Trần Đăng Dương
Anh chỉ cần em về đúng giờ
Lê Quang Hùng
//em đứng đó+hai tay nắm chặt quai balo//
Lê Quang Hùng
Lần sau…
//Cậu nói nhỏ//
Em sẽ về sớm hơn
Đăng Dương đứng dậy, tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Quang Hùng có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên áo anh. Cậu vô thức lùi lại một bước, lưng chạm vào tường.
Đăng Dương nhìn cậu từ trên xuống.
Trần Đăng Dương
Không phải sớm hơn...Là đúng giờ
Đăng Dương rời đi, để lại hành lang dài và sự im lặng nặng nề.
Tối đó, Quang Hùng ăn không ngon. Cậu cứ nghĩ mãi về ánh mắt của Đăng Dương lúc chiều — không giận dữ, không lớn tiếng, nhưng lại khiến cậu thấy mình như vừa phạm phải một lỗi rất nghiêm trọng.
Cậu mang chén vào bếp rửa, tay run run. Nước lạnh chảy qua da, nhưng cậu không cảm thấy lạnh. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Lê Quang Hùng
*Mình không được làm anh ấy thất vọng.*
Lê Quang Hùng
//quay người lại+thấy anh//
Trần Đăng Dương
//đứng dựa vào cửa bếp.//
Trần Đăng Dương
Bài tập làm xong chưa?
Lê Quang Hùng
Dạ… gần xong
Trần Đăng Dương
Ăn xong thì làm tiếp,Không được thức sau mười hai giờ
Trần Đăng Dương
//nhìn cậu một lúc+nói thêm//em gầy
Lê Quang Hùng
//sững người//
Đó là lần đầu tiên Đăng Dương nhận xét về cậu — không phải quy tắc, không phải mệnh lệnh. Chỉ hai chữ ngắn ngủi.
Lê Quang Hùng
Em… em sẽ ăn nhiều hơn
//vội đáp+tim đập nhanh//
Trần Đăng Dương
//không nói gì nữa+quay đi//
Nhưng hai chữ ấy cứ quanh quẩn trong đầu Quang Hùng rất lâu.
Lê Quang Hùng
*Anh ấy để ý mình, anh ấy quan tâm sao...*
Chỉ cần một câu nói như vậy thôi, Quang Hùng đã tự cho phép mình hy vọng. Cậu không nhận ra rằng, sự quan tâm ấy không mang theo ấm áp, mà là một dạng đánh dấu.
Đêm đó, Quang Hùng thức đến gần mười hai giờ để làm xong bài. Khi tắt đèn, cậu mệt đến mức nhắm mắt là ngủ ngay.
Trong cơn mơ mơ màng màng, cậu nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra rất khẽ.
Một bóng người đứng ở cửa.
Đăng Dương nhìn Quang Hùng đang ngủ, chăn mỏng trượt xuống vai. Anh không bước vào, chỉ đứng đó vài giây. Ánh mắt anh không mềm đi, nhưng cũng không hoàn toàn lạnh lẽo.
Trần Đăng Dương
//khép cửa lại//
Về phòng mình, Đăng Dương dựa lưng vào tường, khẽ nhắm mắt. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Quang Hùng cúi đầu, ngoan ngoãn, run rẩy mà vẫn cố gắng nghe lời.
Trần Đăng Dương
"phiền phức"
Nhưng kỳ lạ thay, anh lại không muốn cậu không còn ở đó.
Còn Quang Hùng, trong giấc ngủ không mộng mị, vẫn vô thức mỉm cười
Cậu không biết rằng, khoảng cách giữa quan tâm và tổn thương…
chỉ cách nhau một bước
Download MangaToon APP on App Store and Google Play