Một Lần Sống Lại, Một Đời Yêu Anh(Bonbin)
chap 1
Hanbin
Rồi. Em đang ở quán cà phê gần công ty anh.
Hyuk
Đợi anh. 5 phút nữa xuống.
Hanbin
(Hanbin nhìn màn hình, khóe môi cong lên rất nhẹ.)
Hanbin và Hyuk yêu nhau đã gần một năm.
Không ồn ào, không danh phận, càng không dám công khai.
Bởi Hyuk là tổng tài của tập đoàn HJ, còn bên cạnh anh… luôn có một vị hôn thê hợp đồng Seo Yura
(Một bàn tay kéo ghế đối diện. Hyuk ngồi xuống, áo vest chỉnh tề, ánh mắt chỉ nhìn mỗi Hanbin.)
Hyuk
Nhìn anh như vậy làm gì?
Hanbin
Em đang nghĩ… nếu người khác thấy tổng tài Hyuk thế này chắc sốc lắm.
Hyuk
Chỉ có em mới thấy thôi
Hyuk vươn tay, lén nắm lấy tay Hanbin dưới gầm bàn.
Động tác rất nhẹ, nhưng đủ làm tim Hanbin đập nhanh hơn.
Hanbin
Anh không sợ bị chụp hình à?
Hyuk
Sợ.
Nhưng anh càng sợ… em cảm thấy mình bị giấu đi.
Hyuk
Anh thì không quen được.
Seo Yura
Hyuk, tối nay anh nhớ về sớm.
Mẹ muốn bàn chuyện đính hôn.
(Hyuk tắt màn hình, ánh mắt trầm xuống.)
Hanbin
Nếu mệt quá… hay mình dừng lại đi.
Hyuk
Anh chưa từng nghĩ đến chuyện buông em.
Người anh yêu là em, từ đầu đến cuối cũng chỉ có em.
Hyuk cúi xuống, trán chạm trán Hanbin.
Giữa quán đông người, họ vẫn giữ khoảng cách đủ an toàn, nhưng hơi thở thì gần đến mức không thể che giấu.
Hanbin
Em không cần danh phận.
Chỉ cần anh đừng rời bỏ em.
Ở phía bên kia quán cà phê,
một người phụ nữ đứng sau tấm kính một chiều.
Seo Yura khoác áo trench coat đắt tiền, mái tóc được chải gọn gàng, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt lạnh đến đáng sợ. Cô vừa kết thúc buổi gặp đối tác thì vô tình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Hyuk.
Và cả người đang ngồi đối diện anh.
Yura không bước vào, cũng không làm ầm ĩ.
Cô chỉ đứng đó, quan sát.
Cách Hyuk cúi đầu lắng nghe.
Cách ánh mắt anh dịu xuống khi nhìn người kia.
Cách bàn tay anh lén nắm lấy tay Hanbin dưới gầm bàn — cử chỉ mà chưa từng dành cho cô.
Yura mỉm cười.
Một nụ cười không hề có ý cười.
Seo Yura
Thì ra là vậy.
Người anh yêu… không phải tôi.
Cô quay người rời đi, giày cao gót gõ nhịp đều trên nền đá hoa cương. Trong đầu đã nhanh chóng tính toán.
Bản nháp
Hyuk
Sáng nay anh phải họp hội đồng.
Em nhớ ăn sáng.
Hanbin
Biết rồi mà.
Anh cũng đừng uống cà phê khi chưa ăn.
(Hyuk nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên rất khẽ.)
Ở tập đoàn HJ, không ai biết tổng tài Hyuk đang cười vì một người.
Ngoại trừ Kim Taehyun — trợ lý theo anh suốt bảy năm.
kim taehyun
Anh Hyuk, đây là lịch trình mới.
Tối nay… Seo tiểu thư muốn gặp anh.
kim taehyun
Lần này e rằng không được.
Gia đình Seo cũng có mặt.
Từ khi có Hanbin…
anh ấy bắt đầu có điểm yếu.
park Jisoo
Lại chờ người yêu tổng tài hả?
Hanbin
Nói nhỏ thôi.
Anh ấy chưa công khai được.
Jisoo:
park Jisoo
Biết rồi.
Nhưng tao nói thật, dính tới nhà tài phiệt không đơn giản đâu. Biết rồi.
Nhưng tao nói thật, dính tới nhà tài phiệt không đơn giản đâu.
Hanbin
tao chỉ cần anh ấy thật lòng với tao là được
Buổi tối, Hyuk xuất hiện trong bữa tiệc nhà họ Seo.
Seo Yura đứng giữa phòng, váy dạ hội đỏ sẫm, ánh mắt bình thản như chưa từng thấy gì.
Seo Yura
Hyuk, anh đến trễ.
Seo Yura
Gia đình tôi rất coi trọng hôn sự này.
Hy vọng anh cũng vậy.
Ở góc phòng, Seo Jinhyuk anh trai Yura lặng lẽ quan sát.
Anh ta không nhìn Hyuk, mà nhìn… phản ứng của em gái mình.
Yura chỉ cười thế này
khi đã quyết định loại bỏ thứ gì đó.
Hyuk
Anh về trễ.
Đừng ngủ trước.
(Chỉ hai chữ, nhưng khiến Hyuk muốn rời khỏi bữa tiệc ngay lập tức.)
Ở một nơi khác, Seo Yura ngồi trong xe, mở laptop.
Trên màn hình là hồ sơ cá nhân của Hanbin.
Seo Yura
Hanbin…
không gia thế, không hậu thuẫn.
Seo Yura
Giúp tôi theo dõi người này.
Tôi muốn biết…
anh ta có đáng để Hyuk đánh đổi tất cả hay không.
Cùng lúc đó, Hanbin đứng trước cửa sổ căn hộ,
không hề hay biết rằng kể từ hôm nay,
mọi bước đi của cậu
đã nằm trong tầm ngắm của một gia tộc tài phiệt.
Và Hyuk…
vẫn tin rằng mình có thể bảo vệ được người yêu
bằng chính quyền lực của bản thân.
chap.3
Buổi sáng, Hanbin tỉnh dậy khi ánh nắng đã len qua rèm cửa.
Căn hộ nhỏ im ắng, chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ từ nhà bếp.
đoạn chat giữa Hanbin và Hyuk
Hanbin
Vừa dậy.
Anh không ngủ thêm chút à?
Hanbin bước ra khỏi phòng.
Hyuk đứng trong bếp, sơ mi trắng xắn tay, cà vạt đã tháo, dáng vẻ hoàn toàn khác với hình ảnh tổng tài lạnh lùng thường thấy trên báo.
Trên bàn là hai đĩa trứng chiên hơi xém cạnh, một nồi cháo đơn giản.
Hanbin
Anh tới từ lúc nào vậy?
Hyuk
Hơn một tiếng trước.
Em ngủ say quá.
Hyuk
Nhìn em ngủ…
anh không nỡ.
(Hanbin đỏ mặt, quay đi.)
Họ ăn sáng đối diện nhau.
Không nói chuyện công việc, không nhắc đến Seo Yura, cũng chẳng nhắc đến áp lực bên ngoài.
Chỉ là những câu rất nhỏ.
Hyuk
Hôm nay em ở nhà hay ra ngoài?
Hanbin
Em hẹn Jisoo đi mua đồ.
Cậu ấy cứ than em suốt ngày trốn trong nhà.
Hyuk
Ừ.
Nhưng tối anh qua đón em.
Hanbin
Em đâu phải trẻ con.
Hyuk
Anh biết.
Nhưng anh vẫn muốn đón.
Hanbin
Anh quản em còn hơn quản công ty.
Hyuk
Vì em quan trọng hơn.
Họ ăn sáng đối diện nhau.
Không nói chuyện công việc, không nhắc đến Seo Yura, cũng chẳng nhắc đến áp lực bên ngoài.
Chỉ là những câu rất nhỏ.
Hyuk đứng dậy, cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho Hanbin.
Động tác chậm rãi, cẩn thận như thể đang chạm vào thứ gì đó rất quý giá.
Trước khi đi, Hyuk ôm Hanbin một cái rất khẽ.
Không hôn, không nói lời hoa mỹ, chỉ siết chặt một chút rồi buông ra.
Cửa đóng lại.
Hanbin tựa lưng vào tường, tim đập chậm nhưng ấm.
Ở một nơi khác, Hyuk ngồi trong xe, tháo điện thoại ra khỏi chế độ im lặng.
kim taehyun
Anh Hyuk, cuộc họp dời sớm hơn 30 phút.
Hyuk
(Anh nhìn ảnh nền điện thoại — là Hanbin đang ngủ, chụp trộm.)
Buổi sáng trôi qua rất chậm.
Không ai biết rằng, chính những ngày bình thường như thế này
sau này sẽ trở thành thứ khiến Hanbin
nhớ nhất
và cũng đau nhất.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play