Toán Hóa | Tình Yêu Công Thức
#1 : GTNV
Tác giả mắc ỉa
Sắp thi mà tự nhiên nghĩ ra ý tưởng nên viết cho mấy cưng đọc nò
Hóa Học - Em
Hóa (Bot9)
Nhạy cảm, tinh tế, giàu cảm xúc
Hiểu con người hơn hiểu công thức
Luôn cố điều chỉnh bản thân để “phù hợp” với Toán
Yêu sâu nhưng dễ tự nghi ngờ giá trị của mình
Tin rằng: “Muốn có phản ứng, phải đủ điều kiện.”
Toán Học - Anh
Toán (Top9)
Lạnh lùng, kỷ luật, tư duy logic tuyệt đối
Tin rằng mọi thứ đều có lời giải đúng – sai
Không quen thua, càng không quen cảm xúc
Thích kiểm soát tình huống, nhưng không nhận ra mình đang kiểm soát con người
Sợ nhất: những thứ không thể đo lường
Ngữ Văn - Bé
Văn (Bot của LSĐL)
Nhẹ nhàng, tinh tế, nhìn thấu lòng người
Là người duy nhất hiểu cả Toán lẫn Hóa
Thường xuất hiện khi có mâu thuẫn lớn
Tin rằng: “Có những thứ không thể giải, chỉ có thể viết ra.”
Lịch Sử - Hắn^1
Lịch sử (Top)
Sắc sảo, sâu xa, nhìn vấn đề theo chiều dài thời gian
Không hành động bốc đồng
Tin rằng kẻ thắng là kẻ hiểu quá khứ
Có xu hướng thao túng bằng lý lẽ
Địa Lý - Hắn^2
Địa lý (Top)
Thực tế, tỉnh táo, nhìn vấn đề theo không gian – hiện tại
Không thích lý thuyết suông
Tin rằng kẻ thắng là kẻ nắm địa thế
Luôn kéo Lịch sử về thực tế
Vật Lý - Cậu
Vật lý (Bot)
Lạnh, chính xác, sống theo định luật
Không giỏi thể hiện cảm xúc, thường tự kìm nén
Luôn nghĩ mình yếu thế hơn Sinh học
Hay nhường nhịn dù bản thân không sai
Tin rằng: “Cảm xúc là nhiễu.”
Sinh Học - Gã
Sinh học (Top)
Dịu dàng bề ngoài, nhưng rất kiên định
Hiểu con người, hiểu cảm xúc và bản năng
Không kiểm soát bằng mệnh lệnh, mà bằng sự thấu hiểu
Là người duy nhất khiến Vật lý chịu buông phòng thủ
Tin rằng: “Con người không phải cỗ máy.”
Tin Học - Y
Tin học (Top)
Thông minh sắc bén, suy nghĩ nhanh, nhìn mọi thứ như một hệ thống có thể lập trình
Không tin cảm xúc, chỉ tin dữ liệu và kết quả
Có xu hướng thao túng nhẹ: không ép buộc, nhưng dẫn dắt người khác đi theo con đường mình vạch sẵn
Luôn đứng sau hậu trường, biết rất nhiều bí mật của các môn khác
Tin rằng: “Ai nắm được thông tin, người đó thắng.”
Công Nghệ - Nhóc
Công nghệ (Bot)
Thực tế, giỏi ứng dụng, làm được nhưng không thích tranh quyền
Luôn là người biến ý tưởng của Tin học thành hiện thực
Dễ mềm lòng, hay nhượng bộ Tin học
Biết Tin học không hoàn toàn tốt, nhưng vẫn ở lại
Sợ nhất: bị coi là công cụ chứ không phải một người ngang hàng
Vai trò của mỗi môn với nhau :
Toán - Hóa : Trục cân bằng lý trí – cảm xúc
Quan hệ
Toán: giữ nhịp độ, đặt quy tắc, là “khung xương” của cả hệ thống
Hóa: điều chỉnh, phản ứng, là “chất xúc tác” giữa các môn
Khi Toán cứng nhắc → Hóa giúp mềm hóa
Khi Hóa quá cảm xúc → Toán kéo lại sự ổn định
Vật Lý - Sinh Học : Cân bằng tự nhiên – khoa học
Quan hệ
Vật lý: luật lệ, nguyên lý, đảm bảo mọi thứ không vượt giới hạn
Sinh học: thích nghi, phát triển, nhắc nhở rằng con người không phải máy móc
Vật lý giữ cho hệ thống không sụp đổ
Sinh học giữ cho con người không khô cạn cảm xúc
Tin Học - Công Nghệ : Thực thi – tối ưu – phát triển
Quan hệ
Tin học: tư duy hệ thống, xử lý dữ liệu, kết nối mọi môn
Công nghệ: hiện thực hóa, đưa lý thuyết vào đời sống
Tin học đưa ra phương án
Công nghệ biến phương án thành kết quả
Ngữ Văn - Lịch Sử - Địa Lý : Nhận thức – ký ức – định hướng
Quan hệ
Khi Văn dao động → Lịch sử nhắc lại lý do bắt đầu, Địa lý giữ Văn lại với thực tại
Khi Lịch sử cứng nhắc → Văn làm mềm ký ức, Địa lý nhắc rằng hiện tại đã khác
Khi Địa lý quá thực dụng → Văn nhắc về cảm xúc con người, Lịch sử nhắc về bài học cũ
Tác giả mắc ỉa
Ủng hộ tớ nhá , viết cực thí mẹ luôn á trời
Tác giả mắc ỉa
Gần 800 chữ ... ><
Tác giả mắc ỉa
Quên nữa nhắc lại nè
⚠️ CHÚ Ý TRƯỚC KHI ĐỌC TRUYỆN:
1️⃣ Nội dung truyện được xây dựng dựa trên ý tưởng cá nhân của tác giả.
2️⃣ Mọi tình tiết, nhân vật trong truyện đều là hư cấu, xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.
3️⃣ Truyện có sử dụng một số từ ngữ thô tục, vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.
4️⃣ Vui lòng không báo cáo (report) truyện, nếu không phù hợp với bạn, có thể lựa chọn không tiếp tục đọc.
#2 : Khi công thức không còn cân bằng
Tác giả mắc ỉa
Sắp thi cuối học kì rồi mà chưa ôn được cái lờ gì hết á
Tác giả mắc ỉa
Hôm trước nhờ thằng chồng dạy mà nhỏ chảnh nhỏ không dạy
Tác giả mắc ỉa
Đồ chồng tồi tệ tôi hận cô
Tác giả mắc ỉa
Thôi xàm đủ rồi vô truyện nha
Phòng thí nghiệm buổi chiều vắng hơn mọi khi.
Chỉ còn mùi cồn, mùi hóa chất nhàn nhạt và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.
Hóa đứng bên bàn thí nghiệm, cúi đầu thu dọn dụng cụ. Tay em chậm hơn thường lệ, như đang cố kéo dài thời gian.
Sinh đứng cách đó vài bước, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dừng trên lưng Hóa.
Sinh Học - Gã
Chúng ta nói chuyện một chút đi.
Hóa Học - Em
// khựng lại nhưng không quay đầu // Bây giờ à?
Giọng Sinh vẫn bình tĩnh, nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến Hóa thấy bất an.
Hóa Học - Em
// đặt ống nghiệm xuống + hít một hơi + quay lại // Cậu nói đi
Sinh im lặng vài giây, như đang sắp xếp lời nói trong đầu.
Sinh Học - Gã
Dạo này ... Cậu thấy mối quan hệ của bọn mình như thế nào ?
Hóa Học - Em
// chết sững //
Câu hỏi quá quen , quen đến mức em đoán được câu trả lời phía sau
Hóa Học - Em
Vẫn vậy // nói khẽ // Chỉ là bọn mình bận hơn thôi .
Sinh Học - Gã
// lắc đầu // Không phải là bận
Hóa Học - Em
Vậy là gì ? // giọng nói có chút run //
Sinh Học - Gã
// nhìn thẳng vào mắt em //
Sinh Học - Gã
Là cậu lúc nào cũng ưu tiên thí nghiệm , số liệu , kế hoạch ?
Sinh Học - Gã
Hay là vì tớ hay suy nghĩ quá nhiều ?
Sinh Học - Gã
Hay vì chúng ta không còn hiểu nhau như trước ?
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Hóa cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy rất gượng.
Hóa Học - Em
Cậu nói dễ nghe quá
Sinh Học - Gã
Tớ không nói cho dễ .
Sinh Học - Gã
// thở dài //
Sinh Học - Gã
Tớ nói vì tớ nghĩ lâu rồi .
Hóa Học - Em
// siết chặt tay // Vậy tớ thì sao ? Tớ chưa từng nghĩ đến chuyện này .
Sinh Học - Gã
// cụp mắt // Vì cậu vẫn đang cô giữ ...
Hóa Học - Em
Giữ thì có gì sai?
Hóa Học - Em
Yêu một người, muốn ở bên người đó, có gì sai hả Sinh?
Sinh Học - Gã
// im lặng //
Chính sự im lặng ấy làm Hóa đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Một lúc sau , Sinh mới nói
Sinh Học - Gã
Không sai. Nhưng tớ không còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục làm cậu tổn thương.
Hóa Học - Em
// sững sờ // Tớ ... tổn thuơng lúc nào ?
Sinh Học - Gã
// nhìn em rất lâu + nói // Những lúc cậu chờ tin nhắn. Những lúc cậu im lặng khi tớ chỉ nói về thí nghiệm. Những lúc cậu muốn được hỏi han, nhưng lại tự nhủ ‘thôi bỏ đi’.
Hóa Học - Em
// cắn môi //
Tất cả đều đúng , đúng đến mức chẳng còn lời nào để phản bác .
Sinh Học - Gã
Vậy nên // giọng trầm xuống // Chúng ta dừng lại nhé .
Hai chữ ấy rơi xuống , nhẹ thôi nhưng cũng rất nặng .
Hóa Học - Em
// lắc đầu // Cậu nghĩ dừng lại là xong sao ?
Sinh Học - Gã
Nhưng nếu tiếp tục thì cậu chỉ càng đau hơn .
Một khoảng lặng dài đằng đẵng .
Hóa Học - Em
// hỏi khẽ // Vậy cậu còn yêu tớ không ?
Sinh nhắm mắt lại trong một giây rất ngắn.
Sinh Học - Gã
Có nhưng không còn đúng cách .
Nước mắt Hóa rơi xuống lúc nào không hay.
Hóa Học - Em
// quay đi // Vậy thì ... được
Sinh Học - Gã
// sững người // Cậu - ... // bị ngắt lời //
Hóa Học - Em
// giọng nghẹn lại // Dừng lại ở đây đi . Trước khi tớ hối hận vì níu kéo .
Sinh Học - Gã
Tớ ... Tớ xin lỗi // bước tới một bước rồi lại dừng //
Hóa Học - Em
// không quay lại // Không cần xin lỗi . Chỉ là ... Sau này đừng tránh mặt tớ
Sinh Học - Gã
// gật đầu //
Cánh cửa phòng thí nghiệm khép lại.
Hóa đứng một mình giữa căn phòng rộng, nước mắt rơi không tiếng động.
✧༺❝༻✧
Có những tình yêu
không tan vỡ vì cạn cảm xúc…
mà vì đến cuối cùng
vẫn còn yêu
nhưng không còn cùng
một cách yêu.
✧༺❝༻✧
Và đó là lần cuối cùng, công thức của Hóa và Sinh còn đứng chung trên một trang giấy.
Tác giả mắc ỉa
Ngược còn dài dài hãy tận hưởng đi nào !
#3 : Dư âm
Tác giả mắc ỉa
Hello mấy cưng
Tác giả mắc ỉa
Tác giả chào mà các bạn không chào lại là sao ?
Sau khi chia tay Hóa, Sinh không kể với ai.Không phải vì không có người để nói, mà vì chính gã cũng chưa tìm được cách gọi tên cảm xúc của mình.
Có những nỗi buồn, nếu vội vàng cất lời,sẽ trở nên ồn ào hơn mức cần thiết.
Sinh vẫn đến lớp đúng giờ, vẫn ghi chép cẩn thận, vẫn đứng dậy trả lời bài khi được gọi tên.
Mọi thứ trông như chưa từng thay đổi.Chỉ có một điều rất nhỏ — mỗi lần ánh mắt vô thức liếc sang bên cạnh, Sinh lại chậm rãi nhận ra rằng có một vị trí đã trống đi từ lúc nào.
Vật Lý cũng nhận thấy điều đó khi Sinh ít nói hơn, ngồi lặng lâu hơn, và đôi khi… chững lại trước những điều vốn dĩ rất quen thuộc.
Vật Lý không hỏi vì sao.Cũng không thử đoán.
Có những chuyện, đoán sai còn khiến người ta đau hơn cả việc không biết gì.
Họ vẫn ở trong cùng một không gian, nhưng giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách rất rõ ràng.
Khoảng cách của những người đủ tỉnh táo để hiểu rằng:chưa phải lúc để bước lại gần.
Một lần, Sinh làm rơi tập vở.Vật Lý cúi xuống nhặt giúp, đặt lại ngay ngắn trên bàn, rồi lặng lẽ quay về chỗ ngồi của mình.
Không một lời hỏi han.Không một ánh nhìn dư thừa.
Sinh nhìn theo bóng lưng ấy, cảm giác trong lòng khẽ chùng xuống.
Chỉ là lần đầu tiên, gã nhận ra có một sự quan tâm đủ gần để cảm thấy, nhưng đủ xa để không thể chạm vào.
Ở phía bên kia lớp học, Hóa cũng đang học cách quen dần với việc không còn Sinh ở cạnh.
Không phải là nỗi buồn rõ ràng, chỉ là một cảm giác thiếu hụt rất nhỏ như khi mở tập vở ra và chợt nhận ra có một trang nào đó đã bị xé mất từ trước.
Hóa vẫn cười nói như thường.Vẫn trả lời bài trôi chảy.Vẫn làm mọi thứ đúng như người ta mong đợi.
Chỉ là, đôi lúc, cậu ngồi lại sau giờ học lâu hơn bình thường.Không làm gì cả.Chỉ ngồi yên.
Toán là người nhìn thấy điều đó rõ nhất.
Không phải vì Toán quan sát Hóa quá kỹ,mà vì Toán luôn là người ở lại sau cùng.Ở lại để thu dọn, để kiểm tra lại bài, để chắc rằng mình không bỏ sót điều gì.
Có vài lần, Toán đứng dậy chuẩn bị về, rồi chậm lại khi thấy Hóa vẫn chưa rời đi.Toán không hỏi lý do.Cũng không bước tới.
Anh chỉ đứng ở khoảng cách vừa đủ, như thể sự hiện diện của mình không làm ai phải khó xử.
Toán hỏi, giọng thấp, đều, không mang theo bất kỳ ý nghĩa nào khác.
Hóa Học - Em
// ngẩng lên //
Có một thoáng ngạc nhiên rất nhỏ trong mắt em, rồi nhanh chóng biến mất.
Chỉ thế thôi.Không thêm gì nữa.
Họ đi cạnh nhau trên hành lang dài, không ai nói chuyện.
Tiếng bước chân vang lên đều đặn, không vội vàng, cũng không chậm lại.
Toán không hỏi Hóa có ổn không.Cũng không hỏi vì sao dạo này Hóa hay ngồi lại muộn.
Bởi Toán hiểu rằng, có những lúc, người ta không cần câu hỏi,chỉ cần biết rằng nếu quay đầu lại, vẫn có người đang ở đó.
Và Hóa, dù không nói ra, cũng nhận ra điều đó.
Có những buổi chiều như thế lặp lại.Không hẹn trước.Không giải thích.
Chỉ là, khi Hóa chưa đứng dậy, Toán vẫn chưa rời đi.
Không phải để chờ.Cũng không phải để trông chừng.
Chỉ là… chưa về.
Sinh dần thích nghi với nhịp sống mới.
Chỉ là ...khác đi nhiều chút
Có những buổi học kết thúc trong im lặng.
Có những ngày trôi qua mà Sinh không nghĩ về Hóa nhiều như trước.
Rồi lại có những khoảnh khắc rất nhỏ — mùi phấn bảng, một trang vở cũ — kéo tất cả quay về, nhẹ nhưng dai dẳng.
Không tiến lên.
Cũng không rời đi.
Cậu hiểu rằng, có những người không cần được lựa chọn ngay lập tức,chỉ cần không biến mất khi mọi thứ vẫn còn ngổn ngang.
Và Sinh, dù chưa gọi tên được điều gì,đang dần học cách chấp nhận sự hiện diện ấy —không phải như một điểm tựa,mà như một khoảng bình yên chưa cần vội vàng đặt tên.
Tác giả mắc ỉa
Ý là toi cảm thấy nó dở vãi cả nho
Tác giả mắc ỉa
Chắc do dở quá mọi người không đọc
Download MangaToon APP on App Store and Google Play