[HungAn] Ánh Sáng Trong Bóng Tối [Quang Hùng MasterD X Negav]
[1]. Ánh Mắt Trong Bóng Tối
CHƯƠNG 1: ÁNH MẮT TRONG BÓNG TỐI
Ánh đèn neon hắt xuống mặt đường ướt loáng, phản chiếu những mảng sáng vỡ vụn như chính thế giới ngầm đang vận hành bên dưới thành phố này
Bên trong một tòa nhà cũ kỹ ở ngoại ô, không khí căng cứng như dây đàn
Lê Quang Hùng ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay đan hờ trước ngực. Ánh mắt anh lạnh đến mức khiến người đối diện không dám thở mạnh
Trên bàn là một xấp hồ sơ mỏng — thông tin của những người vừa được đưa vào tổ chức
Nguyễn Quang Anh đứng cạnh, lật từng trang
Nguyễn Quang Anh
Người mới đợt này không nhiều
Nguyễn Quang Anh
Nhưng có một người khá… lạ
Hùng không trả lời, chỉ khẽ nhướng mày
Quang Anh đẩy một tấm ảnh về phía anh
Trong ảnh là một người con trai dáng người cao gầy, gương mặt sạch sẽ, ánh mắt trầm tĩnh
Không phải kiểu sắc bén của kẻ lăn lộn giang hồ, cũng không phải vẻ tham lam thường thấy
Nguyễn Quang Anh
Đặng Thành An. Lý lịch sạch
Nguyễn Quang Anh
Từng làm việc văn phòng, chuyển chỗ liên tục. Không người thân nổi bật
Hùng nhìn chằm chằm tấm ảnh thêm vài giây
Ánh mắt kia khiến anh khó chịu
Giữa một đống bùn nhơ, lại xuất hiện một kẻ giống như chưa từng bị vấy bẩn
Lê Quang Hùng
Đưa người đó tới
Đặng Thành An đứng thẳng lưng, hai tay buông dọc theo người
Bộ quần áo đơn giản, gọn gàng, không hề có dấu hiệu hoảng loạn dù đang bị bao quanh bởi những ánh nhìn dò xét
Trong tai cậu, thiết bị liên lạc nhỏ vang lên tiếng nhiễu rất khẽ
Hoàng Đức Duy
**Giữ bình tĩnh. Mục tiêu ở trên tầng cao nhất**
— giọng Hoàng Đức Duy trầm thấp
An khẽ hít một hơi, tim đập đều
Cậu đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này suốt ba năm
Nguyễn Quang Anh
Đi theo tôi.
An gật đầu, bước lên từng bậc thang
Mỗi bước chân vang lên đều đặn, không vội, không chậm
Cánh cửa phòng mở ra lần nữa
Ánh mắt An chạm phải ánh mắt của Lê Quang Hùng
Khoảnh khắc đó, không ai nói gì
Hùng ngồi đó, như một con thú săn mồi đang quan sát kẻ xâm nhập
Ánh nhìn sắc lạnh lướt qua An từ đầu đến chân, không bỏ sót chi tiết nào
An cảm nhận rõ áp lực đè nặng lên lồng ngực
Lê Quang Hùng
Cậu không sợ tôi?
Giọng nói trầm thấp vang lên, chậm rãi nhưng đủ để khiến người khác rùng mình
Đặng Thành An
//im lặng một giây// Nếu nói sợ… thì tôi đã không đứng ở đây
Khóe môi Hùng khẽ cong lên — không phải nụ cười
Nguyễn Quang Anh
//cau mày// Khá gan
Hùng đứng dậy, từng bước tiến lại gần
Khoảng cách bị thu hẹp, mùi thuốc súng và mùi mưa lạnh lẫn vào nhau
Hùng dừng trước mặt An, đủ gần để An cảm nhận hơi thở của anh
Lê Quang Hùng
Trong mắt cậu… không có tham vọng
Đặng Thành An
//ngẩng lên, ánh mắt bình thản// Tôi chỉ muốn sống
Một câu trả lời quá đơn giản
Nhưng lại khiến Hùng khựng lại trong một nhịp tim
Sống — trong thế giới này — là thứ xa xỉ nhất
Hùng nhìn An thật lâu, như muốn lột trần từng lớp vỏ bọc
Lê Quang Hùng
Giữ cậu ta lại
Nguyễn Quang Anh
//sững người// Anh chắc chứ?
Lê Quang Hùng
//không quay đầu// Người như cậu ta… hoặc là vô hại, hoặc là nguy hiểm nhất
An siết chặt bàn tay trong khoảnh khắc không ai để ý
Đặng Thành An
"Nhiệm vụ bắt đầu rồi"
Và không ai biết rằng, từ giây phút ánh mắt ấy giao nhau, số phận của cả hai đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.
[2]. Thử Thách
Cánh cửa phòng khép lại sau lưng Đặng Thành An
Âm thanh kim loại khô khốc vang lên, như một lời nhắc nhở không tiếng nói: từ khoảnh khắc này, không còn đường lui
Hành lang dài, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy
Quang Anh đi phía trước, bước chân đều đều nhưng khí áp quanh người rõ ràng không hề thân thiện
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, một là sống, hai là chết
Nguyễn Quang Anh
Không có chỗ cho kẻ nửa vời
Đặng Thành An
//đáp khẽ// Tôi hiểu
Nguyễn Quang Anh
//bật cười nhạt// Hiểu bằng miệng thì ai cũng nói được
Anh ta dừng lại trước một căn phòng nhỏ, mở cửa
Bên trong là một bàn kim loại, một chiếc ghế, và… một con dao găm đặt ngay ngắn giữa bàn
Quang Anh quay người lại, ánh mắt lạnh tanh
Nguyễn Quang Anh
Luật đầu tiên
Nguyễn Quang Anh
Muốn ở lại, phải chứng minh mình không vô dụng
Tim cậu khẽ siết lại, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh
Đặng Thành An
Chứng minh thế nào?
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu// Có người phản bội tổ chức
Nguyễn Quang Anh
Cậu đi cùng chúng tôi
Nguyễn Quang Anh
Nếu sợ, bây giờ quay đầu vẫn kịp
Trong tai An, giọng Đức Duy vang lên gấp gáp
Hoàng Đức Duy
"An, cẩn thận. Người đầu tiên thường là mồi.”
An siết nhẹ ngón tay, thở ra chậm rãi
Đặng Thành An
Tôi không quay đầu
Quang Anh nhìn cậu thêm một giây, rồi cười
Chiếc xe lao đi trong đêm
An ngồi ở hàng ghế sau, bên cạnh Lê Quang Hùng
Khoảng cách giữa hai người rất gần, nhưng lại xa đến lạ lùng
Hùng dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng về phía trước
Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, lúc sáng lúc tối
An liếc nhìn anh một cái, rồi nhanh chóng dời mắt
Hơi thở Hùng trầm ổn, lạnh lẽo, nhưng… không hề xa lạ
Lê Quang Hùng
Cậu từng cầm dao chưa?
Lê Quang Hùng
//nghiêng đầu nhìn cậu// Giết người?
Không khí trong xe đột nhiên đặc quánh
Quang Anh qua gương chiếu hậu nhìn họ, mày nhíu lại
Lê Quang Hùng
//bật cười khẽ// Thú vị
Anh nghiêng người, tiến gần An hơn một chút
Lê Quang Hùng
Vậy tối nay, cậu sẽ học
An nắm chặt tay, móng tay khẽ hằn vào lòng bàn tay
Mùi ẩm mốc, mùi dầu máy, mùi sợ hãi
Người đàn ông bị trói quỳ giữa nền xi măng, run lẩy bẩy
nvp
Người kia: Tôi… tôi không phản bội… xin các anh…
Nguyễn Quang Anh
//đá mạnh vào vai hắn// Câm miệng
Hùng đứng phía sau, ánh mắt không dao động
Trong tai cậu, giọng Đức Duy run lên
Cậu bước tới trước mặt người đàn ông kia, cúi xuống, ánh mắt nhìn thẳng
Đặng Thành An
Anh có gia đình không?
Người kia sững người, gật đầu liên tục
cậu xoay người, dao trong tay chém mạnh xuống sợi dây trói phía sau
Chưa kịp phản ứng, Quang Anh đã rút súng
Người đàn ông kia hoảng loạn bỏ chạy trong đêm
Nguyễn Quang Anh
//quay phắt lại// Anh điên rồi sao?!
Anh bước tới trước mặt An, cúi xuống ngang tầm mắt cậu
Ánh nhìn sâu thẳm, sắc bén đến nghẹt thở
Lê Quang Hùng
Cậu biết nếu tôi không ngăn lại, cậu đã chết rồi không?
Ánh mắt vẫn bình thản, nhưng bàn tay run rất khẽ
Hùng bật cười, thấp và khàn
Lê Quang Hùng
Vậy mà vẫn làm
Anh vươn tay, bất ngờ giữ lấy cổ tay An
Cái nắm không mạnh, nhưng đủ để An giật mình
Lê Quang Hùng
Cậu không hợp với nơi này
Đặng Thành An
//nhìn thẳng vào mắt anh// Vậy tại sao anh vẫn giữ tôi lại?
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở chạm nhau
Lê Quang Hùng
Vì tôi muốn biết… cậu sẽ phá hủy tôi, hay cứu tôi
Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rõ một điều—
Từ giây phút này, Lê Quang Hùng không còn chỉ là mục tiêu
Và cậu… đã bước thêm một bước quá sâu
Tit tit tit
nhẹ nhàng tình củm thuiii
[3]. Khoảnh Cách Nguy Hiểm
CHƯƠNG 3: KHOẢNG CÁCH NGUY HIỂM
Buổi sáng ở trụ sở tổ chức luôn yên tĩnh một cách giả tạo
Ánh nắng chiếu qua cửa kính dày, rơi xuống nền nhà lạnh lẽo. Những tiếng bước chân vang lên thưa thớt, ai nấy đều cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng về phía phòng làm việc ở cuối hành lang
Đó là nơi của Lê Quang Hùng
Đặng Thành An đứng trước cửa phòng, trong tay là tập tài liệu vừa được giao. Tim cậu đập chậm nhưng nặng, như thể mỗi nhịp đều có trọng lượng
Quang Anh đứng bên cạnh, khoanh tay
Nguyễn Quang Anh
Từ hôm nay, cậu theo sát anh ấy
Nguyễn Quang Anh
Nghe rõ chưa?
Đặng Thành An
//hơi sững// Theo sát… là?
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi// Trợ lý tạm thời
Nguyễn Quang Anh
Đi đâu, làm gì, đều phải có mặt
Nguyễn Quang Anh
Một là được tin tưởng
Nguyễn Quang Anh
Hai là… dễ giám sát
An hiểu rất rõ ý phía sau câu nói ấy
Đặng Thành An
//gật đầu// Tôi hiểu
Hùng ngồi sau bàn làm việc, tay lật từng trang hồ sơ. Ánh mắt anh lướt qua An một cái rất nhanh, rồi quay lại tập tài liệu trước mặt
An bước vào, khép cửa lại sau lưng
Không khí trong phòng yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường
Lê Quang Hùng
//không ngẩng đầu// Từ hôm nay, cậu theo tôi
Đặng Thành An
//đứng thẳng người// Vâng
Lê Quang Hùng
//dừng tay, ngẩng lên nhìn cậu// Không hỏi lý do?
Đặng Thành An
//lắc đầu// Anh đã quyết, hỏi cũng không thay đổi được
Khóe môi Hùng cong lên rất nhẹ — gần như không thể nhận ra
Lê Quang Hùng
Cậu học nhanh đấy
Buổi chiều, xe rời trụ sở
An ngồi ghế phụ, lần này không còn là hàng ghế sau. Khoảng cách giữa cậu và Hùng chỉ là bệ tay nhỏ hẹp ở giữa
Hùng lái xe, một tay đặt trên vô lăng, tay kia gõ nhẹ nhịp điệu vô thức
Lê Quang Hùng
Biết lái xe không?
Lê Quang Hùng
Biết bắn súng?
Lê Quang Hùng
//liếc qua// Chút là bao nhiêu?
Đặng Thành An
//đáp chậm rãi// Đủ để không bắn trượt
Tim cậu khẽ chệch một nhịp
Căn hộ của Hùng nằm ở tầng cao, tối và rộng, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống sàn gỗ lạnh lẽo
An đứng ở cửa, hơi ngạc nhiên
Đặng Thành An
Anh đưa tôi về đây?
Lê Quang Hùng
//cởi áo khoác, ném lên sofa// Muộn rồi. Ở lại
Một câu nói ngắn gọn, không cho phép từ chối
Trong tai cậu, giọng Đức Duy vang lên lo lắng
Hoàng Đức Duy
“An, quá gần rồi”
Hùng đi vào bếp, lấy ra hộp thuốc, ném về phía An
An cúi nhìn tay mình. Vết xước nhỏ từ buổi chiều, cậu đã quên mất
Đặng Thành An
Không sao đâu
Lê Quang Hùng
//quay lại, ánh mắt trầm xuống// Ngồi xuống
Không phải mệnh lệnh lớn tiếng, nhưng không thể cãi
Hùng quỳ một gối trước mặt cậu, cầm lấy tay An. Động tác thuần thục, băng gạc quấn quanh cổ tay rất chậm, rất cẩn thận
Khoảng cách gần đến mức An có thể nhìn rõ hàng mi của anh
Hơi thở Hùng phả nhẹ lên mu bàn tay cậu
Đặng Thành An
//nuốt khan// Anh không sợ tôi sao?
Lê Quang Hùng
//không ngẩng đầu// Sợ
Hùng siết băng gạc, rồi mới nhìn lên
Lê Quang Hùng
Nhưng thứ tôi sợ nhất… là nếu không giữ cậu bên cạnh
Tim An đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói
Cậu rút tay lại theo phản xạ
Khoảnh khắc đó, bàn tay Hùng giữ lại — rất nhẹ
Ngoài kia, mưa rơi nặng hạt
Lê Quang Hùng
//buông tay trước// Phòng bên trái. Nghỉ đi
An đứng dậy, quay lưng bước đi
Nhưng ngay khi tay chạm vào tay nắm cửa, cậu khẽ dừng lại
Lần đầu tiên, cậu gọi tên anh
Đặng Thành An
Nếu một ngày… tôi làm anh thất vọng—
Lê Quang Hùng
Thì tôi sẽ tự trách mình trước
Trong căn phòng tối, Hùng ngồi im rất lâu
Bàn tay anh vẫn còn lưu lại hơi ấm
Giữ người này bên cạnh, là quyết định nguy hiểm nhất đời mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play