Em Mãi Mãi Là Nô Lệ Tình Yêu Của Tôi
Bảo vệ
Mẹ Cô
/đang sợ hãi, giọng nói vội vã, thúc dục hai đứa con của mình chạy trốn bằng cửa sau/
Mẹ Cô
Mau lên, hai đứa mau chạy đi, tuyệt đối không để bọn chúng bắt được, nhất định phải sống sót
Mẹ Cô
Dao Dao con là chị, phải bảo vệ em trai bằng mọi giá, con nhớ chưa?
Âm Ngọc Dao
Nhưng còn mẹ thì sao? /đau lòng không nỡ rời đi, còn chưa kịp nói xong/
Một tiếng " rầm" lớn vang lên, như có ai đó đá bật tung cánh cửa đổ rầm xuống, làm cả ba giật bắn mình
Sau đó, là một giọng nói đầy hung hãn vang lên
??
Mẹ nó, còn dám khoá cửa không cho chúng ta vào, người đâu rồi, tìm và lôi hết ba mẹ con chúng nó ra đây
Mẹ Cô
/Nghe tiếng nói đáng sợ của bọn côn đồ hung hăng, tái nhợt vội dục hai đứa đi càng nhanh càng tốt/
Mẹ Cô
Mau lên, nếu không, cả nhà chúng ta không ai sống sót cả đâu
Nhìn vào đôi mắt kiên định, bản năng của người làm mẹ, muốn bảo vệ hai đứa con của mình, đôi mắt đẫm lệ nhìn Ngọc Dao
Âm Ngọc Dao
/Không còn cách nào khác, buộc phải gạt đi nước mắt, nghiến răng, cố kìm nén sự đau lòng mà kéo theo em trai, xoay người bỏ chạy/
Âm Châu Nghị
Chị, còn mẹ thì sao? Em không muốn đi, em muốn mẹ đi cùng với chúng ta
Âm Ngọc Dao
Câm miệng? /tức giận quay lại, mắng em trai trong nước mắt/
Âm Châu Nghị
/giật mình im lặng, cúi đầu chạy theo cô mà không nói gì thêm/
Ai bảo cô không muốn quay lại cứu mẹ, nhưng với khả năng bây giờ thì khác gì lấy trứng trọi đá, quay lại chỉ có con đường chết mà thôi
Cả cô vốn dĩ đang rất bình thường và sống hạnh phúc bên nhau, cô là học sinh năm ba và sắp tốt nghiệp, dự định sẽ trở thành một đầu bếp, nhưng sự thật quá phũ phàng, ai mà ngờ được ba cô chính là một sát thủ hàng đầu đang bị tổ chức FBI truy nã
Một thân phận nguy hiểm, đến cả mẹ cô sống chung bao năm nay, cũng còn không biết, huống chi là hai chị em cô
Nhiệm vụ lần này là giết ông chủ trùm xã hội đen, một tay có tiếng là đáng sợ trong vùng bài bạc, dù đã thành công giết ông ta, nhưng lại bị đồng đội hãm hại để lộ toàn bộ thông tin
Đàn em của ông trùm nổi giận ,muốn báo thù cho ông ta, và cả con trai ông tên Mặc Tử Lâm, anh nổi tiếng là kẻ máu lạnh, dám nói dám làm, không bao giờ cúi đầu dưới chân ai, và có sở thích cực kỳ biến thái
Kẻ đi săn và con mồi
Cho dù đã nhận được thông tin từ ba, nhất định phải chạy trốn trong đêm nay, nhưng vì quá đột ngột, bọn chúng rất nhanh đã kéo tới nơi
Cách duy nhất là mẹ cô đã dùng chính bản thân mình, câu kéo cho hai chị em cô chạy trốn
??
Con đàn bà khốn kiếp, lão già đấy đang ở đâu?
Giọng nói vô cùng hung dữ, đầy sự tức giận, như muốn ăn thịt đối phương vang vọng trong căn nhà
Hai chị em cũng bị giật mình bởi tiếng quát ấy, cảm nhận được mẹ mình đang gặp nguy hiểm, hai chị em đứng khựng lại, đưa mắt nhìn nhau như ngầm hiểu ý, cho dù đang rất sợ nhưng vẫn quyết định quay lại cứu mẹ
??
Thì ra vẫn còn để sổng hai con chuột nhắt này à?
Một thứ âm thanh giọng nói, đột nhiên vang lên từ phía sau hai chị em
Âm Ngọc Dao
/sợ hãi run rẩy, chầm chậm xoay đầu lại nhìn/
Đó là một thanh niên, tầm khoảng 28 tuổi, thân hình cao to, đặc biệt là khuôn mặt vô cùng điển trai, có thể nói sánh ngang với các mỹ nam điện ảnh, còn đáng chú ý hơn, chính là hình săm kỳ dị kín trên cánh tay phải ấy
Ánh mắt anh nhìn hai chị em cứ như một con thú, muốn nhảy bổ tới xé xác hai người
Âm Ngọc Dao
/cảm thấy con người đối diện không phải bạn, mà là một mối nguy hiểm đáng sợ/
Âm Ngọc Dao
/run rẩy bàn tay toát hết cả mồ hôi, nắm chặt tay em trai, dần lùi bước về sau, hô lớn/ Chạy
Âm Ngọc Dao
/kéo em trai chạy về phía trước nhanh nhất có thể, nét mặt căng thẳng hiện rõ vẻ lo lắng, từng giọt mồ hôi lăn xuống/
Âm Ngọc Dao
"Anh ta, thật sự rất nguy hiểm"
Mặc Tử Lâm
/không đuổi theo ngay, bình thản đứng nhìn, mà nhoẻn một nụ cười nguy hiểm, ánh mắt sắc bén dõi theo con mồi đang chạy trốn/
Mặc Tử Lâm
Kẻ đi săn và con mồi, Thật thú vị. Cuộc đi săn bắt đầu
Tiếng thở dốc hồng hộc chạy trong đêm của hai chị em, tiếng tim đập thình thịnh trong lồng ngực nghe rõ mồn một
Vốn định chạy đến đồn cảnh sát để tìm trợ giúp, nhưng khi vừa tới nơi
Âm Ngọc Dao
/trợn tròn mắt kinh ngạc khi thấy đám cảnh sát, cúi đầu nịnh hót đám người xã hội đen/
Âm Ngọc Dao
/lông mày nhíu lại đầy tức giận/ " Đúng là cặn bã của xã hội."
Âm Châu Nghị
Chị, chúng ta làm gì đây? /lo lắng, hỏi nhỏ/
Âm Ngọc Dao
Đi thôi, không ai giúp được chúng ta nữa rồi
Âm Ngọc Dao
/định xoay người rời đi/
Thì ngay sau lưng cô là một đoàn xe không của ai khác, chính là của bọn xã hội đen rầm rầm kéo đến, những chiếc đèn xe chói sáng, chiếu thẳng vào hai chị em, bọn chúng hú lên như nhưng kẻ điên khi phát hiện thấy con mồi
Âm Châu Nghị
Chị, chạy... chạy mau... /sợ hãi liên tục lay người cô/
Âm Ngọc Dao
/sực hoàn hồn, cầm tay Châu Nghị chạy vào con đường khác/
Hơi thở càng dồn dập hơn, mồ hôi đầm đìa trên trán, tim đập thình thịnh như muốn nổ tung, chạy mãi cả hai không biết tại sao lại chạy đến mê cung của trò chơi
Âm Ngọc Dao
Chết rồi, sao lại chạy đến đây?
Cùng với đó là xe của bọn chúng đã đuổi tới, không còn cách cả hai chị em dắt tay nhau chạy vào mê cung đấy
Mặc Tử Lâm
/xuống xe, không vội vàng mà bình tỉnh lấy ra hai cái bao tay đeo vào/
??
/đi đến và đưa cây gậy sắt cho anh/
Mặc Tử Lâm
Bọn mày đứng ở đây, còn lại chia ra, vòng cửa sau chặn đường lui của hai đứa nó
Mặc Tử Lâm
Muốn chơi trò bắt mèo bắt chuột, thì chúng ta cùng chơi hết mình /cười nguy hiểm/
Mặc Tử Lâm
/đi vào bên trong, cầm theo cây gậy sắt khí thế chèn ép đến đáng sợ, đứng lại vài giây quan sát rồi tiếp tục đi, giọng điệu vô cùng khoái chí/
Mặc Tử Lâm
Trốn cho kỹ nào, đừng để tao bắt được, tao sẽ đánh gãy chân hai đứa mày
Nghe tiếng gậy sắt kéo lết trên mặt đất cùng với tiếng chân ngày một tới gần
Hai chị em không dám nhúc nhích, trốn vào một góc, đến thở cũng không dám thở mạnh, tim đập thình thịnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, run rẩy sợ hãi mà ôm nhau
Âm Ngọc Dao
/đưa tay lên miệng, ám chỉ im lặng/
Âm Châu Nghị
/rất phối hợp, khẽ gật đầu hiểu ý/
Mặc Tử Lâm
/chưa tìm ra, mất kiên nhẫn, giọng điệu như đang thách thức/ Hai con chuột nhắt chúng mày muốn chơi trò mèo vờn chuột đến bao giờ?
Vẫn không một chút động tĩnh đáp lại
Mặc Tử Lâm
/không hề nao núng, bình tĩnh buông lời tiếp tục khiêu khích/ Không muốn biết tình hình của mẹ chúng mày sao?
Âm Châu Nghị
/Nghe nhắc đến mẹ, không thể bình tĩnh mà phi ra/
Âm Ngọc Dao
/định ngăn em trai lại nhưng lại không kịp/
Âm Châu Nghị
/tức giận đi ra, chỉ thẳng tay vào mặt anh mà quát/ Bọn chó, mày đã làm gì mẹ của tao?
Âm Ngọc Dao
Châu Nghị, đồ ngốc này /cũng lao ra theo/
Mặc Tử Lâm
/nhìn hai chị em, không đáp lại ngay mà cười khẩy/
Mặc Tử Lâm
/nụ cười tắt hẳn thay vào là một ánh mắt sát khí của một kẻ giết người, lạnh giọng/ Cuối cùng cũng chịu chui ra rồi sao?
Cút đi, đừng chạm vào tôi
Âm Ngọc Dao
/toàn thân run lên lẩy bẩy, cầm tay em trai muốn kéo nó đi, giọng nói như sắp khóc/ Châu...Châu Nghị, chúng ta mau chạy...
Âm Châu Nghị
Em không chạy nữa, em muốn giết chết hắn /tức giận, hất tay cô ra, tay siết lại thành nắm đấm lao về phía anh/
Mặc Tử Lâm
/nhếch mép cười khinh/ Đúng là châu chấu đá xe
Mặc Tử Lâm
/cầm cây gậy sắt vung lên cao/
Âm Ngọc Dao
/kinh hãi khiếp sợ hét toáng lên/ Không được
Một tiếng " Bốp" cơ thể của người em trai cô từ từ nghiêng người, rồi đổ kềnh ra mặt đất, ngay trước mắt cô, máu từ đầu chảy ra rất nhiều, loang lổ khắp mặt đất
Âm Ngọc Dao
/chấn động sốc đến ngây người, hai chân mềm nhũn như không có sức sống ngồi bệp xuống đất, khoé mắt ứa ra những giọt lệ, cổ họng nghẹn cứng, lắp bắp không nói lên lời/
Mặc Tử Lâm
/lạnh lẽo nhìn Châu Nghị nằm bất động dưới đất, liếc nhìn qua cô, bước qua cái xác tiến từng bước đến chỗ cô/
Mặc Tử Lâm
/dùng gậy sặt nâng cằm cô lên/
Âm Ngọc Dao
/đôi mắt ngấn lệ, không thèm để ý tới anh, chỉ chăm chăm nhìn vào đứa em trai đang nằm trong vũng máu/
Mặc Tử Lâm
Khá ưa nhìn, thật không nỡ xuống tay
Giọng nói như trêu hoa ghẹo nguyệt cất lên, đầy kinh tởm cùng với đó là ánh mắt của d.ục vọng nhìn chằm chằm vào cô
Mặc Tử Lâm
/ngồi xuống bên cạnh cô, dùng ngón tay trỏ chạm nhẹ vào má cô/
Âm Ngọc Dao
/giật mình, quay qua né tránh, hất tay anh ra mà quát lên/ Cút đi, đừng chạm vào tôi
Âm Ngọc Dao
/mắt căm hận nhìn anh, như muốn giết chết anh bây giờ/
Mặc Tử Lâm
/không tức giận ngược lại còn buông lời giễu cợt/ Giả vờ cái gì?
Mặc Tử Lâm
Ba cô giết ba của tôi, mối thù này... cô định trả thế nào?
Âm Ngọc Dao
/càng tức giận, quát vào mặt anh/ Anh phá hủy hạnh phúc gia đình tôi, giết chết em trai tôi còn không đủ hay sao?
Mặc Tử Lâm
/lông mày nhíu lại, lộ rõ vẻ tức giận đay nghiến, trừng mắt nhìn cô/
Mặc Tử Lâm
Vậy còn những người mà ba cô đã giết thì sao? Họ có gia đình không?
Mặc Tử Lâm
So với gia đình của cô, có chết hết hàng vạn lần cũng không đủ, chừng nào ba cô vẫn không xuất hiện thì cô đừng mong sống an phận với tôi
Mặc Tử Lâm
/nhào đến ,khống chế siết chặt hai cổ tay cô mà đè xuống mặt đất sang hai bên/
Âm Ngọc Dao
/kinh hãi, hét lên/ Buông tôi ra... Đồ khốn, anh muốn làm gì?
Mặc Tử Lâm
/mặt lạnh lùng, cau có nhìn cô mà quát lên/ Nói. Lão già ba của cô đang ở đâu?
Âm Ngọc Dao
Tôi không biết, mau buông tôi ra /sợ hãi, khoé mắt chảy ra hai hàng lệ/
Mặc Tử Lâm
/cau mày tức giận/ Con người tôi xưa nay làm việc không bao giờ nhì nhằng
Mặc Tử Lâm
Nếu ba hôm nay không xuất hiện, thì tôi sẽ dùng cô để ép lão già đấy ra
Âm Ngọc Dao
Anh...anh muốn làm gì? Thả tôi ra
Mặc cho Dao Dao đang kháng cự quyết liệt, với cơ bắp rắn chắc của bản thân, anh dùng một tay khoá chặt hai tay cô giơ lên cao, một tay xé đi lớp áo mỏng trên người, để lộ vòng ngực đầy đặn, căng tròn sau lớp áo nhỏ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play