[ Mason X Congb ][ MasonB] Khi Tổng Tài Biết Yêu
Chap 1: Hôn Nhân Ép Buộc
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Ê ý là lần đầu tiên viết truyện cho couple Anh Trai Say Hi mùa 2 trên magatoon ý mấy bà, t toàn viết trên tiktok thôi ă
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Gồm có couple chính Công( Thành Công( - Bách(Xuân Bách)
nhân vật gồm:
Đình Dương( Tez)
Bùi Trường Linh
Đỗ Nam Sơn
Nhật Hoàng( Dillan)
Nguyễn Hoàng Bách( JeyB)
Ngô Hải Nam
Vương Bình
Hồng Sơn( cũng bạn Công và Bách)( Cũng mập mờ với Vương Bình)
Trần Thiện Thanh Bảo( Bray)
Đặng Thành An
Phước Thịnh( couple với Nam nhưng mập mờ)( JaySonlei)
Võ Đình Nam( Cody Nam Võ)
Thành Dương.( Ngô Kiến Huy)
Tất Vũ( BigDaddy) , Khôi Vũ.
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Viết như này thì mấy bà hiểu r ha=))), còn mấy anh trai còn lại nữa nha mấy bàa.
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Thôi vô he
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Đọc Kĩ Tiêu Đề cho tui nhe, Tui không viết H nè
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Vô
Buổi tối, tầng cao nhất của toà nhà Nguyễn Tổng vẫn còn sáng đèn.
Thành phố bên dưới rực rỡ ánh neon, xe cộ nối đuôi nhau không dứt. Nhưng trong văn phòng rộng lớn kia, không khí lại tĩnh đến lạ. Nguyễn Xuân Bách đứng trước cửa kính, tay đút túi quần âu, ánh mắt trầm xuống như đang nhìn xuyên qua lớp kính dày
Ở vị trí của Bách, quen ra quyết định cho người khác, chứ không phải chờ ai chọn mình.
Cửa Phòng gõ 2 tiếng, dứt khoát.
Trợ Lý Bước Vào, cúi đầu.
Trợ Lý của Nguyễn Tổng
Nguyễn Tổng, Nguyễn Thành Công đã tới.
Nguyễn Xuân Bách
Cho cậu ấy vào
Trợ Lý của Nguyễn Tổng
Vâng
Nguyễn Thành Công bước vào, đóng cửa lại sau lưng. Cậu đứng yên vài giây, như còn chưa thích nghi được với không gian này. Văn phòng rộng, trần cao, mùi gỗ và mùi trà nhàn nhạt. Trước cửa kính, Nguyễn Xuân Bách vẫn quay lưng về phía cậu.
Giọng Bách hơi vang lên, trầm và lạnh
Công ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc. Lưng cố giữ thẳng, nhưng hai tay đặt trên đùi đã vô thức siết lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng gọi tôi tới, có việc gì?
Nguyễn Xuân Bách
Cậu biết tôi là ai không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy là đủ
Bách bước tới bàn,đặt một tập hồ sơ trước mặt Công.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không thích nói vòng
Công nhìn tập hồ sơ, nhưng không mở.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng muốn gì?
Bách ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đan vào nhau, giọng nói rõ ràng
Nguyễn Xuân Bách
Tôi muốn cậu.
Nguyễn Thành Công
Ý anh... là gì?
Không khí như đông cứng lại.
Nguyễn Thành Công
Anh đang đùa tôi à?
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không có thói quen đùa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Tổng không nói chuyện vô nghĩa.
Nguyễn Thành Công
Vậy đây là gì? Một trò ép buộc?
Bách đứng lên, bước tới. Khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn, khiến Công theo phản xạ lùi nửa bước.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không ép người không cần thiết
Nguyễn Thành Công
Vậy anh đang làm cái gì?
Nguyễn Xuân Bách
Đưa cậu một lựa chọn
Công cúi đầu, tránh ánh mắt đó
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi không đồng ý??
Nguyễn Xuân Bách
Thì cậu tự lo
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng cậu biết rõ, ngoài tôi ra, cậu không còn con đường nào dễ đi hơn
Công im lặng rất lâu. Căn phòng chỉ còn tiếng điều hoà chạy khe khẽ
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi đồng ý
Nguyễn Thành Công
Tôi là gì của anh?
Nguyễn Xuân Bách
Là.. người của tôi
Nguyễn Thành Công
Chỉ vậy thôi sao
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng tôi chịu trách nhiệm đến cùng
Nguyễn Thành Công
Cho tôi thời gian
Nguyễn Xuân Bách
Sau ba ngày cậu quay trở lại đây gặp tôi
Công cầm lấy tập hồ sơ, đứng dậy. Trước khi rời đi, cậu khẽ nói
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng... Tôi không chắc mình chịu nổi
Nguyễn Xuân Bách
Cậu sẽ quen
Nguyễn Thành Công bước ra ngoài, tim đập mạnh đến mức khó thở. Cậu không quay đầu, nhưng vẫn cảm nhận rất rõ ánh mắt của Nguyễn Xuân Bách phía sau lạnh, chắc chắn, và không cho phép rút lui
Ngay từ khoảnh khắc ấy, Công đã hiểu khi Nguyễn Tổng để mắt tới một người, thì đó không còn là lời đề nghị nữa.
Ba ngày trôi qua chậm hơn Nguyễn Thành Công tưởng
Công không ngủ được. Đêm nào cũng nằm nhìn trần nhà, đầu óc lặp đi lặp lại câu nói hôm đó
Cậu biết rõ, mình không thật sự có lựa chọn. Nhưng càng nghĩ, tim lại càng nặng. Không phải vì cuộc hôn nhân, mà là vì Nguyễn Xuân Bách người đàn ông khiến cậu vừa sợ, vừa không thể dứt ra.
Ngày thứ ba, Công đứng trước toà nhà quen thuộc, hít sâu một hơi rồi bước vào
Vẫn là thang máy đó. Vẫn là tầng cao nhất
Nguyễn Xuân Bách đang đứng bên bàn làm việc, cúi đầu xem tài liệu. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng lên.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đến đúng giờ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng
Nguyễn Xuân Bách
Cậu Nghĩ Xong chưa?
Nguyễn Xuân Bách
Câu trả lời?
Nguyễn Thành Công
Tôi.. Đồng ý.
Bách không tỏ ra bất ngờ. Chỉ gật đầu nhẹ, như thể đã biết trước kết quả
Nguyễn Thành Công
Vì tôi không đủ can đảm để từ chối
Nguyễn Xuân Bách
Ít nhất cậu thành thật
Anh kéo ngăn bàn, lấy ra một tập giấy
Nguyễn Xuân Bách
Đây là thoả thuận
Công cầm lấy, lật từng trang. Điều khoản rõ ràng, lạnh lùng, không có chữ “tình cảm”.
Nguyễn Xuân Bách
Chúng ta là vợ chồng trên danh nghĩa
Nguyễn Xuân Bách
Cậu sống cùng tôi
Tôi chịu trách nhiệm tài chính
Cậu không cần yêu tôi
Nguyễn Thành Công
Anh nói cứ như yêu là thứ dư thừa
Nguyễn Xuân Bách
Trong mối quan hệ này, đúng là vậy
Nguyễn Thành Công
Nếu một ngày tôi muốn rời đi?
Nguyễn Xuân Bách
Khi tôi cho phép
Công khẽ run, nhưng vẫn ký tên
Bách nhận lại tập giấy, liếc qua chữ ký, rồi nói
Nguyễn Xuân Bách
Tối nay dọn đồ, chuyển qua nhà tôi
Nguyễn Thành Công
Ngay hôm nay?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi làm gì sai thì sao?
Nguyễn Xuân Bách
Thì tôi sẽ dạy lại.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu chỉ cần nhớ một điều
Nguyễn Thành Công
Điều gì?
Nguyễn Xuân Bách
Từ hôm nay trở đi, cậu là người của tôi
Công không đáp. Nhưng tim đập mạnh đến mức chính cậu cũng nghe rõ.
Buổi tối, xe của Nguyễn Xuân Bách dừng trước cổng biệt thự. Công bước xuống, nhìn căn nhà rộng lớn, lòng bỗng thấy mình nhỏ lại
Nguyễn Thành Công
...Tôi có phòng riêng chứ
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng tôi không hứa là cậu sẽ luôn ngủ một mình.
Nguyễn Thành Công
Không được
Nguyễn Xuân Bách
Quen dần đi
Nguyễn Xuân Bách
Đây là nhà của chúng ta.
Nguyễn Thành Công đứng giữa căn nhà xa lạ, bỗng nhận ra
Từ hôm nay, cuộc sống của cậu đã bị Nguyễn Xuân Bách kéo sang một hướng hoàn toàn khác không ồn ào, không dịu dàng, nhưng không cho phép quay đầu.
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Hết rồi nhe mấy bbii
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Hẹn mí bà chap sau nhee
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Byee
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
iu iu
Chap 2
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Tiếp tục chap 2 cho mí bà , À quên, Bách : 30 tuổi, Công :21 tuổi nha mấy bà
Buổi sáng ở căn biệt thự của Nguyễn Xuân Bách yên tĩnh đến mức khiến Nguyễn Thành Công không quen
Công tỉnh dậy rất sớm. Cậu ngồi trên giường một lúc lâu, nhìn quanh căn phòng xa lạ. Mọi thứ đều gọn gàng, lạnh lẽo, không có lấy một vật thừa
Cửa phòng gõ nhẹ hai tiếng
Cửa mở ra, một người đàn ông tầm tuổi Bách bước vào, ăn mặc chỉnh tề
Nguyễn Đình Dương
Tôi là Đình Dương, trợ lý riêng của Nguyễn Tổng.
Nguyễn Thành Công
À, chào anh
Đình Dương mỉm cười lịch sự
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Tổng bảo tôi đưa cậu đi ăn sáng
Nguyễn Thành Công
Anh ấy… không ăn cùng à?
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Tổng đã ra công ty từ sớm
Nguyễn Đình Dương
Nhưng dặn là cậu phải ăn đầy đủ
Ở phòng ăn, ngoài Đình Dương còn có vài người nữa.
Nguyễn Đình Dương
Đây là Trường Linh
Nguyễn Đình Dương
Bạn thân của Nguyễn Tổng
Linh nhìn Công, cười nửa miệng
Bùi Trường Linh
Vợ bé nhỏ à?
Nguyễn Thành Công
Tôi... Tôi không phải
Bùi Trường Linh
Tôi đùa thôi
Bùi Trường Linh
Nhưng nhìn cũng hiền thật
Một người khác bước vào, dáng cao gầy, đeo kính.
Rồi phía sau là Nhật Hoàng, Hoàng Bách và Hải Nam.
Công lúng túng, chào từng người
Nguyễn Thành Công
Chào mấy anh
Nhật Hoàng nhìn Công từ đầu đến chân, nghiêng đầu
Phan Đức Nhật Hoàng
Nguyễn Tổng chọn gu này à?
Nguyễn Hoàng Bách
Nhỏ con thật
Công cúi đầu, tay siết lại
Đúng lúc đó, giọng trầm vang lên từ phía sau
Nguyễn Xuân Bách
Có vấn đề gì sao?
Nguyễn Xuân Bách bước vào phòng ăn
Không khí thay đổi ngay lập tức.
"Nguyễn Tổng". Mọi người đồng loạt chào
Bách đi thẳng tới chỗ Công, đặt tay lên lưng ghế cậu.
Rồi anh liếc sang mấy người kia, giọng bình thản nhưng có lực
Nguyễn Xuân Bách
Người của tôi, nhìn cho vừa thôi
Căn phòng im lặng một giây.
Công sững người, tim đập mạnh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng... Tôi tự ăn được
Phan Đức Nhật Hoàng
Xem ra Nguyễn Tổng nghiêm túc thật
Bách không đáp, chỉ kéo ghế ngồi cạnh Công
Nguyễn Xuân Bách
Ăn xong, tôi đưa cậu đi làm
Nguyễn Thành Công
Tôi cũng phải đi làm à?
Nguyễn Xuân Bách
Ở chỗ tôi
Bách nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng chậm rãi
Nguyễn Xuân Bách
Làm người bên cạnh tôi.
Công không nói được gì nữa.
Mấy người kia nhìn nhau, hiểu ngầm mà không chọc thêm.
Riêng Công thì nhận ra một điều rất rõ kể từ khi bước vào căn nhà này, mọi ánh mắt, mọi lựa chọn, mọi con đường của cậu đều đã nằm trong tay Nguyễn Xuân Bách
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà công ty
Nguyễn Thành Công bước xuống, ngẩng đầu nhìn lên. Cao đến mức khiến cậu thấy cổ họng khô lại. Bách đi phía trước, bước chân vững vàng, không hề chậm lại để đợi
Công phải bước nhanh mới theo kịp.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng
Nguyễn Thành Công
Tôi… thật sự phải vào trong à
Bách dừng lại, quay sang nhìn cậu
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ tôi đưa cậu tới đây để ngắm cảnh
Bách đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu, động tác gọn gàng nhưng áp sát
Nguyễn Xuân Bách
Đừng cúi đầu như vậy. Cậu đứng cạnh tôi thì không cần sợ.
Công ngẩng lên, tim đập loạn
Nguyễn Thành Công
Nhưng mọi người sẽ nhìn
Nguyễn Xuân Bách
Họ nhìn thì sao
Nguyễn Xuân Bách
Cậu có làm gì sai à?
Nguyễn Xuân Bách
Vậy thì đi
Bên trong công ty, ánh mắt dồn về phía họ nhiều hơn Công tưởng. Có tò mò, có dò xét, có cả thì thầm.
“Đó là ai vậy?”
“Đi cùng Nguyễn Tổng kìa…”
“Người mới à?
Công nghe rõ từng câu, tay vô thức siết lại
Một người đàn ông bước tới, dáng vẻ nghiêm túc.
Trợ Lý của Nguyễn Tổng
Nguyễn Tổng, cuộc họp mười phút nữa bắt đầu
Nguyễn Xuân Bách
Biết rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu ngồi trong phòng tôi
Nguyễn Thành Công
Không cần theo họp sao
Nguyễn Xuân Bách
Chưa tới lượt cậu
Nguyễn Xuân Bách
Ở yên đó.
Cánh cửa phòng làm việc khép lại. Công ngồi một mình trên sofa, nhìn quanh căn phòng rộng lớn. Mọi thứ đều giống Bách gọn, lạnh, không thừa thãi
Khoảng nửa tiếng sau, cửa mở ra
Trường Linh ló đầu vào trước, cười cợt
Bùi Trường Linh
Ngồi một mình chán không?
Nguyễn Thành Công
… cũng bình thường
Sau Linh là Nam Sơn và Nhật Hoàng.
Đỗ Nam Sơn
Cậu quen Nguyễn Tổng lâu chưa?
Nguyễn Thành Công
Không lâu
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy mà đã ở đây rồi à?
Công cúi đầu, không biết trả lời thế nào
Trường Linh nhìn phản ứng đó, cười nhẹ hơn trước
Đừng làm cậu ấy căng. Nhìn là biết chưa quen
Nguyễn Thành Công
Không sao
Nguyễn Xuân Bách bước vào. Ánh mắt anh lướt qua mấy người kia, rồi dừng ở Công
Nguyễn Xuân Bách
Có chuyện gì?
Bùi Trường Linh
Chỉ chào hỏi thôi
Nguyễn Xuân Bách
Ra ngoài đi
Ba người kia hiểu ý, nhanh chóng rời đi
Căn phòng chỉ còn lại hai người
Nguyễn Xuân Bách
Có ai làm phiền cậu không?
Nguyễn Xuân Bách
Sau này, nếu không thoải mái, nói thẳng
Nguyễn Thành Công
Anh không khó chịu sao?
Nguyễn Xuân Bách
Không với cậu
Công đứng yên. Tim lại đập nhanh hơn.
Nguyễn Xuân Bách
Tối nay có tiệc
Nguyễn Xuân Bách
Có vài người cần gặp
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đi cùng tôi
Nguyễn Thành Công
Tôi... Không quen
Nguyễn Xuân Bách
Không cần quen
Bách đưa tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu nhìn thẳng vào mình.
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ cần đứng cạnh tôi
Nguyễn Xuân Bách
Chuẩn bị tinh thần
Công nhìn theo bóng lưng đó, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác rất lạ không còn chỉ là sợ hãi,
mà là thứ rung động mơ hồ, chậm rãi, đang len vào lúc nào không hay
Buổi tối, ánh đèn vàng phủ kín sảnh tiệc.
Nguyễn Thành Công đứng cạnh Nguyễn Xuân Bách, tay nắm chặt vạt áo vest. Bộ đồ được chuẩn bị sẵn vừa người đến mức khiến cậu không quen, cứ có cảm giác mình không thuộc về nơi này.
Nguyễn Xuân Bách
Đứng sát tôi
Công khẽ gật đầu, tiến lại gần hơn một chút
Những người xung quanh bắt đầu để ý. Ánh mắt lướt qua Công không che giấu sự tò mò.
Bố của Bách
Lâu rồi không gặp
Nguyễn Xuân Bách
Chào Anh?
Nguyễn Xuân Bách
Người đi cùng tôi
Nguyễn Thành Công
Chào Anh
Người đàn ông cười, ánh mắt dừng lại hơi lâu
Nguyễn Xuân Bách
Anh có việc cần bàn thì nói thẳng?
Bố của Bách
À... Tất nhiên
Sau khi người đó rời đi, Công thở nhẹ ra
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng, tôi làm khó anh rồi
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đứng yên là đủ
Một lát sau, khi Bách bị gọi đi nói chuyện, Công đứng một mình bên bàn nước. Cậu cầm ly, nhưng không uống
Bố của Bách
Cậu là người mới à?
Bố của Bách
Đi cùng Nguyễn Tổng?
Người kia cười, tiến lại gần hơn.
Bố của Bách
Hiếm đấy. Nguyễn Tổng trước giờ không dẫn ai theo.
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ-
Nguyễn Thành Công
Không, tôi-
Bàn tay kia chạm vào cổ tay Công
Bố của Bách
Đi cùng Nguyễn Tổng mà đứng một mình vậy à?
Nguyễn Thành Công
Tôi… tôi đợi anh ấy
Nhưng đối phương không lùi. Ngược lại, ông ta đưa tay chặn trước mặt Công, ép cậu đứng sát mép bàn.
Bố của Bách
Đừng căng thẳng vậy. Trẻ như cậu, theo Nguyễn Tổng chắc cũng quen mấy chuyện này rồi.
Nguyễn Thành Công
Xin ông tránh ra.
Bố của Bách
Tôi chỉ muốn nói chuyện riêng.
Công lắc đầu, lưng chạm mép bàn.
Nguyễn Thành Công
Xin lỗi… tôi không thoải mái.
Bố của Bách
Nguyễn Tổng không ở đây
Bố của Bách
Cậu sợ cái gì?
Bàn tay kia siết lấy cổ tay Công mạnh hơn trước. Công hít gấp một hơi, tay còn lại đẩy ra theo phản xạ
Nguyễn Thành Công
Buông ra
Bố của Bách
Hay là được chiều quen rồi-
Giọng Nguyễn Xuân Bách vang lên, lạnh và thấp
Người kia giật mình, vội rút tay lại
Bố của Bách
Nguyễn Tổng… tôi chỉ-
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không thích người khác chạm vào người của tôi.
Không khí xung quanh chùng xuống.
Bách kéo Công lại sát mình.
Nguyễn Xuân Bách
Không sao chứ?
Nguyễn Thành Công
Không sao
Nguyễn Xuân Bách
Xin lỗi trước, nhưng lần sau đừng tự tiện
Người kia gật đầu liên tục rồi rời đi
Nguyễn Thành Công
Tôi làm anh phiền rồi
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không phiền
Nguyễn Xuân Bách
Là họ vượt giới hạn.
Nguyễn Thành Công
Anh vừa nói ‘người của tôi’
Nguyễn Thành Công
Anh nói như vậy… không sợ người khác hiểu lầm sao?
Nguyễn Xuân Bách
Tôi Không Sợ
Nguyễn Thành Công
Vậy… nếu tôi hiểu lầm thì sao?
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không hiểu lầm
Công không nói được gì nữa
Nguyễn Thành Công
Tiệc chưa kết thúc mà
Trên xe, Công ngồi yên, tay vẫn còn cảm giác ấm nơi Bách vừa nắm
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng
Nguyễn Thành Công
Anh làm vậy… vì trách nhiệm thôi đúng không?
Nguyễn Xuân Bách
Ban đầu là vậy
Nguyễn Thành Công
Còn bây giờ
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không chắc.
Câu trả lời đó khiến Công không dám hỏi thêm
Ngoài cửa kính, thành phố trôi qua chậm rãi.
Còn trong xe, giữa hai người, có thứ gì đó đang thay đổi không ồn ào,
nhưng đủ sâu để cả hai đều cảm nhận được
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Đùng
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Hết
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
=))))
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Me ry chít mớt muộn rồi😭
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Thôi chúc mí bạn Giáng sinh vui vẻ💗
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Chap 2 đến đây là hết gùi nhe
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Byeee
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Hẹn mấy bà chap sau nhe
Chap 3: Sau Sảnh Tiệc
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Mấy chap sau tui ko nói nx nhe cho mấy bà đọc liền mạch nè
Xe lăn bánh ra khỏi sảnh tiệc
Trong khoang xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ đều đều. Nguyễn Thành Công ngồi sát cửa, lưng tựa vào ghế, hai tay đặt trên đùi nhưng vẫn chưa hết run.
Nguyễn Xuân Bách liếc sang một lần, rồi hai lần.
Nguyễn Xuân Bách
Ngồi lại đây
Bách không nhắc lại. Anh đưa tay kéo Công sang phía mình, lực không mạnh nhưng dứt khoát. Công ngồi lệch hẳn, vai chạm vào tay áo Bách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng?
Nguyễn Xuân Bách
Cậu còn run?
Nguyễn Thành Công
Vẫn chưa hết
Nguyễn Xuân Bách
Thở chậm lại
Nguyễn Thành Công
Làm phiền anh
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đã nói bao lần rồi?
Nguyễn Thành Công
Anh.. Không phiền?
Nguyễn Thành Công
Tức tôi sao?
Nguyễn Xuân Bách
Tức vì tôi đã để chuyện đó xảy ra
Nguyễn Thành Công
Anh đâu có ở đó từ đầu
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng lẽ ra tôi phải để cậu trong tầm mắt
Nguyễn Xuân Bách
Là lỗi của tôi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Tổng
Bách quay sang nhìn cậu. Ánh mắt anh không còn lạnh như thường ngày.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không quen xin lỗi
Nguyễn Thành Công
…Vậy thì anh đừng nói nữa.
Nguyễn Thành Công
Nghe anh nói vậy, tôi thấy khó chịu.
Nguyễn Xuân Bách
Khó chịu?
Nguyễn Thành Công
Tôi không muốn anh nghĩ là mình phải gánh trách nhiệm với tôi như thế.
Nguyễn Xuân Bách
Có lẽ tôi đã vượt qua ranh giới đó rồi
Nguyễn Thành Công
Ý anh là gì?
Bách không trả lời ngay. Anh chỉ siết nhẹ tay Công thêm một chút.
Nguyễn Xuân Bách
Cho tôi thời gian
Công gật đầu, không hỏi thêm
Bách xuống trước, rồi đưa tay ra.
Công nắm lấy tay anh. Trong khoảnh khắc bước xuống, cậu chợt nói
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn anh
Nguyễn Xuân Bách
Vì điều gì
Nguyễn Thành Công
Vì đã lao tới, chỉ trong một giây
Bách nhìn cậu, ánh mắt sâu hơn trước
Nguyễn Xuân Bách
Lần sau, tôi sẽ không để cậu phải chờ đến một giây nào
Công đứng yên. Tim đập loạn nhịp.
Đêm đó, khi mỗi người đã về phòng mình, Nguyễn Thành Công nằm nhìn trần nhà rất lâu
Còn Nguyễn Xuân Bách đứng trong phòng làm việc, nhìn bàn tay mình bàn tay đã kéo Công lại phía sau lưng.
Anh nhận ra một điều khiến chính mình cũng thấy nguy hiểm
Buổi sáng hôm sau, Công dậy muộn hơn thường lệ.
Công lên đến tầng hai thì dừng lại
Cậu không vào phòng ngay. Tay đặt lên tay vịn cầu thang, đứng im rất lâu. Dưới nhà, tiếng nói chuyện vẫn vang lên, không lớn nhưng đủ rõ để từng câu từng chữ cứa thẳng vào tai.
Ánh Liên
Anh Không giới thiệu sao?
Giọng cô gái vang lên, bình tĩnh đến mức lạnh
Ánh Liên
Ít nhất cũng nên cho em biết… em đang đứng ở đâu trong căn nhà này
Phước Thịnh lên tiếng trước, phá vỡ không khí đó:
Lê Hồ Phước Thịnh
Chuyện công việc thì bàn nhanh đi, tối rồi
Ánh Liên
Nhưng em tò mò thôi
Công tựa lưng vào tường, mắt nhắm lại.
Cậu biết mình không nên nghe tiếp. Nhưng chân lại không bước nổi.
Dưới phòng khách, Đình Nam kéo ghế ngồi xuống, giọng trầm
Võ Đình Nam
Nguyễn Tổng, chuyện hợp đồng hôm nay chưa cần quyết vội
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng cô ấy không có thời gian
Ánh Liên
Anh vẫn vậy. Lúc nào cũng ưu tiên rõ ràng
Câu nói nghe như khen, nhưng không hẳn
Trường Linh nhìn sang Bách, ánh mắt đầy ẩn ý
Bùi Trường Linh
Ưu tiên cái gì… hay ưu tiên ai?
Sự im lặng này khác hẳn những lần trước. Không phải bình thản, mà là né tránh
Ở trên tầng, Công mở mắt ra.
Ngực cậu nhói lên một cái rất khẽ
Phước Thịnh dựa lưng vào sofa, giọng chậm rãi nhưng thẳng
Lê Hồ Phước Thịnh
Anh Bách, nếu chỉ là đối tác, thì tụi này không có ý kiến. Nhưng nếu liên quan tới người trong nhà-
Nguyễn Xuân Bách
Không liên quan.
Cậu bật cười khẽ, không thành tiếng
Hoá ra mình vẫn chỉ là “người trong nhà” theo nghĩa… tiện thì có, không tiện thì gạt ra.
Dưới nhà, cô gái đứng dậy.
Ánh Liên
Em lên đây không phải để gây khó xử
Rồi cô nhìn thẳng vào Bách
Ánh Liên
Chỉ là em không thích đứng trong một mối quan hệ mập mờ.
Nguyễn Đình Dương
Cô đang nói cái gì vậy?
Cô gái không trả lời anh, chỉ nhìn Bách
Ánh Liên
Anh biết em đang nói gì không?
Không khí trong phòng nặng đến mức không ai thở mạnh
Một lúc sau, Bách mới nói
Nguyễn Xuân Bách
Chuyện này không cần thiết phải bàn ở đây
Ánh Liên
Vậy anh chọn im lặng?
Công lúc này mới quay người, mở cửa phòng. Cánh cửa khép lại rất nhẹ, nhưng trong đầu cậu thì ồn ào đến mức không chịu nổi.
Cậu ngồi xuống mép giường, cúi đầu.
Cảm giác thua cuộc đến mà không cần ai tuyên bố
Dưới nhà, Phước Thịnh đứng dậy, giọng không còn giữ ý
Lê Hồ Phước Thịnh
Nguyễn Tổng, anh đang làm tổn thương người khác mà không biết
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nói đủ chưa?
Lê Hồ Phước Thịnh
Nhưng thôi
Đình Nam đặt tay lên vai Phước Thịnh, kéo anh ngồi xuống
Khi cô bước ra cửa, cô dừng lại một chút, quay đầu nhìn lên cầu thang
Ánh Liên
Cậu ấy nghe thấy hết đấy.
Trong căn nhà rộng, không ai nói gì.
Bách đứng yên rất lâu, rồi quay người, bước lên cầu thang.
Trước cửa phòng Công, anh dừng lại.
Giơ tay lên, nhưng không gõ.
Bên trong, Công ngồi im, nhìn vào khoảng không trước mặt.
Cậu biết người kia đang đứng ngoài đó.
Chỉ là… không ai bước thêm một bước nữa.
Tiệm Sữa Đậu và Hồng Trà Ngô Gia🫘🦈🌽
Dừng nghe đợi chap sau đi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play