KHẨU SÚNG SAU LƯNG ANH
CHƯƠNG 1: KHẨU SÚNG SAU LƯNG
[Kho cảng bỏ hoang – 22:46]
Nguyễn Quang Anh
Đừng cử động
Hoàng Đức Duy
…Cuối cùng anh cũng tới.
Nguyễn Quang Anh
Quay lưng lại
Hoàng Đức Duy
Anh đứng sau em bao lâu rồi?
Nguyễn Quang Anh
Buông tay xuống.
Hoàng Đức Duy
Anh vẫn thích ra lệnh như vậy.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Gọi tên em nghe lạ ghê.
Nguyễn Quang Anh
Đừng thử giới hạn của tôi.
Hoàng Đức Duy
Vậy sao khẩu súng lại chạm sát thế?
[Tiếng kim loại rơi xuống nền xi măng]
Hoàng Đức Duy
Em không mang vũ khí.
Hoàng Đức Duy
Em chính là vũ khí.
Hoàng Đức Duy
Câu này anh từng nói lúc dạy em gỡ đạn.
Hoàng Đức Duy
Anh còn nhớ đêm đó không?
Hoàng Đức Duy
Không có ký ức trong nhiệm vụ.
Hoàng Đức Duy
Vậy sao anh vẫn nhớ em mất ngủ?
[Gió lùa, tiếng sóng xa xa]
Nguyễn Quang Anh
Buông tay lên đầu.
Nguyễn Quang Anh
Sao lại ngoan vậy?
Hoàng Đức Duy
Vì người chĩa súng là anh.
Đừng gọi tôi như thế.
Nguyễn Quang Anh
Đừng gọi tôi như thế.
Hoàng Đức Duy
Nhưng em quen rồi.
Hoàng Đức Duy
Nếu em quay đầu lại—
Nguyễn Quang Anh
—tôi sẽ bắn
Hoàng Đức Duy
Vậy anh bắn đi
Hoàng Đức Duy
Không quay đầu nhìn anh… em sợ anh khó xử.
Trần Đăng Dương
Đối tượng đã khống chế chưa?
Trần Đăng Dương
Xác nhận danh tính.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy. Mười chín tuổi.
Trần Đăng Dương
Bắt giữ ngay.
Nguyễn Quang Anh
Lạnh không?
Hoàng Đức Duy
…Anh vừa hỏi gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Không gì.
Hoàng Đức Duy
Anh từng bảo tay em lúc nào cũng lạnh.
Nguyễn Quang Anh
Gọi sai rồi
Hoàng Đức Duy
Vậy lần cuối cho em gọi đúng được không?
Hoàng Đức Duy
Anh có quay đầu lại không?
Hoàng Đức Duy
Vì nếu anh nhìn em…
Hoàng Đức Duy
Em sợ mình không chịu nổi.
Trần Đăng Dương
Đi nhanh chân lên
Quang Anh đi cạnh không nói gì cả
Hoàng Đức Duy
Nè anh cảnh sát tội em đi tù bao nhiêu năm vậy
Trần Đăng Dương
Cậu giỡn mặt với tôi à
Trần Đăng Dương
Vậy thì im lặng đi và đi nhanh lên
CHƯƠNG 2: PHÒNG KÍNH MỘT CHIỀU
[Xe đặc chủng – trên đường về trụ sở]
Nguyễn Quang Anh
Đi thẳng.
Hoàng Đức Duy
Anh không cần kéo mạnh vậy.
Nguyễn Quang Anh
Câm miệng.
Hoàng Đức Duy
Lúc trước anh không nói với em như thế.
Hoàng Đức Duy
Bây giờ khác rồi
Nguyễn Quang Anh
Khác ở chỗ nào?
Hoàng Đức Duy
Em không còn đứng phía sau anh nữa.
[Hành lang trụ sở – đèn huỳnh quang]
Trần Đăng Dương
Mục tiêu giao cho tổ thẩm vấn A.
Cậu theo giám sát.
Trần Đăng Dương
Cậu theo giám sát.
Trần Đăng Dương
Nhìn căng quá đấy, Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Không liên quan.
[Phòng thẩm vấn – cửa sắt đóng lại]
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Tham gia tổ chức vào từ khi nào.
Hoàng Đức Duy
Từ lúc em không còn đường lui.
Nguyễn Quang Anh
Ai kéo cậu vào.
Nguyễn Quang Anh
Đừng vòng vo.
Hoàng Đức Duy
Em đang nói thật.
Trần Đăng Dương
Thằng nhóc này bình tĩnh quá.
Trần Đăng Dương
Hoặc lì, hoặc đã chuẩn bị sẵn đường chết.
Trần Đăng Dương
Cậu nghĩ sao.
Trần Đăng Dương
Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nó không phải loại cứng đầu.
[Trong phòng – tiếng ghế bị kéo]
Nguyễn Quang Anh
Kho vũ khí ở đâu.
Hoàng Đức Duy
Em nói ra, anh có tin không.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không có anh.
Hoàng Đức Duy
Số 17, bến cảng cũ.
Nguyễn Quang Anh
Chắc chưa.
[Bên ngoài phòng kính – im lặng ngắn]
Lê Quang Hùng
Địa chỉ giả.
Lê Quang Hùng
Vậy sao không ngăn lại.
Trần Đăng Dương
Tôi không có quyền.
Lê Quang Hùng
Hay là không nỡ.
[Trong phòng – tiếng va chạm nặng]
Hoàng Đức Duy
Đừng đánh nữa.
Nguyễn Quang Anh
Chưa khai đủ.
Hoàng Đức Duy
Em đã khai rồi.
Nguyễn Quang Anh
Khai sai thì chịu.
Hoàng Đức Duy
Em quen rồi.
[Phòng kính – micro bật lên]
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Em đang tự hủy mình.
Nguyễn Quang Anh
Dừng lại đi.
Hoàng Đức Duy
Anh đang nói với tư cách gì.
Nguyễn Quang Anh
…Cảnh sát.
Hoàng Đức Duy
Vậy em nghe.
Nguyễn Quang Anh
Còn gì muốn nói không.
Hoàng Đức Duy
Nếu lần sau anh lại đứng sau lưng em…
Hoàng Đức Duy
Đừng run nữa.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không run
Nguyễn Quang Anh
Đừng để ý tôi nhiều quá
CHƯƠNG 3: KHOẢNG CÁCH MỘT SONG SẮT
Nguyễn Quang Anh
Không ngủ à.
Nguyễn Quang Anh
Ngủ mà mở mắt thế sao
Hoàng Đức Duy
Vì sợ nhắm lại không thấy anh.
Nguyễn Quang Anh
Anh không nên ở đây.
Hoàng Đức Duy
Vậy đừng đi.
Nguyễn Quang Anh
Có lạnh không.
Hoàng Đức Duy
Vì mặc áo anh đưa… dễ nhớ anh quá
[Tiếng bước chân xa dần rồi dừng lại]
Nguyễn Quang Anh
Đau không.
Hoàng Đức Duy
Anh biết rồi còn hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Em có hối hận không.
Hoàng Đức Duy
Vì người bắt em là anh.
[Song sắt giữa hai người]
Nguyễn Quang Anh
Nếu có kiếp sau.
Nguyễn Quang Anh
Em vẫn buông vũ khí chứ.
Hoàng Đức Duy
Vậy anh thì sao.
[Tiếng còi trực vang lên]
Nguyễn Quang Anh
Thôi ngủ đi.
Hoàng Đức Duy
Anh còn quay lại không.
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi đừng thức khuya anh sẽ quay lại sau
Nguyễn Quang Anh
Giờ anh đi trực sẽ không hay khi có người thấy anh nói chuyện
Hoàng Đức Duy
Da cẩn thận nhé
Nguyễn Quang Anh
Ừ , trời lạnh rồi nhớ mặc áo ấm vào đi (Anh cởi áo ra đưa cho Duy)
Hoàng Đức Duy
Sao anh tốt quá vậy
Nguyễn Quang Anh
Vì em từng là người anh yêu
Nguyễn Quang Anh
Nên anh không bỏ em được
Nguyễn Quang Anh
Anh đi đây
Trần Đăng Dương
Làm gì ngồi thẩn thờ thế Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không gì đâu
Lê Quang Hùng
Nhớ cậu ấy à
Lê Quang Hùng
Đừng nghĩ bọn này không biết
Lê Quang Hùng
Anh vừa gặp cậu ta
Trần Đăng Dương
Cậu biết nói chuyện với tội phạm là không đúng không
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết nhưng em ấy không phải tội phạm
Lê Quang Hùng
Sao cậu lại nói vậy
Nguyễn Quang Anh
Vì...lúc trước em ấy là người tôi yêu không phải tội phạm như mấy người nghĩ
Trần Đăng Dương
Cậu ta bị bắt rồi vẫn cố bảo vệ nhỉ
Nguyễn Quang Anh
Tôi không bảo vệ ai hết ,tôi chỉ bảo vệ người tôi yêu thôi ,thì sao sao
Download MangaToon APP on App Store and Google Play