“Những Đứa Trẻ Giữa Bão Tố”
giới thiệu
Thiên An - Bông - {chị hai}
Chào mọi người ạ.
Con tên là Thiên An, năm nay 5 tuổi.
Mọi người có thể gọi con là Bông ạ.
Con là chị cả trong nhà.
Tụi con đang sống cùng ông bà ngoại.
Mẹ tụi con đã mất ngay từ lúc con chào đời.
Tụi con cũng không biết ba là ai.
Nếu có ai cười khinh hay trêu chọc tụi con bằng những lời không hay,
xin hãy nói với con thôi.
Đừng nói với ba em gái của con ạ.
Con không muốn các em buồn.
Thiên An - Bông - {chị hai}
Thiên Lam - Mây { chị 3}
Chào mọi người.
Con tên là Thiên Lam.
Xin đừng gọi con là Mây nếu không thân thiết.
Con 5 tuổi.
Con hiểu rõ việc con không có ba.
Nhưng điều đó không cho phép bất kỳ ai
đổ những suy nghĩ xấu hay lời nói không tốt
lên chị cả của con và hai em gái của con.
Con không chấp nhận điều đó.
Thiên Nhi - Bé Na
Chào.
Con tên là Thiên Nhi.
Chúng ta không thân.
Không cần biết tên ở nhà của con.
Con 5 tuổi.
Con không có ba.
Mọi lời cay nghiệt,
nói với con.
Đừng nói với hai chị và em út của con.
Thiên Nguyệt - Trăng { út }
Tôi là Thiên Nguyệt, 5 tuổi.
Chúng ta không có quan hệ, không thân thiết,
vì vậy không có quyền bình phẩm, phán xét
hay sử dụng những lời nói gây tổn thương
đối với tôi và gia đình tôi.
Việc tôi không có ba
không phải đề tài để các người suy diễn,
càng không phải lý do để xúc phạm
các chị của tôi.
Trước khi đưa ra bất kỳ lời nhận xét nào,
hãy tự đối chiếu lại hành vi của chính mình:
các người đã sống đúng mực chưa,
đã làm tròn trách nhiệm với con cái,
và đã đối xử tử tế với cha mẹ, ông bà của mình chưa.
Tôi không tiếp nhận sự thương hại,
cũng không tiếp nhận lời dạy đời từ người không liên quan.
Mọi hành vi tiếp tục gây tổn hại bằng lời nói
đối với các chị của tôi
sẽ được xem là vượt ranh giới.
Tôi sẽ không im lặng.
Thiên Nguyệt - Trăng { út }
Ranh giới
Hoàng Dự - Dừa { anh 2 }
Chào mọi người.
Tôi là Hoàng Dự.
Không thân thiết, xin hãy gọi đúng tên, đừng gọi riêng mỗi chữ Dự.
Tôi có cha mẹ đầy đủ.
Dù ban ngày họ ít ở nhà vì công việc, nhưng tình yêu thương và trách nhiệm dành cho anh em chúng tôi chưa từng thiếu.
Nếu không hiểu, xin đừng vội phán xét ba mẹ tôi.
Không phải gia đình nào ít xuất hiện cũng là gia đình thiếu yêu thương.
Hoàng Tự - Tự Tí
Chào mọi người.
Tôi là Hoàng Tự, 5 tuổi.
Tôi là em sinh đôi của anh Dự.
Tôi không thích những người không hiểu gì về gia đình tôi,
không biết chúng tôi sống ra sao,
không ở cùng chúng tôi một ngày nào,
nhưng lại tự cho mình quyền phán xét.
Gia đình và bạn bè của tôi không cần được thông cảm từ những người không hiểu chuyện.
Và cũng không cần lời đánh giá từ bên ngoài.
Nếu không thân,
nếu không biết rõ,
thì im lặng vẫn là cách cư xử tử tế nhất.
Hoàng Cẩn - Cún Nhỏ
Chào mọi người.
Tôi là Hoàng Cẩn, 5 tuổi.
Tôi nói rõ một lần cho mọi người hiểu.
Cho dù ba mẹ tôi ít khi ở nhà,
cho dù bốn người bạn của tôi không có ba,
thì điều đó không liên quan đến những người thích lo chuyện bao đồng,
càng không cho phép ai dùng chuyện đó để nói xấu hay chỉ trích người khác.
Các người không sống cùng chúng tôi,
không nuôi chúng tôi,
không chịu trách nhiệm cho cuộc đời chúng tôi,
nên không có tư cách phán xét ba mẹ tôi,
hai anh trai tôi, em trai tôi
và bạn bè của tôi.
Nếu tôi biết ai đó cố tình nói những lời không hay,
xuyên tạc, bịa đặt hay xúc phạm những người tôi yêu quý,
thì tôi sẽ không im lặng,
và các người tự chịu trách nhiệm cho lời nói của mình.
Hoàng Mặc - Đốm - na9
Chào.
Tôi là Hoàng Triệm, 5 tuổi.
Tôi nói rõ ràng để không cần nhắc lại lần thứ hai.
Ai thật sự yêu thương và quan tâm đến tôi
và gia đình của tôi,
tôi chấp nhận và tôn trọng.
Còn những người không có sự quan tâm thật lòng,
không hiểu chúng tôi sống thế nào,
không ở trong gia đình chúng tôi,
thì xin đừng xen vào.
Đừng chỉ trích các anh trai tôi.
Đừng đánh giá ba mẹ tôi.
Đừng động đến gia đình tôi
và những người bạn của tôi.
Những chuyện đó không cần lời bình phẩm từ người ngoài.
Và tôi không có nghĩa vụ phải hiền
với những ai cố tình vượt qua ranh giới
mà tôi đã nói rất rõ ở đây.
Tôi im lặng không phải vì yếu.
Tôi nói ra là để kết thúc chuyện này.
Thế giới bắt chúng phải trưởng thành!
Ngày hôm sau.
Tại trường mẫu giáo Hoa Anh Đào 🌸.
Giờ chơi buổi sáng, nắng nhẹ rơi trên sân trường. Thiên Nhi ngồi trên xích đu, hai chân đung đưa chậm rãi. Hoàng Dự đứng bên cạnh, im lặng một lúc rất lâu, như đang suy nghĩ điều gì đó rất kỹ.
Cuối cùng, cậu bé mới khẽ hỏi, giọng nhỏ và cẩn thận:
Hoàng Dự - Dừa { anh 2 }
Thiên Nhi… mẹ cậu không nói gì về ba của cậu cho bà ngoại biết sao?
Câu hỏi ấy không hề mang theo sự tò mò vô duyên, càng không phải để chạm vào vết thương. Chỉ là Hoàng Dự thật sự muốn hiểu, muốn biết vì sao mỗi khi nhắc đến “ba”, ánh mắt Thiên Nhi lại lặng đi như vậy.
Thiên Nhi hơi khựng lại. Cô bé không quay sang nhìn Hoàng Dự ngay, chỉ siết nhẹ tay áo mình. Một lúc sau, em mới chậm rãi đáp, giọng rất nhỏ nhưng rõ ràng:
Thật ra, Thiên Nhi cũng không biết mẹ có nói hay không.
Vì từ lúc sinh ra…
bốn chị em của Nhi đã mất mẹ.
Em lớn lên trong vòng tay của ông bà ngoại, trong căn nhà lúc nào cũng yên ắng mỗi khi có ai đó lỡ chạm đến chuyện năm xưa. Không ai nhắc, không ai kể, như thể tất cả đã cùng ngầm thỏa thuận giữ im lặng.
Tại trường mẫu giáo Hoa Anh Đào 🌸, Thiên Nhi cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào gió:
Thiên Nhi - Bé Na
Thật ra… mình cũng không biết mẹ có nói với bà ngoại hay không.
Đúng lúc ấy, một giọng nói bình tĩnh vang lên phía sau.
Thiên Nhi quay lại.
Thiên An — chị cả — đã đứng đó từ lúc nào, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại chín chắn hơn hẳn tuổi.
Thiên An - Bông - {chị hai}
Ông bà ngoại cũng chưa bao giờ nói gì cả.
Giọng chị không buồn bã, cũng không trách móc. Chỉ là một sự thật đã quen với việc được cất giữ.
Thiên An bước lại gần hơn, đứng cạnh Thiên Nhi
Thiên An - Bông - {chị hai}
Những chuyện về mẹ… thì ông bà có kể.
Chị ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, chậm rãi:
Thiên An - Bông - {chị hai}
Mẹ thích gì, ghét gì, hồi nhỏ hay cười ra sao… tụi tớ đều biết.
Hoàng Dự lặng người, còn Thiên Nhi khẽ ngước lên nhìn chị.
Thiên An - Bông - {chị hai}
Nhưng lý do vì sao mẹ mang thai tụi tớ…
Thiên An - Bông - {chị hai}
Thì không ai nói cả.
Không phải là giấu giếm một cách lạnh lùng.
Mà giống như có những sự thật, người lớn nghĩ rằng trẻ con chưa cần phải biết.
Thiên An nhìn Thiên Nhi, Thiên Lam - Thiên Nguyệt, ánh mắt dịu xuống:
Thiên An - Bông - {chị hai}
Ông bà ngoại chỉ nói một câu thôi.
— Rằng mẹ đã rất cố gắng để tụi tớ được sinh ra.
Sân trường vẫn ồn ào tiếng cười nói, nhưng quanh ba đứa trẻ lại như có một khoảng lặng riêng. Không ai hỏi thêm, không ai truy đến cùng.
Bởi có những điều…
chưa có câu trả lời,
nhưng vẫn đủ để biết rằng mình từng được yêu thương.
Sau thời gian học,
chuông tan trường vang lên giữa buổi chiều nhạt nắng.
Sân mẫu giáo Hoa Anh Đào 🌸 dần thưa người. Các bạn nhỏ lần lượt được ba mẹ đón về, tiếng cười nói rộn ràng rồi xa dần. Thiên Nhi đứng bên cổng, tay nắm chặt quai cặp nhỏ của mình. Thiên An đứng phía sau các em, ánh mắt luôn dõi theo, như một thói quen đã hình thành từ rất lâu.
Khi bốn anh em Hoàng Dự, Hoàng Tự, Hoàng Cẩn và Hoàng Triệm được mẹ lái siêu xe đến đón về,
chiếc xe dừng lại trước cổng trường, bóng loáng dưới nắng chiều, thu hút không ít ánh nhìn.
Cửa xe mở ra. Người mẹ bước xuống, dáng vẻ sang trọng, giọng nói dịu dàng nhưng dứt khoát. Bốn cậu bé lần lượt lên xe, tiếng cười nói vang lên, khung cảnh ấy trông thật trọn vẹn — một gia đình đầy đủ, có mẹ chờ sẵn sau giờ học.
Ở phía đối diện, chị em Thiên An, Lam – Nhi và Nguyệt
4 đứa trẻ cùng nhìn theo, ánh mắt không rời.
Không phải ghen tị.
Cũng không phải trách móc.
Thiên An siết nhẹ bàn tay của hai em, như muốn nhắc rằng:
Thiên An - Bông - {chị hai}
Đừng nhìn lâu quá.
Nhưng chính ánh mắt chị cũng chùng xuống trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Bốn chị em cô không biết nỗi buồn ấy có tên gọi là gì.
Không rõ đó là mong muốn có mẹ,
hay là nhớ một người mà mình chưa từng kịp nhớ,
Cũng có thể chỉ là khát khao về một gia đình trọn vẹn — điều mà các em nhìn thấy mỗi ngày ở người khác.
Nỗi buồn ấy không làm các em khóc òa.
Nó chỉ lặng lẽ xuất hiện, rất khẽ, vào những khoảnh khắc như thế này:
khi thấy một người mẹ đứng đợi trước cổng trường,
khi nghe ai đó gọi “mẹ ơi”,
khi một chiếc xe dừng lại và cả gia đình cùng rời đi.
Tám đôi mắt long lanh của bốn đứa trẻ cùng nhìn theo con đường đã vắng bóng chiếc xe kia.
Hiểu chuyện hơn tuổi, trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ khác —
nhưng trong khoảnh khắc ấy, vẫn có chút muốn khóc.
Không đứa nào bật thành tiếng.
Chỉ là cổ họng nghẹn lại, tim co rút rất khẽ.
Thiên An quay mặt đi trước tiên.
Trong đầu chị thoáng qua một câu hỏi mà chị chưa bao giờ dám hỏi thành lời:
Thiên An - Bông - {chị hai}
“Tại sao ai cũng có đủ cả cha lẫn mẹ…
còn chị em mình thì không?”
Chị không trách, cũng không oán.
Chỉ là không hiểu.
Thiên Lam cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy nhau, giọng nói run run nhưng cố tỏ ra bình thản:
Thiên Lam - Mây { chị 3}
Có phải… vì chúng ta là con gái nên ba không cần không?
Câu nói rơi xuống rất nhẹ,
nhưng đủ khiến không khí đông cứng lại trong giây lát.
Không ai trả lời.
Bởi không ai biết phải trả lời thế nào cho đúng.
Thiên Nguyệt đứng hơi tách ra một chút. Ánh mắt em lạnh hơn so với tuổi, giọng nói nhỏ nhưng sắc:
Thiên Nguyệt - Trăng { út }
Có khả năng… cái chết của mẹ liên quan đến ông ta.
Không có căm hận rõ ràng.
Chỉ là một suy luận non nớt của một đứa trẻ đã quen với việc không được giải thích.
Thiên Nhi đứng giữa ba chị em. Em không nói gì.
Chỉ khẽ siết lấy tay Thiên An, như một phản xạ.
Những suy nghĩ ấy —
không ai dạy,
không ai gieo vào,
mà tự lớn lên cùng các em, từng ngày, trong sự im lặng của người lớn.
Có lẽ, điều khiến các em buồn nhất không phải là không có mẹ,
mà là không biết vì sao mình lại thiếu.
Và trong khoảnh khắc ấy,
bốn đứa trẻ cùng chung một cảm giác rất rõ ràng:
Chúng đã lớn lên…
nhưng vẫn chỉ là những đứa trẻ
đang cố hiểu một thế giới đã bắt chúng trưởng thành quá sớm.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play