[AllNegav] Mặt Trời Không Còn Cô Đơn
chap1: Mặt Trời Cũng Biết Mệt
con t/g bị điên
Xin chào mọi người
con t/g bị điên
đây là lần đầu tiên tui VT truyện
con t/g bị điên
Có sai sót gì thì mn góp í nhẹ nhàng nhé
con t/g bị điên
Còn giờ thì let's go
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Thành An, cậu không mệt à?
Câu hỏi vang lên giữa hành lang vắng, khi buổi tập đã kết thúc từ lâu.
An đứng dựa bên cửa sổ, ánh đèn neon hắt lên gương mặt mệt mỏi mà cậu vẫn cố giấu
Đặng Thành An/ Negav
Mặt trời thì làm sao mệt được
An cười, giọng quen thuộc đến mức không ai nghi ngờ.
Nhưng chỉ mình cậu biết
mặt trời ấy đã kiệt sức từ rất lâu rồi.
Từ năm mười bảy tuổi, Thành An đã quen với việc tự lo cho bản thân. Ba mẹ bận rộn, những bữa cơm thiếu người, những lần ốm chỉ có thuốc và đồng hồ treo tường. An học cách không than vãn, không dựa dẫm, không để ai thấy mình yếu đuối.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Cậu không cần phải cố như vậy đâu.
Lê Hồng Sơn nói, giọng trầm, ánh mắt dừng lại trên vai An.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Không ai bắt cậu phải gánh hết.
Đặng Thành An/ Negav
Nếu tớ không làm, thì ai làm đây?
Câu nói rơi xuống, nhẹ nhưng nặng.
Lê Hồ Phước Thịnh/Jaysonlei
Ê Thành An! Ở đó làm gì hoài vậy?
Lê Hồ Phước Thịnh từ xa chạy lại, kéo tay cậu.
Lê Hồ Phước Thịnh/Jaysonlei
Đi ăn đi, bụng tớ đói chết rồi.
An định từ chối, nhưng chưa kịp mở miệng thì Phan Đức Nhật Hoàng đã lên tiếng:
Phan Đức Nhật Hoàng/ Dillan Hoàng Phan
Cậu lại định trốn à?
Đặng Thành An/ Negav
Không
Đặng Thành An/ Negav
Chỉ là… quen rồi.
Ngô Hải Nam nhìn cậu, nụ cười dịu lại:
Ngô Hải Nam/ Hải Nam
Quen ở một mình hả?
Nguyễn Thành Công nghiêng đầu:
Nguyễn Thành Công/ CONGB
Có người quen với cô đơn lâu quá thì tưởng nó là bình thường
Nguyễn Hoàng Bách thở nhẹ:
Nguyễn Hoàng Bách/ JeyB
Nhưng bình thường không có nghĩa là đúng.
Võ Đình Nam đứng dựa tường, chậm rãi nói:
Võ Đình Nam/ Cody Nam Võ
Cậu mạnh mẽ vì cậu không có lựa chọn
Võ Đình Nam/ Cody Nam Võ
Nhưng từ giờ, có rồi
Đặng Thành An/ Negav
Ý cậu là sao..
Nam nhìn thẳng vào mắt An, không né tránh:
Võ Đình Nam/ Cody Nam Võ
Là bọn tớ
Những lời ấy đơn giản, nhưng lại chạm đúng nơi cậu luôn giấu kín.
Đặng Thành An/ Negav
Các cậu không hiểu đâu
Đặng Thành An/ Negav
Tớ quen tự chịu rồi
Hồng Sơn tiến lên một bước, giọng thấp xuống:
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Vậy thì để bọn tớ quen ở bên cậu.
An bật cười khẽ, nhưng khóe mắt lại cay.
Đặng Thành An/ Negav
Các cậu đúng là… phiền thật
Lê Hồ Phước Thịnh/Jaysonlei
Phiền mới ở lại lâu được chứ!
Giữa những tiếng cười ấy, An bỗng nhận ra
lần đầu tiên sau rất lâu, cậu không còn thấy lạnh.
Có lẽ…
mặt trời không cần phải chiếu sáng một mình.
Và từ khoảnh khắc đó
mặt trời không còn cô đơn nữa.
con t/g bị điên
Mn muốn cho xưng mày tao hay cậu tớ
con t/g bị điên
để tui còn bt nhé
chap2. Nơi Mặt Trời Học Cách Im Lặng
con t/g bị điên
mn thì xong chx
con t/g bị điên
Còn trường tui thi xong ùi
Năm Thành An mười bảy tuổi, cậu học được một điều rất sớm
đừng chờ ai ở lại.
bố của An
📱An, hôm nay ba không về kịp
Giọng ba vang lên từ đầu dây bên kia, quen thuộc đến mức An không còn thấy buồn nữa
Đặng Thành An/ Negav
📱Dạ, con biết rồi
Cậu trả lời gọn gàng, mắt nhìn nồi cơm nguội trên bếp.
Cúp máy.
Căn nhà lại trở về với sự im lặng.
An ăn một mình, dọn một mình, làm bài tập một mình. Tivi mở lên chỉ để có tiếng người, chứ cậu chẳng thật sự xem gì cả.
Đặng Thành An/ Negav
Không sao đâu…
Cậu lẩm bẩm, tự với tay lấy viên thuốc.
Đặng Thành An/ Negav
Ngủ một chút là hết
Điện thoại nằm ngay bên cạnh, nhưng An không gọi cho ai. Cậu đã quen với việc đừng làm phiền người khác.
Sáng hôm sau, An vẫn đi học.
Đặng Thành An/ Negav
Không
Đặng Thành An/ Negav
Ổn mà.
Từ hôm đó, An bắt đầu quen với việc cười thay cho mệt, im lặng thay cho yếu đuối.
Năm mười chín tuổi, An bắt đầu vừa học vừa làm.
Mẹ của An
📱Con có cần ba mẹ phụ không
An lắc đầu, dù biết mẹ không nhìn thấy.
Đặng Thành An/ Negav
📱Không cần đâu. Con tự lo được ạ
Cúp máy, An dựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài.
Tự lo được
là câu nói cậu dùng nhiều nhất.
Có hôm về trễ, trời mưa to. An đứng dưới mái hiên, nhìn dòng xe qua lại, bỗng thấy lạnh hơn bình thường.
Đặng Thành An/ Negav
…Không biết nữa.
Lần đầu tiên, cậu nhận ra
mình không biết nhà là nơi nào.
Lúc hai mươi tuổi, An được mọi người gọi là “mặt trời”.
Người lạ
Thành An lúc nào cũng tươi ghê
Người lạ
Có cậu ấy là thấy yên tâm liền
Có người từng hỏi như thế này
Đặng Thành An/ Negav
Buồn để làm gì?
Nhưng chỉ mình An biết, có những đêm cậu ngồi trong phòng tối, không bật đèn, chỉ để nước mắt rơi mà không ai thấy.
Đặng Thành An/ Negav
Khóc xong rồi mai lại cười.
Đặng Thành An/ Negav
Vậy là được.
Quá khứ ấy, An chưa từng kể với ai.
Cho đến một ngày, có người hỏi rất khẽ:
Người lạ
Thành An, cậu có bao giờ mệt không?
Lần đầu tiên, cậu trả lời thật.
Và cũng lần đầu tiên,
mặt trời không tự mình gánh lấy tất cả nữa.
Chap 3: Người Chạm Vào Ánh Sáng [SonAn]
Giọng gọi khẽ kéo An trở về thực tại.
Cậu giật mình tỉnh dậy trên ghế phòng tập, trán còn lấm tấm mồ hôi. Giấc mơ cũ vừa rồi quá rõ căn bếp tối, bát cơm nguội, cơn sốt năm mười bảy tuổi.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Cậu ổn không?
Lê Hồng Sơn đứng trước mặt, ánh mắt đầy lo lắng.
An ngồi thẳng dậy, theo phản xạ quen thuộc.
Đặng Thành An/ Negav
Ừ. Chỉ là ngủ gật thôi
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Cậu lại nói dối
Hồng Sơn không trách, chỉ nói rất nhẹ.
Đặng Thành An/ Negav
Cậu biết à?
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Nhưng tớ nhìn ra.
An im lặng. Lần này, cậu không cười.
Hai người ngồi ở bậc thềm phía sau phòng tập. Trời về chiều, ánh nắng không còn gắt, chỉ dịu dàng phủ lên vai họ.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Hồi nãy…
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Cậu gọi tên ai đó trong mơ.
Đặng Thành An/ Negav
…Không có gì quan trọng đâu
Hồng Sơn nhìn cậu thật lâu rồi nói:
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Với tớ, cậu là quan trọng
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng tim An lại đập mạnh đến lạ.
Đặng Thành An/ Negav
Tớ quen rồi
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Quen tự chịu, tự vượt qua. Nói ra… cũng chẳng thay đổi được gì.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Nhưng cậu sẽ nhẹ hơn
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Ít nhất là không phải một mình.
An bật cười khẽ, giọng run run:
Đặng Thành An/ Negav
Cậu không biết đâu. Có những chuyện tớ quen giấu đến mức chính tớ cũng quên mất là mình đang đau.
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Nếu chưa quen nói
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Thì cứ ngồi đây
An nhìn bàn tay ấy rất lâu.
Rồi lần đầu tiên, cậu đặt tay mình lên tay người khác không phải vì cần, mà vì muốn
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Mặt trời không cần lúc nào cũng sáng
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Có lúc, chỉ cần có người đứng cạnh thôi
An cúi đầu, hơi thở chậm lại.
Cảm giác ấm áp lan dần, không chói mắt, không áp lực.
Đặng Thành An/ Negav
Cảm ơn cậu
Lê Hồng Sơn/ Sơn k
Lần thứ hai rồi đó
An ngẩn ra, rồi cũng cười theo.
Một nụ cười không cần che giấu.
Lần đầu tiên, An nghĩ rằng
có lẽ quá khứ ấy
không còn đáng sợ như cậu từng nghĩ.
Vì hiện tại,
đã có người sẵn sàng ở bên ánh sáng ấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play