Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bản Giao Hưởng Máu! [RhyCap]

#704

Duy thức dậy với một cơn đau đầu như búa bổ. Căn hộ mới ở khu chung cư này vẫn còn nồng mùi sơn và mùi gỗ cũ. Cậu đã ở đây được một tuần, nhưng cứ mỗi khi cố nhớ về lý do tại sao mình lại chuyển đến đây, hay trước đó mình đã sống ở đâu, đầu óc Duy lại trở nên trắng xóa như một cuộn phim bị cháy sáng.
​Cậu chỉ nhớ mình có một người bạn... hay một người anh? Một cái tên lẩn khuất đâu đó nhưng không thể thốt ra thành lời.
​Xoảng!
​Tiếng động lớn từ căn hộ bên cạnh (phòng 704) khiến Duy giật bắn người. Sau đó là một tiếng động trầm đục, như thể một vật gì đó rất nặng vừa rơi xuống sàn. Duy ôm đầu, cơn đau lại ập tới, dữ dội hơn. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một hình ảnh lướt qua tâm trí cậu: Một bàn tay đẫm máu đang siết chặt lấy cổ họng ai đó.
Duy lảo đảo bước ra hành lang, định thần lại. Đúng lúc đó, cửa phòng 704 hé mở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại đau đầu sao, Duy?
Duy khựng lại. Tim cậu đập liên hồi. Tại sao anh ta biết tên mình? Cậu chưa hề giới thiệu với bất kỳ ai ở khu này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh là ai?
Người đàn ông tiến lại gần, bàn tay anh ta lành lạnh chạm vào trán cậu, một mùi hương bạc hà pha lẫn chút gì đó hăng hắc như mùi hóa chất xộc vào mũi Duy. Anh ta mỉm cười, nụ cười đẹp nhưng không chạm đến đáy mắt:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh là Quang Anh, hàng xóm của em. Em lại quên rồi sao? Chính anh là người đã giúp em dọn nhà vào tuần trước mà.
Duy nheo mắt cố nhớ lại. Có phải vậy không? Trong ký ức mờ mịt của cậu, dường như có một bóng người giúp cậu khênh những thùng đồ, nhưng khuôn mặt đó... cậu không thể nhìn rõ.
Đúng lúc này, từ khe cửa phòng 704 vẫn còn khép hờ sau lưng Quang Anh, một dòng chất lỏng màu đỏ sẫm từ từ bò ra, loang loáng dưới ánh đèn hành lang chập chờn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đằng sau anh... cái đó là gì?
​Quang Anh không quay đầu lại, anh ta chỉ tiến thêm một bước, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Duy vào căn phòng đó. Anh ta thì thầm, giọng nói trầm thấp như rót mật vào tai, nhưng lại khiến sống lưng Duy lạnh toát:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là sơn đỏ bị đổ thôi. Đừng bận tâm. Để anh đưa em vào nhà nghỉ ngơi, sắc mặt em tệ lắm. Nếu không cơn đau sẽ không hết đâu.
_____
JKay
JKay
Fic mới
JKay
JKay
Ủng hộ nha

#Ai gõ cửa?

​Căn phòng 707 chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại ánh đèn leo loét từ chiếc máy tính đang ở chế độ chờ. Duy nằm trên giường, mắt trố trố nhìn lên trần nhà. Cơn đau đầu đã dịu bớt, nhưng thay vào đó là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cậu có cảm giác như mọi giác quan của mình đều bị khuếch đại lên gấp bội trong cái im lặng chết chóc này.
Tích. Tắc. Tiếng kim đồng hồ treo tường vang lên như tiếng búa gõ vào dây thần kinh.
2 giờ 59 phút.
​Duy nín thở. Một sự thôi thúc kỳ quái khiến cậu ngồi bật dậy, mắt dán chặt vào cánh cửa chính gỗ ép đã cũ kỹ. Đúng khoảnh khắc kim phút nhảy sang số 12, một âm thanh vang lên phá tan bầu không khí:
Cộc. Cộc. Cộc.
​Ba nhịp gõ đều đặn, khô khốc. Nó không giống tiếng người gõ cửa bằng khớp tay, mà giống như ai đó dùng một vật cứng, có lẽ là một mảnh xương hoặc một móng tay dài, gõ nhẹ vào tâm gỗ.
​Duy thấy sống lưng mình lạnh toát. Cậu run rẩy bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá lạnh ngắt. Cậu tiến lại gần cánh cửa, hơi thở dồn dập. Qua cái lỗ "mắt mèo" nhỏ xíu, hành lang hiện ra với ánh đèn cảm ứng màu vàng nhạt đang chập chờn.
Không có ai. Hành lang trống không, sâu hun hút như họng súng. ​Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ lại vang lên. Lần này, nó ở ngay trước mặt Duy. Cậu cảm nhận được sự rung động nhẹ trên bề mặt gỗ. Nhưng "mắt mèo" vẫn chỉ cho thấy một khoảng không tĩnh mịch. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương Duy. Cậu áp tai vào cửa, cố lắng nghe.
Từ phía bên kia, không có tiếng thở, không có tiếng sột soạt của vải vóc. Chỉ có một giọng thào thào, mỏng như sợi tơ, len lỏi qua khe cửa: ​"Duy... mở cửa cho anh... lạnh quá..."
Giọng nói đó rất quen, quen đến mức khiến đầu Duy lại bắt đầu nhói lên từng hồi. Cậu đưa tay định chạm vào ổ khóa, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay lớn, ấm áp bất ngờ áp mạnh lên từ phía sau, che kín miệng cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Suỵt. Anh đã bảo em đừng nghe mà.
Duy giật bắn người, quay lại. Quang Anh đã đứng đó từ bao giờ, ngay trong căn phòng của cậu. Anh ta không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt vào từ cửa sổ, soi rõ gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu hoắm của anh ta. Quang Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng từ chiều, nhưng cổ áo đã được nới lỏng, lộ ra một vệt đỏ dài trên xương quai xanh trông như vết cào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh vào đây bằng cách nào?
Duy lắp bắp, lùi lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vẫn còn đang khóa chặt từ bên trong.
​Quang Anh không trả lời, anh ta chỉ tiến bước về phía cậu, ép Duy lùi dần cho đến khi lưng chạm vào tường. Anh đưa ngón tay trỏ lên môi Duy, hơi thở anh ta phảng phất mùi bạc hà và một mùi gì đó rất nồng, giống như mùi của phòng tiêu độc ở bệnh viện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoài kia không có ai cả. Đó chỉ là những mảnh ký ức rách nát của em đang cố bò về thôi.
​Tiếng gõ cửa đột ngột chuyển thành tiếng cào cấu dữ dội. Két... két... như thể có ai đó đang dùng móng tay rạch nát cánh cửa gỗ để xông vào. Duy bịt chặt tai, cậu khuỵu xuống, nước mắt trào ra vì sợ hãi.
​Quang Anh quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy cậu vào lòng. Anh ta bắt đầu ngân nga một giai điệu không lời, trầm thấp và ma mị. Kỳ lạ thay, khi tiếng hát của anh ta vang lên, tiếng cào cấu ngoài cửa dần biến mất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghe này Duy, trong cái khu này, em chỉ được tin anh.
Quang Anh thì thầm, bàn tay anh ta luồn vào tóc Duy, siết nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ký ức là thứ độc hại. Em càng cố nhớ, 'thứ đó' sẽ càng tìm đến em. Hiểu không?"
​Duy run rẩy gật đầu, vùi đầu vào ngực anh ta. Trong khoảnh khắc đó, cậu vô tình nhìn xuống sàn nhà. Dưới gầm tủ giày ngay cạnh cửa, có một đôi giày da đen của ai đó đang nằm chơ vơ. Đôi giày đó dính đầy bùn đất tươi, và có một sợi tóc dài, mảnh, dính máu đang vắt ngang qua mũi giày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...?
_______

#Thịt..

Sáng hôm sau, Duy tỉnh dậy trên giường, đầu óc quay cuồng. Cậu không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào trong vòng tay của Quang Anh. Căn phòng im ắng, chỉ có ánh nắng ban mai nhợt nhạt xuyên qua lớp bụi mờ ảo trong không khí.
Khi Duy bước vào bếp để tìm nước uống, cậu khựng lại. Trên bàn ăn đã bày sẵn một đĩa bít tết áp chảo, nước sốt màu đỏ đậm sóng sánh, bên cạnh là một ly nước ép màu tím thẫm. Một mẩu giấy note nhỏ dán trên thành ly: "Ăn đi cho lại sức. Anh có việc phải ra ngoài. - QA"
​Duy nhìn chằm chằm vào miếng thịt. Cậu không nhớ mình có mua thịt bò, và càng không nhớ mình đã đưa chìa khóa nhà cho Quang Anh. Nhưng cơn đói cồn cào từ cái dạ dày trống rỗng khiến cậu không suy nghĩ được nhiều. Duy cầm dao dĩa lên, cắt một miếng.
Sựt. Cảm giác dai nhách và mùi vị lờ lợ khiến Duy nhíu mày. Cậu nhìn xuống đĩa. Miếng thịt bên trong vẫn còn đỏ rực, nhưng đó không phải màu đỏ của thịt chín tái, mà là một màu đỏ tươi rói như vừa mới được cắt ra từ cơ thể sống.
​Duy cố nuốt, nhưng ngay lập tức, một vật cứng chạm vào răng cậu. Cậu nhả ra đĩa. Đó là một chiếc khuy áo nhỏ bằng kim loại, bị móp méo, trên bề mặt vẫn còn dính một mẩu vải màu xanh đậm — loại vải giống hệt chiếc áo đồng phục của người giao hàng mà Duy đã thấy ở hành lang mấy hôm trước.
Duy cảm thấy cổ họng nghẹn đắng. Cậu lảo đảo chạy đến bồn rửa bát, định nôn ra tất cả. Thế nhưng, khi cậu vặn vòi nước, thứ chảy ra không phải là nước trong suốt.
Dòng nước ban đầu có màu vàng đục, rồi nhanh chóng chuyển sang màu nâu đen như bùn loãng, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của thịt động vật phân hủy. Duy hốt hoảng tắt vòi, nhưng từ trong lỗ thoát nước của bồn rửa, một âm thanh ọt ẹt vang lên.
​Cậu run rẩy cúi xuống nhìn. Một nhúm tóc đen dài, ướt sũng, đang từ từ bị đẩy ngược từ dưới cống lên. Nhúm tóc mỗi lúc một nhiều hơn, nó quấn lấy chiếc dĩa Duy vừa đánh rơi, kéo tuột xuống bóng tối bên dưới.
​Giữa những sợi tóc rối bời đó, Duy nhìn thấy một thứ trắng dã lấp ló. Cậu lấy hết can đảm, dùng một chiếc đũa gẩy nhẹ.
Đó là một ngón tay người, bị chặt lìa, phần móng tay được sơn màu đỏ rực rỡ, nhưng da thịt đã bắt đầu tái nhợt và nhăn nheo vì ngâm nước quá lâu. Trên đốt ngón tay có một nốt ruồi nhỏ — nốt ruồi mà Duy nhớ rất rõ đã thấy trên tay cô gái ở phòng 704 khi cô ấy chuyển đồ vào cùng ngày với cậu.
Cạch.
Tiếng ổ khóa cửa chính xoay nhẹ. Bước chân đều đặn của Quang Anh vang lên từ phòng khách.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy ơi, đồ ăn có hợp khẩu vị em không?
​Giọng nói của anh ta vẫn trầm ấm, thanh lịch như mọi khi, nhưng trong tai Duy lúc này, nó chẳng khác nào tiếng lưỡi dao cứa lên mặt kính. Duy đứng chôn chân trong bếp, nhìn xuống ngón tay trong bồn rửa, rồi lại nhìn đĩa thịt trên bàn. Cậu nhận ra, "thuốc bổ" mà Quang Anh cho cậu uống, hay những món anh ta nấu... đều mang một bí mật kinh hoàng.
​Quang Anh bước vào bếp, bóng của anh ta đổ dài lên người Duy. Anh ta nhìn vào bồn rửa bát đang tắc nghẽn, rồi nhìn vào mặt Duy đang trắng bệch không còn giọt máu. Anh cười khẽ, rút từ túi quần ra một con dao gọt hoa quả sắc lẹm:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ồ, cống lại tắc à? Để anh xử lý cho. Em ra ngoài kia ngồi đi, đừng để mấy thứ bẩn thỉu này làm hỏng tâm trạng sáng sớm.
​Anh ta tiến lại gần, dùng bàn tay vừa đeo găng đen vuốt nhẹ lên gò má Duy, để lại một vệt nước lạnh ngắt:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em biết không Duy, người ta nói vị giác là giác quan cuối cùng biến mất trước khi một người thực sự... biến mất hoàn toàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...!
______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play