Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap]Hai Cuộc Sống Một Nỗi Đau..!

Nỗi Sợ Gặp Nỗi Đau.

Nvp
Nvp
Lên sân thượng nói chuyện chút.
Trong lớp, không ít ánh mắt vô thức nhìn theo Duy. Cậu quen điều đó — quen với việc được khen vì học giỏi, quen với những lời nhận xét về ngoại hình, quen với việc đi tới đâu cũng có người cười chào. Nhưng lần này, cảm giác khác hẳn. Tim cậu bất chợt đập nhanh hơn một nhịp, hơi thở nặng nề hơn bình thường.
Người vừa gọi cậu không phải ai xa lạ. Cậu nhận ra, nhưng chẳng nghĩ nhiều. Với Duy, những lời nhờ vả hay gọi lại sau giờ học vốn chẳng hiếm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay cậu muốn nhờ vả gì tôi hả?
Duy ngẩng lên, giọng thoải mái như thường ngày.
Nvp
Nvp
Chuyện của Linh.
Người kia hạ giọng, giọng thấp hơn hẳn.
Duy khựng lại một nhịp, rồi gật đầu. Cậu không nhớ mình đã làm gì, nhưng cũng không nghĩ đó là chuyện lớn. Nếu là hiểu lầm, nói rõ là xong.
Chỉ đến khi bị kéo lệch khỏi lối đi quen thuộc, tim Duy mới bắt đầu đập loạn nhịp.
Nhà kho.
Cánh cửa kim loại khép lại bằng một tiếng rầm khô khốc.
Bên trong tối đến nghẹt thở. Không có đèn. Chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu, cao vút trên đầu, để lọt vệt nắng mỏng manh như sắp tắt. Không khí ẩm mốc quấn lấy từng hơi thở của Duy, khiến cậu cảm thấy như mọi thứ xung quanh đều nặng nề hơn.
Ai cũng biết Duy sợ bóng tối. Và người kéo cậu vào đây… cũng biết rất rõ điều đó.
Nvp
Nvp
Ở yên trong đó đi.
Tiếng bước chân xa dần, để lại Duy một mình cùng khoảng không đặc quánh.
Cổ họng cậu nghẹn lại, nước mắt trực trào. Duy cắn chặt môi, hai tay run bần bật, lưng tựa vào cánh cửa lạnh ngắt. Tim cậu đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, từng nhịp một, vừa sợ hãi vừa bối rối.
Duy không làm gì sai,Cậu chỉ là bị một bạn nữ trong lớp thích.Nhưng cô ấy đã có người yêu. Khi chuyện đến tai bạn nam kia, mọi thứ trở nên xấu đi rất nhanh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng làm ồn.
Duy giật mình, toàn thân cứng đờ.
Giọng nói vang lên, không quan tâm, không dò hỏi, chỉ lạnh lùng đều đặn như thể việc có thêm một người trong nhà kho chẳng hề đáng để bận tâm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn… còn người khác sao?
Duy hỏi, giọng run rẩy, cố giữ bình tĩnh nhưng tay vẫn siết mép áo.
Im lặng vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Chỉ một tiếng đáp gọn.
Duy nuốt khan, chậm rãi quay đầu về hướng phát ra âm thanh. Ánh nắng duy nhất chiếu xuống từ ô cửa sổ cao, rơi nghiêng xuống sàn phủ bụi. Không gian yên tĩnh đến mức tim cậu như muốn vang lên trong tai.
Và trong vệt sáng ấy, cậu nhìn thấy một phần khuôn mặt.
Gương mặt gầy gò, nước da nhợt nhạt vì lâu không tiếp xúc ánh sáng. Đôi mắt đen trầm, không né tránh, nhưng cũng chẳng chứa đựng cảm xúc gì. Người kia tựa lưng vào tường, đầu gối co lại, bình thản đến mức lạc lõng giữa hoàn cảnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Quang Anh đúng không?
Ánh mắt kia khẽ động, rồi nhanh chóng trở lại dửng dưng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Trong trường này, không ai không biết Quang Anh. Cái tên ấy gắn liền với những lời xì xào, những ánh nhìn khinh miệt,kì thị vì giới tính và vô số câu chuyện mà Duy chưa từng muốn nghe kỹ. Một người luôn bị gọi tên trong những trò đùa ác ý, một cái bóng quen thuộc trong những cuộc bắt nạt không cần lý do.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết rồi thì đừng nhìn nữa.
Quang Anh lên tiếng, giọng lạnh hẳn đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không cần thương hại.
Nói rồi, cậu quay mặt đi, để vệt nắng trượt khỏi gương mặt mình, trả lại bóng tối quen thuộc.
Duy đứng yên.
Trong căn nhà kho tối om ấy, lần đầu tiên cậu hiểu ra một điều rất rõ ràng.
nỗi sợ của cậu chỉ là khoảnh khắc, còn nỗi đau của người kia — là cả một cuộc đời.

Khoảng Cách Không Tên.

Duy ngồi xuống tấm nệm cũ đặt sát tường.
Lớp vải đã sờn, mùi ẩm mốc phảng phất, nhưng ít nhất nó giúp cậu không phải đứng giữa bóng tối thêm nữa. Hai tay Duy đặt lên đầu gối, ngón tay vẫn còn hơi run, dù nhịp thở đã dần ổn định hơn.
Ở cạnh bên,Quang Anh cũng ngồi xuống.
Không phải gần. Mà là rất xa.
Giữa hai người là một khoảng trống đủ lớn để Duy cảm nhận rõ ràng ranh giới vô hình mà người kia cố tình dựng lên. Quang Anh ngồi, ánh mắt hướng về phía ô cửa sổ cao vút, nơi vệt nắng mỏng manh vẫn còn vương lại.
Không ai nói gì.
Sự im lặng kéo dài đến mức Duy bắt đầu thấy khó chịu. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác mình đang xâm phạm một không gian vốn không dành cho mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy bây giờ làm sao tôi ra được?
Duy lên tiếng trước.
Quang Anh quay đầu nhìn cậu.
Ánh mắt ấy không mang theo ác ý, cũng chẳng hề thương hại. Chỉ là một cái nhìn rất thẳng, rất bình thản, như thể đang đánh giá một việc hiển nhiên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn gì tôi?
Duy cau mày, giọng có chút phòng bị.
Quang Anh không trả lời ngay. Anh cúi xuống, tay khẽ chạm vào túi áo khoác, rồi mới chậm rãi nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là nơi tôi hay quay qua quay về.
Ánh mắt Quang Anh nhìn xung quanh phòng rồi lại quay về phía Duy.
Giọng nói đều đều, không gợn sóng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu lại nghĩ tôi không có chìa khóa?
Duy sững người.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Cậu có chìa khóa?
Cậu hỏi lại, không giấu được sự bất ngờ.
Quang Anh không đáp.
Anh đứng dậy, bước về phía cánh cửa nhà kho. Duy dõi theo từng động tác, tim đập nhanh hơn một nhịp. Ánh sáng từ ô cửa sổ hắt xuống lưng Quang Anh, kéo dài cái bóng gầy gò trên sàn.
Quang Anh thò tay qua ô vuông nhỏ trên cánh cửa — một chi tiết mà từ lúc bị nhốt đến giờ, Duy hoàn toàn không để ý.
Tiếng kim loại va nhẹ vào nhau vang lên trong không gian yên ắng.
Cạch.
Ổ khóa bật mở.
Cánh cửa hé ra, ánh sáng tràn vào như một cú đánh thẳng vào mắt Duy. Cậu theo phản xạ nheo lại, một tay che mặt, lồng ngực phập phồng vì nhẹ nhõm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi tưởng…
Duy dừng lại giữa chừng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tưởng cậu cũng bị nhốt giống tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Quang Anh đáp ngắn gọn.
Anh đứng né sang một bên, để lối ra hoàn toàn trống trải, nhưng không có ý bước ra trước. Dáng vẻ ấy khiến Duy chần chừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Cậu không ra à?
Quang Anh nhìn cậu, ánh mắt thoáng qua một điều gì đó rất nhanh — không đủ lâu để gọi tên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi quen ở đây rồi.
Một câu nói nhẹ tênh. Nhưng nặng đến mức Duy không thốt thêm được lời nào.
Cậu đứng dậy, bước ra ngoài, nhưng chỉ đi được vài bước thì dừng lại. Ánh sáng hành lang chiếu lên người Duy, trong khi Quang Anh vẫn đứng trong bóng tối, như thể hai người thuộc về hai phía khác nhau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn.
Duy nói nhỏ.
Quang Anh không đáp.
Cánh cửa nhà kho khép lại phía sau, nhưng lần này không phải bằng một tiếng rầm. Chỉ là một tiếng cạch rất khẽ, đủ để khẳng định rằng mọi thứ đã trở lại như cũ.
Duy đứng ngoài hành lang một lúc lâu, tay vẫn còn đặt trên cánh cửa lạnh ngắt.
Còn Quang Anh, trong nhà kho quen thuộc, lại ngồi xuống tấm nệm cũ, giữ nguyên khoảng cách với thế giới bên ngoài — như cách cậu đã làm từ rất lâu rồi.

Ở Ngoài Ánh Sáng

Duy vừa bước xuống cầu thang thì đã có người gọi tên.
bạn học all
bạn học all
Duy!
bạn học
bạn học
Trời ơi, nãy giờ cậu đi đâu vậy?
bạn học
bạn học
Nghe nói cậu bị nhốt trên sân thượng hả?
Tiếng nói dồn dập vang lên từ nhiều phía, kéo Duy đứng khựng lại giữa hành lang. Ánh đèn sáng rọi xuống, soi rõ từng gương mặt lo lắng, từng ánh mắt hướng về phía cậu như thể chỉ cần cậu biến mất thêm một phút nữa thôi, mọi thứ sẽ trở nên không ổn.
bạn học
bạn học
Cậu ổn không?
bạn học
bạn học
Có bị làm sao không?
bạn học
bạn học
Ai làm chuyện đó vậy?
Duy chưa kịp trả lời thì đã có người đưa cho cậu chai nước, người khác vỗ nhẹ lên vai cậu, như để xác nhận rằng cậu vẫn đang ở đây, vẫn an toàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu.
Duy nói, cố cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là hiểu lầm thôi.
bạn học
bạn học
Hiểu lầm gì mà nhốt người ta vậy?
Một bạn trong lớp cau mày.
bạn học
bạn học
Nếu có chuyện gì chắc cả trường náo loạn luôn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Tay cậu vẫn còn lạnh, dù đang đứng giữa ánh sáng và tiếng người ấm áp đến mức ngột ngạt.
Đúng lúc đó, Linh xuất hiện.
Cô đứng cách Duy vài bước, do dự rất lâu mới dám tiến lại gần. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Linh cúi đầu thật thấp, như sợ chỉ cần ngẩng lên là sẽ bật khóc.
Linh
Linh
Duy… mình xin lỗi.
Không gian xung quanh dường như chậm lại.
Linh
Linh
Mình không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Linh nói nhanh, giọng run rẩy.
Linh
Linh
Mình đã nói rõ với bạn ấy rồi… tụi mình chia tay rồi.
Duy sững lại một nhịp.
Linh
Linh
Mình không muốn cậu bị kéo vào chuyện này.
Linh tiếp, mắt đỏ hoe.
Linh
Linh
Nếu không phải vì mình, cậu đã không gặp chuyện như vậy.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Duy.
Cậu im lặng vài giây, rồi khẽ thở ra, như trút đi một hơi nặng nề.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu.
Duy nói. Giọng cậu nhẹ, không trách móc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật mà. Cậu không cần phải xin lỗi.
Linh ngẩng lên, có chút bất ngờ.
Linh
Linh
Nhưng-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện đã qua rồi.
Duy cười, nụ cười quen thuộc mà mọi người vẫn thấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quan trọng là cậu ổn.
Linh gật đầu, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
Linh
Linh
Cảm ơn cậu.
Khi Linh rời đi, tiếng nói chuyện lại râm ran như cũ. Có người thở phào, có người buông lời trách mắng thay cho Duy, như thể cậu là người không được phép gặp chuyện xấu.
Duy đứng giữa vòng người ấy, bỗng thấy tim mình chùng xuống.
Cậu chợt nghĩ
nếu hôm nay người bị nhốt trong bóng tối không phải là cậu.
nếu người biến mất khỏi lớp học ấy là một người khác.
liệu có ai để ý không?
Sẽ có ai chạy đi tìm không? Sẽ có ai hỏi han không? Hay mọi thứ vẫn trôi qua bình thường, như chưa từng thiếu vắng một ai?
Ý nghĩ đó khiến cổ họng Duy nghẹn lại.
Có những người biến mất, cả trường náo loạn. Có những người biến mất, chẳng ai nhận ra.
bạn học
bạn học
Duy?
Giọng gọi kéo cậu trở về thực tại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
bạn học
bạn học
Cậu ổn thật không vậy?
Duy gật đầu, nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn về phía cầu thang dẫn lên sân thượng. Ánh sáng từ hành lang đổ xuống, sáng đến chói mắt.
Cậu đang đứng ở đây — giữa rất nhiều người.
Được quan tâm. Được bảo vệ.
Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh căn nhà kho tối om lại hiện lên.
Một tấm nệm cũ sát tường.
Một người ngồi đó, bình thản nói rằng mình quen ở đây rồi.
Lần đầu tiên, Duy nhận ra: ánh sáng mình đang đứng trong đó..
Không hoàn toàn ấm áp như cậu từng nghĩ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play