[HengMing/Hằng Minh] Ngày Em Rời Thành Phố
nháp
TỎNG TÀI Hello KITTY
hellu
TỎNG TÀI Hello KITTY
vô chuyện nhá
Thành phố sáng hôm đó vẫn ồn ào như mọi ngày. Người ta vội vã đi làm, xe cộ chen chúc, quán cà phê đầu ngõ vẫn mở nhạc vui như chẳng có gì đổi khác. Chỉ có anh – Trần Tấn Minh đứng đó, cười nói vài câu bâng quơ để che đi cảm giác trống rỗng đang lan dần trong tim.
Em bảo rời thành phố chỉ là “đi một thời gian thôi”, giọng nói vẫn nhẹ tênh, quen thuộc như cách em hay gọi tên anh mỗi chiều muộn. Anh cũng cười, còn trêu rằng nhớ thì cứ quay về, thành phố này đâu thiếu lý do để em ở lại. Hai người nhìn nhau cười, vui vẻ đến mức anh quên mất phải hỏi… bao lâu thì em sẽ trở lại.
Chỉ đến khi chuyến xe từ từ lăn bánh, anh mới nhận ra: có những cuộc chia tay không cần nước mắt. Chỉ cần một nụ cười ở lại, là đủ để anh kẹt mãi trong ngày em rời thành phố.
TỎNG TÀI Hello KITTY
dừng ik
TỎNG TÀI Hello KITTY
BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE
TỎNG TÀI Hello KITTY
BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE
TỎNG TÀI Hello KITTY
BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE

TỎNG TÀI Hello KITTY
BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE BYE
Chương 1: Khoảng Lặng Sau Cửa Xe
Chiếc xe dần rời bến, thành phố nhỏ lại trong mắt em, nhưng anh vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo từng vòng bánh xe. Cố cười để che đi cảm giác trống rỗng, anh nhận ra rằng nụ cười của mình giờ chỉ còn để an ủi chính mình.
Nhớ lại những ngày hai đứa cùng nhau rong ruổi khắp ngóc ngách thành phố: những buổi chiều mua trà sữa, những lần cười hồn nhiên vì trò đùa vụng về, những lúc em giận anh mà vẫn nhắn tin:
TRẦN TUẤN MINH
💬Anh là đồ ngốc!
Anh mỉm cười nhớ lại, lòng vừa ấm vừa đau. Mỗi kỷ niệm như một mảng màu sáng giữa nền trời xám xịt của buổi sáng chia tay.
TRẦN DỊCH HẰNG
Mik sẽ ổn em ấy sẽ qlai.//thì thầm//
Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng khoảng cách này sẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Một nửa trong anh muốn chạy theo, gọi em quay lại; một nửa lại bảo:
TRẦN TUẤN MINH
Hãy để em đi. Ai cũng cần một con đường riêng.
Anh bước lùi lại một bước, để em rời xa, nhưng mắt vẫn không rời chiếc xe. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng cười của em, ánh mắt tinh nghịch của em, cả mùi hương trà sữa quen thuộc… tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ anh. Anh khẽ cười, tự nhủ:
TRẦN DỊCH HẰNG
Ngày em rời thành phố… sẽ là ngày anh học cách trân trọng khoảng lặng.
Trong khoảng lặng ấy, vẫn còn vương lại hình bóng em, khiến tim anh vừa vui vừa buồn.Chiếc xe khuất dần, thành phố vẫn ồn ào như chưa từng có gì thay đổi. Anh đứng đó, cảm nhận từng hơi thở của mình, vừa tiếc nuối vừa biết ơn, vì ít nhất, họ đã từng có những ngày tươi đẹp để cười cùng nhau. Và trong khoảng lặng ấy, hình bóng em vẫn vương vấn, khiến tim anh vừa vui vừa buồn, vừa ngọt vừa đắng… như chính thanh xuân của họ.
Chương 2: Tin Nhắn Giữa Hai Thành Phố
Anh về nhà, ngồi trên ghế sofa, điện thoại trên tay rung lên từng nhịp. Một tin nhắn từ em:
TRẦN TUẤN MINH
💬anh đừng buồn nhé!
TRẦN DỊCH HẰNG
💬Thiếu thì về đây với anh. Nhưng nhớ mang nụ cười của anh nha!
Anh cười khẽ, vừa vui vừa đau. Chỉ vài chữ ngắn ngủi mà khiến tim anh rung lên, nhớ cả giọng nói tinh nghịch của em. Anh gõ trả lời, cố làm giọng điệu bình thường nhất có thể:
Em nhắn lại ngay, hình như đang cười:
TRẦN TUẤN MINH
💬Anh ổn mà. Chỉ là… thành phố này thiếu em thôi
Anh cười phá lên, cảm giác nhẹ hẳn. Dù em đã rời đi, hai đứa vẫn như trước: trêu nhau, đùa giỡn, không để khoảng cách làm thay đổi mọi thứ. Nhưng sau đó, lại có một khoảnh khắc im lặng. Anh biết em đang bận, anh cũng bận. Chỉ còn những tin nhắn vụn vặt, nhưng đủ để giữ hình bóng nhau gần bên.Anh nhớ những lần hai đứa cùng xem idol yêu thích, cười lăn cười bò chỉ vì một trò lố trên livestream. Giờ chỉ cần nhắn tin cũng đủ khiến anh mỉm cười, nhưng đồng thời lại thấm thía cảm giác thiếu em. Khoảng cách không làm mất đi những kỷ niệm, nhưng khiến anh nhận ra: mỗi nụ cười, mỗi tin nhắn đều quý giá đến nhường nào.
Anh gõ tiếp tin nhắn, lòng đầy hy vọng:
TRẦN DỊCH HẰNG
💬Nhớ nhé. Và… đừng quên anh ở đây.
TRẦN TUẤN MINH
💬Anh dám quên em sao? Không đời nào!
Anh đặt điện thoại xuống, nở một nụ cười thật tươi. Vừa vui vì vẫn còn kết nối, vừa buồn vì khoảng cách vẫn đang ở đó. Nhưng trong tim, anh biết: dù thành phố có xa, tình cảm vẫn luôn gần. Và chỉ cần một tin nhắn, cả hai lại cười cùng nhau như thuở trước, giữa thế giới rộng lớn và những ngày tháng chưa biết trước.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play