Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đích Nữ Trở Về

Chương 1 : Sự thật nghiệt ngã.

Tô Khinh Tâm cả người đầy máu, nàng cố gắng muốn trốn thoát, chỉ cần thoát ra khỏi nơi này chắc chắn thái tử sẽ tìm ra nàng.

Nàng tin chắc rằng thái tử sẽ nhanh chóng tìm thấy nàng, nhưng chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy.

Máu đã nhiễm đỏ vạt ao nếu nàng cứ chờ mãi e rằng sẽ mất máu mà chết, nhưng bây giờ đi ra chỉ sợ sẽ bị bọn chúng tìm thấy.

Giằng co một lúc cuối cùng Khinh Tâm vẫn quyết tâm thoát khỏi vòng vây.

Tuy nhiên nàng vừa bước ra khỏi ngôi miếu cũ kỹ ấm mốc thì đã bị nhóm sát thủ vây quanh, ánh mắt tên nào tên đầy đều dữ tợn.

Tên cầm đầu cất điệu cười xảo trá :

"Tiểu mỹ nhân xem ngươi còn chạy đi đâu, khôn hồn thì theo chúng ta về, ít nhất còn được các đại gia nhẹ tay thương xót ".

Khinh Giao ôm chặt miệng vết thương, ánh mắt nhìn bọn chúng lạnh lùng nói :

"Các ngươi có biết ta là ai hay không? thái tử rất nhanh sẽ tìm thấy ta, đến lúc đó người chết là ai còn chưa biết đâu ".

Tên cầm đầu chế giễu nhìn nàng rồi nói :

"Ngươi tưởng hắn ta sẽ quan tâm, sẽ đi tìm ngươi hay sao, nếu ngươi quan trọng như thế thì đã mấy canh giờ trôi qua, dựa vào thế lực của hắn thì đã tìm ra ngươi rồi, ta khuyên ngươi chấp nhận số phận đi "

Khinh Tâm tự lừa người dối mình chứ nàng quyết định không tin.

Ánh mắt nàng lóe lên, dao găm cầm chặt trong tay, liền nhân cơ hội hắn ta không để ý liền tấn công về phía trước, mong có thể mở đường máu thoát thân.

Nhưng dường như tên cầm đầu đoán được ý định của mình, nàng vừa ra tay đã bị hắn dùng một chưởng đánh lui, Khinh Tâm đã không thể trụ được, nàng nhanh chóng ngất đi.

Khi Khinh Tâm tỉnh lại thì bên ngoài trời đã tối, nàng biết mình đã bị bắt , nàng hoang mang không biết kẻ bắt nàng là ai.

Nàng đang cùng thái tử tham dự yến tiệc của Ninh Thân Vương, trong lúc đang dạo vườn hoa thì bị thích khách dùng phấn hương đánh ngất đưa ra khỏi phủ.

Lúc nàng tỉnh lại đã cùng bọn chúng giao chiến, nhưng kẻ địch thì đông, nàng lại có một mình cho nên mới bị bọn chúng đâm trọng thương, mãi mới chạy thoát được thì lại bị bắt lại.

Nàng thấy có tiếng bước chân lại gần thì liền nhắm mắt giả vờ hôn mê.

Tên thích khách quay sang thấy nàng vẫn chưa tỉnh thì liền ngồi xuống bàn trà, giọng bực bội nói :

"Nữ nhân này thật là xinh đẹp, bảo sao thái tử lại không buông bỏ nàng ta như thế ".

Tên còn lại liền nhắc nhở :

"Cẩn thận miệng lưỡi của ngươi, phu nhân cùng tể tướng đã dặn bắt nàng ta rồi bán đi thật xa, không cho trở về kinh thành nữa ".

Tên thích khách kia nhanh mồm nói :

"Không phải nàng ta là nữ nhi thất lạc của tể tướng và phu nhân hay sao, tại sao lại không nhận lại nàng ấy, mà lại muốn bán nữ nhi ruột thịt của mình ".

Tên kia đưa tay lên ra hiệu, ngó xung quanh rồi tò mò hỏi :

"Chuyện cơ mật này sao người lại biết ?".

Tên kia biết mình lỡ mồm liền nói nhỏ :

"Chuyện này ta tình cờ nghe được, nàng ta tuy là nữ nhi ruột nhưng từ nhỏ bị bắt đi, lễ nghĩa đâu chu toàn, bây giờ lại ở trong phủ thái tử làm thiếp thất thông phòng, không có một chút danh phận nào, thử hỏi một người ưa sĩ diện như tể tướng làm sao mà chấp nhận nổi".

Tên kia mới gật đầu, hóa ra sự việc lại như vậy, cũng đúng thôi phủ tể tướng có một đại tiểu thư tài mạo xuất chúng, được hứa gả cho thái tử làm thái tử phi, nàng ta tuy chỉ là thứ xuất nhưng được phu nhân tể tướng nuôi từ nhỏ, làm sao có thể để nữ nhân này vượt qua được ".

Khinh Tâm nghe xong bỗng nhiên tràn nước mắt, hóa ra phụ thân và mẫu thân mà bấy lâu nàng tìm kiếm lại là Tề gia, hóa ra bọn họ đã nhận được ra nàng, vậy mà...

Nàng cảm thấy trời đất như sụp đổ, thứ tình thân nàng luôn mong ngóng tìm kiếm lại là kẻ muốn hãm hại nàng, thật là trớ trêu thay.

Ánh mắt nàng dõi nhìn về phía cửa đầy sự tuyệt vọng, những lời nói của bọn họ vang vẳng trong tâm trí nàng, bọn họ nói đúng nếu thái tử muốn tìm được nàng thì với thế lực của hắn ta đã tìm được nàng rồi.

Nhưng từ hôm qua đến hôm nay vẫn không thấy bóng dáng, hắn thật sự đã buông bỏ nàng, vậy mà bấy nhiêu lâu nay nàng đã trao trọn trái tim mình cho hắn, coi hắn là người thân duy nhất mà đối đãi.

Nàng đã bao lần không tiếc tính mạng của mình vào sinh ra tử để làm việc cho hắn, bán mạng vì hắn, để giúp hắn đến gần ngai vàng kia hơn vậy mà hắn lại nhẫn tâm vứt bỏ nàng.

Không được nàng không thể ở đây chờ chết, nếu bị bán đi kết cục của nàng sẽ rất thảm.

Khinh Tâm nhanh chóng cắt đứt sợi dây trói hai tay của mình lại, chuyện này đối với nàng quá là đơn giản.

Nàng hiện giờ bị thương hành động sẽ rất khó khăn, bây giờ sợ không phải là đối thủ của bọn chúng, cần phải đánh nhanh thắng nhanh, nếu chờ đồng bọn trở về e rằng nàng sẽ không còn cơ hội nữa.

Chương 2 : Thân thế từng bước sáng tỏ.

Tô Khinh Tâm rất nhanh chớp lấy thời cơ lao đến hai tên thích khách, chỉ một chiêu đã khiến chúng bị hạ gục.

Nàng liền cầm chắt đoản đao xông ra ngoài cửa, nhưng may mắn không đến với nàng, vừa bước ra ngoài đã gặp bọn chúng đi đến, bên cạnh còn có một nữ nhân.

Tô Khinh Tâm lùi lại nhưng quá muộn bọn chúng đã nhìn thấy nàng, tiếng bước chân dồn dập vậy quanh nàng.

Tô Khinh Tâm lập tức xoay người, nắm chặt đoản đao trong tay.

Ánh mắt nàng lướt qua đám sát thủ rồi dừng lại nữ nhân đứng đó, nàng nhìn lướt qua đã biết nàng ta là ai, trong lòng có chút căm phẫn .

Nữ nhân kia cao ngạo lạnh lùng, giọng nói lạnh như băng :

"Chỉ một ả tiện nhân ti tiện, vậy mà các ngươi cũng không trông chừng nổi, thật là vô dụng ".

Sát thủ liền vây kín lối đi, một con ruồi cũng không bay qua được, Khinh Tâm lùi dần nhưng đã không còn đường lui nữa.

Nàng hít sâu, ép bản thân phải thật bình tĩnh và tỉnh táo, nàng quan sát xem có thể thoát được ra ngoài hay không.

Nhưng nữ nhân kia làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như này, ánh mắt nàng ta sắc bén như lưỡi dao:

"Bắt sống ả ta lại, bản tiều thư cần hỏi nàng ta một vài chuyện ".

Lời vừa dứt, hai bóng đen đã lao tới, Khinh Tâm không yếu thế nàng rút đoản đao nhanh chóng phòng ngự.

Thế nhưng Khinh Tâm đã bị thương từ trước, bị nhốt một ngày thể lực nàng đã hao tổn, chỉ ba bốn chiêu nàng đã bị bọn chúng chế ngự.

Một sát thủ chặn đứng đường lui, đánh bật đoản đao trong tay nàng, tên còn lại nhanh chóng chế ngự nàng.

Đoản đao rơi xuống nền phát ra tiếng kêu chói tai, Khinh Tâm bị ép quỳ xuống , nàng cố chống cự nhưng càng bị hắn ấn chặt hơn, máu trên vết thương ở vai nhỏ xuống ướt đẫm.

Nữ nhân kia chậm rãi đi đến nhìn nàng bằng ánh mắt miệt thị, khinh thường và chế giễu nói :

"Ngươi chỉ có thế mà thôi, ngươi nghĩ mình là ai kia chứ, chỉ là một kẻ đê tiện mà lại dám quyến rũ thái tử ".

Khinh Tâm không yếu thế, ánh mắt nàng sắc như lưỡi gươm nói :

"Tề Oánh Oánh, ngươi là cái thá gì chứ, ngươi chỉ là đứa con nuôi trên danh nghĩa mà thôi, ta... ta mới là đích nữ phủ Tể tướng .."

Nữ nhân kia cong môi lên, ánh mắt như muốn giết chết người thầm nói :

"Ồ, hóa ra ngươi đã biết sự thật rồi sao, mà biết thì cũng có sao, ngươi chỉ là kẻ sắp chết mà thôi, ngươi một nữ nhân lưu lạc từ nhỏ lấy gì để so sánh với ta".

Không sai, người đứng trước mặt nàng chính là Tề Oánh Oánh, thái tử phi tương lai, cũng là kẻ đã thay thế vị trí của nàng bao lâu nay tại phủ Tể tướng, hưởng bao nhiêu vinh hoa phú quý, chiếm lấy tất cả mọi thứ thuộc về nàng.

Tô Khinh Tâm run rẩy vì dau, ánh mắt nhìn ả ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tề Oánh Oánh cúi người xuống, ngón tay nâng cằm nàng lên, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng từng lời nói như mũi dao khứa vào tim nàng :

"Ngươi là đại tiểu thư thì đã sao, ngươi còn sống muốn trở về...nhưng ngươi đã từng hỏi có ai muốn chấp nhận ngươi, có ai muốn tìm ngươi, một nữ nhân thân tàn hoa dại, một nữ nhân thấp kém, ai mà dám nhận lại một nữ nhi như ngươi "

Ánh mắt Tề Oánh Oánh dừng lại trên gương mặt của nàng thật lâu, lạnh lẽo đến mức không thèm che giấu.

Trong đáy mắt ấy ngoài sát khí ra còn có một thứ cảm xúc u ám, ghen tỵ.

Ghen tỵ với dung nhan của nàng, tuy nàng thê thảm, tiều tụy vì thương tích nhưng ánh mắt kia, khí chất cao quý trời sinh, dù có bị vùi dập cũng không dễ gì che lấp.

Bảo làm sao thái tử lại si mê không nỡ từ bỏ nàng ta, nếu không phải lần này vì muốn mượn tay phụ thân nàng áp đảo tam hoàng tử thì chắc chắn thái tử sẽ không nhắm mắt làm ngơ, không bỏ mặc nàng ta.

Tề Oánh Oánh chậm rãi lên tiếng, ả ta muốn cho nàng hoàn toàn chết tâm :

"Ngươi có biết ta ghét ngươi nhất ở điểm nào hay không ?.

Ngươi chỉ là một nô tỳ hạ đẳng, vậy mà vẫn có thể ở bên thái tử bao nhiêu năm qua ".

Nàng ta cười nhạt :

"Cho dù ngươi chỉ là một thông phòng, không danh không phận, nhưng chỉ cần thái tử còn lưu luyến, còn ở bên ngươi thì ta sẽ không bao giờ yên tâm ".

Tô Khinh Tâm im lặng, nàng đã đoán được phần nào, ánh mắt nàng vô cùng bình tĩnh hỏi :

"Vì sao các người nhận ra được thân phận của ta, từ từ bao giờ ".

Tề Oánh Oánh ném chiếc ngọc bội về phía nàng, miếng ngọc rơi xuống đất vỡ tan nát, nàng ta gằn từng tiếng nói :

"Là vì nó, nên bọn họ mới biết ".

Khinh Tâm có chút bàng hoàng, miếng ngọc bội này luôn đi theo bên người, mấy ngày trước thái tử mới mượn của nàng, hóa ra hắn ta cũng đã biết sự thật.

Tề Oánh Oánh vừa cười vừa nói :

"Ta vô cùng nghe được phụ thân và mẫu thân nói chuyện ".

Nụ cười trên môi ả ta dần trở nên sắc lạnh :

"Hóa ra bọn họ đã từng nghi ngờ, nhưng sau khi thái tử mang miếng ngọc bội đến bọn họ đã kiểm chứng.

Thân phận thực sự của ngươi, đại tiểu thư chân chính của phủ Tể tướng, là người năm xưa bị đánh tráo đưa ra khỏi kinh thành, bán cho bọn buôn người ".

Chương 3 : Tàn nhẫn và độc ác.

Tề Oánh Oánh ánh mắt căm phẫn nói tiếp :

"Ngươi biết không, sau khi nghe được tin tức đó ta đã từng rất hoảng loạn, đến mức mất ngủ nhiều đêm, chỉ cần ngươi còn sống trở về thì tất cả những gì ta đang có, thân phận, hôn sự cùng vinh hoa phú quý đều có thể tan biến trong chớp mắt."

Nàng ta dừng lại một chút rồi bật cười hoang dại :

"Thế nhưng, phụ thân cùng mẫu thân đáng kính của ta lại là người hiểu chuyện đến thế.

Giữa một đứa con ruột lưu lạc không rõ sống chết, thân thể đã bị trà đap, nhơ nhớp và một nữ nhi tài giỏi, được nuôi dưỡng bao nhiêu năm qua, lại sắp trở thành thái tử phi, bọn họ đã chọn ta .

Tề Oánh Oánh nói chậm rãi, từng câu nói như dao cắt :

"Vứt bỏ ngươi, vứt bỏ một đôi giầy rách nát ".

Tô Khinh Tâm siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu mà nàng chẳng có cảm giác gì.

Nỗi đau nhỏ nhoi trên thân thể lúc này dường như chẳng đáng là gì so với cảm giác bị vứt bỏ triệt để ấy, người thân mà nàng bao năm nay muốn tìm kiếm.

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen sâu như vực thẳm :

"Cho nên ".

Nàng khàn giọng hỏi :

"Ngươi định giết ta để che giấu tất cả ?".

Tề Oánh Oánh mỉm cười, nụ cười đoan trang của một thái tử phi tương lai :

"Không, ngươi không phải là nỗi sợ của ta, chẳng qua ta không thích một thứ nhơ nhớp như ngươi tồn tại ở Đông cung mà thôi ".

Tề Oánh Oánh nhìn nàng rồi chậm rãi nói :

"Phụ thân và mẫu thân vẫn còn chút nhân từ, bọn họ nói , chỉ cần ngươi biến mất khỏi kinh thành chứ không muốn cái mạng của ngươi.

Nhưng ta thì khác, một ngày ngươi còn sống thì ta sẽ không yên ổn ".

Nàng ta đứng thẳng dậy, giọng nói lạnh lùng dứt khoát :

"Ra tay, cho nàng ta chết thật đau đớn, nhưng trước khi chết hãy trà đạp nàng ta, để cho nàng ta biết quyến rũ thái tử sẽ có kết cục gì".

Sát thủ lập tức tiến lên, một kẻ giữ chặt vai, kẻ khác đánh mạnh vào ngực khiến Tô Khinh Tâm phun ra một ngụm máu tươi.

Nàng bị lôi vào bên trong, bị ném xuống nền đất lạnh lẽo, thân thể yếu ớt đến mức không còn sức chống cự.

Đòn roi quyền cước giáng xuống không chút lưu tình, bọn chúng không cho nàng chết luôn, mà muốn nàng tuyệt vọng trước khi chết.

Xương cốt đau đớn, hơi thở dần trở nên đứt quãng, trong cơn mơ hồ Khinh Tâm vẫn cố mở mắt nhìn về phía ngoài cửa.

Tề Oánh Oánh ả ta khoanh tay đứng nhìn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, tựa như đang chứng kiến một trò tiêu khiển, một thú vui trong lúc nhàm chán vậy.

Đến lúc Khinh Tâm không còn động đậy được nữa, bọn chúng thay phiên nhau trà đạp và sỉ nhục nàng cho đế chết .

Thân thể Tô Khinh Tâm nằm bất động trên nền đất, không một mảnh vải che thân, máu loang ra dưới ánh đuốc mờ nhạt, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã bị bọn chúng hủy dung.

Tất cả rời đi để lại không gian yên ắng đến quỷ dị.

Khinh Tâm chết, oán khí không tân, linh hồn nàng lặng lẽ phiêu dạt giữa hư không.

Nỗi hận bị phản bội, bị cướp đoạt, bị giẫm nát, bị hủy hoại, bị bỏ rơi như xiềng xích trói chặt lấy nàng, khiến linh hồn không nhập thể được luân hồi.

Cũng tại một thế giới khác.

Tô Khinh Tâm, một nữ cường nhân thời hiện đại, từ nhỏ đã học rất nhiều loại võ, tổng tài bá đạo nắm trong tay đế quốc thương nghiệp, cả đời lý trí quyết đoán, chưa từng tin vào số mệnh.

Trong một đêm mưa, tai nạn xe ập đến , tiếng phanh xe chói tai, tiếng kính xe vỡ rồi nàng bất tỉnh.

Nhưng nàng không chết.

Khi mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên Khinh Tâm cảm nhận được là mùi thuốc đắng, cùng với một thân thể nhỏ bé.

Khinh Tâm ngồi bật dậy, đôi mắt non nớt nhưng lại mang theo sự tỉnh táo không thuộc về một đứa trẻ.

Trong khoảnh khắc ấy ý thức hoàn toàn dung hợp, hai dòng ký ức ập đến như lũ cuốn, nàng lấy hai tay ôm lấy đầu.

Một lúc lâu sau nàng mới mở mắt ra, ánh mắt bi thương xen lẫn nước mắt cùng ý chí quật cường.

Một đời bị vứt bỏ, bị chiếm đoạt, bị giết chết trong nhục nhã.

Và một đời chinh chiến thương trường, hạ gục bao nhiêu đối thủ, không một ai dám khinh thường.

Nàng ôm chặt đầu, toàn thân run rẩy. Không phải vì yếu đuối, mà vì thấu hiểu toàn bộ đau khổ của nguyên chủ trước khi chết.

Khi cơn đau chầm chậm qua đi, Tô Khinh Tâm chậm rãi ngẩng đầu.

Trong đôi mắt ấy, nước mắt đã ngừng rơi, chỉ còn lại sự tỉnh táo đến lạnh lùng, nàng thì thầm trong lòng như nói với linh hồn chưa tan biến kia :

"Yên tâm, ngươi chịu bao nhiêu uất ức, ta sẽ thay ngươi đòi lại những kẻ đó gấp bội, tất cả đều sẽ phải trả giá ".

Từ ngày đó, Tô Khinh Tâm mười tuổi đã không còn là Tô Khinh Tâm trước đây nữa rồi .

Nàng sẽ tự tay đẩy những kẻ đó từ trên cao rơi xuống vực sâu.

Chỉ khi nợ máu được trả, công đạo được đòi lại, linh hồn nguyên chủ mới có thể mỉm cười tan đi trong ánh sáng.

Còn nàng Tô Khinh Tâm đến từ hiện đại, sẽ tiếp tục sống, sống cho cả hai mạng người, và không cho phép bất kỳ ai giẫm đạp lên nàng thêm một lần nào nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play