Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[All Lamoon] - Tuyển Tập Truyện Ngắn

Bô lô ba la

Thích dù nhín
Thích dù nhín
Bộ kia chưa xong nhưng trong đầu ý tưởng nó cứ nhảy hiphop ở trỏng nên phải làm ra bộ này
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Viết những chương truyện ngắn thõa mãn đam mê
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Thích gì cứ order
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Tác giả sẽ viết 😉
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Không liên quan nhưng tác giả mới nghĩ ra mấy câu khùng khùng
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Đàn bà văn minh, ngực qua là dính
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Đàn bà chính hiệu, liếc ngực rất điệu
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Chuyên anh nhưng giỏi địa, check map lia lịa
Thích dù nhín
Thích dù nhín
🤲
.
/ Trăng Treo Lửng Lơ /
Một vầng trăng nhỏ treo lơ lửng Hoá lưỡi liềm vắt ngang qua bầu trời Và nàng trăng nhỏ mơ đủ sáng Để ôm choàng giấc mơ thắp trời cao Khóc cô đơn đời rộng bao Rớt rơi thành những sao ánh buồn đau Rồi sau nhiều đêm đẫm gối Ướt mây lại vắt mưa xuống trần gian Trăng đừng tủi thân vì rất mau Ta sẽ cùng lớn lên theo thời gian Qua ngàn nỗi đau mình lớn mau Thả gió khung trời lộng thơ bay thật cao Bay thênh thang trăng miên man phiêu du với mây Cứ muốn thấy ngôi sao xa bay nhanh tới đây Twinkle little star Just tell me where you are Dù là chỉ gần lại vài giây Dù là chỉ chạm mặt tại đây Nhưng trái tim nàng trăng Sẽ được vì sao ôm lấy Trong giấc ngủ ngon thấy tâm hồn tròn Soi bé lon ton bước trên đường lớn Trăng sống phong lưu khắp nơi là nhà Sáng giữa ngân hà khuyết rồi lại to Trăng lửng lơ lửng lơ trăng mộng mơ mộng mơ Trăng lửng lơ lửng lơ trăng mộng mơ mộng mơ Trăng đừng tủi thân vì rất mau Ta sẽ cùng lớn lên theo thời gian Qua ngàn nỗi đau mình lớn mau Thả gió khung trời lộng thơ bay thật cao Trăng đừng tủi thân vì rất mau Ta sẽ cùng lớn lên theo thời gian Qua ngàn nỗi đau mình lớn mau Thả gió khung trời lộng thơ bay thật cao Trăng đừng tủi thân vì rất mau Ta sẽ cùng lớn lên theo thời gian Qua ngàn nỗi đau mình lớn mau Thả gió khung trời lộng thơ bay thật cao
...
____________________

Friendzone - / MoonChi /

.
Buổi chiều cuối tuần trôi qua rất chậm, kiểu chậm chạp chỉ có ở năm lớp 12. Sân trường vắng hơn thường ngày, bảng thông báo dán đầy giấy nhắc thi thử, thi thật, tương lai các kiểu nghe là muốn xỉu ngang. Gió thổi qua hành lang mang theo mùi nắng còn sót lại trên nền gạch.
Diễm Hằng ngồi ở băng ghế đá quen thuộc dưới tán bàng, balo đặt dưới chân, tay lật cuốn sách nhưng mắt thì chẳng đọc được chữ nào. Hằng đang đợi Mỹ Chi. Lúc nào cũng vậy.
.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Hằng ơiiii~
Giọng quen thuộc vang lên phía sau. Diễm Hằng chưa kịp quay lại đã cười trước
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Đống sách lại* Sao nay ra trễ vậy?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Bị cô giữ lại nói chuyện xíu xiu
Mỹ Chi ngồi xuống cạnh Hằng, vai chạm vai. Hằng hơi nhích người để nhường chỗ
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Cô nói gì?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Chuyện thi cử á mà
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Mệt muốn chết luôn
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
*Dựa vai Hằng*
Chi dựa vai Hằng, Hằng cũng ngồi yên cho Chi dựa
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Mày học bài chưa?
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Rồi
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Xạo
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Tao thấy mày cầm sách mà mắt với hồn mày bây đi đâu á
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Có học cái gì đâu
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nhìn hay quá hé
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Hehe, tao mà
Mỹ Chi ngồi thẳng dậy cười khì khì, đưa tay che nắng và ngửa mặt lên trời
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Nhìn Chi*
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Trời hôm nay dịu ghê, chắc tí mưa đó
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Hôm qua mày cũng nói thế nhưng có mưa đâu
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Thì hôm nay mưa bù *Cười cười*
Diễm Hằng im lặng một lúc rồi cất tiếng hỏi
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Rồi nay có mang ô không?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Không
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Biết ngay
Hằng cúi xuống balo, lấy ra cây ô được gấp gọn
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Hay vậy pah
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Lúc nào cũng có sẵn hết vậy
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Lỡ cần thì có
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Chuẩn cốt guộc của tuii
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Phải gọi là bạn thân quốc dân, ai cũng nên sắm cho mình một đứa
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
...
Mấy lời đó được nói ra nhẹ tênh, như một lời khen. Diễm Hằng khẽ gật đầu, coi như nhận
.
Trên đường ra cổng trường, Mỹ Chi kể đủ thứ chuyện linh tinh. Chuyện đứa bạn cùng lớp thích ai, chuyện bài toán khó, chuyện mấy cặp bị ship trong trường. Diễm Hằng nghe hết, thỉnh thoảng “ừ” một tiếng, “thiệt hả” một câu
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Ê Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Hửm?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nếu sau này tao với mày không học chung trường nữa chắc buồn lắm
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Thì vẫn gặp mà
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nhưng đâu có như bây giờ
Diễm Hằng quay sang nhìn Mỹ Chi, giọng hơi chậm lại
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Vậy mày muốn sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Muốn mọi thứ cứ vậy thôi
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Vậy là sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Là mày vẫn ở cạnh tao nè, tan học có mày chờ nè
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Mệt có người nghe nữa
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Có mày là đủ
Diễm Hằng khẽ phì cười
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nghe giống bạn thân ha
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Thì tụi mình là bạn thân mà
Mỹ Chi nói xong còn vỗ vai Hằng một cái, rất vô tư
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
...
.
Ra tới cổng, Mỹ Chi dừng lại buộc dây giày. Hằng đứng chờ, nhìn xuống, quen đến mức chẳng cần nghĩ. Khi Mỹ Chi đứng dậy, hai người đứng rất gần
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Ê Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Sao nữa?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nếu sau này mày có thích ai nhớ kể tao nghe nha
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
..ừ
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Tao tò mò lắm
Diễm Hằng im lặng hơi lâu rồi cất lời
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Còn nếu mày thích ai thì sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Thì cũng kể mày nghe chứ sao
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Bạn thân mà
Bạn thân. Lại là hai chữ đó.
Con tim Diễm Hằng cứ nhói lên mỗi khi nghe Mỹ Chi thốt ra hai chứ "bạn thân"
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Cười khổ* "Là mày không nhận ra tình cảm tao thật hay cố tình lờ đi vậy?"
Những lời đó Diễm Hằng cũng chỉ dám nghĩ chứ chẳng nói ra được..
...
Trước nhà Mỹ Chi, mọi thứ kết thúc như mọi ngày
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Về nhắn tin nha
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Biết rồi
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Mai gặp
Mỹ Chi quay vào nhà, không ngoái lại. Diễm Hằng đứng thêm một chút, nhìn cánh cửa đóng lại rất chậm.
Lúc này Hằng mới nhận ra, hóa ra mình chưa từng bước nhầm. Chỉ là ngay từ đầu, vị trí đứng đã được đặt sẵn rồi.
Bạn thân thì được ở lại. Nhưng chỉ được ở lại thôi.
.
...
___________________
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Ó hó hó
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Hnay toii vui nên toi muốn viết truyện buồn

Oan Gia Ngõ Hẹp - / PháoMoon /

...
Diệu Huyền ghét nhất hai thứ trên đời. Thứ nhất là ồn ào. Thứ hai là những kẻ ồn ào mà không tự biết mình ồn.
Nguyên tắc đó giữ cho cuộc sống của cô gọn gàng, trật tự, không dư thừa cảm xúc. Nhưng sáng hôm ấy, ở hành lang tầng ba, tất cả sụp đổ chỉ vì một cú va chạm
Không mạnh, nhưng đủ khiến cà phê trong tay Huyền sóng sánh, vài giọt bắn lên cổ tay.
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Này cái cậu kia!
Giọng nói vang lên sau lưng, trong trẻo nhưng quá mức lớn tiếng đối với không gian yên tĩnh. Diệu Huyền dừng bước, xoay người lại. Trước mặt cô là một cô gái tóc buộc cao, gương mặt sáng, ánh mắt đầy phản ứng, rõ ràng đang trong trạng thái sẵn sàng cãi nhau đến cùng.
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Đi đứng kiểu gì vậy hả? *Hơi bực*
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Cúi xuống nhìn cổ tay mình*
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Rõ ràng cậu là người đâm vào tôi
Diễm Hằng không ngờ đối phương lại bình thản đến vậy
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Cậu nói cái gì?
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi đi thẳng, cậu rẽ gấp rồi đâm vào tôi *Nhìn thẳng vào mắt nàng*
Cái cách nói đó khiến Hằng nghẹn một nhịp. Không phải vì sai, mà vì thái độ. Như thể nàng chỉ là một lỗi nhỏ trong lộ trình hoàn hảo của người kia.
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Cậu..-
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Cắt lời nàng*Xin lỗi, tôi trễ giờ rồi
Nói xong cô liền quay người bỏ đi
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
... *Nghiến răng*
Diễm Hằng đứng đó, tim đập mạnh vì tức. Lần đầu tiên trong ngày, cô có cảm giác muốn chạy theo túm vai một người xa lạ chỉ để hỏi cho ra lẽ.
Và đó chỉ mới là khởi đầu
.
...
Buổi chiều, khi Hằng bước vào phòng học để họp nhóm môn dự án, nàng còn đang bực chuyện ban sáng. Đến lúc nhìn thấy Diệu Huyền ngồi ở góc bàn, lưng thẳng, tay lật tài liệu, vẻ mặt lạnh nhạt như thể cả thế giới này không đáng để bận tâm, cơn bực đó lập tức chuyển thành cay cú
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
"Không phải chứ! Đời gì mà hẹp vậy!?"
.
...
...
[Giảng viên] : Giờ nhóm mình ổn rồi nhé
...
...
[Giảng viên] : Các em sẽ làm việc cùng nhau đến cuối học kỳ này
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Nhìn Huyền*
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Nhìn Hằng*
Diễm Hằng quay sang nhìn Huyền. Huyền cũng nhìn lại, ánh mắt không gợn sóng. Không xin lỗi, không ghi nhận, thậm chí không có vẻ gì là nhớ ra nàng
Thái độ đó khiến Hằng càng khó chịu
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
"Thấy ghét"
========
----
Từ hôm ấy, nhóm học luôn mang một bầu không khí rất lạ
Diễm Hằng nói nhiều. Nàng quen làm việc theo cảm hứng, nghĩ gì nói nấy, liên tục đưa ra ý tưởng. Diệu Huyền nghe nhiều. Nhưng cô nghe để lọc, để sửa và để gạch bỏ
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Đoạn này nếu làm vậy sẽ nhanh hơn
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Nhưng không hiệu quả
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Sao lúc nào cậu cũng phủ định người khác vậy hả?
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi phủ định phương án, không phủ định con người
Những câu đối thoại tưởng chừng bình thường nhưng cứ va vào nhau chan chát. Người trong nhóm dần học được cách ngồi im, để hai người kia tự xử
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Liếc cô*
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Lườm nàng*
Hằng ghét Huyền ở cái vẻ điềm tĩnh quá mức, như thể chẳng có gì đủ quan trọng để khiến người kia mất kiểm soát Huyền ghét Hằng ở cái kiểu ồn ào, bộc trực, không chịu suy nghĩ kỹ trước khi nói
Ghét nhau, nhưng không hiểu sao lại nhớ rất rõ từng phản ứng của đối phương
...
~~~~~
Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào một buổi tối mưa
Hôm đó, họ ở lại thư viện muộn để hoàn thành phần việc còn dang dở. Mưa lớn đến mức không ai có thể về sớm. Khi các thành viên khác lần lượt rời đi, chỉ còn lại Diễm Hằng và Diệu Huyền trong phòng tự học tầng cao
Tiếng mưa gõ vào cửa kính đều đều, nặng nề. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bút đặt xuống bàn
Đột ngột, đèn phụt tắt
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Giật mình* !
Bóng tối ập đến quá nhanh khiến Hằng giật mình, lùi một bước, va vào kệ sách phía sau. Tim cô đập mạnh, hơi thở lệch đi
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Cẩn thận *Nắm lấy cổ tay nàng*
Giọng nói vang lên rất gần. Không cao, không lạnh. Chỉ đủ trầm để khiến người ta đứng yên lại
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Có sao không?
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Không..không sao *Nhỏ giọng*
Huyền bật đèn từ điện thoại, đặt lên bàn. Ánh sáng dịu lan ra, xua bớt cảm giác ngột ngạt
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Ngồi xuống đi, chờ điện
Hằng ngồi xuống ghế, ngồi đối diện Huyền, hai tay đặt trên đầu gối. Lần đầu tiên, nàng nhận ra Diệu Huyền ở gần như vậy. Gần đến mức thấy rõ từng đường nét gương mặt, từng cái chớp mắt chậm rãi
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Sợ tối à?
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Không phải sợ, chỉ là..không thích
Huyền gật nhẹ, như thể hiểu. Không hỏi thêm
.
Khoảng lặng kéo dài. Tiếng mưa dường như to hơn
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Lên tiếng* Cậu lúc nào cũng vậy sao?..
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Như thế nào?
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Lạnh cứ như băng ấy
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Lại còn ít nói
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Kiểu không muốn ai lại gần á
Huyền nhìn xuống bàn. Một lúc lâu sau, cô mới khẽ đáp:
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Không phải không muốn, chỉ là không quen
Câu trả lời đó khiến Hằng khựng lại. Không phòng thủ, không mỉa mai. Chỉ là một sự thật trần trụi, một góc mềm trong trái tim cứng rắn
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Còn cậu, sao lúc nào cũng nói nhiều vậy?
Hằng bật cười khẽ, nhưng nụ cười không có mấy vui vẻ
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nếu không nói, sẽ chẳng ai biết tôi có tồn tại
Ánh đèn từ điện thoại phản chiếu trong mắt hai người. Họ nhìn nhau, lâu hơn mức cần thiết
.
Điện bật sáng trở lại, cắt ngang khoảnh khắc đó
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Đứng dậy* Về thôi..
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
À..ừm, về
Hằng gật đầu, nhưng trong lòng có gì đó rất lạ. Như thể vừa chạm vào một góc rất mềm của người mà cô nghĩ mình ghét
.
~~~~~
Từ hôm ấy, mọi thứ không còn giống trước
Họ vẫn cãi nhau. Nhưng không còn gay gắt. Họ vẫn phản biện. Nhưng không còn phủ định nhau hoàn toàn
Hằng bắt đầu để ý Huyền thích uống cà phê đen, không đường Huyền nhận ra Hằng hay cau mày khi tập trung, và luôn vô thức xoay bút trong tay
Những chi tiết nhỏ, không ai cố nhớ, nhưng cứ tự khắc ở lại
.
...
Một buổi chiều, tại hành lang quen thuộc
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
*Bước nhanh*
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
*Đi xuống*
Hằng bước nhanh, suýt đâm vào Huyền lần nữa
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Đi đứng..- *Ngẩng đầu lên*
Diễm Hằng khựng lại, Diệu Huyền cũng dừng bước
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười rất khẽ
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Xin lỗi *Lên tiếng trước*
Diễm Hằng hơi ngẩn ra
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Ờ..Không sao
Khoảng cách giữa họ rất gần. Gần đến mức Hằng nhận ra tim mình đập hơi nhanh. Nàng vội bước lùi một bước.
Nguyễn Diệu Huyền
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi về trước
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Nguyễn Lê Diễm Hằng
Ừm..
Họ quay lưng đi. Nhưng mỗi người đều chậm lại.
Diễm Hằng nhận ra, từ lúc nào, nàng đã bắt đầu mong gặp Diệu Huyền trong những buổi họp nhóm. Diệu Huyền nhận ra, những lúc không thấy Diễm Hằng ồn ào bên cạnh, không gian trở nên trống trải một cách khó chịu.
Ghét không còn đúng nữa. Nhưng thích thì..chưa ai dám thừa nhận.
Oan gia ngõ hẹp. Có những người, càng va vào, lại càng khó rời xa.
...
____________________
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Ta cùng nhau, ta cùng nhau
Thích dù nhín
Thích dù nhín
Quên niềm đau, quên niềm đau
Thích dù nhín
Thích dù nhín
❤️‍🩹❤️‍🩹

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play