"Đình Ân, cậu có thể nào giúp tôi mua một ít thuốc hạ sốt được không? Tôi mệt quá, không xuống giường được."
Diệp Thư Mẫn nằm trên giường, toàn thân cô đau nhức ỉ ôi, tay cầm chặt chiếc điện thoại để lên trên tai tránh làm cho nó rơi xuống, nhưng gần như mọi cơ quan trên cơ thể cô đều đã rã rời ra hết rồi. Hơi thở của người con gái ngày một trở nên nặng nề hơn, khuôn mặt trắng bệch không có lấy cắt máu nào, cánh môi tím tái đang cố gắng mím chặt.
Cô bị bệnh rồi!
Diệp Thư Mẫn cũng chẳng biết được tại sao đang yên đang lành bản thân mình lại đổ bệnh thế này nữa?
Cô rất muốn rời giường, chạy ra tiệm mua ít thuốc, nhưng khi Diệp Thư Mẫn vừa đặt chân xuống đất, đầu óc cô ngay lập tức quay cuồng, toàn thân lạnh buốt mềm nhũn chả có chút sức lực nào. Đến đứng Diệp Thư Mẫn còn không vững chứ nói gì đến kêu cô tự mình đi mua thuốc.
Vốn dĩ có thể nhờ người nhà, nhưng khi tiếng cãi nhau inh ỏi bên dưới truyền đến tai, cô liền thở dài, gương mặt bơ phờ viết rõ hai chữ chán nản. Diệp Thư Mẫn ngồi vật xuống giường, không gian cô đơn hiu quạnh đang dần nuốt chửng thân thể nhỏ bé ấy của người con gái.
Hết cách, Diệp Thư Mẫn chỉ có thể gọi điện thoại nhờ người bạn thân chơi từ bé với mình, Diêu Đình Ân.
Giờ chỉ có cậu ấy mới giúp được cô thôi!
Nhưng ở đầu dây bên kia truyền đến một thanh âm vô cùng khó chịu. Diêu Đình Ân bực dọc gắt gỏng: "Phiền phức quá! Thư Mẫn, cậu bệnh thì kêu ba cậu mua thuốc cho. Bây giờ tôi đang đi chơi với bạn gái, làm gì có thời gian mà chạy đến đó với cậu chứ. Đừng gọi điện làm phiền tôi nữa, Tiêu Tuyết sẽ khó chịu đấy!"
"Nhưng mà…!" Diệp Thư Mẫn bất giác cắn môi, đôi mắt cô cụp xuống, cổ họng truyền đến một cơn đau buốt khó tả. Phải cố gắng lắm cô mới có thể thốt lên được một câu, nhưng dường như Diêu Đình Ân không thích khi bị gọi điện làm phiền.
Chưa kịp nói hết câu, chàng trai bên kia đã trực tiếp ngắt lời: "Đừng có nhưng nhị gì nữa cả. Diệp Thư Mẫn, cậu có bệnh thì nghỉ ngơi cho khỏe đi. Mà nhân tiện đây tôi cũng nhắc luôn. Từ giờ giữa tôi và cậu hãy cố gắng giữ khoảng cách với nhau đi, nếu chẳng có chuyện gì quan trọng, tốt nhất chúng ta không nên dây dưa làm gì cho mệt. Bạn gái tôi không thích tôi gần gũi với cô gái khác, đặc biệt là cậu." Lời vang lên rõ ràng mang hàm ý nhắc nhở và cảnh báo.
Vì cô gái tên Tiêu Tuyết kia, Diêu Đình Ân sẵn sàng vứt người bạn thân lớn lên cùng mình sang một bên.
Cậu chẳng biết rằng, những lời đó không khác gì mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Diệp Thư Mẫn, nó dường như đang hãm sâu vào vết thương lòng, từng đường từng đường rạch nát nó ra, khiến thứ đang đập trong lòng ngực Diệp Thư Mẫn rỉ từng giọt máu.
Nhưng chúng ta là bạn thân mà!
Diệp Thư Mẫn chưa kịp lên tiếng thì đáp lại cô chỉ là những âm thanh tút tút tút dài vô tận.
Diêu Đình Ân vậy mà cúp máy rồi!
Cậu ta vì bạn gái mình mà bỏ mặc người bệnh như Diệp Thư Mẫn, mặc cho cô có khổ sở van nài như thế nào. Chơi thân cùng nhau, chắc hẳn Diêu Đình Ân đã biết khi bị bệnh, Diệp Thư Mẫn sẽ vô cùng khó chịu, bởi thể chất cô kém hơn người bình thường rất nhiều.
Nhưng cuộc đời chính là như vậy mà!
Với Diêu Đình Ân, Tiêu Tuyết chính là tất cả trong lòng cậu ta, người phụ nữ đó được đặt lên hàng đầu, không thứ gì có thể thay thế được cả.
Cánh tay cô gái buông thõng xuống nằm lơ lửng trong không gian. Trên khuôn mặt nhợt nhạt kia, bất giác có những dòng nước mắt lã chã rơi xuống, khiến gò má người con gái ướt đẫm. Cô khóc nấc lên, nhưng không dám phát ra âm thanh quá lớn, chỉ âm thầm chịu đựng đau khổ thôi.
Diệp Thư Mẫn và Diêu Đình Ân là bạn vô cùng thân, nói chính xác hơn hai người là thanh mai trúc mã, họ đã cùng nhau trải qua bao nhiêu ngọt ngào cũng như khổ đau. Tuy nhiên, Diệp Thư Mẫn lại trót đem tình cảm cùng trái tim cho người bạn Diêu Đình Ân của mình. Trớ trêu hơn chính là, cậu ấy chẳng hề thích cô. Diệp Thư Mẫn đương nhiên biết điều này, cho nên cô không dám thổ lộ, cứ âm thầm làm bạn với Diêu Đình Ân suốt từng ấy năm.
Mọi chuyện thay đổi khi trong trường có một cô gái tên Tiêu Tuyết chuyển về. Cô ấy vô cùng xinh đẹp, thu hút bao nhiêu ánh nhìn từ các bạn nam, trong đó có cả Diêu Đình Ân. Diệp Thư Mẫn còn được Diêu Đình Ân nhờ vả giúp cậu ấy theo đuổi Tiêu Tuyết.
Dù lòng đau như cắt, nhưng vì hạnh phúc của cậu ấy, Diệp Thư Mẫn đã gật đầu đồng ý.
Sau một thời gian, Tiêu Tuyết đã đồng ý làm bạn gái Diêu Đình Ân.
Nhưng kể từ khi đó, cậu ấy đã chẳng còn quan tâm cô như lúc đầu nữa. Ngày nào Diêu Đình Ân cũng kè kè bên cạnh Tiêu Tuyết giống như sợ người khác cướp mất vậy. Trước đây, cô và cậu ấy thường đi cùng nhau, nhưng thời điểm hiện tại, trong mắt Diêu Đình Ân chỉ có bạn gái, thậm chí cậu còn phụ trách đưa đón chu toàn cho người ta nữa.
Điều đó khiến cho Diệp Thư Mẫn ghen tị biết bao nhiêu!
Quá đáng hơn nữa là, mỗi khi ở cạnh Diệp Thư Mẫn, Diêu Đình Ân đều nhắc đến Tiêu Tuyết mà không quan tâm đến cảm nhận lúc đó của cô như thế nào?
Tôi đau lắm, liệu rằng cậu có biết?
Diêu Đình Ân, tôi thích cậu lâu như vậy cũng chẳng bằng cô bạn gái mà cậu quen mới chỉ có vài tháng ư?
Diệp Thư Mẫn mỗi lần như vậy chỉ biết nuốt nước mắt trong lòng, cố gắng rặn ra một nụ cười tươi như muốn chúc phúc cho bạn thân. Ngoài mặt tưởng chừng như đang rất vui vẻ nhưng sâu bên trong là nỗi đau đang liên tục dày xéo cô cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đau lắm chứ!
Nhưng cô có thể làm gì được?
Diệp Thư Mẫn đâu có quyền ngăn cản Diêu Đình Ân, trong khi hai người vốn dĩ chưa từng vượt qua mức bạn bè.
Ngồi trên giường khóc một hồi, Diệp Thư Mẫn cố gắng vực dậy tinh thần, cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn sót trên gương mặt, lấy chút sức lực còn lại gắng gượng đứng dậy. Tuy đầu óc còn rất choáng nhưng hiện tại Diệp Thư Mẫn đã cảm thấy ổn hơn nhiều rồi.
Cô cầm lấy chiếc áo khoác đồng phục mặc trên người, lê từng bước chân nặng trĩu ra bên ngoài, đến cửa tiệm gần nhà mình nhất để mua thuốc. May mắn trên đường Diệp Thư Mẫn không gặp chuyện gì, cô có thể về nhà an toàn.
"Mày vừa đi đâu về đấy? Làm việc thì chẳng lo, suốt ngày ham chơi thôi."
Vừa đặt chân vào đến cửa, Diệp Thư Mẫn đã phải nghe những tiếng quát tháo từ phía ba mình. Ông ta có vẻ như vẫn tiếp tục uống rượu thì phải.
Cô mặc kệ người cha nát rượu đó muốn nói gì thì nói, một mình lê lết lên phòng.
Uống thuốc xong, Diệp Thư Mẫn mới cảm thấy cả người mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô trùm chăn lên đầu, bỏ ngoài tai những tiếng gầm thét bên dưới, hai mắt từ từ nhắm lại, dần dần Diệp Thư Mẫn chìm vào trong giấc ngủ.
Nhưng mới chợp mắt được một lúc, điện thoại ở đầu giường liên tục rung lên, Diệp Thư Mẫn bị đánh thức bởi tiếng chuông. Có người gọi đến, cầm lên xem, đó là Diêu Đình Ân, bạn thân của cô. Diệp Thư Mẫn tự hỏi, muộn thế này rồi cậu ta gọi cho cô làm cái quái gì thế?
Tuy nhiên, cô vẫn ấn nghe.
Thanh âm khàn đặc cất lên: "Cậu gọi cho tôi có việc gì à?"
"Thư Mẫn, cậu có thể đến quán bar X không? Tôi bị cướp rồi, chẳng còn đồng nào bắt xe về nữa. Nếu được mua cho tôi ít thức ăn càng tốt."
"Thế hiện giờ cậu có làm sao không?" Vừa nghe được tin này, Diệp Thư Mẫn ngồi bật dậy, khuôn mặt người con gái hơi nhăn nhó, tay siết chặt điện thoại, tuy cổ họng hiện giờ gần như đã khản đặc nhưng cô vẫn gắng gượng hỏi han, thể hiện sự lo lắng quan tâm đối với Diêu Đình Ân.
Bên kia vang lên một tiếng thở dài: "Tôi không sao cả, chỉ là bây giờ chẳng còn gì trong người. Mà từ đây đến nhà tôi xa quá, đi bộ về thật sự rất khó. Thư Mẫn, cậu đến đây đưa tôi về đi."
"Nhưng…" Diệp Thư Mẫn định nói gì đó, nhưng trong đầu cô lóe lên suy nghĩ, lồng ngực phập phồng, mở miệng hỏi: "Thế còn bạn gái cậu đâu? Đình Ân, hôm nay cậu đi chơi với Tiêu Tuyết còn gì. Sao không thử mượn tiền cô ấy?" Trong lòng cô quả thật lo lắng, nhưng người ta đã có bạn gái rồi, đây vốn dĩ đâu phải trách nhiệm của cô.
Diêu Đình Ân khó xử đáp: "Lúc nãy Tiêu Tuyết gặp bạn nên đi về trước rồi, chỉ còn mình tôi thôi cho nên mới bị cướp nè. Còn nữa, ai lại đi mượn tiền bạn gái chứ? Thư Mẫn, vấn đề này liên quan đến thể diện đấy. Anh em tốt của tôi, cậu mau đến đây giúp tôi đi, đừng bắt tôi chờ lâu chứ." Nói đến đây, chàng trai bên kia đã bắt đầu thúc giục.
"Tôi biết rồi!" Diệp Thư Mẫn thở dài ra một hơi, cô mệt mỏi đứng dậy cầm lấy áo khoác: "Cậu gửi cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến đó đưa cậu về."
Đến cuối cùng, cô vẫn chưa thể từ bỏ được đoạn tình cảm này.
Cho nên chỉ cần nghe được tin Diêu Đình Ân gặp nguy hiểm hay bị làm sao, Diệp Thư Mẫn sẽ chẳng ngần ngại mà lao đến đó ngay, mặc cho hiện tại người con gái ấy đang bị bệnh, sức khỏe yếu ớt. Ra ngoài bây giờ thì làm sao thân thể có thể chịu nổi chứ?
Rất nhanh, Diêu Đình Ân ở bên kia đã gửi địa chỉ đến.
Diệp Thư Mẫn tức tốc bắt xe đến đó, dù người cha đã say rượu kia quát tháo, làm loạn đến mức nào, cô cũng bỏ ngoài tai mà bỏ đi.
Nhưng khi vừa đẩy cửa ra, điều mà Diệp Thư Mẫn chứng kiến chẳng phải là bộ dạng thảm hại khi bị cướp mà là cảnh tượng Diêu Đình Ân tay ôm bạn gái, xung quanh là một đám người, bọn họ cùng nhau nhậu nhẹt mặc dù chưa có đủ tuổi. Cô bàng hoàng tiến lên phía trước, khắp nơi đều là những khung cảnh hỗn loạn. Tiếng nhạc xập xình càng làm cho đau đầu Diệp Thư Mẫn đau như búa bổ.
Bàn tay người con gái bất giác cuộn tròn, đôi môi khô khốc hơi mấp máy, đôi mắt dâng lên tầng sương mỏng nhưng bị ánh đèn lập lòe tại quán bar che lấp đi. Diệp Thư Mẫn run run cất giọng: "Chuyện này là sao? Diêu Đình Ân, chẳng phải cậu nói với tôi rằng cậu gặp cướp à? Rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Mọi chuyện gần như đã rõ rành rành rồi, nhưng Diệp Thư Mẫn vẫn chưa tài nào tin được, cô muốn nghe chính miệng người bạn chơi cùng mình từ nhỏ nói ra hết tất cả.
"À, cậu nói cái đó hả?" Tuy đã trông thấy sắc mặt Diệp Thư Mẫn không được tốt, nhưng Diêu Đình Ân vẫn chẳng để tâm, thậm chí cậu ta còn cười cợt: "Thư Mẫn, thật xin lỗi nhé! Tôi và mọi người đang cùng chơi trò nói thật và mạo hiểm, để thực hiện thử thách tôi mới lừa cậu đến đây. Dù sao cũng tới rồi, hay là ngồi xuống cùng tôi và các anh em đi." Ánh mắt Diêu Đình Ân từ nãy đến giờ vẫn luôn dán chặt trên người Tiêu Tuyết.
Thật ra là gọi điện cho ai cũng được, nhưng Tiêu Tuyết bắt Diêu Đình Ân phải gọi cho Diệp Thư Mẫn bằng được, vì chiều bạn gái nên cậu ta phải làm theo.
Hốc mắt người con gái đột nhiên trở nên cay xè!
Cô mím môi, chỉ muốn khóc thật lớn!
Đã thế, Diêu Đình Ân còn chêm vào thêm một câu. Cậu ta cợt nhả với đám bạn bên cạnh mình: "Đấy, các cậu đã thấy chưa, tôi đã nói rồi mà. Chỉ cần tôi gọi đến, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Diệp Thư Mẫn cũng sẽ chạy đến đây mà." Nụ cười trên môi Diêu Đình Ân ngày càng đậm dần, khuôn mặt kia lại chẳng mang theo chút hối lỗi nào hết.
"Đúng thật, Đình Ân, cậu quả nhiên lợi hại!"
"Thư Mẫn, cậu sẽ không trách chúng tôi chứ?" Tiêu Tuyết nhân cơ hội đó đổ thêm dầu vào lửa, cô ta vốn dĩ đã ngứa mắt Diệp Thư Mẫn từ lâu rồi, nay mới có cơ hội để dạy cho người đứng trước mắt mình một bài học. Cô ta uốn éo dựa vào người Diêu Đình Ân: "Tôi trông thấy thần sắc của cậu không được tốt lắm, ngồi xuống đây ăn chút gì đi."
Diệp Thư Mẫn đưa mắt về phía Diêu Đình Ân, nhưng cậu ta hoàn toàn chẳng có phản ứng gì cả, đến liếc cô một cái cũng không có. Trái tim gần như đã vỡ nát, Diệp Thư Mẫn cố nén nỗi đau xuống, bỏ lại một câu: "Không cần đâu! Nếu như cậu chẳng gặp vấn đề gì thì tôi về trước đây. Mọi người cứ ở đây chơi vui vẻ." Xong, người con gái đem theo khuôn mặt bơ phờ, lê từng bước chân nặng trĩu ra khỏi cái nơi ồn ào náo nhiệt như thế này.
Giữa quán bar đông đúc, tấp nập người qua lại, một thân ảnh cô đơn, lẻ loi khoác trên mình chiếc áo mỏng manh, thân thể liên tục run lên vì lạnh, đang từng bước từng bước cố gắng làm sao có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này nhanh nhất có thể.
Đột nhiên, Diệp Thư Mẫn bật cười!
Ha ha ha!
Cô cười lớn, nhưng không hiểu sao, nước mắt cứ lã chã rơi xuống như mưa.
Hóa ra mọi thứ, tất cả chỉ là trò đùa mà thôi!
Và Diệp Thư Mẫn cô chính là mục tiêu mà bọn họ đem ra đùa cợt, trêu chọc. Vậy mà cô ngu ngốc đi tin vào những lời đó, mặc kệ bản thân mình đang sốt cao đi ra ngoài giữa trời đêm lạnh giá.
Diêu Đình Ân, cậu tàn nhẫn lắm!
Lừa gạt tôi vui thế sao?
Vui đến mức cậu chẳng hề quan tâm đến những cảm nhận trong lòng tôi?
Diệp Thư Mẫn, mày ngốc quá! Người ta đã có bạn gái rồi, làm gì để ý đến lúc này mày đang nghĩ cái gì chứ? Chỉ cần Tiêu Tuyết được vui, Diêu Đình Ân sẽ làm tất cả mọi thứ còn gì!
Nhưng trò đùa ấy nó khiến cô đau lắm!
Đau đến mức trái tim trong lồng ngực quặn thắt, thân thể dường như đang bị người ta cầm gậy đánh mạnh vào vậy. Nỗi đau ấy đang gặm nhấm lấy Diệp Thư Mẫn, nó từ từ ăn sâu vào bên trong, khiến cho vết thương lòng của cô ngày một sâu hơn. Ngày hôm nay, Diêu Đình Ân đã đâm cho cô một nhát quá thốn rồi, nó còn đau hơn tất cả những hành hạ về thể xác kìa.
Biết làm sao được bây giờ?
Nếu có trách thì phải trách Diệp Thư Mẫn quá thích Diêu Đình Ân, rồi tự mình đâm đầu vào hố sâu không có vực đáy ấy.
Bước ra ngoài, hai chân Diệp Thư Mẫn trở nên mềm nhũn, cô chẳng thể bước đi được nữa. Người con gái ngồi sụp xuống bậc thềm gần đó, cô vòng tay ôm lấy thân thể lạnh ngắt của mình, không chịu được mà khóc nấc lên thành từng tiếng rất nhỏ, đã thế còn bị tiếng ồn xung quanh át đi.
Đôi mắt Diệp Thư Mẫn dần trở nên vô hồn, cô ngước mắt nhìn cảnh đêm tuyệt đẹp kia, ai nấy đều có đôi có cặp đi lướt qua cô. Còn Diệp Thư Mẫn chỉ có một mình mà thôi. Dần dần, cô cảm thấy thân thể nhỏ bé của mình đang bị màn đêm nuốt chửng vậy, mãi mãi chìm vào vực sâu vô tận.
Người con gái cứ ngây người ngồi đó, mãi cho đến khi một thanh âm trầm ấm vang lên bên tai cô, Diệp Thư Mẫn mới giật mình hoàn hồn. Chàng trai ấy khẽ cười, hỏi cô: "Cô bé, có việc gì mà em ngồi ở đây một mình thế này? Anh thấy sắc mặt em khó coi lắm đấy, bệnh rồi hả? Có cần đi bệnh viện không?"
"Cảm ơn anh đã quan tâm, em không sao đâu ạ!"
Diệp Thư Mẫn vô thức ngoảnh đầu về nơi có tiếng nói phát ra, đập vào mắt cô là hình ảnh một thiếu niên khoảng chừng mười tám tuổi, trên khuôn mặt anh ấy còn nở nụ cười tỏa nắng, nó như ánh sáng sưởi ấm trái tim con người ta. Hai mắt cô ướt đẫm lệ, cô mấp máy môi nhìn chằm chằm người đàn ông trong giây lát, tính nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ im lặng.
Tuy đó chỉ là câu hỏi thăm nhỏ nhoi mà thôi nhưng cũng khiến cho Diệp Thư Mẫn cảm thấy ấm lòng hơn nhiều. Dù sao vẫn còn người để ý đến cô, cô không cô đơn một mình, như vậy đã hạnh phúc lắm rồi.
Từ trước đến giờ, Diệp Thư Mẫn luôn cảm thấy bản thân mình bị người khác bỏ rơi vậy. Ba mẹ cô ly hôn lâu lắm rồi, cô sống trong một gia đình chẳng khác gì địa ngục. Ba thì nát rượu, cả ngày ở trong tình trạng say xỉn. Nếu như không có tiền ông ta sẽ nổi điên lên mà đánh đập những người xung quanh. Chính vì điều này mà mẹ cô đã bỏ đi, cùng với đứa em trai hơn năm tuổi.
Bà ấy chẳng chút do dự mà chọn con trai, bỏ mặc Diệp Thư Mẫn ở lại cái nơi u ám kia, mà cô chỉ đành chấp nhận số phận.
Ít ra thì cũng có Diêu Đình Ân làm bạn, Diệp Thư Mẫn mới bớt cô đơn. Vậy mà nay cậu ấy đã bỏ cô lại một mình mất rồi!
Người phía trước nhướng mày, anh ngồi xổm bên cạnh Diệp Thư Mẫn, nghi hoặc hỏi: "Có thật không đấy? Hình như em bị bệnh mà, sắc mặt lúc này khó coi lắm đấy. Nếu bệnh thì mau về nghỉ ngơi đi, ngồi ngoài trời như thế này gió lạnh sẽ khiến bệnh tình trở nặng đấy. Hay vì em cảm thấy khó chịu, chẳng đi được về. Thế để anh đưa em về được không?" Xem chừng anh ấy có vẻ rất nhiệt tình.
Mà quả thật, sắc mặt Diệp Thư Mẫn hiện giờ rất kém.
Cánh môi nhợt nhạt, khuôn mặt bơ phờ chả có lấy chút sức sống nào cả. Hai mắt lờ đà lờ đờ cứ như sắp sửa ngất ra đây vậy. Đã thế hai bả vai người con gái thỉnh thoảng còn hơi run lên nữa chứ.
"Em thật sự cảm ơn anh, nhưng em có thể tự đi được mà!" Đáp lại sự nhiệt tình từ phía đối phương, Diệp Thư Mẫn chỉ biết lắc đầu, cô cố gắng rặn ra một nụ cười: "Em gặp chút chuyện thôi, đợi tâm trạng em ổn định thì sẽ đi về. Anh chẳng cần vì em mà làm dở lở công việc đâu."
Diệp Thư Mẫn đưa mắt quan sát thiếu niên đang ngồi bên cạnh mình, anh mặc bộ đồ phục vụ, nếu cô đoán không nhầm thì đây là học sinh ra ngoài làm thêm kiếm tiền. Vì thế, Diệp Thư Mẫn chẳng muốn vì sự ngu ngốc nhất thời của bản thân mình mà làm tổn hại đến người ta cho dù biết anh ấy có ý tốt.
Chàng trai kia ngồi phệt xuống đất, anh chống cằm, mắt hơi híp lại dường như đang tò mò: "Anh thấy em chạy từ trong đó ra, có phải gặp chuyện gì không? Học sinh như mấy đứa em giờ này sao chẳng ở nhà mà học bài đi, đến những nơi như thế này làm cái gì? Tuy chẳng cấm đâu nhưng nó không có tốt, nên hạn chế."
"Cũng chả có gì cả!" Diệp Thư Mẫn thở dài ra một hơi vô cùng nặng nề, cô đưa mắt hướng về khoảng trời xa xăm phía trước: "Em gặp chút chuyện buồn thôi. Với cả em chưa từng đến mấy quán bar nên hơi khó thích ứng với mọi thứ." Cô nàng bịa đại một lý do nào đó ra tránh sự truy hỏi từ người ngồi bên cạnh.
Lúc buồn, có bạn tâm sự quả là rất tốt, nhưng Diệp Thư Mẫn chỉ muốn giữ nỗi đau ấy trong lòng mà thôi.
Hơn nữa, cô với người đàn ông này không quen không biết, Diệp Thư Mẫn chả có thói quen ngồi vui vẻ nói chuyện với người lạ đâu.
Chàng thiếu niên kia suy tư một hồi, anh định mở miệng nhưng Diệp Thư Mẫn đã nhanh hơn một bước. Cô loạng choạng đứng dậy, mỉm cười với anh: "Dù sao cũng cảm ơn anh rất nhiều vì đã hỏi thăm em. Giờ muộn rồi, em xin phép về trước, mai còn phải đi học nữa." Dứt lời, Diệp Thư Mẫn thở mạnh rồi nặng nề bước đi.
"À, anh thấy em không khỏe, còn mặc ít như vậy nữa, cầm lấy cái áo khoác của anh đi. Đề phòng vẫn hơn mà." Người đàn ông ấy dịu dàng cầm lấy chiếc áo khoác màu đen đặt vào tay Diệp Thư Mẫn.
Cô ngạc nhiên: "Nhưng làm thế nào để em trả nó cho anh đây?" Diệp Thư Mẫn không có thói quen nợ ân tình của người khác.
"Đừng lo, nếu chúng ta có duyên thì sẽ gặp lại thôi." Anh cong môi cười, thanh âm nhu mì: "Còn nếu không thì coi như đây là anh tặng em!"
Hai người chia tay, Diệp Thư Mẫn lủi thủi về nhà, còn người đàn ông kia trở lại nơi mà mình đang làm việc. Cô nàng chẳng tránh khỏi suy tư, đến tên anh ấy cô cũng chả biết là gì, lấy đâu ra cơ hội gặp nhau nữa chứ? Nghĩ đến đây, Diệp Thư Mẫn tự cười bản thân mình khờ khạo. Nhưng cô quả thật vô cùng ấn tượng với nụ cười ấy, đặc biệt là cặp má lúm đồng tiền của anh.
Diệp Thư Mẫn về đến nhà đã là nửa đêm, may mắn cô không gặp phải chuyện gì bất trắc. Cô nằm vật xuống giường, mắt nặng trĩu khép chặt lại, cứ thế ngủ một giấc say.
Hôm sau, vì thân thể Diệp Thư Mẫn chưa được khỏe, đã thế sáng sớm còn đột nhiên sốt cao nữa, cô bất đắc dĩ phải xin nghỉ học ở trường. Mà căn bệnh này quái dị thật đấy, nó hành Diệp Thư Mẫn mấy ngày liền, hại cô mất đi những buổi học tập quý giá.
Bạn bè cũng có ghé qua thăm cô vài lần, nhưng Diệp Thư Mẫn lấy lý do mệt nên không gặp họ.
Ở trường học, Diêu Đình Ân nhìn sang bên cạnh mình, chỉ là không khí lạnh lẽo, cô đơn, cậu chau mày, tự hỏi rằng mấy ngày nay tại sao Diệp Thư Mẫn lại nghỉ học vậy chứ? Theo cậu được biết, cô sẽ chẳng bao giờ bỏ tiết đâu, Diệp Thư Mẫn từ trước đến nay vẫn cần cù chăm chỉ mà.
Thấy lạ, Diêu Đình Ân hỏi một người bạn trong lớp: "Cậu có biết nguyên nhân vì sao Thư Mẫn vắng mặt mấy ngày hôm nay không?" Cậu có cảm giác bản thân mình dường như đã bỏ lỡ điều gì đó.
"Hả? Lớp trưởng, cậu không biết sao?" Cô bạn phía trước trợn mắt ngạc nhiên: "Thư Mẫn bệnh mấy ngày hôm nay rồi, cậu với cậu ấy chơi thân cùng nhau mà, đáng lẽ ra cậu phải là người biết đầu tiên mới đúng chứ nhỉ?"
Diêu Đình Ân ngây ngốc: "Nhưng tôi thật sự không rõ vấn đề này?"
Mấy ngày nay cậu đều ở cạnh Tiêu Tuyết, chả có thời gian mà để ý đến Diệp Thư Mẫn, cũng không rõ cô bệnh từ lúc nào nữa.
Kỳ lạ nhỉ!
À nhớ rồi!
Mấy hôm trước Diệp Thư Mẫn có nhờ cậu mua thuốc, chắc cô bị bệnh từ khi đó. Nghĩ lại cậu cũng bắt đầu lo lắng, thân là thanh mai trúc mã với Diệp Thư Mẫn mà Diêu Đình Ân chẳng hề hỏi han gì đến cô.
"Chán cậu thật đấy!" Người kia bĩu môi, xoay người bỏ đi, mặc kệ Diêu Đình Ân đứng chôn chân ở đó.
Đang định đến xem bệnh tình Diệp Thư Mẫn ra sao rồi thì hôm sau cô đã đi học trở lại. Ngồi xuống bên cạnh Diêu Đình Ân, cô không muốn nhiều lời cho lắm, chỉ mong bản thân mình có thể tập trung học yên ổn thôi. Mà nghĩ lại Diệp Thư Mẫn rất muốn chuyển chỗ đi đấy, ngồi cạnh Diêu Đình Ân khiến cho cô nhớ đến việc xảy ra lần đó.
Hai người ngồi cạnh nhau đã rất lâu rồi, nên Diệp Thư Mẫn nửa muốn nửa không, cô đau đầu băn khoăn chưa biết nên làm như thế nào cả.
Ra chơi, Diêu Đình Ân có lòng mở miệng hỏi han cô: "Thư Mẫn, cậu bị bệnh hả? Đã khỏe chưa? Có chỗ nào thấy khó chịu không? Nói tôi nghe coi! Nếu cần gì thì cứ nói với tôi!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play