[DienLoi×TrinhBang] Em Không Là Nợ Mà Là Cả Thế Giới Của Anh.
#Chap1: Mở đầu.
Tại một căn hộ nằm ở phía Bắc, trong phòng như một mớ hỗn độn. Những chiếc mảnh của ly thủy tinh sắc bén nằm rơi rã khắp nơi trên sàn
Trong căn phòng đó, tiếng chửi rủa, đánh đập và những câu xin tha của nạn nhân cứ vang vội khắp phòng
Đến cả phòng kế bên cũng không dám nói gì đến, cho dù bị làm phiền thì chuyển đi hoặc im lặng nhẫn nhịn
Trịnh Bằng.
Xin anh....tha...em đi.. // co rút trong góc phòng //
Vũ Phong.
Mày nghĩ tao có tha mày không? // đá mạnh vào lưng em //
Trịnh Bằng.
Ức... // nhắm chặt mắt //
Trịnh Bằng.
Em...không biết...
Vũ Phong.
Vậy thì để tao nói cho mày biết nhé?
Trịnh Bằng.
// ngây thơ gật đầu //
Vũ Phong.
// nắm tóc em kéo ra khỏi góc //
Vũ Phong.
Tao chưa chán mày đâu
Vũ Phong.
Lúc trước mày theo đuổi tao cơ mà?
Vũ Phong.
Giờ nằm đây cầu xin cái gì?
Trịnh Bằng.
// nằm co người lại // Nhưng...
Trịnh Bằng.
Em chịu kh-ông nổi... // nhăn mặt //
Vũ Phong.
Khi nào mà tao trả hết cái đống nợ kia thì mày mới được phép rời đi
Vũ Phong.
Nghe rõ chưa? // quát lớn //
Trịnh Bằng.
Ức... // không dám trả lời //
Vũ Phong.
Ha~ thằng này ngon, không trả lời tao luôn
Vũ Phong.
Mày chán sống rồi // giơ tay lên định đánh em //
Vũ Phong.
Tch...- mày may đấy // khó chịu //
Vũ Phong.
// bước ra mở cửa //
Đập vào mắt tên đấy là hắn, "Điền Lôi" là tên trùm mafia khét tiếng nhất ở vùng phía Bắc
Nổi tiếng với sự ra tay dứt khoát, một khi đã đụng đến hắn ta thì con đường duy nhất là chỉ có chết
Vũ Phong.
Hả...anh Điền.. // lắp bắp //
Vũ Phong.
Anh....đến đây...có việc g-gì không ạ.. // lui về sau một chút //
Điền Lôi.
Bao giờ thì mày mới trả khoản nợ kia? // lạnh giọng //
Điền Lôi.
Nói nhanh // gằn giọng //
Vũ Phong.
Vâng...anh Điền... // run rẩy //
Trịnh Bằng.
// đụng chúng mảnh thủy tinh //
Trịnh Bằng.
Ức... // nhăn mặt //
Điền Lôi.
Mày định giết người để trả nợ à? // cười khẩy //
Vũ Phong.
Dạ...kh-không có ạ..
#Chap2: Đổi lấy chỉ vì thú vị thôi sao?
Vũ Phong.
Dạ...em sẽ trả...vào tuần s-sau ạ...
Vũ Phong.
Mong anh Điền...chịu khó...
Điền Lôi.
Mày nhớ lời nói của mày hôm nay đấy nhé?
Điền Lôi.
Đầu tuần sau tao quay lại
Vũ Phong.
Vâng...anh đi đường c-cẩn thận
Vũ Phong.
* Má nó....xém tí nữa là chết rồi *
Vũ Phong.
// đóng mạnh cửa //
Trịnh Bằng.
Ức... // máu chảy ra không ngừng //
Vũ Phong.
Mày ngon lắm, hôm nay tao đánh chưa đã tay
Vũ Phong.
Mày có chết thì tao cũng đánh
Trịnh Bằng.
Ức...hức, xin anh hức...đừng m-mà // run rẩy //
Vũ Phong.
// giơ tay định đánh em //
Điền Lôi.
// đạp văng cửa //
Vũ Phong.
Má, cái thằng.... // im bặt //
Vũ Phong.
Dạ...không ph-phải....vậy..
Vũ Phong.
// lùi ra sau //
Trịnh Bằng.
// cố gắng gượng dậy //
Vũ Phong.
À...anh Điền...có chuyện gì không ạ..
Điền Lôi.
Tao muốn một thứ này
Vũ Phong.
À....anh a-anh muốn gì ạ..
Điền Lôi.
// hất cằm về phía em //
Điền Lôi.
Chịu giao không?
Điền Lôi.
Nếu đưa cậu ta đây, tao sẽ xóa những khoản nợ mà mày chưa trả
Điền Lôi.
Còn nếu không thì...
Điền Lôi.
Mày hiểu rồi đấy // đe dọa //
Vũ Phong.
Nhưng...không được, em ấy là người yêu của em...
Điền Lôi.
Yêu mà đánh cậu ta như vậy à?
Trịnh Bằng.
// im lặng nghe cuộc trò chuyện của anh và tên kia //
Điền Lôi.
Mày có biết yêu không đấy?
Điền Lôi.
Có giao người hay không? // giọng lạnh hẳn //
Vũ Phong.
Dạ...giao, giao cậu ấy cho a-nh... // run rẩy kéo em lại chỗ anh //
Trịnh Bằng.
Ức...! // bị trúng miếng thủy tinh lớn ngay chân //
Điền Lôi.
// cười thỏa mãn //
Điền Lôi.
Cậu ta là người của tao
Điền Lôi.
Còn khoản nợ kia, đã được xóa bỏ
Vũ Phong.
// nhìn em với ánh mắt đe dọa //
Vũ Phong.
* Tch- còn không mau từ chối *
Điền Lôi.
// nhìn thẳng vào mắt vp //
Điền Lôi.
Nói thì nhìn tao đây này
Vũ Phong.
À...không kh-không có...
Điền Lôi.
Vậy thì đi thôi // kéo cổ tay em //
Vũ Phong.
Mày được lắm, đợi tao tìm được thì mày chắc chết
# Chap3: Không dám.
Trịnh Bằng.
// nhắm chặt mắt //
Điền Lôi.
// Nhìn xuống chân em //
Trịnh Bằng.
Ừm...không sao.. // cúi xuống cố tháo miếng thủy tinh ra //
Điền Lôi.
Tch-.. * Phiền phức *
Điền Lôi.
// cuối người bế trọn em lên //
Trịnh Bằng.
Aghh! // hoảng loạn //
Điền Lôi.
Tôi có ăn em đâu mà la lắm thế?
Trịnh Bằng.
Ư...- // im bặt //
Hắn không nói lời nào nữa mà bế em ra xe, đặt em vào ghế phụ sau còn anh thì đi lên ghế lái
Anh đạp mạnh ga mà về biệt thự của anh, một lúc sau thì cũng đến. Anh bước xuống đi thẳng vào nhà trong sự bối rối của em ngay sau lưng.
Trịnh Bằng.
Hở... // đơ người //
Trịnh Bằng.
Mình...thì sao?
Đi đến cửa thì anh mới nhớ rằng trên xe vẫn còn người nên anh đành lười biếng quay lại và bế em đi vào
Trịnh Bằng.
Này...anh thả em xuống...đi
Trịnh Bằng.
Em tự đi được..
Điền Lôi.
Cậu nói đấy nhé?
Trịnh Bằng.
// hơi do dự nhưng vẫn gật đầu //
Điền Lôi.
// thả em xuống //
Anh để em đi trước mình, cũng chỉ để xem em có thể đi được như lời mình nói hay không
Trịnh Bằng.
// cố gắng nhấc chân đi từng bước khó khăn //
Cho dù có đau như thế nào thì em vẫn không dám lên tiếng vì sợ anh chửi, thẩm chí còn đánh..
Điền Lôi.
Cậu đi vậy thì chừng nào mới vào được?
Trịnh Bằng.
Vậy...anh vào trong trước đi ạ...
Trịnh Bằng.
Làm...phiền anh...quá
Điền Lôi.
Cứng đầu vừa thôi // bế em lên //
Điền Lôi.
Không được thì nói không đi, làm giá vậy?
Trịnh Bằng.
// không dám trả lời //
Trịnh Bằng.
// cúi nhẹ đầu //
Anh không nói gì nữa mà bế em bước vào nhà, tại phòng khách anh đặt em đứng đó, còn mình thì ngồi xuống
Vừa ngồi thì có người điện đến, anh vừa bắt máy thì một giọng nói dịu dàng vang lên bên đầu máy bên kia
Download MangaToon APP on App Store and Google Play