[DuongHung] Fic Ngắn [DomicMasterD]
1.
ᴄᴏ́ ɴʜᴜ̛̃ɴɢ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ꜱɪɴʜ ʀᴀ ᴆᴇ̂̉ ʙᴇ̂ɴ ᴄᴀ̣ɴʜ ɴʜᴀᴜ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴆᴏᴀ̣ɴ
ʀᴏ̂̀ɪ ᴛʀᴏ̛̉ ᴛʜᴀ̀ɴʜ ᴋʏ́ ᴜ̛́ᴄ ᴄᴀ̉ ᴆᴏ̛̀ɪ.
Lê Quang Hùng xuất hiện trong ngành khi mới hai mươi ba tuổi, nhanh nhẹn, lì lợm và có thứ trực giác khiến người ta phải nể. Mồ côi cha từ nhỏ, anh quen với việc tự đứng vững. Ba năm sau, cái tên “Hùng” gần như là bảo chứng cho những vụ án khó.
Còn Trần Đăng Dương - cao, trầm, trẻ hơn nhưng ánh mắt lúc nào cũng bình tĩnh đến đáng sợ. Không cha mẹ, Dương lớn lên giữa bệnh viện và phòng thí nghiệm. Cậu chọn pháp y, chọn sự thật lạnh lùng của những con số và vết tích.
Họ gặp nhau lần đầu trong một vụ án mạng ven đô.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh là Lê Quang Hùng? //giọng đều//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//gật đầu// Ừ, em là pháp y mới?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Làm nhanh gọn nhé. Án này khá rối đấy.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//ngẩng lên, nhìn thẳng// Em quen rối rồi, anh.
Từ hôm đó, họ gặp nhau liên tục. Phòng khám nghiệm, hiện trường, những ca trực khuya. Ban đầu chỉ là trao đổi công việc.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Em nghĩ vết này không phải do tai nạn mà ra. //nghiêm//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh cũng nghĩ vậy.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh ăn gì chưa?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Chưa, em thì sao?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Em cũng chưa. Lát nữa… lát nữa mình ăn chung không, anh?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Được, anh chờ em! //khoé môi khẽ cong lên//
Không ai nói ra trước, nhưng đến một tối mưa, sau khi phá xong một vụ án không lớn, Hùng đưa Dương về. Trong chiếc xe đang lăn bánh trên ngã tư đường, không gian im như tờ, chỉ có tiếng mưa và...một chút tiếng nói của trái tim.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Em sợ mưa à? //giọng nhẹ, liếc nhẹ Dương nhưng chứa nhiều thứ//
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Không. Chỉ là… mưa làm em nhớ nhiều thứ, cả nụ cười của anh //im lặng//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//bật cười nhẹ, quay sang Dương// Lúc nào nhớ thì nói với anh.
Dương nhìn anh, rất lâu, rồi khẽ nói
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Em sợ mình quên nói. Vì từ lúc nào đó, nỗi nhớ anh đã ở sẵn trong em rồi. //nhìn thẳng vào mắt anh//
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh đừng bỏ em, nhé? //rũ mắt//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//bật cười, xoa đầu Dương// Anh còn ở đây mà, ở trong lòng em 'mãi mãi'.
Tình yêu của họ không ồn ào. Là những tin nhắn ngắn ngủi.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
💬: Anh xong việc chưa? Em nhớ.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
💬: Một chút nữa, em đợi anh nhé! Anh cũng nhớ em.
Là những cái ôm vội ở hành lang bệnh viện.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//ngẩng lên nhìn Dương// Anh đi làm nhiệm vụ.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//xoa đầu anh// Cẩn thận, em sợ anh sẽ quên em.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Có em nhớ, anh không dám làm liều đâu. //cười nhẹ//
Một đường dây buôn lậu lớn. Hùng được điều động khẩn. Đêm trước khi Hùng đi làm nhiệm vụ đặc biệt, họ đứng trên ban công căn hộ nhỏ.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//tiến lại// Lần này có thể lâu. Nhưng xong anh sẽ về.
Dương có linh cảm không yên, nhìn anh bằng sự bất an giấu trong đôi mắt, lâu hơn thường ngày
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//ôm anh từ sau lưng, rúc vào cổ anh// Anh này...
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//đưa tay xoa má Dương// Sao em?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh..Đừng liều quá, em lo lắm.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//bật cười// Đúng là! Em lo xa quá.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//siết eo anh// Em..em chỉ có anh thôi..
Hùng im lặng, xoay lại rồi áp tay vào hai má Dương, giọng nhẹ như nhành hoa đang rung rinh...trước khi héo úa
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh cũng vậy.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//nhíu mày nhẹ rồi lại khẽ cong môi, đưa ngón út// Anh, hứa nha?
Họ không biết rằng, hôm ấy đã là lần cuối có thể nghe thấy giọng nhau gần đến thế, có thể là...chỉ còn tồn tại những khoảng lặng...
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//cười// Anh hứa!
Hùng nhón chân, trán chạm trán
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Nếu lần này thành công, anh sẽ đưa em đi ăn sáng, em muốn ăn gì?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Ăn gì cũng được, miễn là..có anh ngồi đối diện.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//hôn vào má Dương// Nhớ giữ lời đấy, đồ sến súa!
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh mới là người cần giữ lời.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//giọng nhỏ// Thương anh...
1.1
ᴛᴏ̂ɪ ʟᴀ̀ ᴘʜᴀ́ᴘ ʏ.
ᴄᴏ̂ɴɢ ᴠɪᴇ̣̂ᴄ ᴄᴜ̉ᴀ ᴛᴏ̂ɪ ʟᴀ̀ ɴᴏ́ɪ ᴄʜᴜʏᴇ̣̂ɴ ᴠᴏ̛́ɪ ɴɢᴜ̛ᴏ̛̀ɪ ᴆᴀ̃ ᴄʜᴇ̂́ᴛ.
ɴʜᴜ̛ɴɢ ᴠᴏ̛́ɪ ᴀɴʜ,
ᴛᴏ̂ɪ ᴛʜᴀ̀ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ɴɢʜᴇ ᴆᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴄᴀ̂ᴜ ᴛʀᴀ̉ ʟᴏ̛̀ɪ ɴᴀ̀ᴏ.
Ba ngày sau, một thi thể được vớt lên từ khúc sông ngoại thành. Không giấy tờ, không nhận dạng. Đội pháp y tiếp nhận như bao ca khác.
Dương nhận hồ sơ, đọc lướt, tim bỗng đập nhanh một cách vô lý.
Khi thi thể được đưa vào, Dương vẫn làm việc như thường lệ.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Thời gian tử vong, ghi lại đi.
Dương nói, nhưng giọng đã trầm hơn lúc ở bên Hùng. Mắt đã được 'make up' một vệt màu lạnh lùng, không còn dịu dàng như lúc nhìn Hùng
Nhân vật pụ
Dương, ca này khá nặng. Tổng hơn 5 vết đạn, 3 vết chí mạng và còn bị đuối nước thời gian dài, cơ thể phồng lên nhiều. Em làm được không?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Được, cứ để tôi. //Dương đáp, giọng bình tĩnh đến lạnh//
Tấm vải trắng được kéo ra trong im lặng. Dương cũng vậy, không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, không còn nghe thấy gì nữa, mọi âm thanh quanh Dương như chợt lặng đi.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
!!? //nín thở, không tin vào thứ trước mắt//
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
*K-không phải, không thể như vậy được!! Tuyệt đối không phải!!!*
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
K-không...không thể!? //lùi một bước//
Nhân vật pụ
Chuyện gì vậy, Dương? //bất ngờ//
Dương đưa tay chạm nhẹ, rồi rút lại như bị bỏng. Giọng cậu vỡ ra từng mảnh
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh...Là anh Hùng.
Một câu ngắn, nhưng đủ khiến mọi người chết lặng.
Khám nghiệm được tiến hành theo đúng quy trình. Dương làm việc máy móc, không nói thêm lời nào. Chỉ đến khi mọi thứ kết thúc, phòng chỉ còn lại hai người - một sống, một không.
Lần này, Đăng Dương thật sự không còn kìm sự mạnh mẽ lúc nãy. Cơ thể Dương mất hết sức, ngồi bệt xuống chiếc ghế cạnh bàn, vai rung lên từng đợt, từng giọt nước mắt rơi xuống chiếc áo trắng - mang theo chát chúa, đượm buồn và cảm xúc
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh nói...anh sẽ về, sẽ dẫn em đi ăn sáng?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh nói...có em nhớ, anh sẽ không liều...
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh nói dối! Lê Quang Hùng..hức... là đồ nói dối!
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh nói… Anh tin em. Vậy sao anh lại để em là người cuối cùng chạm vào anh? //nghẹn lại//
Dương cúi đầu, nước mắt rơi lặng lẽ.
Dương áp trán xuống cạnh bàn, giọng run - mắt ướt
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Anh ơi...Em đau, em đau lắm
Sau vụ án đó, Dương xin nghỉ không thời hạn.
Rồi biến mất, lặng lẽ, không ầm ĩ.
Ba tuần sau, người ta tìm thấy cậu ở quán cà phê nhỏ ven sông - nơi Hùng từng nắm tay Dương, nói lần đầu - “Mình thử yêu nhau hm, em nha?"
Một tờ giấy được đặt lại, chỉ vỏn vẹn vài dòng.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
"Anh hứa rồi mà.
Nếu anh không về được, thì để em đến với anh"
Vụ việc được khép lại trong im lặng.
Không ai nhắc nhiều đến Trần Đăng Dương nữa.
Chỉ có những người từng thấy hai người họ đứng cạnh nhau mới hiểu - có những lời hứa, dù không giữ được, vẫn kéo người ta đi rất xa.
Và ở khúc sông ấy, mỗi khi gió thổi, người ta bảo nghe thấy ai đó thì thầm rằng
Màn đêm đến cùng bầu trời đã che lấp nắng sau màn mưa
Thôi em đành cất hết kỷ niệm đẹp để anh bước tiếp em thì chưa
Xin người hãy thôi khóc vì tình mình dù cho tiếc nuối bao ngày qua
Hy vọng này xoá hết tan theo vết mưa
Đã từng hẹn ước từng cùng nhau chung giấc mơ
Hai mình hai ngã rồi bật khóc chẳng còn như nhưng tất thơ
Mối tình chôn dấu vào hối ức như bộ phim ta đã xem thuở nào (huh-oh-uh-oh)
Lúc vừa gặp nhau hai mình chẳng nói nên câu
Em ngại ngùng ngắm nhìn thật lâu nơi mắt anh thẹn thùng
Hãy tự cho phép mình được yêu và được thương
Bởi một người chẳng phải em
Màn đêm đến cùng bầu trời đã che lấp nắng sau màn mưa
Thôi em đành cất hết kỉ niệm đẹp để anh bước tiếp em thì chưa
Xin người hãy thôi khóc vì tình mình dù cho tiếc nuối bao ngày qua
Hy vọng này xoá hết tan theo vết mưa
Màn đêm đến cùng bầu trời đã che lấp nắng sau màn mưa
Thôi em đành cất hết kỉ niệm đẹp để anh bước tiếp em thì chưa
Xin người hãy thôi khóc vì tình mình dù cho tiếc nuối bao ngày qua
Hy vọng này xoá hết tan theo vết mưa
Anh và đêm trời sao đã dẫn lối em đi (dẫn lối em đi)
Em nhìn lên trời cao chút tiếc nuối em suy (tiếc nuối em suy)
Nơi mà ta từng trao đắm đuối khẽ trên môi
Hai đường thẳng ngừng giao có khoảng cách ngay thôi (hah-ah-ah-ah)
Anh và đêm trời sao đã dẫn lối em đi (dẫn lối em đi)
Em nhìn lên trời cao chút tiếc nuối em suy (tiếc nuối em suy)
Nơi mà ta từng trao đắm đuối khẽ trên môi
Hai đường thẳng ngừng giao có khoảng cách ngay thôi (y-yeh-yeh)
Hai mảnh đời từng nguyện cầu sống chung nhau đến bạc đầu
Giờ cũng còn điều gì đâu ngoài mối tình đã bạc màu
Em đừng khóc cho chuyện mình chỉ do năm xui và tháng hạn
Em nên vui vì chuyện mình đã trải qua những ngày nắng vàng
Yêu hay hận chỉ là một mặt còn lại của tấm gương
Chí ít ta đã hạnh phúc trong một giấc mộng lầm tưởng
Suy cho cùng anh và em chỉ là hai người tầm thường
Ta gặp nhau là định mệnh nhưng chia ly là nhầm hướng
Màn đêm đến cùng bầu trời đã che lấp nắng sau màn mưa
Thôi em đành cất hết kỷ niệm đẹp để anh bước tiếp em thì chưa
Xin người hãy thôi khóc vì tình mình dù cho tiếc nuối bao ngày qua
Hy vọng này xoá hết tan theo vết mưa
Đã ở cạnh nhau nhưng đến sau chẳng còn nhau (chẳng còn nhau)
Đoạn tình chia đôi ta đành thôi chứ biết đâu hỡi người (hỡi người ơi)
Mình em cô đơn nhớ về anh
Mong cơn mơ trôi thật nhanh
Mà giờ đây chẳng thể quên được anh ah
Màn đêm đến cùng bầu trời đã che lấp nắng sau màn mưa
Thôi em đành cất hết kỷ niệm đẹp để anh bước tiếp em thì chưa (hoh ah-ah-uh-ah)
Xin người hãy thôi khóc vì tình mình dù cho tiếc nuối bao ngày qua (anh cứ đi đi em không khóc nữa)
Hy vọng này xoá hết tan theo vết mưa
Ngày em đến là mặt trời đã soi ánh nắng trong lòng anh
Hai ta từng quấn quít và chuyện trò mặc cho thế giới đổi thay
Để giờ này ta chẳng còn lại gì đọng lại ký ức trên hàng mi
Ta sẽ đều say đắm vì một người sẽ cũng vì người ấy mà rời đi
🥺
lời bộc bạch nhìu, thoại ít nên chap này khá chán:<
2. Tiền, tình yêu và anh.
ɢɪᴏ̛́ɪ ɴɢᴀ̂̀ᴍ ᴅᴀ̣ʏ ᴛᴏ̂ɪ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴆɪᴇ̂̀ᴜ:
ᴛɪɴ ᴀɪ ᴛʜɪ̀ ᴍᴀ̂́ᴛ ᴍᴀ̣ɴɢ,
ʏᴇ̂ᴜ ᴀɪ ᴛʜɪ̀ ɢɪᴜ̛̃ ʙᴀ̆̀ɴɢ ǫᴜʏᴇ̂̀ɴ ʟᴜ̛̣ᴄ.
Sòng bạc đêm đó sáng đến mức làm người ta quên mất khái niệm thời gian.
Lê Quang Hùng ngồi vắt chân trên ghế da, cổ tay lấp lánh đồng hồ giới hạn. Mỗi lần cậu đẩy cọc tiền ra bàn, con số đều đủ khiến người đối diện nuốt nước bọt.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Thêm //giọng nhàn nhạt//
Nhân vật pụ
Người chắc chứ?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//nhếch môi//Tiền của tôi, tôi còn chưa thấy áp lực thì cậu lo cái gì?
Ván bài kết thúc, Hùng thắng.
Không phải thắng sát nút, mà là thắng kiểu chênh lệch đẳng cấp.
Ở bàn đối diện, Trần Đăng Dương cũng vừa đứng dậy. Không biểu cảm, không ăn mừng. Người ta chỉ thấy quản lý cúi đầu tiễn cậu bằng ánh mắt kính nể.
Hai kẻ thắng, trong cùng một không gian.
Hùng đứng dậy trước, đi ngang qua Dương, cố tình va nhẹ.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Xin lỗi //giọng không có chút thành ý//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Chân tôi đắt lắm, va trúng coi chừng phải bồi thường! //cười khúc khích//
Dương nhìn xuống cậu. Cao hơn hẳn một cái đầu.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Cậu thích dùng tiền để nói chuyện? //giọng đều đều//
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//cười khẽ// Không. Tôi dùng tiền để kết thúc cuộc nói chuyện.
Dương nhìn Hùng vài giây. Ánh mắt không khó chịu, chỉ… hứng thú.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Lê Quang Hùng.
Dương gọi tên anh, như thể đã quen biết từ trước.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Đăng Dương ấy à?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Lâu rồi không gặp. Thiếu gia họ Trần, tiền nhiều tới mức không biết tiêu vào đâu.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Ít nhất tôi tiêu tiền có mục đích.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Thế...mục đích của anh là gì? //nhướng mày//
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
//Dương nghiêng đầu// Cậu.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//bật cười//Anh tự tin thật. Nhưng anh biết tôi tiêu chuẩn cao thế nào không?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Biết. Nên tôi mới nói, tôi sẽ cố gắng.
Hùng bật cười khinh khỉnh.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh nghĩ chỉ cần vài ván thắng là đủ đứng ngang tôi à? Đơn giản thật đấy!
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Không. Tôi nghĩ mình cần nhiều hơn thế.
Từ hôm đó, Dương xuất hiện trong cuộc sống của Hùng nhiều đến mức khó tin.
Nhà hàng chỉ nhận khách quen.
Những món quà mà giá trị không cần nói ra cũng biết.
Hùng dựa lưng vào ghế, nhìn Dương ký hóa đơn.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh tiêu tiền cho tôi nhiều thật.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh sợ không theo kịp tôi à?
Dương ngẩng lên, tay không ngừng ký.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Không. Tôi sợ cậu chán.
Hùng cười, gác chân lên bàn.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Ít nhất anh cũng biết vị trí của mình.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Ừ. Người theo đuổi.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
//ngiêng đầu// Anh không sợ thấy mất mặt sao?
Dương nhìn thẳng vào mắt anh.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Tôi chỉ thấy mất mặt nếu không đủ tốt để đứng cạnh cậu.
Câu nói khiến Hùng khựng lại trong một giây rất ngắn. Rồi anh quay đi.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Nói hay đấy. Nhưng tôi không thích người nói suông.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Tôi không nói suông. Tôi làm.
Hùng thích cách Dương chiều mình. Không hỏi nhiều. Không ghen vô lý. Không cố kiểm soát.
Nhưng Hùng cũng luôn thử giới hạn
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh biết tôi tiêu bao nhiêu cho một đêm không?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Vậy mà anh còn theo à?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh không sợ tôi chỉ xem anh là trò tiêu khiển hả?
Dương im lặng chút. Rồi đáp lại.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Nếu là tiêu khiển, tôi sẽ khiến cậu khó bỏ.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Tự tin quá nhỉ!
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Không. Là kinh nghiệm. //Dương nói chậm rãi//
Đến một buổi tối, Hùng đứng trên ban công penthouse của mình, nhìn xuống thành phố.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh có biết tại sao tôi thích tiền không?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Vì nó cho cậu cảm giác kiểm soát?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Không. Vì tiền không bỏ tôi mà đi.
Dương bước tới, tay đặt hờ lên rõ anh.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Tôi cũng không.
Hùng quay lại, nhìn Dương rất lâu.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anhchắc không?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Chắc. Nhưng nếu một ngày cậu không cần tôi nữa-
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Thì tôi vẫn sẽ đứng đúng chỗ của mình.
Hùng bật cười, nhưng lần này không có chút ngông cuồng nào.
Họ không nói lời yêu. Chỉ ở bên nhau.
Cho đến một ngày, Hùng hỏi:
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Nếu tôi không còn tiền thì sao?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Thì tôi vẫn ở đây
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Còn nếu anh không còn quyền lực?
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Tôi vẫn đủ sức bảo vệ cậu.
Hùng im lặng rất lâu. Rồi anh nói
Đó là lần đầu tiên Hùng không nhắc đến tiền
Sáng hôm sau, Hùng thức dậy, thấy Dương vẫn đang làm việc.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh không ngủ à?
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Thiếu gia mà cũng cày vậy sao.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Vì có người ngông đến mức không biết giữ mình.
Hùng bước tới, đứng trước mặt Dương.
#𝗹𝗲𝗾𝘂𝗮𝗻𝗴𝗵𝘂𝗻𝗴
Anh thắng rồi đó.
Dương nhìn anh, ánh mắt dịu đi rất hiếm hoi.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Vậy thì tốt.
#𝘁𝗿𝗮𝗻𝗱𝗮𝗻𝗴𝗱𝘂𝗼𝗻𝗴
Tôi không thích thua.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng.
Hai kẻ sinh ra ở đỉnh cao, cuối cùng chọn đứng cạnh nhau-
Không vì tiền, không vì danh.
Mà vì có người chịu cuối đầu trước tình yêu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play