Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Giyuutan] Nơi Lời Nói Dừng Lại

Người luôn đứng sau

Buổi sáng trong dinh thự Kamado luôn bắt đầu rất chậm
Ánh nắng lọt qua khung cửa gỗ, trải lên sàn một màu nhạt đủ để cậu biết hôm nay trời không lạnh lắm nhưng cũng không ấm. Cậu chỉnh lại cổ áo, vừa làm vừa ho khẽ một tiếng nhỏ. Chưa kịp suy nghĩ thêm, điện thoại trên bàn rung lên
Giyuu
Giyuu
💬 Trời sáng nay trở gió, cậu chủ nên mặc thêm áo khoác mỏng
Cậu nhìn tin nhắn một lúc, khoé môi cong lên
Tanjirou
Tanjirou
💬 Em còn chưa ra ngoài mà anh đã biết rồi à?
Giyuu
Giyuu
💬 ...
Ba chấm hiện lên rồi biến mất, một lúc sau mới có hồi âm
Giyuu
Giyuu
💬 Chỉ là thói quan quan sát
Cậu không hỏi gì thêm. Cậu biết, nếu hỏi nữa, câu trả lời cũng chỉ xoay quanh hai từ quen thuộc ''bổn phận''
Khi Tanjirou xuống phòng ăn, mọi thứ đã sẵn sàng. Trà được rót đầy, hơi nước bốc lên ấm áp. Giyuu đứng sau cậu, đúng vị trí ấy - ba bước, không hơn, không kém. Khoảng cách ấy đã tồn tại từ rất lâu, lâu đến mức cả hai xem nó là điều hiển nhiên
Tanjirou
Tanjirou
Trà hôm nay ấm hơn
Giyuu
Giyuu
Vâng
Giyuu
Giyuu
Cậu chủ dễ bị lạnh vào buổi sáng
Cậu xoay chén trà trong tay. Không nhớ mình đã từng nói điều đó khi nào. NHưng anh luôn biết, không chỉ trà mà cả những đều rất nhỏ. Lúc nào cậu ngủ không ngon, khi nào cậu mệt vẫn cười, lúc nào nên im lặng
Tanjirou
Tanjirou
Anh lúc nào cũng nhớ hết
Tanjirou nói, giọng nhẹ như gió
Anh im lặng một nhịp rồi cúi đầu
Giyuu
Giyuu
Đó là trách nhiệm của tôi
Tanjirou không phản bác, cậu chỉ cười. Nhưng trong khoảng khắc ấy, cậu chợt nghĩ nếu là trách nhiệm, thì tại sao ánh mắt anh lại dừng lâu như vậy?
Bữa sáng trôi qua yên tĩnh. Giyuu không nói nhiều, cậu cũng không hỏi. Giữa họ là những khoảng khắc quan thuộc, không hề gượng gạo, thậm chí còn dễ chịu
Khi Tanjiro đứng dậy, gió từ ngoài hiên thổi vào. Giyuu tiến lên một bước — chỉ một bước thôi — đặt áo khoác lên vai cậu, rồi lập tức lùi lại.
Giyuu
Giyuu
Cẩn thận cảm lạnh
Tanjirou khẽ khựng lại rồi gật đầu
Tanjirou
Tanjirou
Vâng
Có rất nhiều điều Tanjiro muốn nói vào lúc ấy. Muốn hỏi vì sao Giyuu luôn ở đó. Muốn hỏi liệu có ngày nào anh sẽ rời đi không. Nhưng cuối cùng, cậu chỉ nói
Tanjirou
Tanjirou
Cảm ơn anh
Anh quay người đi, không nhìn lại
Giyuu
Giyuu
Xin cậu chủ đừng nói những lời không cần thiết
Tanjiro đứng đó một lúc lâu. Những lời không cần thiết… nhưng lại là những lời cậu muốn nói nhất.
Buổi sáng tiếp tục trôi. Giyuu vẫn đứng sau ba bước. Tanjiro vẫn bước về phía trước.
Và ở nơi mà lời nói dừng lại, một thứ cảm xúc rất mỏng manh đã lặng lẽ nảy sinh chưa ai gọi tên, chưa ai dám chạm vào.
End

Những điều không cần nhắc tên

Buổi chiều trong dinh thự trôi qua chậm rãi, ánh nắng nghiêng dần trên những bức tường cũ. Tanjiro ngồi trong phòng làm việc, giấy tờ bày ra trước mặt nhưng ánh mắt lại không tập trung. Cơn ho buổi sáng tưởng như đã qua, nhưng đến xế chiều lại quay trở lại, nhẹ thôi, đủ để cổ họng khô rát.
Điện thoại rung khẽ
Giyuu
Giyuu
💬 Cậu chủ vẫn đang làm việc?
Tanjiro nhìn tin nhắn, hơi ngạc nhiên. Giyuu hiếm khi chủ động hỏi nếu không có lý do rõ ràng.
Tanjirou
Tanjirou
💬 Vâng
Tanjirou
Tanjirou
💬Còn một chút thôi
Bên kia không trả lời ngay. Tanjiro đặt điện thoại xuống, nhưng chỉ vài phút sau, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ rất khẽ.
Giyuu đứng ngoài, tay cầm một tách trà. Hơi nước bốc lên mỏng và ấm.
Giyuu
Giyuu
Tôi nghĩ cậu chủ sẽ cần cái này
Tanjiro nhận lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay Giyuu trong khoảnh khắc rất ngắn. Giyuu lập tức rút tay lại, như thể đó là một sai sót cần sửa ngay.
Tanjirou
Tanjirou
Anh không cần phải mang lên tận đây đâu
Cậu nói, giọng dịu dàng hơn thường lệ
Giyuu
Giyuu
Cậu chủ quên uống trà trưa
Giyuu
Giyuu
Hôm nay cổ họng cậu không ổn
Cậu khẽ cười
Tanjirou
Tanjirou
Em đâu có nói với anh
Giyuu
Giyuu
Không cần nói
Anh trả lời, ánh mắt nhìn sang chỗ khác
Giyuu
Giyuu
Tôi nghe thấy
Trong căn phòng yên tĩnh, câu nói ấy vang lên rõ ràng hơn cả tiếng gió ngoài cửa sổ. Tanjiro cúi đầu uống một ngụm trà. Ấm vừa đủ, đúng nhiệt độ cậu thích. Lúc nào cũng vậy.
Tanjirou
Tanjirou
Anh Giyuu này
Tanjirou gọi, giọng chậm rãi
Tanjirou
Tanjirou
Nếu em làm phiền anh quá thì sao?
Anh hơi khựng lại
Giyuu
Giyuu
Cậu chủ không làm phiền
Tanjirou
Tanjirou
Nhưng anh lúc nào cũng ở bên em
Tanjirou nói tiếp, không nhìn thẳng vào anh
Tanjirou
Tanjirou
Ngay cả khi em không gọi
Im lặng kéo dài. Giyuu đứng yên, như đang cân nhắc từng lời.
Giyuu
Giyuu
Đó là công việc của tôi
Anh cuối cùng cũng nói
Giyuu
Giyuu
Chỉ vậy thôi
Tanjiro gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác rất lạ. Chỉ là công việc — nếu thật sự chỉ có thế, thì vì sao Giyuu lại nhớ rõ từng thói quen nhỏ của cậu? Vì sao ánh mắt anh luôn dừng lại lâu hơn cần thiết?
Tanjirou
Tanjirou
Vậy thì..
Cậu mỉm cười, giọng nhẹ hẳn đi
Tanjirou
Tanjirou
Em yên tâm rồi
Giyuu nhìn cậu. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt anh mềm đi, rồi nhanh chóng quay về vẻ bình thản quen thuộc.
Giyuu
Giyuu
Tôi sẽ chuẩn bị bữa tối sớm hơn
Giyuu
Giyuu
Cậu chủ nên nghỉ ngơi
Khi Giyuu rời khỏi phòng, Tanjiro nhìn theo bóng lưng ấy rất lâu. Cậu không gọi anh lại. Không phải vì không muốn, mà vì cậu sợ chỉ cần nói thêm một câu thôi, khoảng cách ba bước kia sẽ không còn giữ được nữa.
Có những tình cảm như trà trong chén. Không cần gọi tên, chỉ cần đủ ấm, là đã khiến người ta muốn giữ mãi trong tay.

Ranh giới không ai nhắc đến

Buổi tối, dinh thự Kamado đón thêm vài vị khách quen của gia tộc. Những cuộc gặp xã giao như thế này vốn không hiếm, nhưng Tanjiro vẫn luôn cảm thấy mệt hơn bình thường mỗi khi phải tiếp chuyện quá lâu.
Cậu ngồi ngay ngắn trên ghế, mỉm cười lịch sự, trả lời từng câu hỏi với sự kiên nhẫn vốn có. Giyuu đứng phía sau, hơi chếch sang bên phải vị trí đủ để quan sát tất cả, nhưng cũng đủ để không lọt vào tầm chú ý.
???
???
Cậu chủ Kamado đúng là ngày càng trưởng thành
???
???
Nghe nói sắp tới cậu sẽ trực tiếp tiếp quản toàn bộ việc nhà nhỉ?
Tanjirou gật đầu
Tanjirou
Tanjirou
Vâng, tôi còn phải học hỏi nhiều
Người kia cười, ánh mắt lướt qua Tanjiro rồi dừng lại lâu hơn một chút.
???
???
Có quản gia giỏi như thế này bên cạnh, đúng là may mắn.
Tanjiro chưa kịp đáp thì Giyuu đã cúi đầu rất đúng mực.
Giyuu
Giyuu
Đó là trách nhiệm của tôi
Câu nói quen thuộc ấy vang lên lần nữa. Tanjiro nghe mà lòng khẽ chùng xuống, dù chính cậu cũng không hiểu vì sao.
Cuộc trò chuyện kéo dài hơn dự kiến. Khi khách rời đi, trời đã tối hẳn. Tanjiro đứng dậy, khẽ thở ra một hơi dài.
Tanjirou
Tanjirou
Anh mệt không?
Cậu hỏi, quay đầu lại
Giyuu
Giyuu
Giyuu lắc đầu
Giyuu
Giyuu
Tôi không sao. Cậu chủ thì sao?
Tanjirou
Tanjirou
Có một chút
Cậu thành thật
Tanjirou
Tanjirou
Mấy lúc như thế này, em thấy...hơi ngộp
Giyuu nhìn cậu, ánh mắt trầm xuống. Anh muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ đáp
Giyuu
Giyuu
Lần sau tôi sẽ sắp xếp để cậu chủ không phải tiếp khách quá lâu.
Cậu mỉm cười
Tanjirou
Tanjirou
Anh lúc nào cũng nghĩ cho em trước
Giyuu không trả lời. Anh quay đi, như thể sợ ánh mắt mình sẽ nói ra điều không nên nói.
Trên đường về phòng, Tanjiro chợt dừng lại
Tanjirou
Tanjirou
Giyuu này
Giyuu
Giyuu
Vâng?
Tanjirou
Tanjirou
Nếu có ngày em không còn là cậu chủ của anh nữa..
Tanjirou nói khẽ
Tanjirou
Tanjirou
Anh sẽ làm gì?
Giyuu khựng lại. Trong giây lát, anh không trả lời ngay. Khoảng cách giữa họ lúc ấy không còn là ba bước mà là một khoảng im lặng rất sâu.
Giyuu
Giyuu
Tôi...
Giyuu siết nhẹ tay
Giyuu
Giyuu
Tôi sẽ làm điều mình nên làm
Cậu gật đầu
Tanjirou
Tanjirou
Em biết rồi
Câu trả lời ấy không làm Tanjiro thất vọng. Nhưng cũng không khiến cậu nhẹ lòng
Khi Tanjiro quay vào phòng, Giyuu vẫn đứng ngoài hành lang rất lâu. Anh nhìn cánh cửa đóng lại, trong lòng dấy lên một cảm giác khó gọi tên. Không phải lo lắng, cũng không hẳn là sợ mất đi mà là một thứ gì đó mong manh hơn, khiến anh không dám bước qua ranh giới đã tự đặt ra
Có những ranh giới không ai nhắc đến. Nhưng cả hai đều biết. Và cả hai đều im lặng, sợ rằng chỉ cần tiến thêm một bước thôi, mọi thứ sẽ không thể quay về như cũ.
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play