[Văn Hàm] Từ Ghét Thành Thương
01
Ba năm trước, một cuộc hôn nhân thương mại được ký kết lạnh lùng hơn bất kỳ bản hợp đồng nào.
Dương Bác Văn — người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực, giàu nhất trong nước, danh tiếng lẫy lừng, tính cách tàn nhẫn và độc đoán.
Anh bị gia đình ép buộc phải cưới một người mà anh chưa từng yêu, thậm chí… chưa từng muốn nhìn mặt.
Người đó là Tả Kỳ Hàm — một chàng trai nhỏ hơn anh hai tuổi, trầm lặng, dịu dàng, mang theo trái tim yêu anh đến mù quáng.
Ba năm hôn nhân, không ngủ chung, không lời quan tâm, chỉ có lạnh nhạt, tổn thương… và cả những trận đòn không ai biết đến.
Dù vậy, Kỳ Hàm chưa từng ghét hay oán hận Bác Văn.
Dương Bác Văn |Anh|
//Ngồi trên sofa, chân bắt chéo, tay cầm ly rượu, ánh mắt lạnh băng//
Dương Bác Văn |Anh|
Ba năm rồi… cậu vẫn chưa biết mệt sao?❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đứng đối diện, hai tay siết chặt vạt áo, ánh mắt cúi thấp//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em không mệt… chỉ cần anh ở đây là được
Dương Bác Văn |Anh|
//Nhếch môi cười khinh, đặt mạnh ly rượu xuống bàn//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng dùng cái ánh mắt đó nhìn tôi, ghê tởm❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Khẽ run, nhưng vẫn cố đứng thẳng//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em xin lỗi… nếu anh không thích, em sẽ không nhìn nữa…
Dương Bác Văn |Anh|
//Đứng dậy, bước đến trước mặt em, cúi xuống đối diện//
Dương Bác Văn |Anh|
Cậu nghĩ tôi cưới cậu vì yêu à?❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Khẽ lắc đầu, giọng nhỏ dần//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em biết… là không phải…
Dương Bác Văn |Anh|
//Bóp cằm em, buộc em ngẩng đầu lên//
Dương Bác Văn |Anh|
Vậy thì đừng mơ mộng. Cậu chỉ là công cụ để tôi đối phó gia đình❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đôi mắt đỏ hoe, nhưng môi vẫn cong lên cười//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em biết… nhưng em vẫn muốn làm công cụ của anh…
Dương Bác Văn |Anh|
//Sững người trong một giây, sau đó buông tay mạnh ra//
Dương Bác Văn |Anh|
Đúng là ngu ngốc❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Loạng choạng lùi lại, lưng va vào tường, tay che ngực//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Chỉ cần anh không bỏ em… ngu ngốc cũng được…
Dương Bác Văn |Anh|
//Quay lưng, giọng lạnh tanh//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng bước vào phòng tôi❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Nhìn theo bóng lưng anh, thì thầm//
Tả Kỳ Hàm |Em|
'Em chưa từng mong được bước vào… chỉ mong anh quay đầu nhìn em một lần thôi…'
Đêm Khuya – Tại Phòng Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Ngồi co ro trên giường, kéo tay áo lên, vết bầm tím chằng chịt//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Không sao đâu… anh ấy chỉ tức giận thôi…
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Ôm lấy gối, vùi mặt vào đó//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Chỉ cần anh vẫn còn ở đây… em chịu được…
Ngoài cửa, Dương Bác Văn đứng im lặng, tay đặt trên nắm cửa, mày nhíu chặt
Dương Bác Văn |Anh|
//Buông tay, quay đi//
Dương Bác Văn |Anh|
“Đồ ngốc…”
02
Tả Kỳ Hàm thức dậy trên chiếc giường lạnh lẽo, chăn gối ngay ngắn như chưa từng có ai nằm bên
Ba năm rồi… sáng nào cũng vậy.
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Ngồi dậy, khẽ đưa tay xoa cổ tay còn hằn vết đỏ mờ mờ//
Tả Kỳ Hàm |Em|
"Đau quá..."
Dương Bác Văn |Anh|
//Đứng ngoài cửa, vest chỉnh tề, ánh mắt lạnh tanh//
Dương Bác Văn |Anh|
Chuẩn bị bữa sáng. Tôi có cuộc họp❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Giật mình, vội đứng dậy cúi đầu//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Vâng… em làm ngay…
Dương Bác Văn |Anh|
//Liếc nhìn cổ tay em một thoáng, sau đó quay đi//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng để người ngoài thấy mấy thứ đó❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Khẽ nắm tay áo che lại, gật đầu//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em xin lỗi…
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đặt từng món ăn lên bàn, cẩn thận như sợ làm vỡ không khí//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Anh… hôm nay em nấu món anh thích…
Dương Bác Văn |Anh|
//Ngồi xuống, không nhìn em, cầm đũa lên//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng tự cho mình là hiểu tôi❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Khựng lại, môi mím chặt//
Dương Bác Văn |Anh|
//Ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống//
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Hoảng hốt//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em… em xin lỗi, để em—
Dương Bác Văn |Anh|
//Đứng bật dậy, ánh mắt tối sầm//
Dương Bác Văn |Anh|
Lúc nào cũng xin lỗi. Ngoài xin lỗi ra cậu còn làm được gì?❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Bàn tay run run, cúi đầu thấp hơn//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em… sẽ cố gắng tốt hơn…
Dương Bác Văn |Anh|
//Bật cười lạnh//
Dương Bác Văn |Anh|
Tốt hơn? Ba năm rồi cậu vẫn như vậy❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt đỏ dần//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Nhưng em… vẫn yêu anh…
Dương Bác Văn |Anh|
//Đập mạnh tay xuống bàn, tiếng va chạm vang lên chói tai//
Dương Bác Văn |Anh|
Im miệng!❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Giật mình lùi lại, lưng va vào ghế//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em xin lỗi… em không nói nữa…
Dương Bác Văn |Anh|
//Tiến sát lại, cúi xuống nhìn thẳng vào em//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng dùng tình cảm để trói tôi. Tôi ghét nhất là thứ đó❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Nước mắt rơi, nhưng vẫn cố cười//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Vậy… em giữ trong lòng, được không anh?
Dương Bác Văn |Anh|
//Sững lại một giây, sau đó quay lưng//
Dương Bác Văn |Anh|
Tùy cậu❄
03
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, nhìn lịch kỷ niệm hôn nhân//
Tả Kỳ Hàm |Em|
“Hôm nay… tròn ba năm…”
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đứng dậy, vào bếp chuẩn bị bữa tối, ánh mắt có chút hy vọng mong manh//
Tả Kỳ Hàm |Em|
“Chỉ một bữa thôi… chắc anh ấy sẽ không giận…”
Dương Bác Văn |Anh|
//Bước vào, vẻ mặt mệt mỏi//
Dương Bác Văn |Anh|
Mùi gì vậy?❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Chạy ra, giọng nhỏ nhưng đầy mong chờ//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em nấu canh… hôm nay là—
Dương Bác Văn |Anh|
//Cắt ngang//
Dương Bác Văn |Anh|
Tôi đã nói bao nhiêu lần, đừng tự ý làm mấy thứ thừa thãi!❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Khựng lại, môi run lên//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em chỉ muốn… hôm nay đặc biệt một chút…
Dương Bác Văn |Anh|
//Nhíu mày//
Dương Bác Văn |Anh|
Đặc biệt? Với tôi thì không❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Nước mắt rơi xuống sàn//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Ba năm… với anh chẳng có nghĩa gì sao?
Dương Bác Văn |Anh|
//Im lặng vài giây, sau đó nói chậm rãi//
Dương Bác Văn |Anh|
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng yêu cậu❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Tim như bị bóp chặt, tay ôm lấy ngực//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em biết… nhưng em vẫn yêu anh…
Dương Bác Văn |Anh|
//Quay đi, giọng lạnh lùng//
Dương Bác Văn |Anh|
Đừng yêu nữa. Tôi không cần❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Quỵ xuống, hai tay chống sàn, nước mắt rơi không tiếng động//
Tả Kỳ Hàm |Em|
“…Em bỏ không được…”
Dương Bác Văn |Anh|
//Đứng trước gương chỉnh cà vạt, vẻ mặt lạnh lùng như thường ngày//
Dương Bác Văn |Anh|
Tôi đi làm❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đứng cách anh vài bước, tay đan chặt vào nhau//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Vâng… anh đi cẩn thận
Dương Bác Văn |Anh|
//Không quay đầu lại//
Dương Bác Văn |Anh|
Ở nhà đừng gây chuyện❄
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Gật đầu, giọng rất nhỏ//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Em biết rồi…
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Đứng lặng hồi lâu, sau đó mới chậm rãi ngồi xuống sofa//
Tả Kỳ Hàm |Em|
“…Lại một ngày dài.”
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Giật mình, đứng dậy đi ra mở cửa//
Trương Hàm Thụy |Cậu|
//Đứng trước cửa, đội mũ che nửa khuôn mặt//
Trương Hàm Thụy |Cậu|
Kỳ Hàm…
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Sững người, mắt mở to//
Trương Hàm Thụy |Cậu|
//Kéo mũ xuống, miễn cưỡng cười//
Trương Hàm Thụy |Cậu|
Là tớ đây…
Tả Kỳ Hàm |Em|
//Vội kéo cậu vào trong, giọng mừng rỡ//
Tả Kỳ Hàm |Em|
Lâu lắm rồi cậu mới đến… vào nhà đi!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play