[Mason X CongB] Vợ Câm
Chap 1 - Phu Nhân Câm
Chiếc limousine đen bóng loáng lặng lẽ dừng trước cổng sắt đồ sộ
Nguyễn Xuân Bách bước xuống xe, bộ vest Armani màu than đậm hoàn hảo trên người không một nếp nhăn
Ánh mắt lạnh băng của anh quét qua khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng không có chút xúc cảm nào
?
Cậu ấy đã về từ chiều rồi
Nguyễn Xuân Bách
//gật đầu nhẹ, bước vào trong biệt thự//
Bóng đèn pha lê trên trần cao ba mét chiếu sáng khắp đại sảnh, nhưng không thể xua tan không khí lạnh lẽo nơi đây
Trên chiếc sofa lớn bằng da Italy, một bóng người mảnh khảnh đang ngồi đó
Là Nguyễn Thàng Công phu nhân danh nghĩa của Nguyễn Xuân Bách khoác chiếc áo len màu kem quá khổ so với cơ thể
Nguyễn Thành Công
//mắt hơi mở to khi nghe tiếng bước chân, rồi nhanh chóng cúi xuống//
Nguyễn Xuân Bách
Em về sớm thế? //giọng không chút hỏi han//
Nguyễn Thành Công
//gật đầu, tay siết chặt vào nhau//
Mùi hương nhẹ nhàng của Omega mùi hoa oải hương pha chút vani tỏa ra từ cậu, nhưng Bách dường như hoàn toàn không để ý
t/g nói trước nhé là chỉ abo chứ không có H+
Nguyễn Xuân Bách
Đã ăn tối chưa?
Nguyễn Xuân Bách
//hỏi thêm, nhưng đã bước về phía cầu thang mà không chờ đợi câu trả lời//
Nguyễn Thành Công
//đứng dậy, vội vàng lấy ra chiếc iPad mini đã chuẩn bị sẵn từ túi//
Ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình trước khi giơ lên cho Bách xem
Nguyễn Thành Công
🖥️ Dạ, em ăn rồi ạ
Nguyễn Thành Công
🖥️ còn anh??
Nguyễn Xuân Bách
//dừng bước, ngoảnh lại nhìn chiếc iPad, rồi nhìn thẳng vào mắt Công//
Ánh mắt ấy sắc lạnh như dao, khiến Công khẽ run lên
Nguyễn Xuân Bách
Không cần
Nguyễn Xuân Bách
//quay đi tiếp//
Nguyễn Xuân Bách
Sớm đi ngủ đi
Nguyễn Thành Công
//gật đầu, ngón tay bấm nhanh//
Nguyễn Thành Công
🖥️ Vâng ạ
Nguyễn Thành Công
🖥️ Chúc anh ngủ ngon
Nhưng Bách đã đi quá xa để có thể thấy được dòng chữ ấy
Chap 2 - Ký Ức Ngày Cưới
Hôn lễ diễn ra ở một khách sạn năm sao, chỉ mời vỏn vẹn hai mươi người
Không có lời chúc phúc, không có nụ cười thật lòng
Công mặc bộ vest trắng quá khổ so với khung người mảnh mai, cố gắng mỉm cười trước ống kính
?
Con là phu nhân của Nguyễn gia
Cha của Bách nói với Công trước giờ lễ
?
Nhưng đừng quên vị trí thật của mình
?
Cậu chỉ ở đây vì cô ấy không còn nữa
“Thảo Anh”bạn thời thơ ấu của Bách, người được định sẵn làm bạn đời của anh
Cô đã mất trong một tai nạn cách đây một năm, để lại Bách trong đau khổ và sự thương tiếc vô hạn
Gia đình Công gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, và cuộc hôn nhân sắp đặt này là giải pháp cứu cánh duy nhất
Đổi lại, Công sẽ trở thành "vật thay thế" một người trẻ ở bên cạnh Bách, xoa dịu nỗi đau mất đi người anh yêu
Nguyễn Xuân Bách
Anh biết tại sao em ở đây
Đó là câu đầu tiên Bách nói với Công trong phòng tân hôn
Nguyễn Xuân Bách
Đừng mong chờ bất cứ điều gì từ tôi
Nguyễn Xuân Bách
Em chỉ là…
Nguyễn Xuân Bách
Một sự thay thế
Nguyễn Thành Công
//gật đầu, cố nuốt trôi cục nghẹn nơi cổ họng//
Cậu đã quyết định từ trước sẽ không nói giả vờ câm
Không phải vì không thể, mà vì không muốn
Một người câm không thể thay thế giọng nói của người khác
Một người câm không thể làm tổn thương bằng lời nói
Một người câm... sẽ dễ bị lãng quên hơn
Tg
Nói chung gần thi mà ra còn hơn dì nữa
Tg
Cảm ơn mội người i i i i i i i i i i i ii i i i i i i i i i ii i i i i i i i i ii i i i i i i i ii i i i i i i ii i i i i i i i i i i ii i i i i ii i i i i iuuu
Chap 3
Trên một con đường vắng gần bên công viên
Chiếc Mercedes màu trắng của Công đang lướt êm trên con đường ít người qua lại
Hôm nay là ngày cậu tự lái xe đến thư viện một trong số ít những tự do nhỏ nhoi được Bách cho phép, có lẽ vì anh chẳng quan tâm đủ để cấm cản
Nguyễn Thành Công
//dừng xe, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng//
Trong đầu cậu vẫn văng vẳng lời Bách sáng nay
Nguyễn Xuân Bách
Tối nay có tiệc
Nguyễn Xuân Bách
Về sớm chuẩn bị
Nguyễn Xuân Bách
Đừng để anh phải chờ
Một tiếng thở dài không thành tiếng thoát ra
Nguyễn Thành Công
//nhắm mắt lại, cố gạt đi cảm giác tủi thân đang dâng lên//
Cửa sau bên phải bị mở ập ra
Trước khi Công kịp phản ứng, một bóng đen lao vào xe, khóa cổ cậu từ phía sau ghế lái
Nguyễn Thành Công
//hoảng hốt, tay bấu chặt vào vô lăng//
?
//dúi một vật nhọn vào sau gáy Công//
Chiếc Mercedes lao đi, rẽ vào một con hẻm nhỏ mà gã bắt cóc chỉ định
?
Lấy điện thoại của mày ra
Nguyễn Thành Công
//chỉ tay vào miệng rồi lại lắc đầu//
Cử chỉ thường dùng để diễn tả việc mình không thể nói
Gã bắt cóc cười gằn, giọng méo mó càng thêm đáng sợ
?
//giật lấy điện thoại của Công từ túi áo, lướt nhanh qua danh bạ//
?
Lưu tên ngọt ngào quá nhỉ?
?
//bấm số, bật loa ngoài//
Nguyễn Xuân Bách
//dường như đang bận rộn//
?
Tôi đang có phu nhân nhà anh ở đây
Nguyễn Thành Công
//nín thở, mắt mở to nhìn về phía điện thoại//
Nguyễn Thành Công
“Anh ấy sẽ lo lắng chứ?”
Nguyễn Thành Công
“Anh ấy sẽ giúp mình chứ??”
Rồi giọng Bách vang lên, bình thản đến lạnh người
Nguyễn Xuân Bách
Bao nhiêu?
Nguyễn Thành Công
//chết lặng//
Trái tim cậu giờ như tan vỡ không còn một chút hi vọng nhỏ nhoi nào nữa…
Bách trả giá như đang mua bán hàng hóa à??
Nguyễn Xuân Bách
Và tôi cần đảm bảo cậu ấy không bị thương
Nguyễn Xuân Bách
Nếu không
Nguyễn Xuân Bách
Các người không nhận được đồng nào
?
Anh đang mặc cả với đấy à??
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đang cho các người một lựa chọn
Nguyễn Xuân Bách
//nói, giọng không chút dao động//
Nguyễn Xuân Bách
Ba tỷ ngay bây giờ
Nguyễn Xuân Bách
Không gì cả và tôi gọi cảnh sát
Nguyễn Xuân Bách
Tôi biết các người chỉ muốn tiền thôi
Nguyễn Thành Công
//nhắm nghiền mắt lại//
Nước mắt chảy dài trên má
Anh ấy... anh ấy đang mặc cả
Mặc cả cho mạng sống của cậu
Như thể cậu chỉ là một món hàng có thể định giá
?
Tôi sẽ gửi thông tin tài khoản
?
Anh sẽ thấy phu nhân mình lên báo ngày mai
Nguyễn Thành Công
//mở mắt, nhìn qua gương chiếu hậu//
Gã bắt cóc đang mải mê nhắn tin gửi thông tin tài khoản, tạm thời lơ là cảnh giác
Một cảm giác kỳ lạ trào dâng trong lòng Công không còn là sợ hãi, mà là sự phẫn nộ
Một sự phẫn nộ cháy bỏng, thiêu đốt mọi tủi thân và đau khổ trước đó
Nguyễn Thành Công
“Anh coi tôi chỉ đáng giá ba tỷ”
Nguyễn Thành Công
“Anh thậm chí không hỏi xem tôi có ổn không”
Nguyễn Thành Công
“Anh... anh thật sự không quan tâm”
Nhưng Công không nghe lời nữa
Nguyễn Thành Công
// nhìn thẳng về phía trước, tay siết chặt vô lăng//
Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu cậu
Nguyễn Thành Công
“Nếu anh không cứu tôi…”
Nguyễn Thành Công
“Thì tôi sẽ tự cứu mình”
Trong một đoạn đường độc đạo gần bãi đất trống
Nguyễn Thành Công
//gật đầu//
Nhưng thay vì rẽ trái, cậu đột ngột đánh lái sang phải, đạp ga hết cỡ
Chiếc Mercedes phóng như tên bắn vào con đường nhỏ hẹp, gập ghềnh
?
//hét lên, vật nhọn dí mạnh vào cổ Công//
Nhưng Công không dừng lại
Nguyễn Thành Công
//nhắm mắt, đạp thắng đột ngột rồi lại tăng tốc//
Lái xe theo hình chữ Z trên con đường đầy ổ gà
?
Không thì tao sẽ giết mày!!
Với một tiếng va chạm mạnh, đầu gã bắt cóc đập vào khung cửa xe
Một tiếng rên nhẹ, rồi im bặt
Nguyễn Thành Công
//thở hổn hển, quay lại nhìn//
Gã đàn ông đã bất tỉnh, người đổ gục trên ghế sau
Nguyễn Thành Công
//tắt máy xe, mở cửa bước ra ngoài//
Không khí lạnh buổi chiều khiến cậu tỉnh táo hơn
Nguyễn Thành Công
//mở cửa sau, lấy điện thoại từ tay gã bắt cóc//
Và rồi, một ý nghĩ táo bạo nảy ra
Nguyễn Thành Công
//nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn gã đàn ông bất tỉnh//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play