Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Heartbreak.

⋆୨୧ 1

𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
hiiiiiii
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
tui bò nè
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
huhu tui có 1 bộ trước rui
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
hơi bị tâm huyết mà tui xoá oi
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
tại gu tui là NGƯỢC
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
NGƯỢC TAN NHÀ NÁT CỬA
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
còn kết thì tuỳ duyên=))))
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
có vài điều cần lưu ý nè
1. Truyện của tui nói không với teencod ( viết tắt ) 2. nói không với toxic, không được dùng lời lẽ nặng kể cả là cho các nghệ sĩ trong truyện hay các đọc giả trong comment 3. tui không hứa sẽ siêng ra chap nên giục update thì vẫn oki nhưng mà sẽ hơi lâu 4. làm ơn đừng joke bài TRÌNH 5. truyện đều là hư cấu và giả thuyết
ỪMM
truyện này tui only Quang Hùng và DuongKieu ạ
tui viết DuongKieu vì tui yêu mến 2 ảnh chỉ,tui viết với mục đích giải trí mà tôn trọng nghệ sĩ, nên nếu có toxic thì tui sẽ drop truyện ạ
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
tui xin nhắc lại lần cuối là tui viết truyện vì tui yêu thích các nghệ sĩ, và tui " Không Quan Tâm Đời Tư " ạ
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
chúc mọi người đọc vui vẻ
⋆୨୧ Cảm Ơn Vì Đã Chọn HeartBreak⋆୨୧
RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap Rhycap Rhycap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap Rhycap Rhycap Rhycap Rhycap Rhycap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap
DuongKieu DuongKieu DuongKieu Duongkieu Duongkieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu DuongKieu
Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò Bò
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
rạ hihihihihihiihihihihiihihi
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
Căck🖕🏻
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
hihi
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
các bạn ơi để bò nói cho nghe nè
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
thật ra bias của bò là anh Hùng á
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
anh mát tơ đi ớ
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
anh này nè👇🏻
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chào em! anh là vợ của bò
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
hihi
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
ảnh đó
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu ảnh lắm
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
RC & DK là otp phụ thoiiii
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu các bạn
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu RhyCap
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu DuongKieu
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu anh Hùng
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu bò
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
bò yêu đọc giả
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
ủa quên giới thiệu hihi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy 26 tuổi • Giàu, quyền lực, quen kiểm soát • Bề ngoài lạnh, bên trong thiếu an toàn • Yêu theo kiểu chiếm hữu – thử lòng • Không nhận ra mình làm đau người khác cho tới khi quá muộn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh 29 tuổi • Xuất thân nghèo, gánh nợ/nuôi người thân • Tự trọng cao, quen bị khinh • Yêu rất sâu nhưng không dám đòi hỏi • Luôn là người lùi lại trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương 29 tuổi • gia thế bình thường • thương người / tôn trọng bạn bè nhưng ít thể hiện • luôn đội người mình yêu lên đầu ( tuỳ lúc )
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng 29 tuổi • gia thế khá giả không giàu không nghèo • không muốn yêu đương đang tập trong sự nghiệp
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều ) 27 tuổi • hoạt bác mỏ hỗn nhưng tâm không xấu • yêu ai sẽ luôn yêu thương và trân trọng nâng niêu như vàng
// abc // hành động " abc " suy nghĩ * abc * nói thầm

⋆୨୧ 2

Buổi chiều ngà tối với cơn gió rít của mùa đông, cái lạnh thấu da thấu thịt, vẫn có con người nhìn lên căn nhà xa hoa cao vút mang ý nghĩ không cao siêu nhưng khó lòng thực hiện
anh đứng trước căn nhà cao đến mức không thấy sân thượng, tay nắm chặt chiếc điện thoại cũ sắp hỏng, người ta nói, chỉ cần bước qua cánh cửa này, anh sẽ có tiền trả nợ, có chỗ ngủ tử tế, có tương lai
nhưng...
Không ai nói với anh rằng, cái giá phải trả là tình cảm của chính mình.
hôm đó anh đến sớm hơn thời gian dự kiến 20 phút
Không phải vì sợ trễ, mà vì anh không quen để người khác đợi,nhất là ở một nơi mà chỉ riêng sàn đá dưới chân cũng đủ để nhắc anh nhớ mình không thuộc về.
Sảnh Hoàng Gia rộng và lạnh. Điều hòa chạy đều, ánh đèn trắng phản chiếu lên trần cao đến mức anh có cảm giác mình đang đứng trong một chiếc hộp kính khổng lồ. Anh kéo nhẹ tay áo sơ mi đã giặt đến mỏng vải, cố giữ lưng thẳng.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Không nhanh, không vội, rất vừa đủ, kiểu nhịp điệu của người chưa từng phải lo lắng mình có đến trễ hay không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là Quang Anh?
giọng nói trầm, rõ, không phải ý dò hỏi.
anh quay lại. Người đứng trước mặt thấp hơn anh một chút, ăn mặc đơn giản nhưng chỉnh tề, từng nếp áo phẳng phiu đến mức không một nếp gấp thừa. Ánh mắt kia lướt qua anh rất nhanh, như thể chỉ cần một giây là đã nắm đủ thông tin cần thiết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vâng, đúng rồi ạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// gật đầu //
Không chào hỏi, không bắt tay và không có xã giao.
Thang máy đi lên tầng cao nhất. Trong không gian kín, anh có thể ngửi thấy mùi nước hoa rất nhẹ từ người đứng cạnh, thứ mùi mà anh biết giá của nó có lẽ bằng cả tháng tiền thuê phòng trọ của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu đã đọc rõ hợp đồng rồi chứ? // nhìn về vô định //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
có thắc mắt gì không? // nhìn anh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// lắc đầu //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* thật ra là có, rất nhiều. nhưng mình không có quyền hỏi *
Cửa thang máy mở ra. Văn phòng rộng, kính trong suốt, thành phố trải dài bên dưới như một mô hình thu nhỏ. Duy đặt tập hồ sơ xuống bàn, xoay ghế ngồi đối diện anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba tháng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thời gian linh hoạt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không can thiệp đời tư của tôi
Duy nói từng điều một, ngắn gọn, rành mạch. Mỗi câu giống như một dòng gạch đầu dòng trong bản báo cáo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tiền công! // đẩy phiếu qua chỗ anh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhìn theo hướng tay Duy //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không giấu được nhịp thở liền hắc 1 tiếng
Số tiền ấy… đủ để anh trả nợ viện phí. Đủ để mẹ anh không phải lo lắng thêm một thời gian. Đủ để anh tạm thời không bị dồn vào góc tường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
với mức giá này, tôi nghĩ cậu biết cậu nên làm gì // thở dài nhìn anh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// siết chặc cây bút trong tay // vâng
Một chữ rất nhẹ. Nhưng nặng đến mức cổ họng anh đau rát.
Duy nhìn anh thêm một lúc, ánh mắt không hề khó chịu,chỉ là xa cách.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu đừng hiểu lầm // đứng dậy tay đút túi //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi không hứng thú mà dính vào những thứ rắc rối của chuyện tình cảm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chúng ta quan hệ công việc nhất thời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// gật đầu //
Anh vốn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện khác.
Chỉ là… khi Duy quay lưng bước đi, Anh bỗng nhận ra một điều khiến tim mình chùng xuống
Từ đầu đến cuối, người kia chưa từng hỏi anh có cần công việc này hay không.
Chỉ mặc định rằng,với mức tiền ấy, anh không có quyền từ chối.
Quang Anh kí tên, tay hơi run nhưng nét chữ vẫn ngay ngắn
Ngay khoảnh khắc mực khô lại trên giấy, anh hiểu rất rõ
Chuỗi ngày phía trước sẽ không bắt đầu bằng yêu thương. Mà bắt đầu bằng một thứ ranh giới vô hình
nơi một người đứng ở vị trí có thể mua, và một người đứng ở vị trí quen trả giá.
Và điều đau nhất… là anh đã tự bước qua ranh giới đó, không ai ép buộc.

⋆୨୧ 3

Quang Anh bắt đầu nhịp sống nhanh hơn Duy tưởng
Buổi sáng đến đúng giờ. Buổi tối rời đi khi công việc kết thúc. Không thừa một phút, cũng không thiếu một bước.
Duy không khó tính. Thậm chí có thể gọi là dễ chịu, nếu chỉ xét trên phương diện công việc. Cậu ta không quát mắng, không soi mói, không đòi hỏi vô lý. Mọi yêu cầu đều rõ ràng, ngắn gọn, không dư cảm xúc.
Chính vì thế, Quang Anh chưa từng nghĩ mình sẽ bị tổn thương.
Cho đến hôm đó...
Duy có một buổi gặp đối tác đột xuất. Quang Anh theo thói quen đứng chờ bên ngoài phòng họp, tay cầm tài liệu. Qua lớp kính mờ, anh nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện.
Đa Nhân Vật
Đa Nhân Vật
này Duy
Đa Nhân Vật
Đa Nhân Vật
Trợ lý mới à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừm, tạm thuê thôi
Đa Nhân Vật
Đa Nhân Vật
nhìn hiền nhỉ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
loại này dễ bảo, trả tiền là được
Câu nói vang lên rất nhẹ, kèm theo một tiếng cười không ác ý.
Quang Anh đứng yên
Anh biết người nói không có ý xấu. Cũng biết trong giới này, đó chỉ là một nhận xét bình thường.
Nhưng không hiểu vì sao, lòng bàn tay anh lạnh đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" dễ bảo sao "
Hai chữ ấy lặp lại trong đầu anh suốt cả buổi chiều.
Khi Duy bước ra khỏi phòng họp, Quang Anh vẫn cúi đầu như mọi khi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu ổn chứ // liếc nhìn đồng hồ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vâng tôi ổn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// gật đầu không nói thêm //
Anh chợt nhận ra, người này chỉ quan tâm đến việc công việc có ổn hay không, chứ không phải con người có ổn hay không.
Buổi tối, Duy đưa anh về muộn hơn thường lệ.
Xe dừng trước con hẻm nhỏ. Anh tháo dây an toàn, định mở cửa thì Duy lên tiếng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// quay lại //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// mở ví rút ra bài tờ tiền đặt giữa 2 người //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hôm nay tăng ca, cầm lấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// hơi sững nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không cần đâu // lắc đầu //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
trong hợp đồng không co-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi không thích nợ nần ai // ngắt lời Quang Anh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhìn số tiền ấy //
Không nhiều. Nhưng đủ để anh nhận ra một điều rất rõ ràng Đây không phải là quan tâm. Đây là thanh toán.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// im lặng vài giây rồi đưa tay nhận lấy //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cảm ơn
Duy không nhìn anh chỉ khởi động xe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu không cần khách sáo vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cười khẽ //
Nếu có ai hỏi anh vì sao lại nhận tiền, anh sẽ trả lời rất dễ nghe vì đó là công sức mình bỏ ra.
Nhưng sự thật là... anh sợ nếu mình từ chối, người kia sẽ nghĩ anh không biết điều.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// xuống xe đứng yên một chút //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu có bao giờ nghĩ tôi làm việc này vì lý do khác không
câu hỏi bật ra khi Anh còn chưa kịp nghĩ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn anh hơi nhíu mày //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ý cậu là gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Anh siết chặc tay //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không có, xin lỗi
Duy không hỏi thêm chỉ gật đầu lấy xe đi
ánh đèn xe dần khuất đi trong con hẻm nhỏ tối tăm ấy
Quang Anh đứng đó rất lâu, anh tự cười mình
Rõ ràng là quan hệ mua bán sòng phẳng, vậy mà anh lại mong chờ điều gì khác?
tối hôm đó Quang Anh nhận được 1 tin nhắn từ Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 mai tôi có việc sẽ không có nhà, cậu không cần đến
Anh nhìn dòng chữ ấy, ngón tay lơ lửng trên màn hình, rồi trả lời bằng 1 chữ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 vâng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đặt điện thoại xuống dựa lưng vào tường //
Anh không biết rằng, ở một nơi khác, Duy cũng đang nhìn màn hình rất lâu, không phải vì tiếc công việc, mà vì trong khoảnh khắc Anh hỏi câu đó, Duy chợt thấy khó chịu… theo một cách không nằm trong dự tính.
nhưng cả 2 đều không nói ra
Và thế là, hiểu lầm đầu tiên được giữ lại, không ai phá vỡ, chỉ lặng lẽ chờ ngày lớn lên thành vết thương.
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
oi chét ròi
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
viết cứ dở dở sao ý
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
chap trước quên ụm bò roiiii
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
đọc rồi góp ý tui với
𐙚 bò cute 𐙚
𐙚 bò cute 𐙚
iuuuuu
_ụmmm bòoo_🐮

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play