[Rhycap] Tìm Em Trong Ký Ức~
#01
Ánh đèn neon rực rỡ từ những vòng quay khổng lồ và tiếng reo hò phấn khích từ trò chơi tàu lượn là bản nhạc nền quen thuộc của Công viên Giải trí Thành phố
Giữa dòng người tấp nập, hai dáng hình vẫn nổi bật nhờ sự ăn ý đến lạ lùng
Họ không cần phải nắm tay theo kiểu tình nhân, mà là một sự kết nối vô hình thông qua hành động
Một người thản nhiên đưa chai nước đang uống dở cho người bên cạnh, và người kia cũng nhận lấy một cách tự nhiên
Họ là một đôi thanh mai trúc mã đã lớn lên cùng nhau, sự đẹp đôi của họ không nằm ở vẻ ngoài mà ở sự thấu hiểu tuyệt đối
Giữa không gian ồn ào này, bước chân họ luôn cùng tiến về phía trước, vai kề vai, tựa như hai mảnh ghép hoàn hảo mà thời gian đã cẩn thận sắp đặt
Hoàng Đức Duy
// chạy lên phía trước // Anh thấy cái khu Thủy cung mới mở kia chưa? Nhất định tuần sau chúng ta phải đi đấy // chỉ tay về phía thủy cung //
Nguyễn Quang Anh
Hửm// đưa mắt nhìn //
Nguyễn Quang Anh
Ừ, nghe nói có đường hầm kính đi xuyên qua bể cá mập cơ. Sẽ rất tuyệt!!
Hoàng Đức Duy
Vậy anh nhớ đấy
Họ đang trao đổi một cách hăng say, chỉ riêng hai người biết về kế hoạch sắp tới
Bỗng, một giọng nói đầy vẻ trêu chọc và quen thuộc vang lên từ phía sau
???
Uầy uầy, tình tứ phết nhờ! Tưởng đi chơi riêng không rủ tụi này chứ?
Cả hai quay lại. Đó là Thành Ancá tính, hai tay chống hông, và bên cạnh là Quang Hùng điển trai với nụ cười tươi rói
Nguyễn Quang Anh
Làm gì mà lại ở đây giờ này thế, hai cái người này
Bốn người bạn thân nhất lại tụ họp, và sự náo nhiệt của công viên giải trí dường như tăng lên gấp đôi
Đặng Thành An
Eo, kệ người ta đi đâu ngươi quản được à
Nguyễn Quang Anh
Trời cũng tối mà ra ngoài mày đi lung ta lung tung thế kẻo ai kia lại lo
Đặng Thành An
Ê ai kia nào
Đặng Thành An
Với lại Hùng đi cùng tao mà lo gì
Đặng Thành An
Chả sợ // chu mỏ //
Hoàng Đức Duy
Chả sợ cơ đấy
Đặng Thành An
Bạn không được như tôi à
Hoàng Đức Duy
eo có khi tôi hơn bạn luôn đấy
Lê Quang Hùng
Thôi, đang vui đấy
Lê Quang Hùng
(。•̀ ⤙ •́ 。ꐦ) !!!
Nguyễn Quang Anh
Không dám đâu
Lê Quang Hùng
Đi nữa không
Lê Quang Hùng
Không thì về nhà
Hoàng Đức Duy
Đi nữa chứ // kéo tay Quang Anh //
Dưới ánh đèn pha xanh và đỏ nhấp nháy, bốn người bạn đứng trong khu vực xếp hàng của tàu lượn siêu tốc
Không khí đặc quánh mùi bỏng ngô ngọt ngào và tiếng rít đều đặn của dây xích kéo tàu đang lên dốc
Họ đứng trong một mê cung của dây thừng và thanh chắn kim loại
Hai người xếp thành một hàng, hai người kia đứng ngay sau lưng, cùng cười khúc khích khi một tiếng hét lớn từ trên cao vọng xuống
Sự kiên nhẫn gần như không còn, nhưng sự mong đợi thì càng lúc càng lớn
Một người nghiêng đầu thì thầm điều gì đó với người bên cạnh, khiến cả hai bật cười khe khẽ
Trong khi đó, cặp đôi còn lại đang bàn tán rôm rả về chuyến đi trước đó
Dù phải chờ đợi, nhưng đây là một phần của niềm vui: cảm giác đồng hành, trêu đùa nhau, và cùng nhau nhìn những toa tàu kế tiếp lao vun vút vào màn đêm, đếm ngược đến lượt mình
Nguyễn Quang Anh
Duy ơi // đưa tay ra//
Hoàng Đức Duy
// nắm lấy // Em muốn ngồi cuối ạ
Nguyễn Quang Anh
Được nếu em muốn
Đặng Thành An
Vậy An ngồi trên Duy nha
Lê Quang Hùng
// đi theo sau //
Nhân viên tàu lượn
Ổn định chưa ạ chuẩn bị nha
Nhân viên tàu lượn
Xuất phát nào
Nguyễn Quang Anh
// nắm lấy tay em //
Hoàng Đức Duy
Hơ Quang Anh sợ ạ
Nguyễn Quang Anh
Hửm, ừm tớ sợ đấy
Hoàng Đức Duy
Thế á, Kệ Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ơ, có người bỏ tui kìa
Nguyễn Quang Anh
Sắp xuống
Hoàng Đức Duy
// mò tay qua // Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có tôi đây
Tàu lượn siêu tốc vượt qua đỉnh dốc cao nhất, dừng lại chỉ trong một khoảnh khắc ngưng đọng, tích trữ tối đa năng lượng
Sau tiếng "click" cuối cùng của bánh xe, đầu tàu chúc xuống
Chỉ trong tích tắc, trọng lực nắm lấy và kéo mạnh đoàn tàu xuống vực thẳm
Cảm giác rơi tự do ập đến, dạ dày như bị nhấc bổng lên cổ họng, và một tiếng hét không kiểm soát được bùng phát
Thế năng chuyển hóa thành động năng với tốc độ chóng mặt, đẩy tàu đạt vận tốc kinh hoàng
Một số người nhắm chặt mắt, dùng hai tay bấu víu chặt lấy thanh an toàn như thể nó là chiếc neo cuối cùng giữ họ với mặt đất, những lời thề thầm thì bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít
Số khác, đặc biệt là những người trẻ tuổi hoặc can đảm, mở to mắt, cố gắng thu vào tầm nhìn mờ ảo những hàng cây đang biến dạng và bầu trời đang chao đảo
Nước mắt vô tình bắn ra từ khóe mắt vì gió tốc độ cao. Dù sợ hãi hay thích thú, tất cả đều chia sẻ cùng một khoảnh khắc giao thoa: sự mất kiểm soát hoàn toàn, nơi trọng lực là người điều khiển tuyệt đối
Đặng Thành An
Aaaaa con chưa mua nhà nữa
Lê Quang Hùng
* Giữ bình tĩnh nè *
Hoàng Đức Duy
Aaaaaa // cấu tay //
Nguyễn Quang Anh
// nhăn nhó //
Khi hành trình lao dốc kết thúc, trên khuôn mặt ai nấy đều hiện lên sự nhẹ nhõm trộn lẫn với niềm vui chiến thắng, hít thở sâu lấy lại nhịp điệu của cuộc sống vừa bị đánh cắp trong vài giây ngắn ngủi
Nhân viên tàu lượn
Em mời cả đoàn mình di chuyển tới nơi chuyển kiếp ạ
Nhân viên tàu lượn
Dạ chào quý khách
Nhân viên tàu lượn
Dạ mọi người không ói dọc đường nha
Nhân viên tàu lượn
Mấy bé ơi
Nhân viên tàu lượn
Thằng kế bên em nó niệm nãy giờ chưa xong hả
Đặng Thành An
Dạ xong lâu tại làm màu ạ, em xin phép // nhéo tai Hùng //
Lê Quang Hùng
Aaaaa đau anh
Nhân viên tàu lượn
Hai bé dưới này
Nguyễn Quang Anh
Chị thông cảm bé nhà em mỏng manh
Nguyễn Quang Anh
Thích cảm giác mạnh nhưng sợ độ cao
Nguyễn Quang Anh
Bé lớn rồi nha chị
Nguyễn Quang Anh
// bế em lên //
Nguyễn Quang Anh
Vậy còn đòi chơi
Hoàng Đức Duy
Quang Anh đòi Duy chơi chung mà
Nguyễn Quang Anh
Là anh đòi, anh rủ, anh làm Duy sợ
Nguyễn Quang Anh
Tối rồi Duy ơi
Nguyễn Quang Anh
11 giờ rồi đó
Nguyễn Quang Anh
Về nhà nha, Duy ơi
Lê Quang Hùng
Về chứ An muốn ở lại hả
Nguyễn Quang Anh
Ra ngoài để tớ gọi xe cho
Nguyễn Quang Anh
Xe đậu bên kia đường đi qua nè
Hoàng Đức Duy
// chạy theo sau //
Hoàng Đức Duy
Mọi người đi đi Duy lấy đồ đã
Hoàng Đức Duy
// quay người lại nhặt //
Từ xa một chiếc xe tải lớn trên xe chất đầy rượu đang lao thẳng về phía nơi em đứng
Và không một ai kịp phản ứng. Chuyện gì xảy ra ai cũng lường trước được và nó xảy ra rồi
Tiếng hét thất thanh cùng lúc đến từ phía ba người bạn của em, nó như tiếng gào của hổ khi mất con vậy
Em nằm giữa vũng máu trong lòng bàn tay còn cố nắm chiếc móc khóa anh tặng
Quanh em là chai thủy tinh vỡ rượu hòa vơí máu . Người đứng xung quanh
Nguyễn Quang Anh
// chạy lại //
Lê Quang Hùng
// gọi cấp cứu //
Đặng Thành An
// chạy đến chiếc xe //
Nguyễn Quang Anh
// vừa chạy vừa đẩy băng cho em //
Đặng Thành An
// làm thủ tục //
Nguyễn Quang Anh
// đứng lên //
Cô gái trầm tính
Chào Mừng Mọi Người!!!
Xin được phép giới thiệu một xíu ạ Mình là Rin.
Và đây là một tác phẩm mình đã ấp ủ nó rất lâu rồi, hôm nay mình mới đủ tự tin để đăng nó lên cho mọi người đọc.
Nó chắc chắn còn nhiều thiếu sót, mắc nhiều lôi, đôi khi lệch cốt truyện .
Mọi người cứ góp ý,chia sẻ trải nghiệm - cảm xúc khi đọc, lời văn diễn tả chưa hay thì mọi người cứ bình luận mình sẽ thay đổi ạ.
Đừng vội đáng giá 1⭐ ạ.
CHO RIN XIN Ý KIẾN CỦA MỌI NGƯỜI KHI ĐỌC NHA!!!!
#2
Mặt trời lặn đi núp sau những tòa nhà cao chọc trời
Ở một tòa nhà nơi bao người mong muốn bước chân vào, nơi được cho là thứ quan trọng nhất của thành phố này, và cũng là...
Thư Ký
Sếp, tôi gửi hồ sơ ứng tuyển tháng này của công ty
Thư Ký
Tháng này, chúng tôi chào đón 20 nhân tố mới đã xuất sắc vượt qua vòng khảo sát đầu tiên
Sự lớn mạnh và uy tín của một tổ chức luôn đi đôi với những tiêu chuẩn tuyển chọn khắt khe
Mỗi cá nhân ưu tú tại đây đều là kết quả của một quy trình sàng lọc khắt khe, hội tụ đầy đủ bản lĩnh để đồng hành cùng sự phát triển của tổ chức
Đội ngũ tinh gọn, sức mạnh vô song – nơi chỉ dành cho những ai dám dấn thân vào những bài toán khó
Nguyễn Quang Anh
Ừm, vậy cậu thấy trong 20 con người đó bao nhiêu người có thể bước vào công ty này
Thư Ký
Thưa sếp, với những tiêu chuẩn được đề ra ở công ty này, tôi nghĩ chỉ có 3 người
Nguyễn Quang Anh
3? Con số thấp hơn tôi tưởng đấy. Cậu dựa vào đâu mà loại 17 người còn lại? // nhếch môi đầy ẩn ý //
Thư Ký
17 con người đó, họ là những quân cờ hoàn hảo nhưng không phải là người chơi cờ
Thư Ký
Họ biết cách đi đúng luật, nhưng lại không dám phá luật để tạo ra chiến thắng
Thư Ký
Mà ở đây, chúng ta không cần những người chỉ biết làm đúng, chúng ta cần những người dám làm điều không tưởng
Một câu trả lời ngắn gọn nhưng đủ sức nặng để gạt phăng hàng tá bằng cấp rực rỡ sang một bên
Không khí trong phòng đặc quánh lại, sự sàng lọc nghiệt ngã của tổ chức này chưa bao giờ hiện rõ đến thế qua lời nhận xét về những "người chơi cờ" thực thụ
Ở đây, đúng thôi là chưa đủ; phải dám sai, dám phá luật mới có hy vọng được tồn tại
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, ngày mai tiến hành khảo sát vòng tiếp theo
Thư Ký
Rõ, thưa Sếp. Tôi sẽ sắp xếp 'bài toán' khó nhất cho bọn họ
Căn phòng chìm vào im lặng đặc quánh, chỉ còn lại tiếng nhịp thở đều đặn và tiếng gõ phím lạch cạch vang lên cô độc trong bóng tối
Trên màn hình, hồ sơ của 3 kẻ dám "phá luật" vẫn đang chờ đợi một bài toán khó thực sự bắt đầu vào sáng mai
Bên ngoài cửa sổ, mặt trời lặn dần rồi mất hút, nhường lại khoảng trời đen mênh mông bao trùm lấy thành phố
Trong bóng tối ấy, những bài toán khó nhất đang âm thầm được thiết lập, chờ đợi ba kẻ dám phá luật vào ngày mai
Nơi vốn dĩ được coi là cái nôi rèn giũa, nơi những nhân tài kiệt xuất luôn nối tiếp nhau để gìn giữ và phát huy di sản tài năng của Cụ Nguyễn
Nguyễn Quang Anh, người đứng đầu công ty được cho là "huyết mạch" quan trọng nhất của cả thành phố
Đứa con trai cả của gia tộc Nguyễn mang trong mình dòng máu của sự kiêu hãnh và trí tuệ thiên bẩm, người kế thừa trọn vẹn bản lĩnh để chèo lái con thuyền quan trọng nhất thành phố
Đè nặng trên đôi vai ấy là áp lực và niềm kỳ vọng từ đấng sinh thành, một di sản tinh thần vừa là vinh quang, vừa là xiềng xích buộc anh phải luôn là người giỏi nhất
Ông Nguyễn tựa mình trên chiếc sofa cao cấp, đôi tay chậm rãi lật từng trang báo giữa không gian tĩnh lặng của dinh thự
Nguyễn Trường Sinh
// nghiêng đầu ngước nhìn // Mừng con trở về
Nguyễn Trường Sinh
Ngồi xuống đây với ta
Nguyễn Quang Anh
// Ngôi xuống ghế // Dạ
Nguyễn Trường Sinh
Sao vậy? Hôm nay công ty gặp khó khăn à?
Nguyễn Trường Sinh
Ta thấy sắc mặt con có vẻ không vui, nói ta nghe xem nào. Điều gì có thể làm cậu cả nhà ta phải bận tâm đến vậy?
Nguyễn Quang Anh
Cũng không có gì đâu ạ. Chỉ là hôm nay trợ lý có đưa cho con tập hồ sơ của những ứng viên mới
Nguyễn Quang Anh
Con có hỏi cậu ta một câu, nhưng câu trả lời lại khiến con phải ngỡ ngàng
Nguyễn Trường Sinh
Ừm, con có thể cho ta biết con đã hỏi gì không
Nguyễn Quang Anh
Dạ, là ' Trong 20 con người đó bao nhiêu người có thể bước vào công ty này '
Nguyễn Trường Sinh
Cậu ta trả lời ra sao
Nguyễn Quang Anh
Dạ, cậu ta nhìn con rồi thản nhiên đáp: 'Chỉ có 3 người thôi ạ'
Nguyễn Quang Anh
Câu trả lời đó làm con ngỡ ngàng luôn cơ, vì trong số 20 hồ sơ xuất sắc kia, cậu ta dám gạt đi tất cả và chỉ giữ lại đúng 3 cái tên
Nguyễn Trường Sinh
// Đặt tờ báo xuống bàn, khẽ mỉm cười // 3 người sao?
Nguyễn Trường Sinh
Một con số khá khiêm tốn cho cái nơi được coi là mạch máu của thành phố này đấy
Nguyễn Trường Sinh
Vậy con định thử thách 3 kẻ 'phá luật' đó như thế nào vào sáng mai?
Nguyễn Quang Anh
Đúng vậy . Vào sáng ngày mai, một bài toán khó nhất sẽ được đề ra cho cả 20 con người ấy
Nguyễn Quang Anh
Con muốn xem trong số họ, ai thực sự là kẻ dám 'phá luật' để lọt vào mắt xanh của chúng ta, hay tất cả chỉ là những quân cờ tầm thường
Nguyễn Trường Sinh
// Khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng // Một phép thử xứng đáng cho những kẻ muốn bước chân vào mạch máu của thành phố này
Nguyễn Trường Sinh
// Khép lại tờ báo, ánh mắt lộ vẻ tin tưởng // Được rồi, về phòng nghỉ ngơi đi con
Nguyễn Trường Sinh
Sáng mai sẽ là một ngày dài đầy thú vị cho cả con và 20 con người kia đấy
Nguyễn Quang Anh
// Đứng dậy, khẽ gật đầu chào //
[ Tại Hành Lang Dinh Thự ]
Nguyễn Quang Anh
// Dừng chân trước cửa phòng, ánh mắt thâm trầm nhìn vào khoảng không //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Theo anh nhớ thì ở thời điểm này, em vẫn còn là một cậu nhân viên nhỏ đang miệt mài rải hồ sơ xin việc ở khắp các công ty... nhưng hình như vẫn chưa tìm đến chỗ của anh
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Nếu vậy, 20 con người sẽ đối mặt với bài toán của anh sáng mai chắc chắn chưa có tên em. Anh phải tìm cách để 'duyên số' này xảy ra sớm hơn mới được
Nguyễn Quang Anh
// Bước tiếp về phòng //
Nguyễn Quang Anh
// Bước đến bên cửa sổ lớn nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, tay nới lỏng cà vạt //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Đúng rồi...
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Giờ này chắc Duy vẫn đang cặm cụi với xấp hồ sơ xin việc, gõ cửa từng công ty nhỏ để rồi nhận lại những cái lắc đầu
Nguyễn Quang Anh
Em còn chưa hề biết đến sự tồn tại của tập đoàn nhà mình, nói gì đến chuyện ứng tuyển vào cái danh sách 20 người kia
Nguyễn Thanh Pháp
Anh Hai ơi! Ba Lớn với Ba Nhỏ đợi anh xuống dùng bữa tối kìa
Nguyễn Thanh Pháp
Hay là anh tính ăn luôn mấy cái hồ sơ đó rồi sống qua ngày luôn cho khỏe?
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ cười khổ, đặt xấp hồ sơ xuống bàn //
Nguyễn Quang Anh
// Tiến về phía cửa, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực xen lẫn chút ý cười //
Nguyễn Thanh Pháp
Xì... người ta có lòng tốt nhắc nhở mà còn bày đặt làm bộ làm tịch. Anh xuống trễ là Ba Nhỏ cắt phần tráng miệng của anh đấy nhé
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn cánh cửa phòng khép lại, nụ cười trên môi dần tắt, thay vào đó là ánh mắt sâu thẳm //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Mọi thứ ở đây quá đỗi chân thực...
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Nếu đây chỉ là giấc mơ của em, thì Duy ơi, em đã tạo ra một thế giới quá đỗi tuyệt vời để lẩn trốn rồi
Nguyễn Quang Anh
// Bước xuống cầu thang, nhìn thấy Ba Lớn và Ba Nhỏ đã ngồi sẵn bên bàn ăn dài sang trọng //
Nguyễn Quang Anh
Con xin lỗi vì đã xuống trễ, để cả nhà phải đợi rồi
Nguyễn Thanh Pháp
// Vừa cầm nĩa vừa nháy mắt trêu chọc //
Nguyễn Thanh Pháp
Anh Hai biết lỗi là tốt! Nãy em lên tận phòng mà anh còn bày đặt gọi em là 'cô Kiều' nghe xa cách muốn chết
Bùi Anh Tú
// Cười hiền, gắp một miếng thức ăn vào bát của anh //
Bùi Anh Tú
Thôi nào bé Kiều, đừng có ghẹo anh Hai nữa
Bùi Anh Tú
Quang Anh à, con ăn nhiều vào, nhìn con dạo này hơi gầy đấy
Bùi Anh Tú
Chuyện tuyển chọn 20 người kia cứ thong thả, đừng có ép bản thân quá
Nguyễn Trường Sinh
// Nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt thâm trầm quan sát đứa con trai cả //
Nguyễn Trường Sinh
Ăn đi con. Sáng mai con sẽ là người trực tiếp cầm trịch buổi phỏng vấn, phải giữ tinh thần cho tốt
Nguyễn Quang Anh
Dạ // Ngồi Xuống //
Nguyễn Thanh Pháp
// Chống cằm nhìn anh chằm chằm, đôi mắt lanh lợi đảo liên tục //
Nguyễn Quang Anh
Nhìn gì, tao chọi cái dĩa vô đầu mày giờ
Nguyễn Quang Anh
// Cầm dĩa lên //
Nguyễn Thanh Pháp
// Giả vờ ôm đầu, mếu máo nhìn sang Ba Nhỏ //
Nguyễn Thanh Pháp
Ba Nhỏ xem anh Hai kìa!
Nguyễn Thanh Pháp
Con mới nhìn có xíu mà ảnh đòi chọi dĩa vô đầu con rồi
Nguyễn Thanh Pháp
Hung dữ vậy hèn chi tới giờ vẫn chưa có bồ là đúng rồi!
Bùi Anh Tú
// Phì cười, gắp miếng sườn bỏ vào bát bé Kiều //
Bùi Anh Tú
Thôi hai anh em nhà này, cứ hở ra là chí chóe
Bùi Anh Tú
Quang Anh, con cũng đừng có dọa em, nó mà khóc là ba dỗ không nổi đâu đấy
Bùi Anh Tú
Quang Anh, con cũng đừng có dọa em, nó mà khóc là ba dỗ không nổi đâu đấy
Nguyễn Trường Sinh
// Vẫn giữ vẻ thâm trầm nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút //
Sau màn "đấu khẩu" ban nãy, không gian trên bàn ăn bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường
Bé Kiều không còn luyên thuyên hay chọc ghẹo anh nữa
Cô cúi đầu dùng bữa trong sự im lặng hiếm thấy, nhưng đôi mắt lanh lợi thi thoảng lại khẽ ngước lên, lén lút liếc nhìn về phía anh trai mình
Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của anh Hai khiến cô em nhỏ không khỏi thắc mắc
Cái vẻ thâm trầm, ánh mắt như chứa đựng cả một bầu trời tâm sự của Quang Anh lúc này hoàn toàn khác xa với người anh mà cô từng biết
Cô chỉ lặng lẽ quan sát, như đang cố giải mã xem đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng kia, anh trai mình thực sự đang tính toán điều gì cho buổi phỏng vấn ngày mai
Bùi Anh Tú
// Nhận ra sự im lặng bất thường của hai đứa con, khẽ mỉm cười gắp thêm thức ăn cho cả hai //
Bùi Anh Tú
Sao thế? Hai anh em nay ăn uống ngoan đột xuất vậy? Kiều, ăn nhiều rau vào con
Nguyễn Thanh Pháp
// Lại liếc sang anh Hai một cái rồi mới chịu cúi xuống ăn tiếp //
Bữa tối tiếp tục diễn ra trong sự im lặng đầy ẩn ý. Bé Kiều vốn dĩ là người không thể ngồi yên, nhưng suốt cả buổi, cô bé chỉ tập trung vào đĩa thức ăn, thi thoảng lại lén lút đưa mắt quan sát từng cử động nhỏ của anh
Cái cách anh cầm dao nĩa, hay cả cách anh trầm ngâm nhìn vào khoảng không vô định khiến cô em nhỏ cảm thấy người anh trai trước mặt mình bỗng trở nên sâu sắc và khó đoán đến lạ kỳ
Ba Lớn và Ba Nhỏ dường như cũng nhận ra bầu không khí khác thường này, nhưng họ chọn cách tôn trọng không gian riêng của các con
Những tiếng va chạm nhẹ của đồ sứ và bạc trên bàn ăn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của gian phòng hào môn
Nguyễn Quang Anh
// Đặt nĩa xuống, dùng khăn giấy thấm nhẹ khóe môi, động tác dứt khoát và lịch thiệp //
Nguyễn Quang Anh
Con dùng xong rồi. Ba Lớn, Ba Nhỏ và Kiều cứ thong thả nhé. Con xin phép lên phòng chuẩn bị thêm một chút cho ngày mai
Nguyễn Thanh Pháp
// Nhìn theo bóng lưng anh Hai đang bước xa dần, khẽ lẩm bẩm một mình //
Nguyễn Thanh Pháp
Hai ba có thấy anh Hai hôm nay lạ lắm không?
Bùi Anh Tú
Chắc do áp lực công việc thôi con. Mai là ngày quan trọng với anh Hai mà. Để anh nghỉ ngơi đi
Nguyễn Trường Sinh
// Nhìn theo hướng anh vừa đi, ánh mắt trầm ngâm sâu sắc //
Nguyễn Trường Sinh
Nó trưởng thành hơn rồi. Đó là phong thái cần có của người đứng đầu nhà họ Nguyễn
#03
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, trả lại cho không gian sự tĩnh lặng tuyệt đối
Anh đứng lặng hồi lâu giữa căn phòng rộng thênh thang, nơi mà sự xa hoa dường như cũng không thể lấp đầy được khoảng trống trong lòng một kẻ vừa đi xuyên qua cả không gian và thời gian để tìm lại người mình yêu
Ánh đèn thành phố từ bên ngoài khung cửa sổ sát đất hắt vào, rực rỡ và náo nhiệt nhưng chẳng thể sưởi ấm được trái tim đang đập liên hồi vì lo âu của anh
Từ độ cao tầng 4 này, nhìn xuống những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những dải lụa sáng vô tận
Anh cảm thấy cả thế giới dường như đang vận hành một cách hối hả, còn bản thân mình lại đang bị kẹt giữa hai dòng thời gian
Nguyễn Quang Anh
// Đi đến bên cửa kính, đặt tay lên mặt gương lạnh lẽo, đôi mắt phản chiếu sự lung linh của thành phố nhưng lại mang một nỗi buồn khó tả //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Thành phố ngoài kia rực rỡ thật, náo nhiệt thật. Nhưng... giữa hàng triệu ánh đèn kia, có ánh đèn nào đang sưởi ấm cho em không Duy?
Nguyễn Quang Anh
// Rời khỏi khung cửa kính, bước dứt khoát về phía bàn làm việc và ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp //
[ Tại Phòng Anh - Bàn Làm Việc ]
Nguyễn Quang Anh
// đôi tay gõ phím liên hồi, soạn thảo một 'Bài toán tử thần' chưa từng có trong lịch sử tuyển dụng của tập đoàn //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Anh sẽ biến buổi phỏng vấn ngày mai thành một cuộc tàn sát thực sự. 20 kẻ này sẽ là bàn đạp để tên tuổi của bài toán này vang xa
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Khi đề bài 'không tưởng' này xuất hiện trên mặt báo, anh tin chắc một người thông minh như em sẽ không thể ngồi yên
Nguyễn Quang Anh
// Khóe môi khẽ nhếch lên, một nụ cười vừa ngạo nghễ vừa thâm trầm//
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Anh đang dùng cả tập đoàn này để làm mồi nhử em đó. Mau đánh liều mà bước tới đây đi
[ Tại Nới Diễn Ra Vòng Chọn Cuối Cùng ]
Ánh nắng ban mai gay gắt hắt lên mặt kính của tòa cao ốc, phản chiếu sự hào nhoáng nhưng cũng đầy lạnh lẽo của tập đoàn du lịch hàng đầu
Ngay từ sáng sớm, không khí tại sảnh chính đã căng như dây đàn
Nhân viên ra vào tấp nập, nhưng ai nấy đều đi khẽ cười nhẹ, bởi họ biết hôm nay "
Cậu Cả Nhà Nguyễn " sẽ đích thân ra tay chọn người
Tại khu vực chờ, 20 ứng tuyển viên – những người được coi là tinh anh trong giới kinh doanh và du lịch – đang ngồi ngay ngắn
Tuy nhiên, vẻ tự tin thường thấy trên gương mặt họ đã bị thay thế bởi sự bồn chồn lo lắng
Những gương mặt trẻ tuổi ăn mặc lịch thiệp, tay cầm tập hồ sơ phẳng phiu nhưng ngón tay ai nấy đều khẽ run
Tiếng bàn tán xôn xao nhỏ nhẹ tràn ngập căn phòng
Ứng Cử Viên
A : // Khẽ siết chặt quai túi xách, nói nhỏ với người bên cạnh với giọng đầy lo lắng //
Ứng Cử Viên
A : Nghe nói vị này nổi tiếng là kẻ 'diệt chủng' hồ sơ...
Ứng Cử Viên
A : Những người phỏng vấn trước đây đều bước ra với gương mặt không còn một giọt máu
Ứng Cử Viên
A :Tôi chỉ hy vọng mình không bị đuổi ra sau 30 giây đầu tiên thôi
Ứng Cử Viên
B : // Thở dài, mắt vẫn dán chặt vào tập tài liệu đang cầm trên tay//
Ứng Cử Viên
B : Tầm cỡ như Ngài Nguyễn thì cái họ cần không phải là kiến thức trong sách vở đâu
Ứng Cử Viên
B : Tôi nghe đồn đề bài lần này liên quan đến một dự án 'sống còn' của tập đoàn. Sai một li là coi như sự nghiệp tiêu đời luôn đấy
[ Phía bên trong phòng phỏng vấn ]
Nguyễn Quang Anh
// Tựa lưng ra ghế, ánh mắt lạnh lùng lướt qua màn hình camera đang chiếu cảnh 20 ứng viên ngoài phòng chờ //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Toàn một lũ nhát gan. Chưa bước chân vào cửa phòng này mà đã lộ vẻ thất thần như sắp ra pháp trường
Bỗng nhiên, ánh mắt anh khựng lại ở một góc khuất của dãy ghế chờ
Hơi thở của anh như ngưng lại khi camera quét qua dãy ghế số 15
Giữa một rừng những gương mặt căng thẳng đến phát khóc, có một chàng trai đang ngồi dựa lưng vào ghế, hai chân khẽ đung đưa như thể đang ngồi ở quán cà phê chứ không phải tập đoàn họ Nguyễn
Gương mặt cậu ấy điềm tĩnh đến lạ kỳ, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt lanh lợi đang thỉnh thoảng liếc nhìn trần nhà rồi khẽ mỉm cười một mình
Người ta sẽ thấy ngay cái nét tinh nghịch, có phần hơi con nít và vô tư lự
Điềm tĩnh đến mức đáng nghi... Liệu đây có phải là quân cờ mà ai đó cài vào, hay thực sự là một kẻ có bản lĩnh?
Nguyễn Quang Anh
// Nhấn nút điện thoại nội bộ, giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên //
Nguyễn Quang Anh
Thư ký, gọi ứng viên số 15 vào trước. Tôi muốn xem thử bản lĩnh của kẻ này đến đâu
Cánh cửa cách âm nặng nề mở ra, An bước vào với dáng vẻ thong dong, đôi mắt không hề né tránh mà nhìn thẳng vào anh
Sự điềm tĩnh của cậu ta giữa căn phòng đầy áp lực này khiến bầu không khí càng thêm đặc quánh
Nguyễn Quang Anh
"// Ngồi vắt chéo chân, tay xoay nhẹ chiếc bút máy đắt tiền, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu đối phương //
Đặng Thành An
// Bước đến ghế ngồi //
Nguyễn Quang Anh
// Đẩy nhẹ tập hồ sơ dự án 'Cù Lao Tuyệt Chủng' về phía trước, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên //
Nguyễn Quang Anh
Cậu An, bỏ qua mấy lời giới thiệu sáo rỗng đi
Nguyễn Quang Anh
Nhìn vào đây và cho tôi một phương án: Lợi nhuận tối đa hay Bảo tồn cực đoan?
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ cho cậu 3 phút
Đặng Thành An
// Khẽ mỉm cười, một nụ cười có phần tinh nghịch nhưng lại rất chừng mực, chậm rãi cầm lấy tập hồ sơ //
Đặng Thành An
Thưa Ngài Nguyễn, nếu tôi chọn cả hai...
Đặng Thành An
Hoặc không chọn cái nào, liệu tôi có bị đuổi ra ngoài ngay lập tức không?
Nguyễn Quang Anh
// Nheo mắt lại, sự hứng thú trong lòng bắt đầu trỗi dậy //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Dám thách thức ngược lại mình sao? Thú vị đấy.
Nguyễn Quang Anh
// Gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, thanh âm đanh gọn //
Kim đồng hồ trên tường nhích từng nhịp khô khốc
3 phút trôi qua trong sự im lặng đến nghẹt thở
An không hề cuống cuồng lật hồ sơ, cậu ta chỉ đọc lướt qua tiêu đề dự án rồi đặt nó xuống, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào anh
Đặng Thành An
// Khẽ nhún vai, giọng nói thong dong như đang bàn chuyện phiếm //
Đặng Thành An
Thưa Ngài Nguyễn, đề bài này của Ngài thực chất là một cái bẫy đạo đức..
Đặng Thành An
Ngài muốn tìm một kẻ máu lạnh để kiếm tiền, hay một kẻ mơ mộng để làm từ thiện?
Đặng Thành An
Tôi nghĩ... Ngài chẳng muốn cả hai
Nguyễn Quang Anh
// Ngừng xoay chiếc bút, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm //
Nguyễn Quang Anh
// Giọng lạnh lại // Cậu đang lãng phí thời gian của tôi để triết lý sao?
Nguyễn Quang Anh
Trả lời thẳng vào vấn đề, hoặc là cút khỏi đây
Đặng Thành An
// Không hề nao núng, môi nở nụ cười tinh nghịch //
Đặng Thành An
Phương án của tôi là..
Đặng Thành An
Đốt cháy toàn bộ bản kế hoạch này
Đặng Thành An
Tại sao phải chọn giữa dân làng và khách du lịch
Đặng Thành An
Trong khi chúng ta có thể biến chính 'lối sống bản địa' của dân làng thành 'mặt hàng xa xỉ' nhất mà giới thượng lưu thèm khát?
Đặng Thành An
Họ không cần khách sạn 6 sao
Đặng Thành An
Họ cần một trải nghiệm mà tiền không mua được ở phố thị
Nguyễn Quang Anh
// Chấn động thực sự trước tư duy đột phá này, đôi mắt nheo lại đầy vẻ kinh ngạc //
Một kẻ nhìn qua thì chỉ thấy sự tinh nghịch, thậm chí là hơi con nít...
Nhưng lại khiến người khác cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ những lập luận của cậu ta
Cậu ta không hề sợ hãi mình, cũng chẳng thiết tha gì cái vị trí này
Sự điềm tĩnh đó... nó chỉ có ở những kẻ nắm chắc phần thắng trong tay hoặc những thiên tài có cái nhìn vượt xa thời đại
Nguyễn Quang Anh
Cậu An... cậu có biết mình vừa làm gì không?
Nguyễn Quang Anh
Cậu không chỉ giải bài toán, cậu vừa tạt một gáo nước lạnh vào toàn bộ triết lý kinh doanh bấy lâu nay của tập đoàn này đấy
Đặng Thành An
// Khẽ nhún vai, giọng nói thong dong nhưng đầy ẩn ý //
Đặng Thành An
Thì sao chứ?
Đặng Thành An
Nếu Ngài Nguyễn đây đủ bản lĩnh
Đặng Thành An
Ngài sẽ biến gáo nước lạnh đó thành một vụ nổ
Đặng Thành An
Còn nếu không...
Đặng Thành An
Thì cứ tiếp tục chọn một trong 19 kẻ vô vị ngoài kia đi
Sự lạnh lùng hiếm thấy thoáng qua trong ánh mắt An trước khi cậu trở lại vẻ nhởn nhơ thường ngày
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn thẳng vào mắt An, giọng nói vang dội đầy uy lực//
Nguyễn Quang Anh
Được! Tôi sẽ nhận lời thách thức này của cậu
Nguyễn Quang Anh
Nhưng không phải chỉ với cậu... mà là với cả cái thành phố này
Anh đưa tay nhấn mạnh vào nút điện thoại nội bộ trên bàn, giọng nói vang lên đầy quyền lực và lạnh lùng
Nguyễn Quang Anh
Thư ký! Thông báo cho 19 người còn lại ngoài phòng chờ...
Nguyễn Quang Anh
Tất cả ra về ngay lập tức. Cuộc phỏng vấn kết thúc tại đây
Thư Ký
Dạ... thưa Ngài? Nhưng chúng ta mới chỉ phỏng vấn người đầu tiên...
Thư Ký
Còn rất nhiều hồ sơ xuất sắc từ các đại học danh tiếng...
Nguyễn Quang Anh
// Ngắt lời một cách tàn nhẫn, đôi mắt hổ phách vẫn dán chặt vào gương mặt điềm tĩnh của An //
Nguyễn Quang Anh
Tôi không nhắc lại lần thứ hai
Nguyễn Quang Anh
Tinh anh mà không đưa ra được một ý tưởng nào ra hồn thì cũng chỉ là rác rưởi lãng phí thời gian của tôi
Nguyễn Quang Anh
Cho họ biến hết đi
Đặng Thành An
// Chứng kiến toàn bộ sự việc, đôi lông mày khẽ nhướn lên, nụ cười tinh nghịch lại hiện rõ trên gương mặt //
Đặng Thành An
Chà... Ngài Nguyễn đây ra tay cũng dứt khoát quá nhỉ?
Đặng Thành An
Không sợ ngày mai cổ phiếu tập đoàn sụt giảm vì tiếng xấu 'coi thường nhân tài' sao?
Đặng Thành An
Không sợ ngày mai cổ phiếu tập đoàn sụt giảm vì tiếng xấu 'coi thường nhân tài' sao?
Nhân tài? 19 kẻ ngoài kia không xứng
Nguyễn Quang Anh
Tiếng xấu? Không....
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai, cả thành phố này sẽ chỉ nhắc về một 'Vụ nổ' duy nhất: Dự án Cù Lao và lời giải điên rồ của cậu
Chiếc xe phóng vút ra khỏi hầm tòa nhà, để một làn khói trắng cùng sự ngỡ ngàng của các ứng cử viên
Anh ngồi trong xe, mắt nhắm nghiền, nhưng trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh đôi mắt sắc lẹm
[ Tại Biệt Thự Nhà Họ Nguyễn - Thư Phòng Của Anh ]
Căn phòng chìm trong ánh sáng lờ mờ, chỉ có ánh đèn từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh
Anh nới lỏng cà vạt, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt dán chặt vào những dòng tin tức đang bắt đầu "nhảy" liên tục trên mạng xã hội
BaoCuaHomNay : TẬP ĐOÀN HỌ NGUYỄN HỦY PHỎNG VẤN HÀNG LOẠT, THÁCH THỨC GIỚI TRÍ THỨC BẰNG BÀI TOÁN TỬ THẦN
Những bình luận trái chiều hiện ra liên tục
Kẻ thì chửi kiêu ngạo, người thì tò mò về 'lời giải điên rồ' mà tập đoàn đang nhắc đến
Toikhongtin: Tập đoàn nhà Nguyễn đợt này chắc có vấn đề thật rồi. 20 người bước vào vòng cuối mà chỉ 1 nguời được chọn
➥Tingia: Không đâu, chắc chỉ có một người vượt chỉ tiêu
Minhkhongngu: Từ lúc cậu con cả lên điều hành công ty ngày càng không ra hệ thống gì
Và hàng ngàn bình luận khác có chê, có khen
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ nhấp một ngụm rượu, đôi môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn //
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Cháy rồi... Vụ nổ này còn lớn hơn mình tưởng
Nguyễn Quang Anh
| Nội Tâm | Cứ bàn tán đi, cứ tranh cãi đi. Chỉ có như vậy, kẻ có bộ não thực sự mới không thể ngồi yên được
Quản Gia
Thưa cậu chủ, đây là toàn bộ thông tin về Đặng Thành An mà cậu yêu cầu
Quản Gia
Nhưng có một điểm lạ...
Nguyễn Quang Anh
Lạ thế nào?
Quản Gia
Hồ sơ của cậu ta cực kỳ trong sạch, thậm chí là...
Quản Gia
Quá bình thường so với những gì cậu ta thể hiện sáng nay
Quản Gia
Cứ như thể cậu ta vừa mới 'từ dưới đất chui lên' vậy
Quản Gia
Tôi xin phép rời đi
[ Phía Ngoài Tập Đoàn Họ Nguyễn ] - Sau lúc An Rời Đi
Bước ra khỏi cánh cửa xoay mạ vàng của tòa nhà, An hít một hơi thật sâu
Nụ cười tinh nghịch ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một khuôn mặt không cảm xúc
Đôi mắt lạnh đến mức khiến người đi ngang qua cũng phải rùng mình
Đặng Thành An
// Chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại đời mới nhất, ngón tay lướt nhanh trên màn hình //
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên một đường cong đầy ngạo mạn khi thấy thông báo 'Vụ nổ truyền thông' của tập đoàn Nguyễn đang bắt đầu lan tỏa
Đặng Thành An
| Nội Tâm | Nguyễn Quang Anh... anh phản ứng nhanh hơn tôi tưởng đấy...
Một chiếc xe đen tầm trung chờ sẵn ở góc đường
An bước lên xe, ném tập hồ sơ phỏng vấn sang một bên như ném một tờ giấy lộn
???
Tài xế : Cậu An, buổi 'dạo chơi' hôm nay thế nào?
Ngả người ra ghế sau, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra cửa sổ, giọng nói lúc này trầm thấp và sắc lẹm, khác hẳn vẻ lúc nãy
Đặng Thành An
Tạm được. Con cá lớn đã cắn câu
Đặng Thành An
Hắn ta vừa cho hủy hết đám ứng viên vô dụng kia rồi. Đúng là một kẻ kiêu ngạo và ưa sự đột phá...
Đặng Thành An
... y như những gì tôi tính toán
Đặng Thành An
// Lấy một chiếc máy tính bảng ra, hiện lên là sơ đồ cấu trúc của dự án Cù Lao nhưng với những chỉnh sửa tinh vi và đáng sợ hơn nhiều so với bản mà cậu đưa cho anh xem //
Đặng Thành An
| Nội Tâm | Giấu mình bấy lâu nay, chỉ để chờ đến ngày hôm nay. Anh muốn tìm một thiên tài sao?
Đặng Thành An
| Nội Tâm | Tôi sẽ cho anh thấy, thiên tài thực sự sẽ khiến đế chế của anh chao đảo như thế nào
Download MangaToon APP on App Store and Google Play