Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Otp Gấu/Huyền Vũ Tứ Tượng - Seg Bạo

Chapter 1

Nguyên Thủy Nhân từng là một thiên kiêu tà đạo nghe danh khiếp sợ ,căm phẫn, chính đạo vừa ngưỡng mộ vừa kiêng kỵ. Thế nhưng giờ đây, y run rẩy nép mình vào một góc phòng nhỏ thô sơ. Trên thân thể không còn lấy một tấc da lành lặn, khắp nơi đều là những vết bầm tím chồng chéo dấu vết hoan ái cưỡng ép để lại. Đôi mắt từng chứa đầy niềm tin và hy vọng nay chỉ còn lại một mảng tuyệt vọng cùng sợ hãi. Ẩn sâu dưới lớp cảm xúc hỗn loạn ấy là uất ức, uất hận bị dồn nén đến mức cắn nát cả lòng tự tôn. Bất chợt, cánh cửa phòng mở ra. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài khẽ rọi vào, kéo dài cái bóng cô độc trên nền đất lạnh lẽo.
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Nguyên huynh ~
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
// rùng mình //
Giọng nói vừa dứt, Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú) bước vào thân thể y đã khẽ run lên. Tay siết chặt vào lòng bàn tay đến rướm máu, đầu cúi thấp hơn nữa, như thể muốn chôn vùi toàn bộ bản thân.
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
...
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Sao vậy? Không thích ta vào à!?
Hắn đi đến, từng bước chân như dẫm vào tim y vậy
Người đứng trước mặt y là Kiện Bàn Hiệp — kẻ từng là Bạch Nguyệt Quang của y, là người mà dù phải đánh đổi cả tính mạng, y cũng cam tâm tình nguyện bảo vệ. Từng quan tâm, từng lo lắng, từng tìm kiếm hắn ở mọi nơi. Vậy mà giờ đây, ngay cả một ánh mắt, y cũng không muốn dành cho hắn
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Nguyên Thủy Nhân!
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
... // không nói lấy một lời //
Y vẫn im lặng. Sự im lặng ấy khiến cơn nóng giận trong lòng Kiện Bàn Hiệp bùng lên dữ dội. Hắn bước tới, mạnh tay túm lấy tóc y, buộc y phải ngẩng đầu lên.
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
Ư !?
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Trả lời ta!
Y Lại im lặng lần nữa Y thực sự là cứng đầu. Cái tính cách cương quyết, ngoan cố này đã ăn sâu vào máu y từ lâu, làm sao có thể dễ dàng khuất phục? Trừ khi… Hắn khẽ cười lạnh.
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Vẫn cứ là ngoan cố ha!?
Hơi thở trong căn phòng chợt trở nên nặng nề. Kiện Bàn Hiệp không buông tay, những ngón tay siết chặt mái tóc rối, buộc y phải đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo kia. Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức hơi thở giao nhau, nóng rực mà ngột ngạt. Nguyên Thủy Nhân cắn chặt răng, cổ họng khô rát, thân thể run lên vì nhục nhã lẫn phẫn uất. Y không quay đi, cũng không cầu xin chỉ lặng lẽ chịu đựng, như thể đó là cách phản kháng cuối cùng còn sót lại. Kiện Bàn Hiệp cúi thấp người, giọng nói áp sát bên tai y, trầm và lạnh
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Để rồi xem! Lát nữa ngươi còn cứng rắn và ngoan cố như vậy nữa không!
Thấy hắn bắt đầu cởi y phục của mình, y lúc này mới bắt đầu hoảng loạn mấp máy môi
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
K-Kiện Bàn Hiệp! Xin ngươi , xin ngươi! Tha cho ta đi mà... t-ta hứa lần sau nhất định sẽ trả lời ngươi, ngươi hỏi ta đáp - Ư!?
Y chưa kịp nói hết câu đã bị hắn cho 1 bạt tay vô mặt in nguyên lớp. Nói sao nhỉ bây giờ y chỉ là tu sĩ trúc cơ kỳ thì làm sao có thể phản kháng được 1 tên đại năng đứng trên đỉnh cao như hắn chứ
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Lắm mồm!
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Ngươi nên giữ sức lát nữa mà rên !
—————————
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
Ư...hức..
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
D-đău quá...ưm...hức.. K-Kiện Bàn Hiệp..xin..n-gươi
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
C-chậm lại...hức..ah..
Y run rẩy, bàn tay siết chặt tấm ga giường đến mức trắng bệch, miệng nhỏ cố gắng cầu xin hắn, còn hắn à...? Cứ như điếc vậy coi những lời cầu xin đầy tuyệt vọng của y như gió thoảng qua tai , bên dưới con c*c của hắn liên tục đâm thúc vào sâu bên trong như muốn thao nát cái lỗ l*n này vậy. Thi thoảng ít huyết đỏ trộn lẫn với tinh dịch chảy ra , nói sao nhỉ chiếc bụng nhỏ xinh giờ chưa đầy tinh tr*ng của hắn
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
T-ta .. hức..chịu .. không..ư nữa..hức
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Ngoan ...chịu tí đi đêm nay còn dài mà ..
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
Hức...n-nhưng ta..chịu k-không..ưm..nổi nữa..ư
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
AH !
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Kiện Bàn Hiệp (Thiên Phú)
Chịu chút đã sao!? Không nổi cái gì? Ta đây là còn làm huynh nhẹ đấy, chắc gì 3 tên kia làm nhẹ nhàng được như này !?// bất ngờ đâm mạnh 1 phát //
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
Ưm..hức..
——————————
T/g
T/g
...
T/g
T/g
Chưa đủ bạo, ta cần phải học hỏi cách viết Seg bạo hơn nx !
Giang Nguyệt Các
Giang Nguyệt Các
...
Giang Nguyệt Các
Giang Nguyệt Các
Thật là...
Giang Nguyệt Các
Giang Nguyệt Các
Chưa đủ bạo thật, ta cũng phải đi học thêm lại cách viết truyện Seg bạo với tỷ tỷ thôi
Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ vào buổi tối nha 🎀

Chapter 2

Trời đã sáng. Ánh nắng nhạt xuyên qua khe cửa hẹp, rơi từng vệt mỏng manh lên nền đất lạnh. Nguyên Thủy Nhân chậm rãi tỉnh lại trong cơn mê mệt nặng nề. Ý thức vừa trở về, cơ thể y đã khẽ co rút, như bị kéo ngược vào hiện thực tàn nhẫn. Đau. Cơn đau ở hông ập đến không báo trước, âm ỉ mà dai dẳng, chỉ cần hô hấp sâu hơn một chút cũng đủ khiến sống lưng căng cứng. Y nhắm mắt, hàng mi khẽ run, bàn tay vô thức siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào da thịt. Không được động mạnh. Nguyên Thủy Nhân hít một hơi thật chậm, ép cơn đau xuống, rồi mới thử nhúc nhích. Chỉ là xoay người thôi, nhưng mồ hôi lạnh đã rịn ra nơi thái dương. Y khựng lại, lưng căng thẳng, hơi thở đứt quãng trong giây lát. Nhẫn. Y chống tay xuống giường, từng chút một dồn lực lên cánh tay run rẩy. Hông đau đến mức tê dại, cảm giác nhức buốt lan ra từng đợt, khiến y phải dừng lại giữa chừng, cúi đầu thở gấp. Nhưng y không cho phép mình nằm yên thêm nữa. Cuối cùng, Nguyên Thủy Nhân cũng gắng ngồi dậy được. Lưng dựa vào vách tường thô ráp, y giữ nguyên tư thế ấy, không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ điều hòa lại nhịp thở. Gương mặt tái nhợt, môi mím chặt, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía ánh sáng buổi sớm. Đau vẫn còn đó. Nhưng y đã quen với việc chịu đựng trong im lặng.
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
...“ đau chết ta rồi ”
Cánh cửa gỗ khẽ mở ra. Tiếng bản lề vang lên rất nhẹ, nhưng trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm lại rõ ràng đến lạ. Nguyên Thủy Nhân khẽ giật mình, vai cứng lại trong chốc lát, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu. Hoàng Bào bước vào. Trên tay hắn là một khay gỗ đơn sơ, đặt bát cháo còn nghi ngút hơi ấm cùng một chiếc bánh nhỏ. Bên cạnh là một cốc nước sạch, được cẩn thận che bằng khăn vải mỏng. Bước chân hắn chậm rãi, như sợ làm kinh động đến người đang ngồi dựa vào vách tường kia. Ánh mắt Hoàng Bào lướt qua thân thể tiều tụy của y, dừng lại rất khẽ, rồi lập tức dời đi. Không dò xét. Không hỏi han. Chỉ có một thoáng trầm lặng đè nặng nơi đáy mắt. Hắn đặt khay xuống bàn thấp bên cạnh, sau đó để cốc nước sát hơn một chút, trong tầm tay của y.
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Ăn đi ! // nhẹ nhàng đặt khay xuống //
Giọng nói trầm, thấp, không mang theo ép buộc. Nguyên Thủy Nhân không đáp. Y chỉ cúi đầu, hai tay đặt hờ trên đầu gối, khẽ siết lại khi cơn đau ở hông âm ỉ kéo tới. Hoàng Bào nhìn thấy, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, không tiến lại gần thêm. Một lúc sau, Nguyên Thủy Nhân mới chậm rãi vươn tay. Động tác rất nhỏ, rất chậm, như đang tính toán từng chút lực. Ngón tay run run chạm vào cốc nước ấm, hơi nóng truyền lên da khiến y khẽ khựng lại, rồi mới nắm lấy. Hoàng Bào lặng lẽ xoay người. Trước khi bước ra ngoài, hắn dừng lại nơi ngưỡng cửa, không quay đầu, chỉ để lại một câu ngắn gọn
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Ta ở bên ngoài, nếu ngươi cần gì thì nói ta
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
...
Y cúi đầu, hai vai khẽ co lại, ngón tay siết chặt lấy cốc nước như bấu víu vào thứ duy nhất còn cho phép mình lựa chọn. Y uống nước. Chỉ nước thôi. Từng ngụm nhỏ, chậm rãi, như thể nếu vội vàng hơn một chút thì thứ gì đó sẽ vỡ nát trong lồng ngực. Ánh mắt y lướt qua bát cháo và chiếc bánh đặt ngay ngắn trên khay, rồi rất nhanh dời đi. Không ăn. Trong đầu y bỗng trống rỗng, sau đó lại vang lên một ý nghĩ rõ ràng đến tàn nhẫn. Nếu ăn… thì sao? Nếu giữ sức… thì sao? Có khác gì tự tay kéo dài sự chịu đựng của chính mình? Y biết rất rõ, chỉ cần y còn đứng vững, còn thở đều, còn đủ tỉnh táo, thì kẻ đó, gã đó, hắn đó… sẽ lại kéo y ra ngoài, như thể mọi thứ chưa từng dừng lại. Vậy nên không ăn. Đói còn chịu được. Yếu đi cũng được. Ít nhất, đó là cách duy nhất y có thể nắm lấy, để không tiếp tục tự hành hạ bản thân thêm nữa. Nguyên Thủy Nhân đặt cốc nước xuống, hai tay run nhẹ, rồi lại lặng lẽ ngồi yên, mặc cho bữa sáng nguội dần bên cạnh.
————————
Vào giữa trưa
Cánh cửa mở ra, ánh sáng chiếu thẳng vào căn phòng nhỏ. Hoàng Bào bước vào, dừng lại khi nhìn thấy khay cháo và chiếc bánh vẫn còn nguyên, chỉ có cốc nước đã uống gần hết. Chậm rãi, hắn tiến đến, nhẹ nhàng ôm Nguyên Thủy Nhân vào lòng, đặt y ngồi vững trong vòng tay mình. Cơ thể y run rẩy, nhưng trong vòng tay ấy không còn áp lực khắc nghiệt, chỉ có hơi ấm và sự an toàn. Hoàng Bào đặt tay lên vai y, truyền một luồng linh lực dịu nhẹ. Ngay lập tức, cháo và bánh trên khay biến đổi nhẹ nhàng: món ăn trở nên hấp dẫn hơn, thơm phức và mềm mại, như được chế biến lại để phù hợp với y.
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Ngoan...ăn chút đi không đau dạ dày mất...// vừa dỗ dành y ăn vừa nhẹ nhàng đưa đến miệng //
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
... // đắn đo //
Giọng hắn trầm ấm, dịu dàng kiên quyết
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Chỉ cần em ăn ta liền đưa em ra ngoài kia chơi!
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
Thật s-sao...?!
Nghe hắn nói đưa y ra ngoài kia chơi liền không khỏi lung lay đạo tâm
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Ừm.... hứa với em, chỉ cần em ăn đi đã // đưa đến miệng nhỏ của em //
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
// hé môi ăn từng chút//
Sau khi ăn xong, Nguyên Thủy Nhân nhắm mắt một lát, hít thở đều. Không còn cảm giác run rẩy hay sợ hãi. Ngược lại, trong lòng y dâng lên một niềm vui lạ lùng, ấm áp, như vừa được trấn tĩnh và chăm sóc sau những giờ phút căng thẳng. Hoàng Bào nhìn y, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn trầm ổn. Hắn cầm ra bộ y phục cũ — trang phục mà Nguyên Thủy Nhân thường mặc khi tung hoành giang hồ, mạnh mẽ và tự do. Hơi ấm từ tay Hoàng Bào truyền sang khi y nhận bộ đồ, y cảm nhận được sự quen thuộc và an toàn, dường như tất cả những ký ức mạnh mẽ ngày trước đang ùa về. Y đứng lên, cơ thể vẫn còn chút mệt mỏi nhưng tinh thần đã vững. Hoàng Bào nhẹ nhàng giúp y chỉnh trang phục, tay hắn nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ sự dịu dàng, không làm y cảm thấy áp lực. Nguyên Thủy Nhân cúi đầu một chút, nụ cười khẽ hé, ánh mắt lấp lánh vui vẻ. Lâu rồi, y mới cảm thấy trọn vẹn đến vậy không phải vì được chăm sóc, mà vì cảm giác bản thân vẫn còn là chính mình, vẫn mạnh mẽ, vẫn được tự do bước đi trong thế giới của mình.
Sau khi mặc y phục cho y xong , hắn bế y bước ra khỏi phòng . Vừa bước khỏi phòng đã gặp lão - Tâm Ma Hắc Bào đang ngồi chơi cờ với Hắc Bào
Thấy y được anh đưa ra khỏi phòng, họ liền gián chặt mắt vào y
Hắc Bào Nhân
Hắc Bào Nhân
Ra rồi à // mỉm cười nhìn y //
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
// Khẽ gật //
Tâm Ma Hắc Bào Nhân
Tâm Ma Hắc Bào Nhân
Hoàng Bào! Ngươi đưa em ấy ra ngoài chơi thì chú ý chút!
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Biết rồi! Không cần ngươi nhắc ta !
Hắc Bào đi đến nhẹ nhàng xoa đầu y , đầu gã khẽ cúi xuống hôn lên trán y đầy yêu chiều
Hắc Bào Nhân
Hắc Bào Nhân
Ra ngoài chơi đừng có chạy đấy nhé!
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
...tiền bối ta biết rồi...
Hắc Bào Nhân
Hắc Bào Nhân
Ừm ngoan
Hoàng Bào
Hoàng Bào
Thôi vậy được rồi ta đưa em ấy ra ngoài kia chơi đây !
Nguyên Thủy Nhân
Nguyên Thủy Nhân
... // mừng chút//
————————
T/g
T/g
Tầm 1-2 chapter ngọt rồi ngược cho vui
T/g
T/g
Bye bye mọi người nha 🎀

Thông báo

T/g
T/g
chào mọi người lâu rồi không gặp !
T/g
T/g
ài
T/g
T/g
Thực ra là hôm nay ta lên đây nó với mọi người một vấn đề
T/g
T/g
chuyện này ta sẽ tạm thời drop một thời gian vì do bận việc công việc với cả việc học nữa
T/g
T/g
định có lẽ mình sẽ không ra được, sorry mọi người
T/g
T/g
hẹn gặp lại mọi người trong kỳ nghỉ hè hoặc không nhé 😋
(⁠●⁠♡⁠∀⁠♡⁠)(⁠๑⁠♡⁠⌓⁠♡⁠๑⁠)(⁠。⁠♡⁠‿⁠♡⁠。⁠)(⁠✿⁠ ⁠♡⁠‿⁠♡⁠)(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤(⁠ ⁠◜⁠‿⁠◝⁠ ⁠)⁠♡(⁠。⁠・⁠ω⁠・⁠。⁠)⁠ノ⁠♡(⁠•⁠ө⁠•⁠)⁠♡(⁠♡⁠ω⁠♡⁠ ⁠)⁠ ⁠~⁠♪꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡♡⁠˖⁠꒰⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠⑅⁠꒱♡⁠(⁠Ӧ⁠v⁠Ӧ⁠。⁠)ෆ⁠╹⁠ ⁠.̮⁠ ⁠╹⁠ෆ(⁠´⁠∩⁠。⁠•⁠ ⁠ᵕ⁠ ⁠•⁠。⁠∩⁠`⁠)♡⁠(⁠>⁠ ⁠ਊ⁠ ⁠<⁠)⁠♡♥⁠╣⁠[⁠-⁠_⁠-⁠]⁠╠⁠♥(⁠灬⁠º⁠‿⁠º⁠灬⁠)⁠♡(⁠。⁠・⁠/⁠/⁠ε⁠/⁠/⁠・⁠。⁠)(⁠〃゚⁠3゚⁠〃⁠)(⁠´⁠ε⁠`⁠ ⁠)(⁠ ⁠˘⁠ ⁠³⁠˘⁠)⁠♥(⁠~⁠ ̄⁠³⁠ ̄⁠)⁠~(⁠◕⁠દ⁠◕⁠)(⁠ʃ⁠ƪ⁠^⁠3⁠^⁠)(⁠*⁠^⁠3⁠^⁠)⁠/⁠~⁠♡(⁠/⁠^⁠-⁠^⁠(⁠^⁠ ⁠^⁠*⁠)⁠/(⁠っ⁠˘⁠з⁠(⁠˘⁠⌣⁠˘⁠ ⁠)(⁠ ⁠˶⁠ ⁠❛⁠ ⁠ꁞ⁠ ⁠❛⁠ ⁠˶⁠ ⁠)(⁠●⁠’⁠3⁠)⁠♡⁠(⁠ε⁠`⁠●⁠)(⁠*⁠˘⁠︶⁠˘⁠*⁠)⁠.⁠。⁠*⁠♡(⁠๑⁠˙⁠❥⁠˙⁠๑⁠)(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠✧⁠*⁠。
(⁠•⁠‿⁠•⁠)(⁠・⁠∀⁠・⁠)◉⁠‿⁠◉。⁠◕⁠‿⁠◕⁠。(⁠.⁠ ⁠❛⁠ ⁠ᴗ⁠ ⁠❛⁠.⁠)(⁠θ⁠‿⁠θ⁠)ʘ⁠‿⁠ʘ(⁠✷⁠‿⁠✷⁠)(⁠◔⁠‿⁠◔⁠)(⁠◕⁠ᴗ⁠◕⁠✿⁠)(⁠ʘ⁠ᴗ⁠ʘ⁠✿⁠)(⁠人⁠ ⁠•͈⁠ᴗ⁠•͈⁠)(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)(⁠ ⁠╹⁠▽⁠╹⁠ ⁠)(⁠≧⁠▽⁠≦⁠)(⁠☆⁠▽⁠☆⁠)(⁠✯⁠ᴗ⁠✯⁠)ಡ⁠ ͜⁠ ⁠ʖ⁠ ⁠ಡ(⁠ㆁ⁠ω⁠ㆁ⁠)<⁠(⁠ ̄⁠︶⁠ ̄⁠)⁠>^⁠_⁠_⁠_⁠_⁠_⁠_⁠_⁠_⁠_⁠^(⁠✿⁠^⁠‿⁠^⁠)(⁠ ⁠ꈍ⁠ᴗ⁠ꈍ⁠)(⁠*⁠´⁠ω⁠`⁠*⁠)(⁠◡⁠ ⁠ω⁠ ⁠◡⁠)(⁠ ⁠´⁠◡⁠‿⁠ゝ⁠◡⁠`⁠)(⁠。⁠•̀⁠ᴗ⁠-⁠)⁠✧(⁠◠⁠‿⁠◕⁠)(⁠ノ⁠◕⁠ヮ⁠◕⁠)⁠ノ⁠*⁠.⁠✧(⁠人⁠*⁠´⁠∀⁠`⁠)⁠。⁠*゚⁠+✧⁠◝⁠(⁠⁰⁠▿⁠⁰⁠)⁠◜⁠✧(⁠◠⁠‿⁠・⁠)⁠—⁠☆
⊂⁠(⁠(⁠・⁠▽⁠・⁠)⁠)⁠⊃(⁠づ⁠。⁠◕⁠‿⁠‿⁠◕⁠。⁠)⁠づ༼⁠ ⁠つ⁠ ⁠◕⁠‿⁠◕⁠ ⁠༽⁠つ(⁠づ⁠ ̄⁠ ⁠³⁠ ̄⁠)⁠づ(⁠⊃⁠ ⁠•⁠ ⁠ʖ̫⁠ ⁠•⁠ ⁠)⁠⊃(⁠o⁠´⁠・⁠_⁠・⁠)⁠っʕ⁠っ⁠•⁠ᴥ⁠•⁠ʔ⁠っ(⁠⊃⁠。⁠•́⁠‿⁠•̀⁠。⁠)⁠⊃(⁠つ⁠≧⁠▽⁠≦⁠)⁠つ(⁠つ⁠✧⁠ω⁠✧⁠)⁠つ(⁠っ⁠.⁠❛⁠ ⁠ᴗ⁠ ⁠❛⁠.⁠)⁠っ~⁠(⁠つ⁠ˆ⁠Д⁠ˆ⁠)⁠つ⁠。⁠☆⊂⁠(⁠・⁠ω⁠・⁠*⁠⊂⁠)⊂⁠(⁠´⁠・⁠◡⁠・⁠⊂⁠ ⁠)⁠∘⁠˚⁠˳⁠°⊂⁠(⁠•⁠‿⁠•⁠⊂⁠ ⁠)⁠*⁠.⁠✧ლ⁠(⁠´⁠ ⁠❥⁠ ⁠`⁠ლ⁠)⊂⁠(⁠・⁠﹏⁠・⁠⊂⁠)╰⁠(⁠*⁠´⁠︶⁠`⁠*⁠)⁠╯⊂⁠(⁠・⁠▽⁠・⁠⊂⁠)╰⁠(⁠^⁠3⁠^⁠)⁠╯⊂⁠(⁠◉⁠‿⁠◉⁠)⁠つ╰⁠(⁠⸝⁠⸝⁠⸝⁠´⁠꒳⁠`⁠⸝⁠⸝⁠⸝⁠)⁠╯o⁠(⁠(⁠*⁠^⁠▽⁠^⁠*⁠)⁠)⁠o♡⁠(⁠˃͈⁠ ⁠દ⁠ ⁠˂͈⁠ ⁠༶⁠ ⁠)ლ⁠(⁠◕⁠ω⁠◕⁠ლ⁠)(⁠・⁠–⁠・⁠)⁠ ⁠\⁠(⁠・⁠◡⁠・⁠)⁠/ლ⁠(⁠・⁠﹏⁠・⁠ლ⁠)(⁠ ⁠T⁠_⁠T⁠)⁠\⁠(⁠^⁠-⁠^⁠ ⁠)\⁠(⁠^⁠o⁠^⁠)⁠/(⁠・⁠ω⁠・⁠)⁠つ⁠⊂⁠(⁠・⁠ω⁠・⁠)ヾ⁠(⁠˙⁠❥⁠˙⁠)⁠ノ(⁠/⁠・⁠ω⁠・⁠(⁠-⁠ω⁠-⁠)
T/g
T/g
thôi nói chung vậy là được rồi tạm biệt mọi người nha
T/g
T/g
Bye bye 💗💦

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play