Vợ À! Địa Ngục Chờ Em
Chap 1: Cái chết không cam tâm
Đêm tân hôn, hắn dẫn tình nhân về nhà.
Khi cô vừa bước ra khỏi phòng tắm
Dịch Trần
/túm chặt lấy trói trên chiếc ghế cạnh giường/
Thiện Nhất
Dịch Trần, giỏi thì thả tôi ra chứ tiểu nhân đê tiện như vậy không xứng đáng làm đàn ông!
Dịch Trần
Có phải đàn ông hay không thì tôi sẽ cho cô thấy.
Dịch Trần
/cười, khóe miệng hơi nhếch/
Dịch Trần
/ôm lấy ả tình nhân bên cạnh/
Nếu không phải vì lợi ích của tập đoàn, cô cũng chẳng thèm lấy cái tên đê tiện này.
Uổng công thời học đại học cô yêu hắn, vậy mà đến tận hôm nay cô mới phát hiện ra hắn bỉ ổi tới mức làm cô ghét cay ghét đắng.
Lặng lẽ nhìn cảnh hai con người kia làm chuyện đồi bại ngay trên chiếc giường mình.
Một đêm hoang đường trôi qua cho tới khi cô bị một ca nước dội vào mặt làm cho tỉnh giấc.
Dịch Trần
/nhìn cô, đôi mắt hiện lên tia tà ác/
Dịch Trần
Hôm qua xem đến nỗi mệt lả rồi?
Thiện Nhất
Anh cho rằng tôi có hứng thú xem cảnh đấy hả?
Thiện Nhất
Đúng là làm bẩn mắt tôi!
Dịch Trần
/giơ tay tát mạnh vào bên má cô/
Mạnh đến nỗi khiến miệng cô rơm rớm máu.
Dịch Trần
Đồ chó má nhà cô cũng chỉ thế thôi.
Dịch Trần
Định lợi dụng việc tập đoàn hợp tác để leo lên làm Dịch phu nhân?
Dịch Trần
Cô thử nói xem ai đê tiện hơn?
Thực ra cô cũng chẳng còn tình cảm gì với hắn.
Thiện Nhất
(Cái loại người này... thật đã hết thuốc chữa rồi)
Đúng lúc ả tình nhân thản nhiên từ phòng tắm bước ra.
?
/ôm chầm lấy/ Anh ơi... em đói rồi...
Dịch Trần
Bảo bối ngoan. Anh dẫn em đi ăn.
Bọn họ rời đi, để cô một mình trong căn phòng trống.
Mãi cho tới tối, người giúp việc vào dọn phòng mới phát hiện và cởi trói cho cô.
Lúc đó, cả người cô như không còn sức, vừa mệt vừa khát nước, vừa đói.
Cũng lúc đó, hắn cùng ả tình nhân đang vui vẻ khoái lạc ở bên ngoài.
Dịch Trần
Cô dám làm hạ thuốc rồi đẩy làm cô ấy xảy thai?
Thiện Nhất
/nằm trên giường/
Thiện Nhất
/chảy cả nước mắt/
Thiện Nhất
Anh... bị đui sao?
Thiện Nhất
Hôm qua tôi bị tai nạn bó bột 1 bên chân! Sao đẩy được cô ta...
Hắn còn chẳng thèm nghe lời giải thích từ cô.
Hắn để ả ta mang thai con của hắn, cưng phụng ả ta như bà hoàng.
Còn cô? Trong mắt hắn cô chẳng bằng một người giúp việc.
Hôm qua ả ta đã cố tình làm hỏng phanh xe khiến cô bị tai nạn phải bó bột một bên chân.
Vậy mà, hắn lại vu cho cô làm hại đứa con của ả ta.
Thiện Nhất
/nước mắt chảy xuống, cười chua xót/
Thiện Nhất
Đúng đấy! Là tôi giết con hai người đấy! Thì sao?
Thiện Nhất
Cô ta xứng đáng mang thai à, cô ta cũng chỉ là tình nhân.
Thiện Nhất
Tôi mới là vợ hợp pháp của anh.
Nghe cô nói vậy, cơn tức giận của hắn tăng lên.
Dịch Trần
/cầm chặt tay cô lôi lên sân thượng/
Vừa ra khỏi cửa, đúng lúc ả tình nhân đi đến nhìn theo cười thỏa mãn.
Lên sân thượng, hắn mặc kệ chân cô vẫn còn bó bột
Dịch Trần
/bàn tay siết chặt ép cô vào thành lan can/
Dịch Trần
Nếu cô đã giết con tôi... vậy thì cô đi theo nó luôn đi!
Hắn đẩy mạnh khiến cả cơ thể cô lộn ra đằng sau ngã từ sân thượng xuống đất.
Ả tình nhân đúng lúc chạy đến, thấy cảnh này thì tái mặt nắm chặt tay hắn.
?
Sao.. sao anh giết cô ta?
?
Nhỡ cảnh sát mà phát hiện ra thì...
Dịch Trần
Em đừng lo, anh sẽ cho người thu xếp mọi thứ...
Vậy là 20 tuổi xuân của cô chấm dứt.
Trước khi chết, cô hấp hối trừng mắt nhìn cặp đôi đang ôm nhau đứng trên sân thượng.
Thiện Nhất
Mấy người... nhất định phải trả giá!
Chap 2: Diêm Vương đại nhân
Diêm Vương
Cô có muốn đầu thai?
Một giọng nói thâm trầm vang lên đầy vẻ uy nghiêm.
Cô được hắc bạch vô thường dẫn đến quỳ dưới đại điện.
Thiện Nhất
/bàn tay cô nắm chặt, đôi mắt chứa toàn sự thù hận/
Thiện Nhất
Tôi muốn trả thù!
Thiện Nhất
/ngẩng đầu lên/
Phát hiện ánh mắt Diêm Vương đang chăm chú nhìn cô.
Thiện Nhất
(Gương mặt... thật đẹp...)
Diêm Vương
Được! Trả thù chính là cách giải thoát...
Diêm Vương
Nhưng trả thù xong, cô sẽ không được đầu thai nữa.
Diêm Vương
Ở lại làm tù binh cho tôi!
Diêm Vương
Mỗi ngày cô chỉ được lên trần đúng 4 canh giờ.
Diêm Vương
Mỗi canh giờ để phòng ngừa cô không trốn, Hắc Bạch vô thường sẽ đi theo giám sát cô.
Thiện Nhất
/nuốt một ngụm nước bọt/
Từ khi sinh ra, mọi người thường nói với cô rằng Diêm vương chính là vua của địa ngục.
Cô cứ rằng Diêm vương chính là một lão già có cuộc sống vĩnh cửu nhưng... không nghĩ tới hắn lại có gương mặt còn đẹp hơn cả phụ nữ.
Diêm Vương
Lui đi... phạm nhân tiếp theo.
Còn chưa để cô kịp phản ứng, Diêm vương đã hạ cho lui.
Âm phủ chính là nơi âm u, sâu thẳm chứa tất cả mọi linh hồn của sau khi từ trần.
Đi đến chỗ nào, cô cảm giác được một sự lạnh buốt bao trùm cả toàn thân.
Mà đi theo giám sát cô chính là một tên trắng toát và một tên đen sì.
Bạch vô thường
Sao Diêm Vương đại nhân lại sai chúng ta đi theo một linh hồn thấp kém này?
Bạch vô thường
Thật kém sang...
Âm thanh đủ lớn của hắc vô thường lọt vào tai cô.
Thiện Nhất
/dừng bước quay lại nhìn chằm vào Bạch vô thường/
Bạch vô thường
To gan, ai cho ngươi dám nhìn...
Thiện Nhất
/tát vào mặt Bạch vô thường/
Bạch vô thường chưa kịp nói hết câu, hai cái tát vang lên đôm đốp trên mặt.
Bạch vô thường
Ngươi... ngươi dám...
Bạch vô thường
/ôm bên má bị đánh, giọng lắp bắp/
Lần đầu tiên ngoại trừ Diêm vương và Lưu phán quan, lại có một linh hồn gan to dám tát bọn họ.
Cơn tức giận của bạch vô thường bùng phát định cầm roi thép cho cô bài học thì một âm thanh lọt vào tai của cả hai khiến bọn họ dừng động tác.
Bạch vô thường
/mình mẩy toát mồ hôi lạnh/
Hắc vô thường
Được thôi, từ giờ vị tiểu quỷ này muốn làm gì thì làm...
Hắc vô thường
/kéo tay Bạch vô thường lại/
Thiện Nhất
/quay người lại bỏ đi tiếp/
Hiện tại cô đã chết, chẳng còn gì để mất nên chẳng phải sợ cái quái gì.
Lúc này, cô chỉ muốn trả thù...
Nhìn theo bóng lưng của cô, bạch vô thường trừng mắt tức tối.
Bạch vô thường
Tại sao Diêm vương lại ngăn chúng ta?
Bạch vô thường
Cái con quỷ đó... tức chết ta mà... oa oa....oa... Hắc à... nó tát ta....oa...
Bạch vô thường vốn là nữ nhân. Bị đánh như vậy nên không kìm nén được tính trẻ con.
Hắc vô thường
Thôi ngoan... ca thương...
Chap 2.2
Dịch Trần cùng ả tình nhân đang chìm vào cảnh hoan lạc. Tiếng rên rỉ cùng tiếng thở gấp vang vọng cả căn phòng rộng lớn.
Dưới ánh trăng, hình bóng của cô lướt nhẹ thoảng qua như một cơn gió.
Đến khi cô dừng lại ở cửa sổ phòng ngủ chính, nhìn thấy một màn này dường như tức điên máu muốn dồn lên não.
Hắc vô thường
Ờ... ờ... thời gian 4 canh giờ bắt đầu. Bọn tôi chờ cô ngoài này...
Hắc vô thường
/lười biếng ôm thanh gậy cờ đen dài dựa vào gốc cây/
Bạch vô thường
/im lặng đứng đó/ (Thật là khó chịu)
Bạch vô thường
(Giờ muốn đi câu hồn... ở đây chờ một tiểu quỷ sẽ chán muốn chết)
Tuy trong lòng không ngừng gào thét nhưng bạch vô thường vẫn tỏ ra bình thường để không làm mất hình tượng.
Hai thân hình đang say sưa gần đến lúc cao trào, bỗng đâu cửa sổ rầm một tiếng to khiến tất cả động tác của hai người dừng lại.
Dịch Trần
(Bây giờ ban đêm ngoài trời không có gió, lấy đâu ra cửa sổ đập mạnh như vậy?)
Dịch Trần
/đứng dậy ra cửa/
Dịch Trần
Ngoan, bảo bối đợi chút. Anh ra xem cửa sổ có gì không?
Dịch Trần
/vuốt ve mặt, rồi đi ra cửa sổ xem xét một lượt/
Nhưng khi vừa định kéo cửa lại, bỗng ả tình nhân nằm trên giường la to.
?
Aaa... anh... anh... em chảy máu...
Trên chiếc giường, hai tay ả tình nhân dính đầy máu.
Vệt máu dài dần loang rộng ra trải khắp cả ga giường. Dịch Trần hốt hoảng chạy lại, gương mặt hết sức khó coi.
Dịch Trần
Bảo bối... em sao vậy?
?
Em... không biết... không phải máu của em.
Giờ đây, tóc tai của ả tình nhân rối mù, đầu óc hỗn loạn.
Bỗng chốc, cả hai người lạnh hết sống lưng.
Cánh cửu sổ bên ngoài kẽo kẹt như bị ai đó điều khiển.
Rồi đến ánh đèn điện chập chờm tắt rồi lại sáng.
Ả tình nhân lúc này ngước nhìn lên gương tủ quần áo. Ngay lập tức không tin vào mắt mình,
?
Anh... anh... cô ta... cô ta đáng sợ... ma......a.a.a.a...
Hắn vừa dứt lời, một làn gió lạnh bao trùm làm hắn sởn hết da gà.
Đột nhiên, một lực đẩy mạnh mẽ nhấc cả người hắn lên dần ép sát vào tường.
Mắt hắn nhòa đi, đến khi lấy lại ý thức thì tái mặt khi nhìn thấy cô.
Dịch Trần
Cô... cô... sao có thể?
Dịch Trần
Cô đã chết rồi...
Nhìn biểu hiện giận dữ của hắn như vậy cô thoải mái.
Thiện Nhất
Đúng là tôi đã chết.
Thiện Nhất
Nhưng... ở dưới đó buồn quá... tôi lên để dẫn anh theo cùng...
Dịch Trần
Không... buông tôi ra!
Hắn càng vùng vẫy, cổ càng bị siết chặt nâng lên.
Thiện Nhất
Anh cũng phải cảm ơn tôi vì không cho anh thấy 1 bộ dạng máu me ghê tởm... còn bây giờ... mau chết đi...
Ánh mắt cô hiện lên tia thù hận.
Thiện Nhất
(Nếu không phải vì hắn, tôi không phải sống khổ sở... nếu không phải vì hắn, bây giờ có lẽ tôi vẫn còn cơ hội để sống)
Thiện Nhất
(Làm một hồn ma mang hận thù, còn không thể đầu thai. Tôi hận! Tôi hận!!!)
Nhưng đến khi hắn sắp bị cô ép nghẹt thở, ngoài cửa sổ, hắc bạch vô thường lười nhác điều khiển sợi dây xích to, vòng qua trói chặt cô lại rồi nhanh chóng mang đi.
Tất cả rất nhanh, chỉ trong tích tắc, căn phòng trở lại yên lặng.
Hai con người bên trong phòng bị ngất đi vì sợ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play