Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Lyaza ] Em Là Điểm Yếu Của Chị.

Sốt.

Ánh Sáng
Ánh Sáng
Tên Thật : Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng. Tuổi : 18 Tính cách : Hiền lành, tốt bụng. Bị bạo hành từ nhỏ, tổn thương nặng, ba mẹ đã ly hôn từ lâu. Em ở một mình từ nhỏ, được nhà họ Trần nhận nuôi.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tên Thật : Trần Thảo Linh. Tên Khai Sinh : Trần Thị Thảo Linh. Tuổi : 20 Tính Cách : Trầm, có khí, thân thiện, đôi khi Bạo^^.
Vô Truyện.
Thảo Linh
Thảo Linh
// Đè em xuống //
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// nhắm chặt mắt //
Ánh mắt đấy nói lên sự bị ép buộc, cố chịu đựng.
Thảo Linh
Thảo Linh
// Nhìn thấy phản ứng của em rất rõ //
Và chị thích, không phải sự sợ hãi, mà là quyền lực tuyệt đối trong khoảnh khắc Em ngừng tự vệ.
Thảo Linh
Thảo Linh
// Đứng dậy, rút tay ra khỏi bàn tay em //
Thảo Linh
Thảo Linh
" Được Rồi. "
Chị nói như thể vừa kết thúc một việc gì đó rất nhỏ.
Thảo Linh
Thảo Linh
" Em đi nghỉ đi. "
Em ngồi dậy, chân mềm nhũn.Em không hiểu vì sao mình vẫn còn nguyên vẹn và chính điều đó mới khiến em run hơn.
T
U
A
Vào Buổi Chiều, em ngồi trên giường thì lại có cảm giác đầu nặng hơn mọi khi, người uể oải như vừa thiếu ngủ nhiều ngày.
Tối đến, em vẫn ăn cơm đầy đủ, chỉ là hơi chậm, ít nói hơn nhưng ko khác thường ngày đến mức bị chú ý.
Đêm xuống, cơn sốt mới bắt đầu rõ.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// ngồi trên giường //
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// lấy nhiệt kế đo //
Con số hiện ra khiến em nhíu mày nhẹ.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
* 38,9..*
ko nhẹ nhưng cũng chưa đến mức phải làm ầm lên.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// để nhiệt kế lên tủ đầu giường //
Ánh Sáng
Ánh Sáng
* ko sao *
Ánh Sáng
Ánh Sáng
* ngủ một giấc là đc *
Nhưng em ko ngủ dc.
Nhiệt trong người tăng dần từng chút một. ko bừng lên dữ dội mà là âm ỉ, kéo dài. đầu đau như có ai đng nhấn chặt vào bên trong. Em co người lại, ôm chăn.
Trong cơn mơ mơ tỉnh tỉnh, ký ức cũ len vào. Những đêm trc đây, em bị sốt cũng tự chịu và im lặng. Cảm giác nằm yên, đợi chờ cơn đau trôi qua hoặc ko.

Khỏi bệnh này nhg còn bệnh khc..

Ngày hôm sau, em vẫn cố sinh hoạt như bình thường.
Mặc áo tay dài dù trời ko lạnh, uống nước liên tục. Đi chậm hơn, nói ít hơn. Khi choáng, em dừng lại vài giây rồi tiếp tục như chưa có gì.
Thảo Linh
Thảo Linh
// thấy em có những biểu hiện lạ khc thường ngày //
Thảo Linh
Thảo Linh
Em có sao ko?
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// lắc đầu nhẹ // Không sao.
Quá nhanh Quá dứt khoác
__________
Đến chiều, cơn sốt của em bắt đầu nặng hơn.
Đầu óc choáng váng, tai ù nhẹ. Em đng lấy sách trên kệ thì bỗng dưng mọi thứ tối sầm lại, em loạng choạng, tay trượt khỏi kệ.
Chiếc hộp lăn xuống sàn, nắp bật ra. Nhiệt kế lăn ra ngoài. Xui hơn nữa vì chị lại ở ngay đó.
Thảo Linh
Thảo Linh
// quay lại //
Thảo Linh
Thảo Linh
// cúi xuống nhặt nhiệt kế lên //
hồi trưa em đo lại nên con số đã lên 40,6
Thảo Linh
Thảo Linh
* 40,6 độ. *
Thảo Linh
Thảo Linh
// siết nhẹ tay //
Thảo Linh
Thảo Linh
Bao lâu rồi? // giọng trầm hẳn //
Em đứng im, toàn thân nóng ran nhưng sống lưng lại lạnh toát. Em mở miệng nhưng ko trả lời ngay được.
Thảo Linh
Thảo Linh
Bao lâu? // nhắc lại //
Ánh Sáng
Ánh Sáng
" ...mấy hôm "
em nói rất nhỏ.
Thảo Linh
Thảo Linh
em giấu?
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// gật đầu //
Ánh Sáng
Ánh Sáng
em ko muốn làm phiền.
Chị đặt nhiệt kế xuống bàn mạnh hơn mức cần thiết.
Thảo Linh
Thảo Linh
Em ko làm phiền. em làm bản thân mình tệ hơn.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
// cúi đầu //
Trong khoảnh khắc đó, cơn sốt và ký ức cũ chồng lên nhau. Khi bị bệnh phải tự chịu, khi yếu cũng ko được phép dựa vào ai.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
" Em quen rồi..."
câu nói đó khiến chị khựng lại. ko phải vì giận mà vì hiểu.
T
U
A
Khỏi Bệnh
Tg
Tg
nhức đầu quáaa
Khi em khỏi bệnh, Chị ko còn quan tâm em như lúc bị bệnh, ko nhắc uống thuốc, ko ngồi cạnh giường.
Chị trở lại vị trí như cũ, bình thản, hơi giữ khoảng cách giống trc.

Phát hiện.?

Em khỏi bệnh nhưng vẫn yếu. Mỗi bước đi nặng nhọc, người nóng lạnh lẫn lộn. Chị thì lại quay về như trước, bình thản, chỉ quan tâm khi cần. Em nhận ra, nhưng không nói gì.
Ngày qua ngày, em bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Tránh ánh mắt chị, né gần, né trò chuyện. Tim đập nhanh, hơi thở gấp, em tự nhủ.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
" chỉ mệt thôi. ko sao..."
Nhưng stress không dừng lại. Em bắt đầu rối loạn lo âu, nghĩ quá nhiều, phân tích mọi cử chỉ, mọi lời nói, cảm giác áp lực bủa vây.
Chị nhận ra nhưng không hỏi nhiều, chỉ quan sát, tay em run, ánh mắt tránh né, cách em hít thở gấp.
Những ngày sau, em còn yếu nhưng cố giữ bình thường, giấu mọi thứ. Chị chăm sóc nhưng vẫn giữ khoảng cách tinh tế, để em cảm nhận sự hiện diện mà không áp lực.
Áp lực bên ngoài không còn, nhưng bên trong em, lo âu vẫn âm ỉ. Chị không ép, chỉ luôn ở gần, sẵn sàng bất cứ khi nào em cần. Em vẫn giấu, vẫn căng thẳng, nhưng sự hiện diện của chị im lặng, chắc chắn, quan sát từng cử chỉ, vừa ấm áp vừa ám ảnh, khiến em không thể thoát hẳn, nhưng cũng không hoàn toàn cô độc.
T
U
A
Một ngày, Chị kiếm lại tài liệu cũ trong ngăn kéo thì thấy 1 tờ giấy rơi xuống.
Thảo Linh
Thảo Linh
// cầm lên //
Thảo Linh
Thảo Linh
* giấy khám bệnh? *
Thảo Linh
Thảo Linh
* Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng..*
đang đọc thì chị khựng lại.
Thảo Linh
Thảo Linh
* Kết quả Rối loạn lo âu nhẹ * * Overthinking và Stress nặng...*
Không ai ở đó để giải thích. Chị đặt tờ giấy xuống, hít một hơi sâu, trấn tĩnh. Tay vẫn run nhẹ, nhưng mắt nhìn vào khoảng trống phòng, như cố hình dung em đang ở đâu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play