LYHANSARA Đêm Giáng Sinh Có Hai Ta [Truyện Ngắn]
Tin nhắn đêm giáng sinh
Tg - blackcat
Lại thêm một fic mới r đayy
Tg - blackcat
Fic này ít chap nha
Tg - blackcat
Tại tui tính viết hổm giờ r mà tại lười nên tới noel luôn mới viết:)
Tg - blackcat
Tầm mười mấy chap là end
Tg - blackcat
V thôi, đọc đi
Tg - blackcat
Merry Christmas !!✨🌲
Ứng dụng chat hiện sáng giữa căn phòng tối. Ngoài cửa sổ tuyết rơi lặng lẽ, ánh đèn Noel hắt về nền tuyết một màu vàng ấm
Han Sara
💬Giờ này nhắn có làm phiền không?
Ba giây trôi qua. Sara nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập nhanh hơn bình thường. Nàng định thu hồi tin nhắn thì bong bóng chat hiện lên
Trần Thảo Linh
💬Mình còn thức
Chỉ hai tin ngắn gọn, nhưng đủ khiến Sara thở phào
Han Sara
💬Ngoài trời tuyết rơi đẹp lắm
Han Sara
💬Nhưng tự nhiên mình thấy lạnh hơn mọi khi
Trần Thảo Linh
💬Lạnh vì thời tiết
Trần Thảo Linh
💬Hay vì ở một mình?
Sara khựng lại, nàng không trả lời ngay. Nhưng ngón tay do dự trên bàn phím, như thể chỉ cần gõ sai một chữ là khoảng cách giữa họ sẽ đổi khác
Bên kia màn hình, Linh đứng tựa bạn công, áo khoác chưa kéo kín. Cô nhìn tuyết rơi, ánh mắt trầm lại
Trần Thảo Linh
💬Nếu lạnh thì nói
Trần Thảo Linh
💬Đừng quen chịu một mình
Han Sara
💬Linh lúc nào cũng nói vậy
Han Sara
💬Làm mình ỷ lại mất thôi
Trần Thảo Linh
💬Mình không phiền
Trần Thảo Linh
💬Miễn là bạn tìm đúng người
Một khoảng im lặng ngắn. Tuyết vẫn rơi. Chuông nhà thờ xa xa vang lên báo hiệu Giáng Sinh đã tới
Han Sara
💬Giáng sinh năm nay mình không muốn chỉ chúc qua tin nhắn
Trần Thảo Linh
💬Vậy đừng chúc
Trần Thảo Linh
💬Gặp trực tiếp đi
Han Sara
💬Linh nói thật à?
Trần Thảo Linh
💬Ừ, mình đang trên đường
Tin nhắn cuối cùng hiện lên, kèm biểu tượng vị trí đang di chuyển. Trái tim Sara khẽ run lên, giữa mùa đông lạnh giá
Giáng sinh năm nay, có lẽ...không còn cô đơn nữa rồi
Tg - blackcat
Mong là nhiều ng ủng hộ fic mới của tuii
Tg - blackcat
À, khỏi giới thiệu nhee. Mọi người đọc và tự hiểu tính cách đi nha
Cuộc gặp gỡ dưới tuyết
Tg - blackcat
Xoá nhiều bộ try quá giờ flop lun r🥰😇💔
Tuyết rơi dày hơn khi Sara kéo áo khoác bước ra ngoài. Hơi thở hoà vào không khí lạnh, tay nàng nắm chặt điện thoại màn hình vẫn sáng với dòng chữ
" Linh: đợi mình 2 phút "
Hai phút dài hơn nàng tưởng
Tiếng bước chân vang nhẹ trên nền tuyết. Sara ngẩng đầu lên và nhìn thấy Linh đứng dưới đèn đường, áo khoác đen phủ đầy những hạt tuyết nhỏ. Không nói gì, Linh chỉ nhìn nàng, ánh mắt trầm và dịu hơn bình thường
Trần Thảo Linh
Lạnh không?
Sara gật đầu, nhưng chưa kịp trả lời thì chiếc khăn choàng đã được Linh nhẹ nhàng quắn quang cổ nàng. Động tác chậm rãi, cẩn thận, như thể đã làm nàng giật mình
Trần Thảo Linh
Lần sau lạnh thì gọi mình sớm hơn
Trần Thảo Linh
Không cần đợi tới giáng sinh
Sara cúi đầu, má ửng hồng
Han Sara
Vì là giáng sing...nên mình mới muốn thử can đảm hơn
Gió thổi qua, tuyết lướt nhẹ trên vai áo cả hai. Họ đứng rất gần, gần đến mức nàng có thể nghe rõ nhịp tim của cô
Trần Thảo Linh
Can đảm vì điều gì?
Nàng ngẩng lên. Trong khoảng khắc ấy, ánh đèn Noel phản chiếc trong mắt Linh khiến tim nàng rung lên
Han Sara
Vì sợ... // nói nhỏ //
Han Sara
Sợ nếu nói ra, Linh sẽ rời xa
Cô im lặng vài giây, rồi đưa tay che chắn gió trước mặt nàng
Trần Thảo Linh
Mình không đứng đây để rời đi
Trần Thảo Linh
Mình đây...là vì bạn
Sara mím môi, tim đập loạn nhịp. Giữa tuyết rơi và ánh đèn Giáng Sinh, khoảng cách giữa họ không còn là mùa đông nữa
Giáng Sinh không mang theo phép màu.
Nó chỉ đưa đúng người đến gần nhau hơn.
Tg - blackcat
Thấy hay khom
Tg - blackcat
Hay thì cho xin 1 cmt 1 like đi😘
Lời nói chưa gọi tên
Tg - blackcat
Hôm nay tui thi cực kì là ổn
Tg - blackcat
Nhưng có điều...
Tg - blackcat
Bà cô canh thi phát hiện tui cho nhỏ bàn kế chép bài, thế là bả ghi tên tui vs nó lên bảng. R bả chụp gửi cô chủ nhiệm😭😭
Tg - blackcat
Bả bắt tui xuống cuối lớp ngồi😔
Tg - blackcat
Giờ kh biết diễn tả cảm xúc như thế nào
Tg - blackcat
Thoi thì like cmt cho tui vui đii
Tuyết vẫn rơi, nhưng Sara không còn cảm thấy lạnh nữa. Có lẽ vì chiếc khăn trên cổ, cũng có lẽ vì Linh đang đứng quá gần
Họ không nói gì thêm trong vài giây. Sự im lặng không nặng nề, chỉ là cả hai đang mong chờ một người lên tiếng trước
Linh là người phá vỡ khoảng lặng đó
Trần Thảo Linh
Vào trong đi // giọng trầm và chắc //
Trần Thảo Linh
Đứng đây sẽ lạnh
Nàng gật đầu, khi quay người nàng chợt cảm nhận được bàn tay Linh đặt nhẹ lên lưng mình, như một phản xạ rất tự nhiên. Không siết chặt, không vội vàng — chỉ đủ để nói rằng "có mình ở đây"
Bên trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng dịu trải lên mọi thứ. Hai ly cacao nóng được đặt cuống bàn, hơi nước bốc lên lờ mờ
Giọng nàng nhỏ hơn thường ngày
Han Sara
Mình có thể hỏi một câu không?
Trần Thảo Linh
Ừ // nhìn thẳng vào nàng //
Han Sara
Nếu đêm nay...mình không nhắn tin trước, Linh có tìm mình không?
Cô không trả lời ngay, cô đưa tay khuấy nhẹ ly cacao, rồi dừng lại
Trần Thảo Linh
Có thể muộn hơn, nhưng mình có thể tìm
Cô ngẩng lên, ánh mắt bình thản nhưng không né tránh
Trần Thảo Linh
Vì mình để ý bạn nhiều hơn mức bạn nghĩ
Trần Thảo Linh
Và mình không muốn bạn phải tự hỏi những câu như vậy một mình
Nàng cúi đầu, khoé mắt cay cay
Han Sara
Vậy...mình muốn ở bên Linh lâu hơn thì sao?
Trần Thảo Linh
Thì mình sẽ ở lại
Trần Thảo Linh
Không cần gọi tên cũng được. Mình hiểu
Ngoài kia, tuyết rơi chậm lại. Trong khoảng khắc ấy, lời nói chưa thành tên — nhưng cảm xúc thì đã rõ ràng hơn bao giờ hết
Tg - blackcat
Ngọt lịm lun😘❤️❤️🥰💕😊😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play